Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tàn Ảnh: Xuôi Theo Đại Mạo Hiểm

Quyển 1: Hoa Thành. Vân Không cung

Nhân     

gian         Phu

hữu          thê        Huynh

tình          tâm      đệ            Trên

người       ý            tỷ             có          Tây

hữu          hợp       muội       thiên    có

ý               hạnh     tiêu         cao        Hoa

                 phúc     dao          dưới      Thành

                                đồng       có          đông

                                hành       địa         có

                                                 thổ        Phong

                                                               Quốc

Vạn

dặm           Vạn        

người         mắt            Không

đi                người         ai                  Hai

vạn             nhìn           không         đại

dặm            vạn            biết              thành

người         tai                                    trứ

về               người                               danh

                   nghe                                 thiên

                                                              hạ

Hoa Thành và Phong Quốc là hai thành trì tồn tại cùng nhau qua nhiều năm tháng nhưng cách sống của con người lại khác biệt.

Hoa Thành là nơi phồn hoa, đông đúc những bậc tài tử xuất chúng, thiếu nữ duyên dáng sống dưới sự cai quản của một người. Nơi đây vẫn tồn tại những người theo quan niệm duy tâm thần bí với những quẻ bói từ những đạo sĩ; thiền sư, tin vào nơi tâm linh thần thánh.

Còn Phong Quốc lại là nơi cấm tuyệt đối những thứ mê tín lòng tin vô nghĩa này, dường như chỉ có tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe được thì họ mới có thể tin tưởng. Ba Lĩnh Bạo ở nơi đây cũng bày xích mọi thứ về những điều vô căn cứ này nên ra lệnh cấm toàn thể người dân sử dụng và tuyên truyền. Tuy Phong Quốc nghiêm ngặt là thế nhưng lại có vô số thứ tiến bộ mà Hoa Thành chẳng thể chế tạo được.

Hoa Thành và Phong Quốc trái ngược là vậy nhưng người dân ở hai nơi luôn qua qua lại lại trao đổi buôn bán; thăm thân nhân xa, họ hàng gần. Chung quy lại vẫn yên ổn, bình an mà tồn tại.

Hoa Thành Niên Đại 2508.

Hoàng đế Hoa Thành niên đại 2508 được người dân ca tụng là bậc đế vương đôn hậu, anh minh, hiểu lòng trời thấu lòng dân. Nhưng không biết tại sao dạo gần đây luôn có lời ra tiếng vào về người này.

Người nói hoàng đế lâm bệnh nặng sắp phải băng hà thoái vị, kẻ nói thêm là dân chúng sắp kết thúc đời sống yên bình khi nghĩ đến vị hoàng thái tử sẽ được trao ngôi.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hoa Thành ngày thường đã ồn ào đoàn viên thì hôm nay lại càng hào hoa, tấp nập hơn khi những thú vui tao nhã được tụ hợp lại cùng một lúc thay nhau tìm kiếm kỳ tài, người người dạo trên đường phố đều vui vẻ nở nụ cười.

Người dân 1:"Biết gì chưa? Hôm nay là ngày thành hôn của nhị hoàng tử đấy. Không biết ai may mắn được tuyển chọn làm hoàng hậu sau này nữa?! Có chút ngưỡng mộ nha."

Thiếu nữ đứng bên cạnh lập tức phản bác:" May mắn ngưỡng mộ gì chứ! Tôi nghe phụ thân nói nhị hoàng tử là người vô cùng kỳ quái, mỗi lần ra ngoài đều đeo trên mặt một chiếc mặt nạ đấy..."

Người dân 2:"Còn nữa còn nữa nha, tính cách hình như cũng rất tàn nhẫn. Tôi thà làm người dân bình thường còn hơn làm một hoàng thái tử phi luôn sống trong sợ hãi."

Trong hẻm tối của phố lộ ồn ào chợt lóe lên ánh sáng của một thanh kiếm sắc sảo cùng một tấm lưng lười biếng đang đứng nghiêng người, khi người đó nghe được những lời bàn tàn về việc thành hôn cũng chỉ hờ hững nhếch mép một cái rồi quay lưng rời đi.

Hoa Cung.

- Nhất bái thiên địa

- Nhị bái cao đường

- Phu thê giao bái...

