Nơi Sóng Biển Gọi Tên Cậu
chường 1
Cả làng chài An Hải vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, nhưng bến cá đã sáng rực ánh đèn. Tiếng máy tàu, tiếng sóng vỗ, tiếng người gọi nhau í ới hòa vào mùi muối biển mằn mặn.
Ba Khánh
Khánh! Dậy mau, tàu của bác Tư sắp cập bến rồi!
Ba Khánh vừa gọi vừa chất những chiếc thùng xốp lên xe ba gác.
Ngô Văn Khánh
Dạ... con ra ngay!
Khánh vội vàng khoác chiếc áo mỏng, xỏ đôi dép rồi chạy theo ba. Mái tóc đen bị gió biển thổi rối tung, cậu chỉ cười, quen với những buổi sáng bắt đầu từ khi mặt trời còn chưa ló dạng.
Đến bến, khung cảnh đã đông nghịt.
Những chiếc tàu đánh cá lần lượt trở về sau một đêm lênh đênh trên biển. Ánh đèn từ mũi tàu hắt xuống mặt nước lấp lánh như những dải sao.
Khánh đứng trên cầu cảng, mắt liên tục tìm kiếm.
Ngô Văn Khánh
Về chưa nhỉ..."
Đúng lúc ấy, một chiếc tàu gỗ màu xanh chậm rãi tiến vào bến.
Một chàng trai cao ráo nhảy xuống trước tiên, đôi tay rám nắng kéo dây neo thuần thục.
Khánh cười rạng rỡ rồi chạy tới.
Tuấn quay đầu, đôi mắt vốn lạnh nhạt bỗng dịu đi khi nhìn thấy Khánh
Trần Ng Anh Tuấn
Dậy sớm thế?
Ngô Văn Khánh
m còn hỏi? Hôm qua bảo sẽ mang mực tươi cho t mà
Trần Ng Anh Tuấn
Tưởng m quên
Ngô Văn Khánh
Quên sao được
Tuấn mở chiếc thùng giữ lạnh, lấy ra một túi mực còn óng ánh.
Khánh nhận lấy, vui vẻ đến mức đôi mắt cong lên.
Cha Tuấn đứng trên tàu nhìn hai cậu, cười hiền.
Ba Tuấn ( bác tư)
hai đứa làm ta tưởng vk ck ms cưới ko ấy chứ
Khánh ngượng ngùng gãi đầu.
Ngô Văn Khánh
Cháu về phụ ba trước đây!
Trần Ng Anh Tuấn
cẩn thận đấy
Trần Ng Anh Tuấn
như con nít ấy
Ba Tuấn ( bác tư)
con có khc gì đâu
Ba Tuấn ( bác tư)
lên ghe này
chương 2
Mặt trời dần nhô lên khỏi mặt biển.
Sau buổi họp chợ, Khánh xách một túi bánh rán nóng hổi chạy sang bãi sửa lưới.
Tuấn đang ngồi vá tấm lưới bị rách.
Trần Ng Anh Tuấn
mua nx hả
Trần Ng Anh Tuấn
tiền đâu ra
Trần Ng Anh Tuấn
(nhận láy)
Trần Ng Anh Tuấn
cảm ơn nha
Hai người ngồi cạnh nhau dưới bóng cây dương.
Gió mang theo mùi biển mằn mặn.
Khánh chống cằm nhìn những con thuyền ngoài khơi.
Ngô Văn Khánh
sau này m vẫn đi biển à
Ngô Văn Khánh
vậy sao vẫn đi
Tuấn nhìn về phía biển xanh mênh mông.
Trần Ng Anh Tuấn
Vì đó là nghề của ba. Với lại...
Trần Ng Anh Tuấn
(cười khẻ)
Trần Ng Anh Tuấn
Có người vẫn chờ tớ trở về
Ngô Văn Khánh
Tất nhiên rồi! Cả làng đều chờ."
Khánh ngồi trên bãi cát, chân vùi trong lớp cát mịn.
Tuấn mang theo hai vỏ sò lớn.
Trần Ng Anh Tuấn
Mỗi lần ra khơi, thấy cái gì đẹp t đều mang về.
Ngô Văn Khánh
Mai mốt nhà t chắc thành kho vỏ sò mất
Trần Ng Anh Tuấn
nếu m thích...
Trần Ng Anh Tuấn
t sẻ mang về nx
Khánh nhìn Tuấn, tim bỗng lỡ một nhịp.
Không hiểu vì sao, gần đây mỗi khi nhìn ánh mắt dịu dàng của Tuấn, cậu lại thấy một cảm giác rất lạ.
Nhưng rồi Khánh nhanh chóng gạt nó đi.
Hoàng hôn nhuộm đỏ cả mặt biển.
Hai cậu ngồi trên mỏm đá quen thuộc, nhìn từng con sóng nối nhau xô vào bờ.
Ngô Văn Khánh
nếu 1 ngày t rời làng này thì sao
Câu hỏi ấy như một cơn sóng đánh mạnh vào lòng cậu.
Sau một lúc lâu, Tuấn mới cất tiếng.
Trần Ng Anh Tuấn
thế thì....
Trần Ng Anh Tuấn
t sẻ ra khơi thật xa
chương 3
Trần Ng Anh Tuấn
Để kiếm thật nhiều tiền
Ngô Văn Khánh
Rồi sao nữa?
Trần Ng Anh Tuấn
Để m không cần phải rời đi nữa.
Chỉ thấy trái tim mình đập nhanh hơn bình thường.
Ở phía xa, những con thuyền lại chuẩn bị căng buồm cho chuyến biển mới
Còn hai chàng trai trẻ vẫn chưa biết rằng, tình cảm giữa họ cũng đang âm thầm đổi thay, như thủy triều lên từng chút một.
Mùa hè ở làng chài An Hải luôn bắt đầu bằng tiếng sóng và kết thúc bằng ánh đèn từ những con thuyền ngoài khơi.
Đã ba ngày liên tiếp Tuấn theo cha ra biển.
Mỗi lần tàu cập bến, việc đầu tiên cậu làm không phải nghỉ ngơi, mà là đi tìm Khánh.
Khánh đang phụ Ba bán cá ngoài chợ.
Nghe tiếng gọi quen thuộc, cậu lập tức quay đầu.
Ngô Văn Khánh
Tuấn! Về rồi à?
Tuấn gật đầu, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong là một chiếc vòng tay được xâu bằng những vỏ ốc trắng nhỏ xinh
Ngô Văn Khánh
m tự làm sao
Nói xong, cậu đeo ngay lên tay rồi chạy sang khoe ba
Ngô Văn Khánh
ba nhìn này đẹp ko
Ngô Văn Khánh
Tuấn cho con á
Tuấn đứng từ xa nhìn Khánh vui vẻ.
Chỉ cần thấy nụ cười ấy, mọi mệt mỏi sau chuyến biển dài đều tan biến.
Khánh kéo Tuấn ra bãi biển.
Ngô Văn Khánh
Đi nhặt rác với đoàn thanh niên.
Trần Ng Anh Tuấn
m đăng ký cho t luôn
Trần Ng Anh Tuấn
(bật cười) lần nào cx vậy
Hai chữ "bạn thân" được Khánh nói rất tự nhiên.
Nhưng mỗi lần nghe thấy, trong lòng Tuấn lại nhói lên.
có lẻ vì cậu chưa bao giờ bt cậu bn ấy cá tình cảm với mình
Download MangaToon APP on App Store and Google Play