[WENHAN/VĂN HÀM] EM LÀ CỦA TÔI
#1: GẶP NHAU
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
Hello
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
đây truyện mới của tui
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
ai đọc thì ủng hộ vs ạ
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
vô truyện thôi
__________________________
Trời mưa rất lớn. Tả Kỳ Hàm chạy vội trên con đường vắng, phía sau là tiếng bước chân ngày càng gần.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Đừng có đuổi theo tôi!
Tả Kỳ Hàm quay đầu lại nhìn rồi tiếp tục chạy.
Bất ngờ, Tả Kỳ Hàm va phải một người đàn ông.
Dương Bác Văn đưa tay giữ lấy vai cậu.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Em không sao chứ?
Tả Kỳ Hàm lập tức lùi lại.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh là ai?
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Câu đó phải để tôi hỏi em mới đúng.
Tả Kỳ Hàm nhìn người đàn ông trước mặt. Cậu nhận ra anh ta chính là người đang được rất nhiều người kính sợ.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tôi không có thời gian nói chuyện với anh!
Tả Kỳ Hàm xoay người định chạy.
Dương Bác Văn nhanh chóng nằm lấy cổ tay cậu.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Đứng lại!
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Buông tôi ra!
Tả Kỳ Hàm giằng tay, nhưng Dương Bác Văn vẫn không buông.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Em đang bị người ta truy đuổi.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Không liên quan đến anh!
Dương Bác Văn im lặng nhìn cậu.
Vài giây sau, Hắn cởi áo khoác rồi đưa cho Tả Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Mặc vào.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Không cần.
Tả Kỳ Hàm đẩy áo khoác trở lại.
Dương Bác Văn nhìn cậu, ánh mắt dần trở nên lạnh hơn.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Em khá bướng.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tôi không cần người lạ quan tâm!
Tả Kỳ Hàm quay ngược bỏ đi.
Dương Bác Văn đứng yên nhìn theo bóng lưng cậu.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Điều tra em ấy.
Dương Bác Văn khẽ nhếch môi.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Tôi muốn biết tất cả về em ấy.
Điện thoại Tả Kỳ Hàm bất ngờ rung lên.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Ai vậy?//📲//
???
Người em gặp hôm nay. //📲//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Dương Bác Văn?! //📲//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Ngoan. Nhớ tên tôi là được. //📲//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh lấy số điện thoại của tôi ở đâu?! //📲//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Bí mật. //📲//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh bị điên à?//📲//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Có lẽ. //📲//
Tả Kỳ Hàm nhìn màn hình điện thoại, tức giận định chặn số.
Tin nhắn mới lại xuất hiện.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Đừng chặn tôi. //💬//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tại sao?//💬//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Vì tôi sẽ tìm được em. //💬//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Tả Kỳ Hàm. //💬//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Gì?//💬//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Từ hôm nay, em là người của tôi. //💬//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tôi không phải của anh. //💬//
Dương Bác Văn nhìn tin nhắn, khóe môi cong lên.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Rồi em sẽ thay đổi suy nghĩ. //💬//
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
Hơn 300 chữ
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
ủng hộ truyện đó nha
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
tam biết
#2: TÔI ĐÃ TÌM THẤY EM
Tả Kỳ Hàm vừa bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy một chiếc xe màu đen đậu trước cổng.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Lại là anh ta?
Dương Bác Văn bước xuống, trên người vẫn là bộ vest đen quen thuộc.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Lên xe.
Tả Kỳ Hàm quay người định rời đi.
Dương Bác Văn bước nhanh đến, chắn trước mặt cậu.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Em đi đâu?
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Tôi đưa em đi.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Không cần.
Tả Kỳ Hàm bước sang bên cạnh.
Dương Bác Văn cũng bước theo.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh đi theo tôi làm gì?
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Đưa em đi học.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tôi đã nói không cần!
Tả Kỳ Hàm tức giận quay người.
Dương Bác Văn bất ngờ nằm lấy cổ tay cậu.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Buông ra!
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Đừng chạy.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tôi chạy thì liên quan gì đến anh?
Dương Bác Văn nhìn cậu vài giây rồi chậm rãi buông tay.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Được.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Thật sao.
Tả Kỳ Hàm quay người bước đi.
Đi được vài bước, cậu nghe thấy tiếng Dương Bác Văn phía sau.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Nhưng tôi sẽ đi theo em.
Tả Kỳ Hàm nghiến răng, bước nhanh hơn.
Dương Bác Văn vẫn bình thản đi phía sau.
_________________________
Tả Kỳ Hàm vừa bước vào cổng đã nghe thấy tiếng gọi.
Một người bạn chạy đến khoác vai cậu.
Bạn Học
Sao hôm nay có người đưa cậu đến vậy?
Chiếc xe màu đen vẫn đang đậu bên ngoài.
Dương Bác Văn đứng cạnh xe, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cậu.
Bạn Học
Người kia là ai vậy?
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Mình không biết.
Dương Bác Văn khẽ nhíu mày.
Tả Kỳ Hàm vội kéo bạn mình vào trong.
Bạn Học
Cậu không biết thật à?
Dương Bác Văn nhìn theo bóng lưng Tả Kỳ Hàm.
Đàn em
Đại ca, chúng ta có cần đi không?
Dương Bác Văn [ Hắn ]
không.
Đàn em
Vậy chúng ta làm gì?
Dương Bác Văn nhìn đồng hồ.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Em ấy tan học.
Tả Kỳ Hàm bước ra khỏi cổng trường.