Những lồng đèn đỏ rực rỡ ghi to chữ Hỷ đung đưa dưới vầng trăng khuyết làm không gian cả hoàng thành rộng lớn vốn nên vui vẻ lại biến thành lạnh lẽo. Bởi vì xung quanh chẳng có nhiều người, đôi tân lang tân nương vừa mới bái đường xong cũng lặng lẽ được đưa về phòng.

Nhưng thật lạ! Ngày thành hôn của nhị hoàng thái tử được cử hành vào ban đêm, lại chỉ vỏn vẹn vài vị quan trong triều đến góp vui, ngay cả vị trí ngồi ở *cao đường cũng chỉ có một người. Không yến tiệc linh đình, không ồn ào khoa trương cho thiên hạ cùng vui chung, âm thầm cử hành rồi âm thầm kết thúc

(*) Chỉ vị trí ngồi của đấng sinh thành trong phong tục cưới hỏi xưa.

Nhị hoàng tử ngồi bên mép giường nắm lấy một bên tay của phụ hoàng mình, rũ mắt thầm thì:" Phụ hoàng người nói xem quyết định của con là đúng hay sai đây?"

Ánh nến lập lòe trong đêm tối chiếu hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn nhàn nhạt, trên mình người này mặc một bộ long y màu vàng sáng chói, đoán chừng là vị hoàng đế anh minh kia của Hoa Thành.

Tổng quản thái giám:"Trời đã khuya, bệ hạ cần phải tịnh dưỡng nhiều thì long thể mới có thể nhanh chóng hồi phục. Mời người quay về Vân Không cung cùng hoàng tử phi thưa nhị hoàng tử."

Nhị hoàng tử nghe xong nhưng cũng không gấp gáp đứng dậy, hắn chậm rãi nhìn từ trên xuống dưới người tổng quản thái giám đang nói chuyện với mình rồi lạnh lùng ra lệnh:"Chăm sóc cẩn thận cho phụ hoàng. Nếu xảy ra bất trắc gì thì mạng của các ngươi đừng hòng giữ lại được."

"Chúng thần đã hiểu."

Tổng quản đứng bên mép giường cúi đầu cung kính thao thao nói đã hiểu nhưng khi nhị hoàng tử đã rời đi thì nhếch mép cười xấu xa nhìn về hướng của hoàng đế Hoa Thành.

Vân Không Cung.

'Cạch'

Người xưa nói đêm thành hôn là đêm đặc biệt hạnh phúc của đôi phu thê, nhưng đối với vị nhị hoàng tử bị thế gian nói máu lạnh tàn nhẫn này có lẽ là ngược lại.

Hiện tại mới phát hiện trên chiếc mặt nạ màu đen cổ quái của nhị hoàng tử đang đeo có khắc một ngựa trắng nhỏ ngay bên dưới, thân người mặc hỷ phục cũng vừa cao vừa đẹp, người có mắt yêu cái đẹp chắc hẳn sẽ khen một câu dài về người này, còn dung mạo thật sự sau chiếc mặt nạ thế nào thì có lẽ chẳng ai có thể biết.

- Mã Gia Kỳ - Lục Thúy Bình

Đôi môi khẽ uống một ít rượu rồi lạnh nhạt đọc ra hai cái tên chính trong đêm thành hôn, nụ cười treo trên môi không biết tại sao lại quỷ dị đến dọa người. Mã Gia Kỳ đặt chung rượu xuống rồi đi đến đứng trước mặt tân nương cụp mắt nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chăm vào người đang ngồi trên giường như nhìn con mồi đáng chết.

Mã Gia Thành:"Muốn tìm cái chết sao! Phòng của nhị hoàng tử mà các ngươi cũng có gan nghe lén. Biến, biến đi! Hôm nay là ngày vui nên tha mạng cho các ngươi."

Mã Gia Kỳ quay ngoắc ra ngoài khi nghe thấy giọng nói đã lâu không được nghe. Người ngoài cửa mặc một thân bạch y phóng khoáng, tay cầm thanh kiếm sắc sảo chặn lại ngay cửa lớn, cười cười nói vọng vào trong phòng giống như có thể biết trước sẽ có gì xảy ra tiếp theo vậy.

Mã Gia Thành:"Lúc này mà đệ ra ngoài thì không tốt lắm. Không sao! Huynh đuổi hết bọn người có ý đồ không tốt đó đi rồi."

