RhyCap - Chưa Có Tên. #Rc
#chapter 1.
Bên ngoài căn biệt thự nhà họ Hoàng là một bầu trời tối đen, những đám mây lớn kèm cơn mưa nặng hạt rơi xuống nền đất.
Trong khi trời đã khuya nhưng trong căn biệt thự sang trọng đậm chất giàu có giữa sảnh lại sáng lên ánh đèn to lớn.
Ông bà Hoàng ngồi đó, chờ cậu con trai “quý tử”.
Tiếng chiếc xe hơi đắt tiền dừng lại bên ngoài biệt thự.
Hoàng Đức Duy. #c
/bước xuống chiếc Rolls Royce Drop tail sải bước bước vào căn biệt thự/
Người hầu.
/tiếng lại mở cửa/
Quản Gia Lâm.
Cậu chủ. /cuối đầu/
Người hầu.
Cậu chủ. /cuối đầu/
Hoàng Đức Duy. #c
/vứt chìa khoá xe xuống đất/ xe ở ngoài.
Quản Gia Lâm.
/hiểu ý đi ra ngoài/
Ông Hoàng ngồi đó, nhìn cậu một lúc rồi lên tiếng.
Hoàng Thành Long. - ba em.
Duy.
Hoàng Đức Duy. #c
Ba mẹ còn thức à? /đi lại/
Hoàng Thành Long. - ba em.
Con lại đi đến khuya?
Hoàng Thành Long. - ba em.
...
Hoàng Thành Long. - ba em.
Chuyện trên công ty con đã xử lí chưa?
Hoàng Đức Duy. #c
Con nói rồi, con không muốn lên cái công ty nhàm chán đó.
Hoàng Thành Long. - ba em.
Ta giao cho con là để con quản lí, giúp nó phát triển, chứ không phải để cho con đi chơi mà không quan tâm đến nó. /đặt tách trà xuống/
Hoàng Thành Long. - ba em.
Còn cả cái tập đoàn nhà Hoàng, nhà chỉ có ên con là con trai, ta không muốn con phải đi vào những cuộc chơi đó mà bỏ bê.
Hoàng Đức Duy. #c
Nhưng con không muốn thừa kế tập đoàn!
Hoàng Thành Long. - ba em.
Còn cuộc đời của con, con muốn bỏ vào những cuộc chơi, đồng tiền của chúng ta à? /gằng giọng/
Hoàng Đức Duy. #c
Ba, nhưng con chưa bao giờ được chọn!
Hoàng Thành Long. - ba em.
/nèm tờ hợp đồng về phía Duy/ kí đi.
Một hợp đồng “ Đính hôn thương mại ”
Duy nhìn vào tờ hợp đồng mà chết lặng.
Hoàng Đức Duy. #c
Ba? /nhìn ông/
Hoàng Thành Long. - ba em.
Kí đi.
Khương Tuệ Mẫn. - mẹ em.
Duy...nghe lời mẹ, kí đi. /cố kìm nước mắt/
Chẳng bất ngờ khi em chẳng muốn kí, vì bướng bỉnh nhưng cũng là lần đầu tiên thấy ba nói chuyện với mình như thế.
Nhưng...chữ ký của em đã được kí lên tờ giấy khi tiếng mẹ em cất lên.
Không vì điều gì, nhưng em thương mẹ, thấy mắt bà ngấn nước. Một người bướng, khó tính như em cũng phải bỏ qua cơn giận.
#chapter 2.
Khi chữ ký đã được in trên tờ hợp đồng, cũng là lúc em phải tự làm mọi việc vì chính mình.
Hoàng Đức Duy. #c
📲 Rảnh không?
Đặng Thành An. #n
📲 Rảnh, sao.
Hoàng Đức Duy. #c
📲 Qua đón tao.
Hoàng Đức Duy. #c
/cúp máy/
Đặng Thành An. #n
/lấy xe chạy qua nhà Duy/
Trước cổng lớn nhà Hoàng, Duy đứng đó với một cái balo da giản dị, nhưng đồ đạt rất chỉnh chu. Kèm khuôn mặt dô côn.
Hoàng Đức Duy. #c
Êy /mở cửa xe An bước vào/
Đặng Thành An. #n
Có chuyện gì à?, sao nhìn bảnh bao mà mang balo lạ thế. /phóng xe/
Hoàng Đức Duy. #c
Nói nhớ mới tức, ông Ba tao cắt hết tiền sinh hoạt của tao, còn khoá thẻ.
Đặng Thành An. #n
Sao vậy?, tao nhớ ba mày cưng mày lắm mà.
Hoàng Đức Duy. #c
Kêu tao quản mấy cái công ty đấy, mà tao có quản đâu.
Đặng Thành An. #n
Vl, sao mày không nghe lời ba mày, ổng muốn tốt cho mày thôi. /dừng xe tại nhà mình/
Hoàng Đức Duy. #c
tch- mày cũng muốn tao vậy à?
