|HoangHao| |BangQuy| Chẳng Thể Rời.
.
ette
sẽ quen thuộc với một số.
Màn đêm Hà Nội mang theo chút hơi lạnh.
Một cậu trai vội vàng mở cửa phòng trọ, vẻ mặt hằn lên sự hoảng loạng.
Nhat Hao
/Nhanh tay nhanh chân/
Nhat Hao
"Đừng…đừng theo mình tới đây"
Ngoc Quy
Ủa Hào, sao giờ mới về.
Nhat Hao
/Ra hiệu im lặng/
Hào luống cuống khoá chặt cửa lại, kéo Quý chạy một mạch lên tầng.
Quý ngơ ngác, nhưng vẫn làm theo con người hoảng loạn trước mặt.
Sau khi đảm bảo hai đứa đã an toàn tuyệt đối, Hào thở phào.
Nhat Hao
Quý…lấy hộ tao lọ thuốc đầu giường.
Ngoc Quy
Hồi nãy làm sao mà trông hoảng thế?
Em lấy vài viên thuốc trực tiếp nuốt thẳng.
Nhat Hao
/Nhắm mắt thở đều/
Ngoc Quy
Bình tĩnh lại rồi trả lời tao.
Ngoc Quy
Chuyện vừa nãy là sao.
Ngoc Quy
Nên nhớ tao luôn ở bên cạnh giúp mày.
Nhat Hao
Có một ông đi theo tao đoạn ngã ba tới tít đầu ngõ.
Ngoc Quy
Có theo về nhà không?
Nhat Hao
Đến đầu ngõ là tao dùng hết can đảm tao hỏi ông ý
Nhat Hao
“Anh theo tôi làm gì?”
Nhat Hao
Ông ý đứng yên phải một lúc, xong nói tên tao.
Ngoc Quy
Nhìn rõ mặt không?
Nhat Hao
Đoạn đầu ngõ tối lắm, chẳng thấy gì cả.
Nhat Hao
Mà…hình như tao gặp ông này ở đâu rồi.
Nhat Hao
Nghe giọng rất quen, mà tao không thấy mặt.
Ngoc Quy
Ông ý nói mỗi tên mày thôi à?
Nhat Hao
Ông ý…nói tên cả ba đứa mình.
Ngoc Quy
Mỗi tao với mày, ba đứa là đứa nào nữa?
Khoảng không chìm vào chết lặng.
Ngoc Quy
Nghe nhầm không đấy?
Nhat Hao
Không, rõ mồn một.
Nhat Hao
Ông ý nói tên tao trước, xong đến tên mày rồi chị tao.
Ngoc Quy
Nhưng chị mày mất rồi mà??
Nhat Hao
Thì mới là điều đáng nói.
Đúng, chị gái Hào đã bỏ mạng tại đám cháy cách đây ba năm.
Chính Quý và Hào cũng là một trong những người mắc kẹt trong đám cháy năm ấy.
Nhưng hai đứa nó may mắn được cứu kịp thời.
Bản thân Hào cũng mất trí nhớ một khoảng thời gian dài.
Ngoc Quy
Thôi, chưa bàn tới chuyện này-
Tiếng điện thoại vang lên.
Một thông báo email được gửi đến.
“chào Nhật Hào, từ giờ gặp nhau nhiều đấy”
Ngoc Quy
/Đặt máy xuống bàn/
Ngoc Quy
Hào, hít thở đều, không được hoảng.
Nhưng Hào giờ đây chẳng thể bình chân như vại được nữa.
Nhat Hao
/Hai tay bám lấy hai bên vai Quý/ Sao..sao ông ý biết mail tao??
Nhat Hao
Tao có làm gì ai đâu???
Ngoc Quy
/Giữ chặt người Hào/
Ngoc Quy
Nghe tao nói, bình tĩnh.
Ngoc Quy
Tạm thời chặn acc này đi, mai tao với mày sẽ tìm cách xử lí sau.
Ngoc Quy
Tao xin nghỉ ngày mai, không sợ nữa.
Quý ôm chầm lấy Hào, hai tay vỗ nhẹ lưng nó.