Mã Gia Kỳ buông bàn tay đặt trên cửa xuống, nhỏ giọng gọi một tiếng:"Hoàng huynh!"

"Ở đây..." Mã Gia Thành ngưng lại một chút rồi lại nói:"Quyết định của đệ huynh luôn ủng hộ, nhưng phải biết suy nghĩ cho hạnh phúc của mình một chút. Mẫu thân không thích đệ vì quyền lực mà đánh mất tự do."

Mã Gia Kỳ sờ chiếc mặt nạ, khẽ cười một cái tự chế giễu bản thân, khổ sở mở miệng:"Đời này có lẽ đệ sẽ không bao giờ được tự do."

Mã Gia Thành:"Rồi một ngày đệ cũng sẽ tìm được điều mà huynh nói. Hạnh phúc quan trọng hơn cả giang sơn."

_ _ _ _ _

Góc nhỏ của tác giả:

Chữ Phong trong tên Phong Quốc được đặt theo nghĩa là cơn bão, bão tố nên 3 người đứng đầu ở đây gọi là Lĩnh Bạo; con trai của họ gọi là Thiếu Lĩnh.

Dịu dàng và manh động

Mã Gia Kỳ đem ánh mắt được che giấu cẩn thận trong chiếc mặt nạ nhìn bóng người mờ ảo ngoài cửa, nghẹn ngào một lúc mới nói ra:"Huynh có thể nói với mẫu thân..."

"...Huynh sẽ nói. Yên tâm lo việc trong Hoa cung đi, có cơ hội huynh sẽ khuyên mẫu thân quay về thăm đệ. Chăm sóc bản thân với phụ thân cho tốt, huynh đi trước."

Mã Gia Kỳ gật đầu, đôi con ngươi xa xôi lơ đãng nhìn về khoảng không trung ngoài cửa rất lâu, ngẫm nghĩ lại khoảng thời gian lúc mình còn nhỏ.

Mã Gia Thành và Mã Gia Kỳ tuy đều là hoàng tử cao quý của Hoa Thành nhưng mỗi người lại có mỗi lựa chọn khác biệt. Đối với Mã Gia Thành thì theo mẫu thân học võ phiêu du ở phương xa từ nhỏ; còn Mã Gia Kỳ lại ở trong hoàng thành cùng phụ hoàng, từ lúc hiểu chuyện đã thiếu đi tình mẫu tử nên tính cách cũng trở nên lạnh nhạt, ít nói.

Mã Gia Kỳ chậm rãi đến bên giường, vừa định gỡ khăn trùm đỏ trên đầu của người đã im lặng ngay từ đầu xuống thì đã nghe thấy một tiếng 'bịch' rơi ở trên giường. Hắn cụp mắt nhìn tân nương nồng nặc mùi rượu ngã lăn trước mặt, bàn tay đưa lên muốn kéo người vừa gục ngồi dậy thì đột nhiên đã cảm nhận được khí tức xa lạ đang ở phía trên đỉnh đầu mình.

Ngước đôi mắt lạnh lẽo nhìn lên:"Các người muốn nhìn đến thế sao?"

Mã Gia Kỳ nói xong thì cong môi lên một cái, thổi tắt ánh đèn gần đầu giường chỉ chừa lại cặp nến tân hôn ở trên bàn. Đôi tay vừa tháo quần áo tân nương vừa suy ngẫm lại câu nói của Mã đại ca: "...Hạnh phúc quan trọng hơn cả giang sơn."

Mã Gia Kỳ ảo não thở dài một hơi:"Đời này đã định đệ không có được hạnh phúc rồi."

Mã Gia Kỳ ném hai bộ hỷ phục lên tấm bình phong bên đầu giường rồi kéo khăn trùm đầu của người đang ngoan ngoãn ngủ xuống, ánh mắt lạnh nhạt đột nhiên kích động lên một phần.

Người nằm bên dưới hiện tại chỉ còn lại trên mình bộ quần áo ngủ màu trắng, đường nét cơ thể và gương mặt còn chút phấn hồng hóa trang của nữ nhân hiện lên rõ ràng dưới đôi mắt nhìn người cẩn thận của Mã Gia Kỳ.

Người này không phải là người lúc đầu bái đường!

:"Ưmm~...Nói với phụ mẫu đệ còn muốn ngủ nữa mà, đừng gọi đệ dậy."

