Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Không Hồi Âm ( Ngắn )

Chật vật

Thành phố A bước vào mùa đông muộn hơn mọi năm
Bản tin thời tiết nói chỉ còn vài ngày nữa sẽ có đợt không khí lạnh mạnh nhất trong mười năm trở lại đây. Người ta tranh nhau mua áo khoác dày, mua găng tay, mua những chiếc khăn len đủ màu
Chỉ có Trang Anh vẫn mặc chiếc đồng phục mỏng như cũ
Cô đứng dưới mái hiên trường, cúi đầu nhìn màn hình điện thoại
[8:15]
Mẹ —> Trang Anh
Mẹ Trang Anh
Mẹ Trang Anh
- Chiều nhớ ghé bệnh viện với mẹ nha con.
Ngón tay cô dừng trên ô nhập tin nhắn
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
-Con biết rồi.(x)
Cô chưa kịp gửi thì một cuộc gọi từ bệnh viện hiện lên
Trang Anh chậm rãi áp điện thoại lên tai
Đầu dây bên kia rất yên tĩnh
Yên tĩnh đến mức cô nghe rõ cả tiếng bút ký lạch cạch
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Hôm nay... chị đưa mẹ đến tái khám được không?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Dạ được.
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Còn chuyện kết quả
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Chúng ta sẽ nói sau
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
...
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Vâng.
Cuộc gọi kết thúc
Trang Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ
Có những lời nói không cần nghe hết
Chỉ cần đối phương ngập ngừng một chút, người ta cũng đủ hiểu
"Cậu ổn không? "
Một giọng nam vang lên làm Trang Anh giật mình ngước mắt lên nhìn người đối diện
Trước mặt cô là Giản Chu, lớp trưởng 12A1
Cũng là người đã thích cô suốt hai năm
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Cậu khóc à?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Không
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Cậu nói dối
Giản Chu lấy từ trong balo ra một hộp sữa dâu rồi dúi vào tay cô
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Uống đi
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Tớ không sao
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Tớ biết
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
...
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Nhưng người không sao sẽ không đứng giữa trời lạnh mà quên cả kéo khóa áo
Trang Anh cúi đầu
Quả thật..
Chiếc áo khoác vẫn mở toang
Cô nhận lấy hộp sữa, khẽ nói:
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Cảm ơn cậu
Đó là lần đầu tiên hai người nói chuyện với nhau quá ba câu
Cũng là lần đầu tiên Giản Chu biết
Đằng sau cô gái luôn đứng nhất khối ấy là một gia đình đang vỡ vụn
Cha của Trang Anh mất khi cô học lớp tám
Mẹ cô một mình nuôi cô
Ban ngày làm kế toán
Ban đêm nhận thêm việc may quần áo
Bà từng nói
"Con chỉ cần học thật giỏi, còn khổ cực để mẹ lo"
Ba năm sau từ khi cha mất
Mẹ cô được chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối
Bà giấu tất cả
Vẫn cười
Vẫn đi làm
Vẫn thức đến hai giờ sáng may từng đường kim
Làm việc cật lực đến nỗi ngất xỉu ngay trong xưởng
Trang Anh không khóc
Cô chỉ bắt đầu làm thêm
Sáng đi học
Chiều đến bệnh viện
Tối dạy kèm
Đêm thì đi phục vụ quán cà phê
Có hôm ngủ chưa đến ba tiếng
Nhưng cô không kể với ai
___
Một tháng sau
Lớp tổ chức cắm trại
Ai cũng đi
Trừ Trang Anh
____
Giản Chu —> Trang Anh
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Cậu không đi thật à?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Ừ
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Bận học?
Trang Anh nhìn dòng chữ ấy rất lâu
Rồi gõ
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Ừ
Thực ra hôm đó là lịch hóa trị của mẹ
Cô không muốn nói
Không phải vì sĩ diện
Mà vì trên đời này, có những nỗi đau, kể ra cũng chẳng nhẹ đi được
____
Chiều hôm ấy
Giản Chu xin giáo viên chủ nhiệm nghỉ nửa buổi
Cậu mang theo một túi cháo nóng đến bệnh viện
Cậu tìm từng tầng
từng phòng
Cho đến khi nhìn thấy Tần Du đang ngủ gục bên giường bệnh
Chiếc áo đồng phục trên người cô vẫn còn nguyên bảng tên của trường
Một tay cô nắm lấy tay mẹ
Tay còn lại vẫn cầm cây bút chưa kịp đặt xuống
Quyển đề thi thử mở ngay trên đầu gối
Lục Cảnh đứng ngoài cửa rất lâu, rồi lặng lẽ quay đi
Đó là ngày đầu tiên cậu hiểu
Thì ra người mình thích...
Đã phải trưởng thành sớm hơn tất cả mọi người