Nhat Hao
/Bật khóc/ Hức..ức.
Nhat Hao
Quý..ta-tao không muốn bị vậy đâu.
Nhat Hao
Tao có thù hằn với ai đâu…hức.
Ngoc Quy
Hào, mày có thấy đặc điểm của cái ông theo mày không.
Ngoc Quy
Kiểu ngoại hình có gì khác ý, có không?
Nhat Hao
/Bám chặt vào người Quý/
Nhat Hao
Tay trái ông ý..có vết sẹo dài.
Nhat Hao
Bằng nửa cánh tay ông ý..
Ngoc Quy
Giờ đi ngủ, không nghĩ tới nữa.
Ngoc Quy
Tao ở đây, ngủ đi.
Nhat Hao
/Vẫn ôm khư khư Quý/
Ngoc Quy
Nghe tao, đi ngủ.
Ngoc Quy
Mai tao tính sổ nó sau.
Ngoc Quy
Không phải sợ. /Lau nước mắt cho Hào/
Nhat Hao
/Miễn cưỡng gật đầu/
Sau đó, Quý dìu Hào xuống giường.
Canh cho tới khi Hào đã ngủ thật say.
Ngoc Quy
Ngày tháng sau này của hai đứa mình…không bình yên được nữa rồi.
.
Toạ lạc khu biệt thự xa hoa gần như nhất nhì thành phố.
Huy Hoang
/Đẩy cửa bước vào/
Lai Bang
Sao không lượn luôn đi.
Hoang Phuc
Hai đứa mày lại chí choé đấy.
Huy Hoang
Tch, thằng Bánh lắm mồm quá cơ.
Lai Bang
Thằng Bi mày chê ai?
Hoang Phuc
Nửa đêm rồi mấy thằng đầu b.uồi.
Huy Hoang
Thằng Cá để bố nói.
Huy Hoang
Một thằng nói thôi.
Không khí trầm hẳn xuống.
Huy Hoang
Hai con thỏ tao với mày tìm ba năm nay.
Huy Hoang
Tch, hai đứa chạy được trong đám cháy ba năm trước.
Hoang Phuc
Vụ này không tham gia, đi ngủ đây.
Hoang Phuc
/Rời khỏi phòng/
Tiếng cửa gỗ nặng nề bị kéo lê vang lên rõ mồn một trong khoảng không gần một giờ sáng.
Huy Hoang
Tiện tay xuống dưới đóng cổng vào.
Lai Bang
Quay lại chuyện chính.
Huy Hoang
Khu trọ gần ngã ba đường Láng.
Huy Hoang
Hai đứa nó ở chung.
Huy Hoang
Thằng Hào năm hai đại học Kinh tế.
Huy Hoang
Thằng Quý năm hai đại học Luật.
Lai Bang
Cũng am hiểu nhỉ.
Lai Bang
Thế cứ định như vậy hay bắt luôn.
Huy Hoang
Cứ cho chúng nó chạy nhảy một thời gian đã.
Để mà nói về lí do hai tên này muốn bắt Hào với Quý á?
Tại hai đứa này thừa biết thằng Quý từ lâu đã ấp ủ đưa vụ cháy ba năm trước ra ánh sáng.
Năm đó, vụ cháy được kết luận là “tai nạn xảy ra do nổ cầu dao điện”
Nhưng liệu có phải vậy không..?
Lai Bang
Có ngày đi tù mới sáng mắt.
Lai Bang
Tao chỉ nói vậy thôi.
Lai Bang
Còn mày cứng đầu như chó ấy.
Lai Bang
Có chịu nghe ai bao giờ, bảo cái tôi cao thì lại đòi bắn chết tao.
Huy Hoang
Chịu thôi, ai bảo đẳng cấp quá làm gì.
Huy Hoang
Với lại…cái tôi cao từ bé rồi, khó sửa lắm.
Lai Bang
Có ngày chết không nhắm mắt.
Huy Hoang
Mày trù ẻo tao đấy à?
Một pha liếc lạnh ngắt thẳng vào đồng tử Bâng.
Lai Bang
Muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.
Giờ đây trong thư phòng sặc mùi gỗ chỉ còn lại Huy Hoàng.