Người bên dưới khẽ cựa quậy khi bàn tay lành lạnh của Mã Gia Kỳ chạm vào cổ, đuôi mắt càng nhăn lại thêm, hắn hỏi:" Tên gì?"

:"Tên cái gì mà tên! Tỷ bị ngốc sao?"

Mã Gia Kỳ bóp mạnh gương mặt đỏ bừng của người đang nói mớ, gằn giọng hỏi thêm lần nữa:"Tôi hỏi tên gì?"

:"Đau đệ mà! Đệ nói đệ nói, tên tên Đinh...Đinh Trình Hâm."

Mã Gia Kỳ buông tay ra, ngồi thần người trên giường một lúc lâu như đang nghĩ đến một chuyện khó lòng chấp nhận nào đó. Đến lúc nhận ra người nằm bên tay mình có phản ứng mới hồi phục lại lý trí.

Người tự xưng mình tên Đinh Trình Hâm lờ mờ mở đôi mắt màu hồng ngập hơi sương ra, lồng ngực đột nhiên nóng lên phải thở gấp liên tục mấy cái, vỗ vỗ đầu cho tỉnh táo.

Mã Gia Kỳ liếc mắt nhìn cậu một cái:"Biết bản thân đang ở đâu?"

Đinh Trình Hâm vẫn còn mơ màng do đống rượu mình đã uống chiều nay, lắc lắc đầu khi nghe người ta hỏi. Miệng nhỏ bỗng nhiên bị ép xuống thành một hình cong như ánh trăng khuyết đêm nay, nước mắt nóng hổi vì cơ thể khó chịu cũng trào ra ngoài.

Đinh Trình Hâm:"Nóng, muốn uống nước...nước lạnh."

Mã Gia Kỳ nhìn tình trạng trên cơ thể Đinh Trình Hâm thì ngửi thử mùi hương thoang thoảng trong không khí, sau đó lạnh giọng hỏi:"Uống Dạ Xuân Tửu rồi?"

Dạ Xuân Tửu là một loại rượu được người Hoa Thành ủ trong nhiều năm liền mới tạo ra được một bình rượu thơm ngon hảo hạng. Khi xưa loại rượu này chỉ có trong Hoa cung dùng cho hoàng đế và phi tần sử dụng, nhưng qua nhiều năm sau nó đã bị lạm dụng trong khắp Hoa Thành để làm những việc riêng không đứng đắn.

Đinh Trình Hâm cũng gặp cảnh bị chuốc rượu không đứng đắn kia.

Cả người Đinh Trình Hâm khó chịu, lắc lắc mãi đầu nhỏ, lắp bắp nói:" Tôi không biết, chỉ nhớ lúc đó uống...uống rất nhiều rượu, rượu mà thôi."

Mã Gia Kỳ khẽ nở nụ cười không ý vị trên môi, không biết đã đoán ra được chuyện gì mà cởi luôn lớp quần áo cuối cùng của Đinh Trình Hâm, lạnh nhạt nhếch mép.

"Các người muốn làm tới cùng thì tôi cho các người toại nguyện."

Đinh Trình Hâm giãy giụa trong ít ý thức cuối cùng của bản thân khi bị Mã Gia Kỳ khống chế, cánh môi hồng bị đè ép hôn đến mức đã chuyển sang màu đỏ, đôi mắt mở to kích động khi cảm nhận được bản thân đang rơi vào chuyện gì.

Mã Gia Kỳ hôn thêm một lúc rồi liếc nhìn gương mặt đã ướt đẫm vì nước mắt của Đinh Trình Hâm thì kết thúc nụ hôn.

Đinh Trình Hâm thật sự muốn kháng cự, chạy trốn khỏi nơi đen tối này nhưng cả cơ thể đã mất hết sức lực, hiện tại chỉ cảm thấy rất nóng và sợ hãi tột cùng trong lòng.

Mã Gia Kỳ:"Nghe lời một chút còn cho ngươi sống thêm mấy ngày."

Đinh Trình Hâm mím chặt môi, cương quyết phản kháng:" Tôi không muốn."

Nhưng không có tác dụng.