Đặng Thành An. #n
Vô nhà /mở cửa cho Duy/
Đi vào nhà là một không gian rộng, rất khác với nhà An trước đây. Lướt ngang có thể thấy trên sofa một dáng người cao vừa...Đang xem tivi.
Trần Minh Hiếu. #h
/quay sang nhìn em và An/ Duy đến chơi hả em.
Hoàng Đức Duy. #c
Chào anh Hiếu, em qua ở nhà An vài ngày thôi ạ.
Hiếu bước xuống ghế, đi lại nắm tay em dắt đến sofa. Còn mình thì đi lấy sữa cho em. Bỏ mặc An đứng đó.
Đặng Thành An. #n
/nhìn thấu mọi chuyện/ Anh hai, đừng để em nói bố mẹ đó.
Hoàng Đức Duy. #c
Gì vậy An? /quay sang/
Trần Minh Hiếu. #h
Em cứ ngồi đó đi, kệ nó. /đặt ly sữa xuống trước mặt em/
Hoàng Đức Duy. #c
Em..cảm ơn.
Đặng Thành An. #n
Rồi mày tính xin việc ở đâu?
Đặng Thành An. #n
Mày ngáo hả Duy?
Hoàng Đức Duy. #c
Chứ sao, cho nó nhanh có tiền, đi làm mấy cái quán lẻ biết nào đủ sống.
Đặng Thành An. #n
Mày điên thật, rồi chuyện hợp đồng sao rồi?
Hoàng Đức Duy. #c
Ai biết được, tao ký vậy thôi, tao còn không biết cái thằng đính hôn với tao là ai.
Đặng Thành An. #n
Hừm, Chiều tao chở mày đi xin việc.
#Chapter 3.
Chiều hôm đó, An đưa em đến một quán bar. Khi vừa vào em lại được nhận ngay.
Hoàng Đức Duy. #c
Ha! Chắc thấy tao đẹp trai đây mà.
Đặng Thành An. #n
Mày đừng đắt ý, mai đi làm cho đàng hoàng. /nhắc nhở/
Hoàng Đức Duy. #c
Thế bây giờ đi khuây khoả tí đi.
Đặng Thành An. #n
Mày tính đi đâu?
Khi đang nói chuyện với An, hai dáng người có vẻ là giàu, thiếu gia? ồ.
Lê Quang Hùng. #m
Người yêu tao đó.
Cả hai bước về phía bàn em và An.
An nhận ra liền ríu rít nhìn.
Hoàng Đức Duy. #c
Hai người đó là ai vậy?
Đặng Thành An. #n
Ờm... người yêu tao và...bạn của ảnh.
Hoàng Đức Duy. #c
Đù, trong bảnh thế.
Lê Quang Hùng. #m
Chào bé. /tiến lại hôn nhẹ vào má An/
Đặng Thành An. #n
Chào anh ạa.
Lê Quang Hùng. #m
Nay sao vào đây? đi chơi với bạn à. /nhìn qua Duy/
Đặng Thành An. #n
Không, em đưa nó đến xin việc. /nhìn Hùng cười tươi/
Nguyễn Quang Anh. #r
Hai đứa mày đủ chưa?
Hoàng Đức Duy. #c
/nhìn anh/ “Trong...thiếu gia gớm”
Nguyễn Quang Anh. #r
/đi sang cạnh em ngồi xuống/
Đặng Thành An. #n
Duy, tao có việc. Chút tao quay lại, ở đây nhé.
Lê Quang Hùng. #m
Bye Quang Anh nhé. /kéo tay An rời đi/
Để lại em ngơ ngác, còn anh thì không quan tâm như chuyện đã quá quen thuộc.
Anh liền nhìn qua cậu, không cảm thấy lạ. Như đã biết trước nhưng anh vẫn hỏi.
Nguyễn Quang Anh. #r
Cậu đến đây làm à?
Hoàng Đức Duy. #c
À, ừ. "quen biết gì mà hỏi trời."
Nguyễn Quang Anh. #r
Ở đây khắc nghiệt lắm đấy, nhắm làm được không?
Hoàng Đức Duy. #c
Làm được hay không là do tôi, mới vào đã được nhận. Anh nghĩ tôi như nào mà nói như thế?
Nguyễn Quang Anh. #r
/nhếch nhẹ/ Được, nghe cũng giỏi.
Hoàng Đức Duy. #c
Không cần anh khen, mình tôi đây chắc ăn hết cái quán bar này rồi.
Em đắc ý, cảm giác...Cuộc đời cũng không khó như em nghĩ.
Nguyễn Quang Anh. #r
Được, chúc cậu làm tốt đấy nhé. /nói xong anh rời đi/
Hoàng Đức Duy. #c
Khinh thằng này à? Không có đâu nhé.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play