Dặn dò

Giản Chu không bước vào phòng bệnh
Cậu đặt túi cháo lên quầy trực của y tá, nhờ họ mang giúp, rồi lặng lẽ rời đi
Có những lúc, quan tâm không nhất thiết phải xuất hiện trước mặt người kia
Chỉ cần biết họ vẫn còn ổn
Thế là đủ
----
22:31
Giản Chu —> Trang Anh
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Nghe cô chủ nhiệm nói cậu bị đau dạ dày
Trang Anh nhìn màn hình rất lâu
Rồi gõ
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Ừ
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Nhớ ăn đúng giờ
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Được
Không ai biết, bên ngoài cửa phòng bệnh, Lục Cảnh đã đứng gần một tiếng đồng hồ
___
Đợi mãi, cuối cùng mùa đông cũng đến
Thành phố bắt đầu có những cơn gió lạnh buốt
Trang Anh vẫn giữ thói quen đến bệnh viện mỗi chiều
Còn Giản Chu
Vẫn giữ thói quen mua thêm một hộp sữa dâu mỗi sáng
?
?
Sao dạo này lại tăng lên uống hai hộp rồi?
Bạn cùng bàn chống cằm hỏi
Giản Chu chỉ cười
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Một hộp cho người không biết chăm sóc bản thân
?
?
Hả?
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Không có gì
___
Dần dần
Hai người nói chuyện với nhau nhiều hơn
Không phải những lời tỏ tình
Cũng chẳng phải hứa hẹn
Chỉ là những câu hỏi rất nhỏ
7:02
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Ăn sáng chưa?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Rồi
Thực ra là chưa..
12:41
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Ban nãy kiểm tra toán ổn không?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Chắc được
22:16
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Ngủ sớm đi
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Còn bài
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Tớ chờ
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Chờ gì?
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Chờ cậu ngủ rồi tớ ngủ
Khóe môi Trang Anh khẽ cong lên
Đó là nụ cười đầu tiên sau gần ba tháng vật vã
---
Cuối học kì
Giản Chu đứng hạng hai
Trang Anh vẫn hạng nhất
Cậu cầm tờ điểm chạy đến
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Lần sau tớ sẽ vượt được cậu
Trang Anh gấp quyển sách trong tay lại
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Được
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Nếu tớ vượt được
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Cậu phải hứa với tớ một chuyện nhé
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
...
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Còn phải xem là chuyện gì
Giản Chu gãi đầu
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Đi ăn với tớ
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Nếu cậu được hạng nhất
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Tớ sẽ đồng ý
Đó là một lời hứa rất bình thường
Bình thường đến mức cả hai đều không biết..
Sẽ chẳng bao giờ thực hiện được
---
Tháng Hai
Kết quả xét nghiệm mới được trả về
Bác sĩ gọi riêng Trang Anh ra ngoài
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Cô..
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
...
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Đã chuẩn bị tinh thần chưa?
Trang Anh siết chặt mép góc áo
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Dạ
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Khối u đã di căn
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Nếu tiếp tục điều trị
Bác Sĩ
Bác Sĩ
...
Bác Sĩ
Bác Sĩ
cũng chỉ kéo dài thêm được vài tháng
Mọi âm thanh quanh cô bỗng trở nên rất xa
Cô nhìn qua ô cửa kính
Mẹ đang ngủ
Gương mặt gầy hơn trước rất nhiều
Đôi bàn tay từng may quần áo nuôi cô lớn lên giờ chỉ còn da bọc xương
Bà vẫn luôn nói
"Đừng lo cho mẹ"
Nhưng phận người làm con, làm sao không lo cho được?
Hôm ấy Trang Anh không đến trường
Giản Chu nhắn hơn hai mươi tin
Không một tin được trả lời
21:54
Trang Anh —> Giản Chu
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Xin lỗi
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Cậu đang ở đâu?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
-...
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Bệnh viện
Lần đầu tiên
Cô không giấu nữa
Chỉ hai chữ
Cũng đủ để Giản Chu bắt chuyến xe cuối cùng đến đó
___
Khi cậu tìm được cô
Trang Anh đang ngồi một mình ở cầu thang thoát hiểm
Đèn hành lang rất tối
Cô ôm đầu gối khóc không thành tiếng
Giản Chu nhẹ nhàng bước đến
Không hỏi
Không an ủi
Chỉ ngồi xuống bên cạnh
Một lúc lâu sau Trang Anh khẽ cất giọng
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Ừ, tớ đây
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Nếu..
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Nếu một ngày tớ biến mất
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Cậu đừng tìm tớ
Giản Chu quay sang
Lần đầu tiên, cậu thấy đôi mắt cô tuyệt vọng đến vậy
Cậu khẽ cốc lên trán cô
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Nói linh tinh
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Tớ nói thật
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Thì tớ cũng nói thật
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Cậu đi đâu
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Tớ tìm đến đó
Trang Anh mỉm cười
Nhưng trong lòng lại nghĩ
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
"Xin lỗi"
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
" Có lẽ.. "
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
"Lần này cậu sẽ không tìm thấy tớ nữa."