Đinh Trình Hâm khóc nấc lên từng chút khi bị Mã Gia Kỳ kéo ngồi trên người, đôi môi vương vài giọt nước không thể khép lại khi luôn cầu xin con người máu lạnh không có tim bên cạnh. Mã Gia Kỳ chặn lại tiếng khóc của Đinh Trình Hâm bằng chiếc khăn bên cạnh rồi ôm lấy chiếc eo thon trong tay mình, hôn lên cổ trắng vài cái.

:"Ưm~Đừng mà. Làm ơn dừng lại đi...hức hức...làm ơn tha cho tôi...ha~~~"

Đinh Trình Hâm nhịn không nổi sự kích thích của cơ thể mình mà cao giọng hét lên một tiếng làm cho cái khăn rơi thẳng xuống đất. Mã Gia Kỳ dừng lại, quay mặt Đinh Trình Hâm về phía mình ngắm nhìn kỹ càng từng đường nét trong ánh nến yếu ớt.

Trong cái nhìn không rõ ràng của mình, Đinh Trình Hâm thấy được đôi mắt sâu hoáy trong chiếc mặt nạ của Mã Gia Kỳ thì nấc lên thêm một lần, nhỏ giọng cầu xin

Đinh Trình Hâm:"Thả...tha cho tôi được không? Tôi có thể làm trâu làm ngựa mặc ngươi sai khiến, nhưng tôi...tôi không muốn làm chuyện này."

Mã Gia Kỳ nghe vậy thì đưa tay chạm lên bên má nóng hổi do vừa khóc vừa say của Đinh Trình Hâm, thấp giọng lên tiếng như đang dỗ dành cũng như đang ra lệnh.

Mã Gia Kỳ:"Không muốn cũng phải chấp nhận."

Đinh Trình Hâm trong cơn khó chịu đột ngột cảm nhận được bàn tay người đối diện đang lau nước mắt trên mặt cho mình, cánh tay co lại vì sợ chắn ngay trước ngực. Mã Gia Kỳ nhìn hành động tự vệ vô dụng này của Đinh Trình Hâm thì bật cười, dường như trong nụ cười ấy có xen sự vui vẻ tò mò.

Mã Gia Kỳ:"Không trốn được đâu, Đinh Nhi~."

Trong ngần ấy năm xa cách với mẫu thân thì có lẽ đây là lần đầu tiên Mã Gia Kỳ gọi tên một người dịu dàng đến thế, không rõ bản thân đang nghĩ gì nhưng chỉ biết mình không muốn làm người đang bên cạnh mình lúc này thêm sợ hãi.

- Không mà...Ưmm~...Ha...a...~

- Dừng lại ưm...không muốn~~~

- Cẩu đản nhà ngươi...mau dừng lại cho tôi...aaa~~~...

Đinh Trình Hâm trong lúc mất đi nhận thức liền mắng người lung tung. Mã Gia Kỳ lần đầu bị người khác mắng thẳng thừng như thế thì liền khó chịu, cúi xuống cắn Đinh Trình Hâm một cái.

Mã Gia Kỳ:"Phải, là cẩu đản."

Đinh Trình Hâm hoảng loạn quẫy tay chân lung tung:"Aadừng lại dừng lại. Không muốn, làm ơn đừng đụng vào chỗ đó...ưm~đau đau..."

Mã Gia Kỳ cúi đầu hít hương thơm quấn quanh chóp mũi mình, giọng nói xa lạ nhưng lại ấm áp này khiến vị nhị hoàng tử muốn khám phá người trong lòng hơn.

- Không quen...dừng lại đi mà cẩu đản, đau quá~...ưmm~~~...

- Haa~~ đừng, đừng...tha cho...ưmm~~~...

- Cầu xin ngươi...hừmm~~...a~...a~...a~...

Đinh Trình Hâm hét đến mức cổ họng đã khô khan khó chịu mà Mã Gia Kỳ vẫn không chịu buông tha, cơ thể nóng rực đã dịu đi nhiều nhưng cơn đau từ khắp ngóc ngách lại tăng lên.

Mã Gia Kỳ hôn lên tai nhỏ, thì thầm:"Đêm nay còn dài."

Hai kẻ ngồi trên nóc nhà híp mắt nhìn trộm vào bên trong khi hình ảnh trên giường đang phản chiếu lại trên tường, nán lại một lúc để chắc chắn nhiệm vụ đã hoàn thành rồi nhẹ nhàng đạp ngói rời đi.