Huy Hoang
Tch..bực cả mình.
Huy Hoang
Làm như nó đé.o liên quan ý.
Hoàng bực bội đi xuống dưới tầng.
Bâng với Phúc đang ở ngoài bể bơi.
Huy Hoang
Cô lập tao đấy à?
Hoàng mới tắm xong, tóc còn ướt nhỏ giọt chưa thèm sấy.
Lai Bang
Tắm đêm có ngày đột quỵ.
Tính ra là trủ ẻo nó hơi nhiều.
Huy Hoang
Mày trù tao được bao nhiêu câu rồi.
Lai Bang
Sự thật mất lòng.
Thấy Bâng còn ngồi trên thành bể bơi, Hoàng thẳng chân đạp Bâng lộn đầu xuống bể.
Hoang Phuc
Bắn hết nước vào mặt tao rồi thằng Bi ạ. /Nhăn nhó/
Lai Bang
Bi ơi mày lên cơn à??
Bâng vừa ngoi đầu lên đã tặng Hoàng một cái lườm cháy máy.
Huy Hoang
Lỡ chân. /Ngồi trên ghế/
Huy Hoang
Chịu, mới tắm xong.
Lai Bang
Khiếp quần áo thì không mặc, choàng có cái áo tắm trông chả ra thể thống gì.
Huy Hoang
Mày có tin tao xuống cởi quần áo mày xong cho mày ở dưới đấy đến mai không?
Hoang Phuc
Thằng Bánh thằng Bi ơi.
Hoang Phuc
Haiz…muốn lấy vợ quá.
Lai Bang
Cá ơi mày dở rồi à?
Huy Hoang
Chịu, đêm hôm đi bơi xong chập cụ mạch rồi.
Hoang Phuc
Thằng bố mày bình thường.
Hoang Phuc
Chỉ là có hứng lấy vợ thôi.
Hoang Phuc
Chúng mày lại cãi chúng mày đéo muốn lấy vợ đi.
Huy Hoang
Tao ở một mình đến chết là hạnh phúc nhất đời tao rồi.
Huy Hoang
Vợ con cái gì, phiền bỏ mẹ.
Lai Bang
Đấy, có mỗi bạn Cá thích lấy vợ.
Lai Bang
Thằng này cũng chịu.
Lai Bang
Lo thân mình chưa xong vợ với chả con.
Hoang Phuc
Hai thằng có lớn đé.o có khôn.
Huy Hoang
Mả bố mày chứ khôn.
Hoang Phuc
Gu tao là đồng cam cộng khổ.
Hoang Phuc
Biết chu toàn cho gia đình.
Huy Hoang
Nếu phải lấy vợ để không bị chặ.t đầu thì chỉ thích đồng dollar cộng hưởng thôi.
Huy Hoang
Hám tiền đó giờ.
Lai Bang
Thằng Cá cũng xàm chó lắm nhé.
Lai Bang
Mày trông bây giờ tiền mày chưa đủ đè chết người à hay sao mà đòi đồng cam cộng khổ nữa.
Hoang Phuc
Chịu chịu chịu hai thằng mày.
Hoang Phuc
Quá là thực dụng.
Huy Hoang
Không tiền khó sống lắm.
.
Hào và Quý mới mở mắt dậy.
Ngoc Quy
Đói chưa, ăn gì tao đi mua.
Nhat Hao
Tao muốn ăn bún..
Ngoc Quy
Thế ở nhà đợi tao, máy đằng kia đêm qua tao sạc rồi.
Ngoc Quy
Có gì không ổn thì gọi tao.
Tâm trí Hào hiện giờ đang rối bời lắm.
Hình ảnh vết sẹo dài ở tay trái người theo dõi cậu hôm qua hằn sâu vào kí ức.
Cùng giọng nói quen mà lạ..
Ngoc Quy
Hào béo ở nhà chờ tao nhé, cấm đi linh tinh. /Khoác vội cái áo khoác/
Nhat Hao
Quý không cần lo đâu.
Nhat Hao
Hào không ổn là Hào gọi liền.
Sau tiếng đóng cửa, căn phòng bây giờ chỉ còn lại mình Hào.