Mất cả thế giới

Từ sau hôm đó, Trang Anh không còn né tránh Giản Chu nữa
Ít nhất..
Cô không muốn quãng thời gian còn lại của mình chỉ toàn là những lời nói dối
___
Mỗi sáng Giản Chu đều đứng dưới gốc bằng lăng trước cổng trường
Trên tay luôn có hai hộp sữa
Một vị socola
Một vị dâu
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Cậu lại mua thừa
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Không mua thừa
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Thế hộp này của ai?
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Của người hôm qua bảo thích vị dâu
Trang Anh khựng lại
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
...Tớ nói khi nào?
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Hôm qua
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Tớ nhớ mà
Cô cúi đầu, cười rất khẽ
Thật ra chỉ là một câu nói vu vơ, vậy mà cậu lại nhớ
Có những người, ngay cả sở thích nhỏ nhất của mình cũng được họ cất giữ cẩn thận
Đáng tiếc
Người như vậy, cô lại chẳng thể giữ được
---
Cuối tháng ba
Mẹ Trang Anh nhập viện lần nữa
Lần này, bà không còn đủ sức ngồi dậy
Tóc rụng gần hết vì hóa trị
Thấy con gái bước vào, bà vẫn cố cười
Mẹ Trang Anh
Mẹ Trang Anh
Hôm nay học thế nào?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Ổn lắm mẹ ạ
Mẹ Trang Anh
Mẹ Trang Anh
Có đứng nhất không đó?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Vâng, vẫn đứng nhất như mọi lần ạ
Mẹ Trang Anh
Mẹ Trang Anh
Con gái mẹ giỏi thật
Bà đưa bàn tay gầy guộc vuốt tóc cô
Mẹ Trang Anh
Mẹ Trang Anh
Đừng nghỉ học vì mẹ
Mẹ Trang Anh
Mẹ Trang Anh
Cũng đừng khóc
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Dạ
Mẹ Trang Anh
Mẹ Trang Anh
Và..
Bà ngập ngừng
Mẹ Trang Anh
Mẹ Trang Anh
Nếu sau này có người thật lòng thương con...
Mẹ Trang Anh
Mẹ Trang Anh
Đừng đẩy người ta đi
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
...
Trang Anh cúi gằm mặt
Cổ họng nghẹn cứng
Cô biết
Mẹ đang nói đến Giản Chu
Bởi mỗi lần cậu đến bệnh viện, bà đều nhìn thấy
Ánh mắt của một cậu trai mười tám tuổi không biết giấu người mình thương
22:08
Giản Chu —> Trang Anh
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Ngày mai kiểm tra văn
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Ừm
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Học chưa?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Chưa
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Sao vậy?
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Mẹ tớ sắp mất rồi, tớ không muốn lãng phí thời gian cuối cùng ở bên cạnh bà..(x)
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Buồn ngủ
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Vậy ngủ đi
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
- Tối mai tớ chở cậu đi ăn
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
- Được
Đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng cô đồng ý lời hẹn của cậu
---
Ngày hôm sau
Giản Chu đứng trước cổng trường từ rất sớm
Trên xe còn treo một chiếc móc khóa hình con thỏ mà lần trước được Trang Anh tặng chỉ vì cậu khen nó dễ thương
Nhưng đợi hết cả thời gian đầu giờ
Trang Anh vẫn không tới
Điện thoại không bắt máy
Tin nhắn không trả lời
Một linh cảm rất lạ khiến cậu phóng xe thẳng đến bệnh viện
Hành lang tầng năm đông kín người
Những tiếng khóc bị nén xuống, mùi thuốc sát trùng nồng đến khó thở
Giản Chu nhìn thấy Trang Anh
Cô ngồi bệt dưới nền gạch, hai mắt đỏ đến mức chẳng còn giọt nước nào để rơi, trên tay vẫn cầm chiếc khăn len mẹ đan dở từ mùa đông năm ngoái.
Bác sĩ khẽ lắc đầu
Bác Sĩ
Bác Sĩ
Xin chia buồn
Ba chữ ấy, nhẹ đến mức tưởng như một làn gió nhưng lại đủ đập nát cả một đời người
...
Đêm hôm đó
Giản Chu đưa Trang Anh về nhà
Căn nhà tối om, không còn tiếng máy may, không còn mùi canh nóng, không còn ai ngồi chờ cô sau mỗi buổi học.
Trang Anh đứng rất lâu trước cửa
Rồi bất ngờ hỏi
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Giản Chu này
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
Ừ, tớ đây
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Cậu có biết..
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Điều đáng sợ nhất khi người thân mất là gì không?
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
...
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Không phải là lúc họ nhắm mắt
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Mà là ngày hôm sau
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
Khi mình vô thức gọi 'Mẹ ơi'...
Lưu Trang Anh
Lưu Trang Anh
... rồi mới nhớ ra, trên đời này không còn ai trả lời nữa.
Giản Chu dang tay, ôm chặt cô vào lòng mình
Lần đầu tiên
Cậu nghe tiếng khóc của Trang Anh
Không còn kìm nén, không còn cố gắng gồng mình mạnh mẽ
Cô khóc như một đứa trẻ vừa đánh mất cả thế giới
Và ngay lúc ấy, Giản Chu đã tự hứa với bản thân
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
"Sau này"
Đoạn Giản Chu
Đoạn Giản Chu
"Mình sẽ trở thành chỗ dựa của cậu"

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play