Ánh trăng khuyết đã lăn đến nơi cao nhất rồi mà trong căn phòng tân hôn ở Vân Không cung đỏ rực vẫn còn nghe thấy tiếng cầu xin của một người, xen tiếng trấn an của một người khác.

Không biết phía sau có âm mưu xấu xa hay không nhưng cuộc gặp gỡ tình cờ, trớ trêu của Mã Gia Kỳ với Đinh Trình Hâm đã khai phá được sự ấm áp của con tim đầy máu lạnh trong hoàng thành.

Duyên phận là điều làm nhân gian luôn bất ngờ và ngộ nhận nhiều điều, không tin hẳn hoi nhưng cũng không thể không tin.

Người hùng Tẩu Chi Mai

Phong Quốc.

Binh lính:"Tẩu Chi Mai lại làm loạn rồi."

Một cái bóng màu đen vụt bay ngang qua bức tường của một ngôi nhà giàu có, khóe môi người này cong lên mãn nguyện trong lớp vải che mặt vì trong tay đã cầm được thứ bản thân mong muốn.

Kẻ được gọi là Tẩu Chi Mai là một người có tiếng ở Phong Quốc, chuyên trộm tiền của người giàu chia lại cho người nghèo, người người đều khâm phục biết ơn dù cho chưa từng gặp mặt qua. Ngược lại thì những kẻ giàu lại căm phẫn hết lần này đến lần khác muốn bắt hắn ta tống vào tù.

'Leng keng'

Túi tiền trên vai Tẩu Chi Mai đột ngột bị kéo lại từ một cánh tay, ánh mắt đảo lại nửa vòng nhìn bàn tay đặt trên vai mình, nhìn sơ qua thì có thể biết người phía sau có thân phận không tầm thường.

Thiếu lĩnh:"Còn muốn chạy?!"

Tẩu Chi Mai chẳng quan tâm lời nói đã nghe mà còn cao ngạo cong môi cười, nắm lấy bàn tay đang đặt ở vai mình bẻ sang một bên. Người phía sau cũng không hề ngu ngốc! Xoay người một vòng tránh khỏi rồi ép Tẩu Chi Mai vào tận vách tường phía trong cùng, gằn giọng cảnh cáo

Thiếu lĩnh:"Ngoan ngoãn theo tôi về tự thú còn cho cậu toàn mạng sống thêm mấy chục năm nữa."

Tẩu Chi Mai:" Xin lỗi, xin lỗi nha."

Tẩu Chi Mai bật cười lớn, không những không sợ hãi trước người quân nhân đang giam chân mình lại mà còn to gan đẩy cơ thể về phía trước, nhìn chằm chằm vào đôi mắt kiên định của người trước mặt.

Nụ cười trêu ghẹo cũng lộ trên hai khóe môi, nhè nhẹ gọi :"Lưu Diệu Văn."

Lưu Diệu Văn nhăn mày một cái khi không ngờ tên Tẩu Chi Mai này còn biết tên mình, nghi hoặc hỏi:"Rốt cuộc cậu là ai? Tại sao lại biết tôi?"

Tẩu Chi Mai:"Ngốc quá! Chẳng phải người người đều biết tôi là ai sao? Này Lưu thiếu lĩnh, lần sau muốn bắt tôi thì ra tay nhanh chút nữa nha."

Lưu Diệu Văn nhăn mày, thấy rõ thách thức trên mặt Tẩu Chi Mai, vừa muốn nói gì đó thì đã nghe phía sau ầm ầm tiếng bước chân đang kéo đến. Tẩu Chi Mai biết bản thân sắp rơi vào tình huống khó chạy thì siết bàn tay lại dùng lực đạp hẳn vào giữa hai chân của Lưu Diệu Văn rồi đẩy người ra xa, đứng dưới ánh sáng đèn mờ ảo nhìn thẳng vào Lưu Diệu Văn.

Vui vẻ chào tạm biệt:"Hẹn gặp lại nhé."

'Bùm'

Lưu Diệu Văn che mũi, nhìn màng khói trắng trước mặt đang dần tan đi cùng với sự biến mất của Tẩu Chi Mai thì gương mặt đau đớn càng thêm khó coi, chậm rãi đứng dậy rồi ra khỏi hẻm tối.

Binh lính:"Lưu thiếu lĩnh cậu không sao chứ? Tên Tẩu Chi Mai lại thoát rồi sao?"