Nhat Hao
Ổn, không sao hết.
Nhat Hao
Không ai làm hại được mày.
Từ vụ cháy năm ấy để lại cho cậu di chứng không nhỏ về mặt tâm lí.
Năm từ “rối loạn đa nhân cách” đủ để tước đi cuộc sống bình yên vốn dĩ Hào đã có ban đầu.
Hằng ngày chống chọi với những cơn hoảng loạn tột độ cùng tổn thương quá khứ khiến Hào như chết đi sống lại.
Nhat Hao
Ổn, rất ổn, rất rất ổn.
Nhat Hao
Phạm Nhật Hào không sao hết.
Sau một lúc lâu tự trấn an, Hào cũng đã trở lại bình thường.
Cậu ngồi trên giường, xem bộ phim yêu thích.
Nhat Hao
Tập này mới ra hả..chẳng thấy thông báo gì nhờ.
Cứ tưởng bình yên là thế, nhưng nào ngờ.
Trước ngõ khu trọ có chiếc Cadillac đen đậu ngay tại đó.
Từ cửa sổ phòng Hào nhìn ra rõ mồn một bên ngoài.
Nhat Hao
Ủa? Trọ mình có người trúng xổ số à?
Nhat Hao
Mua ô tô đé.o gì dài thế.
Nhat Hao
Quả này nếu là hàng xóm chắc ngày nào cũng qua làm thân mất.
Nhưng chờ đợi Hào là điều gì?
Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo cửa kính xe xuống.
Cửa sổ được kéo xuống hoàn toàn.
Hắn nhìn thẳng vào Nhật Hào trên tầng.
Hắn giơ cánh tay trái lên vẫy vẫy.
Nhat Hao
/Theo phản xạ lập tức trốn sang một góc/
Huy Hoang
Từ giờ gặp nhau nhiều đấy Nhật Hào ạ.
Sau câu nói đó, hắn cùng chiếc xe rời khỏi căn ngõ nhỏ.
Cậu hoảng loạn lấy chiếc điện thoại, ngón tay run tới nỗi ấn mấy lần mới gọi được cho Quý.
Ngoc Quy
: Gọi cái gì đấy, đang ngã ba nè.
Nhat Hao
: Về..n-nhanh Quý ơi..
Nhat Hao
: H-hức…ông ý…ông ý vẫy tay chào tao.
Nhat Hao
: Ông ý vừa lái..lái xe qua ngõ nhà mình..ức.
Ngoc Quy
: Ở yên đấy, đợi tao hai phút.
Ngoc Quy
: Tao về ngay đây.
Sau khi uống thuốc và được Quý trấn an, Hào cũng đỡ bớt phần nào.
Nhat Hao
Hình như..ta-tao nhớ ra gì đó.
Nhat Hao
Mặt ông ý quen lắm..
Ngoc Quy
Mày nhìn mặt rồi à.
Nhat Hao
Đầu bạch kim, mặt tròn, cười nhếch với có vết sẹo ở cẳng tay.
Nhat Hao
À..cẳng tay trái..xăm Nhật cổ.
Ngoc Quy
Mày..mày chắc là cẳng tay trái xăm Nhật cổ không?
Nhat Hao
Tao thấy nguyên con cá chép..
Ngoc Quy
Mày có thấy xương quai xanh ông ý không??
Nhat Hao
Hình như..cũng có một hình xăm ở đấy
Quý không nói gì, mở phần album trong máy.
Một hồi lâu cũng thấy thứ cần tìm..
Ngoc Quy
Tao với mày đều quen.
Là tấm ảnh chị gái Nhật Hào chụp cùng “người yêu”
Nhat Hao
Ảnh chị Nhật Anh với…người yêu cũ hả..
Người yêu cũ chị cậu, sao trông giống hệt tên vừa nãy vẫy tay với cậu.
Cánh tay trái cũng có một hình xăm Nhật cổ.
Ngoc Quy
Là ông này, đúng không.
Nhat Hao
Người yêu cũ chị tao…tìm hai đứa mình làm gì..?
Ngoc Quy
Chị mày yêu phải đứa không sạch sẽ rồi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play