Nhưng hôm nay, chiếc xe màu đen không còn ở đó.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Cuối cùng cũng đi rồi.
Bỗng một chiếc xe khác chạy chậm lại gần.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Các người là ai?
Tả Kỳ hàm quay người chạy.
Nhưng một người khác nhanh chóng chặn đường.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tránh ra!
Tả Kỳ hàm lùi lại, vẻ mặt bắt đầu hoảng sợ.
Đúng lúc đó, một chiếc xe màu đen bất ngờ dừng lại.
Dương bác văn bước xuống.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Tôi chỉ rời khỏi mắt em vài tiếng...
Hắn nhìn những người trước mặt.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Các người đã muốn chết rồi sao?
Không khí xung quanh lập tức trở nên im lặng
Tả Kỳ hàm ngẩn người nhìn hắn.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Dương bác văn...
Dương bác văn bước đến trước mặt Tả Kỳ hàm.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Lại đây.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Tả Kỳ hàm.
Tả Kỳ hàm chậm rãi bước về phía hắn.
Dương bác văn lập tức đứng chắn trước cậu
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Đừng sau tôi.
Dương bác văn nhìn những người kia.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Ai phái các người đến?
???
Không liên quan đến anh!
Dương bác văn lạnh lùng nhìn hắn
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Các người động vào người của tôi.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tôi không phải người của anh!
Dương bác văn quay đầu nhìn cậu.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Bây giờ không phải.
Hắn bước đến gần Tả Kỳ hàm.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Nhưng rồi sẽ phải.
Dương bác văn đưa tay kéo Tả Kỳ hàm đứng phía sau mình.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Đừng rời khỏi tôi.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tại sao?
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Vì tôi đã tìm thấy em.
Dương bác văn khẽ siết tay.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Và tôi sẽ không để mất em lần nữa.
#3: THEO ĐUỔI
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
Hi tất cả ea
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
cảm ơn ae đã đọc truyện của tui
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
ae nào đọc cho tui đánh giá vs ạ
💝ᥣׁׅ֪ꪱׁׁׁׅׅׅ݊ꪀhׁׅ֮ 💖
vô truyện
Sau buổi gặp gỡ bất ngờ ngày hôm qua, Tả Kỳ hàm cứ nghĩ mình sẽ không còn gặp lại người đàn ông ấy nữa. Cậu nhanh chóng quay về cuộc sống thường ngày, cố gắng quên đi ánh mắt đầy áp lực của Dương bác văn.
Nhưng mọi chuyện không hề đơn giản như cậu nghĩ.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Chào buổi sáng//📱//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Ai vậy?//📱//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Dương bác văn. //📱//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh lấy số tôi ở đâu?//📱//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Muốn tìm một người thì không khó//📱//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh làm vậy là xâm phạm quyền riêng tư của người khác//📱//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Xin lỗi...nhưng tôi chỉ muốn nói chuyện với em //📱//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tôi không có gì để nói với anh //📱//
Tả Kỳ hàm vừa định cất điện thoại thì một tin nhắn khác hiện lên.
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Nhìn xuống cổng nhà đi//📱//
Cậu ngạc nhiên kéo rèm cửa. Bên dưới là một chiếc xe màu đen quen thuộc. Dương bác văn đứng cạnh xe, trên tay cầm một ly ca phê và một ly trà sữa và một túi bánh nóng.
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh đang ở trước nhà tôi thật à? //📱//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Ừ. //📱//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh đến đây làm gì? //📱//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Đón em đi ăn sáng //📱//
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tôi không đi//📱//
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Vậy tôi đứng đợi //📱//
Dương bác văn vẫn không rời đi
Cuối cùng Tả Kỳ hàm bất đắc dĩ bước xuống
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh không bận công việc sao?
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Vậy còn đứng đây làm gì?
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Gặp em quan trọng hơn
Tả Kỳ hàm khựng lại vài giây, rồi khẽ nhíu mày
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Chúng ta mới gặp nhau thôi
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Nhưng tôi đã quyết định sẽ theo đuổi em
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Anh nói đùa à?
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Tôi chưa bao giờ đùa về chuyện này
Dương bác văn đưa túi bánh sang
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Ăn sáng đi, đừng để bụng đói
Tả Kỳ hàm nhìn chiếc bánh còn nóng hổi rồi lắc đầu
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Tôi không thể nhận
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Vậy cứ cầm giúp tôi không. Khi nào đói thì ăn
Thấy vẽ mặt chân thành của Dương bác văn, Tả Kỳ hàm miễn cưỡng nhận lấy túi bánh
Khóe môi Dương bác văn khẽ cong lên thành một nụ cười hiếm thấy
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Đừng hiểu lầm. Tôi nhận vì không muốn lãng phí đồ ăn
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Không sao. Chỉ cần em chịu nhận là được
Tả Kỳ hàm quay người đi vào nhà. Trước khi cánh cổng khép lại, cậu nghe thấy giống nói trầm ấm của Dương bác văn
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Tả Kỳ hàm
Tả Kỳ Hàm [ Cậu ]
Còn chuyện gì?
Dương Bác Văn [ Hắn ]
Ngày mai tôi sẽ lại đến
Tả Kỳ hàm không đáp, chỉ khẽ mỉm môi rồi đóng cổng
Dương bác văn nhìn theo bóng dạng cậu, ánh mắt đầy kiên định
:"Dù em có từ chối bao nhiêu lần... tôi cũng sẽ không bỏ cuộc "
Download MangaToon APP on App Store and Google Play