Lưu Diệu Văn lắc đầu, nhìn đám người đến "vô cùng đúng lúc" của Lưu phủ thì nói:"Các người quay về được rồi."

"Nhưng còn Tẩu Chi Mai?"

Lưu Diệu Văn nén đau nói:"Có đuổi cũng không kịp."

"Vậy...rõ thưa Lưu thiếu lĩnh."

Tại Phong Quốc tuy nói người dân có quyền hơn cả người nắm quyền nhưng cũng có giới hạn nhất định, Phong Quốc được chia làm ba khu riêng biệt theo sự quản lý của từng Lưu phủ Trương phủ Nghiêm phủ. Mỗi nơi đều yên ổn sống qua ngày trước khi Tẩu Chi Mai xuất hiện.

Trương Chân Nguyên:"Lưu thiếu lĩnh đang nghĩ gì mà tập trung thế vậy?!"

Lưu Diệu Văn liếc Trương Chân Nguyên một cái, nói:" Đừng làm phiền khi người khác đang tập trung biết không!"

Trương Chân Nguyên cười:"Được, được thôi."

Trương Chân Nguyên - con trai duy nhất của Trương phủ, bề ngoài dễ nhìn lại vui vẻ nói nhiều, làm cho người lạ mới quen thì yêu thích không thôi nhưng lại làm người thân bên cạnh thấy phiền phức muốn đuổi đi.

Lưu Diệu Văn miết nhẹ vành ly thủy tinh khi đang nghĩ về kẻ mình vừa gặp ban nãy, nhìn Trương Chân Nguyên hỏi:"Trương phủ bị Tẩu Chi Mai cướp tiền lần nào chưa?"

Trương Chân Nguyên nuốt hết quả nho đang ăn ngon trong miệng, phủi phủi tay rồi nói:"Chưa từng. Tên đó rất hay đến những ngôi nhà nằm ở bên trong hẻm cụt để cướp, lần trước có đuổi bắt nhưng nửa đường đã mất dấu. Tên này không sợ trời không sợ đất nên lá gan càng lớn, muốn cùng mình chơi trò đuổi bắt một lúc rồi tự mình biến mất, giống như biết tà thuật vậy."

Lưu Diệu Văn uống thêm hớp rượu trong ly, nghe đến câu cuối của Trương Chân Nguyên thì cười nhẹ, hứng thú nói:"Tà thuật sao? Vậy nếu muốn bắt được tên đó thì chắc phải ghé thăm Hoa Thành một chuyến rồi."

Nghiêm Hạo Tường:"Đúng lúc đấy! Mã Ca vừa gửi thư đến cần chúng ta đến Hoa Thành giúp huynh ấy một chút."

Trương Chân Nguyên nhìn lá thư đỏ vừa bị quăng lên bàn, thấy rõ trên đó viết gì rồi liền há hốc mồm.

Hét lớn:" Mã Ca thành hôn rồi!"

Lưu Diệu Văn buông ly rượu xuống, nhìn gương mặt không tốt mấy của người vừa đến thì hỏi:"Bị tên Tẩu Chi Mai kia đùa giỡn nữa rồi sao?"

Nghiêm Hạo Tường:"Phải. Lần sau gặp tên đó mà không bắt được nữa thì Nghiêm Hạo Tường này không mang họ Nghiêm kể từ đấy về sau."

Trương Chân Nguyên nhìn gương mặt tức tói của Nghiêm Hạo Tường thì cũng đủ hiểu Tẩu Chi Mai đã chọc đến giới hạn chịu đựng của đứa em trai này, vòng sang phía trước cả hai rồi nói.

Trương Chân Nguyên:"Đến Hoa Thành giúp Mã Ca trước, tên Tẩu Chi Mai đó không hại người vô tội thì chúng ta cứ để tự do thêm một khoảng thời gian."

Lưu Diệu Văn nốc hết ly rượu, nhàn nhạt đồng tình:"Cũng được. Mấy kẻ nhà giàu đó cũng không mấy tốt đẹp."

Trương Chân Nguyên:"Vậy về nghỉ ngơi trước đi, sáng mai chúng ta xuất phát sớm."

Nghiêm Hạo Tường lấy táo đỏ trên bàn ăn rồi quay sang nói:" Được."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play