Thời gian trôi qua rất nhanh.
Bảy năm đơn phương cuối cùng cũng khép lại bằng một tấm thiệp cưới.
Chiều hôm ấy, Tam Thi Cổ Thần đặt lên bàn Phục Hy Cổ Thần một phong bì màu trắng ngà được dập nổi hoa văn tinh xảo. Động tác của hắn vẫn bình thản như đang giao một phần tài liệu, không hề nhận ra bàn tay người đối diện đã khẽ run lên. Phục Hy Cổ Thần nhìn dòng chữ "Thiệp Mời" in nổi trên mặt bìa rất lâu mới chậm rãi đưa tay nhận lấy. Anh cố gắng cong môi cười, giọng nói vẫn dịu dàng như mọi ngày: "Anh... sắp kết hôn rồi sao?" Tam Thi Cổ Thần gật đầu. "Ừ. Cuối tháng này." Hắn im lặng vài giây rồi nói tiếp: "Nếu hôm đó rảnh thì đến." Chỉ một câu khách sáo đơn giản ấy lại giống như một lưỡi dao cứa thẳng vào tim Phục Hy Cổ Thần. Anh cúi đầu nhìn tấm thiệp trong tay, khẽ đáp: "Được... em nhất định sẽ đến."
Ngày hôn lễ diễn ra, cả khách sạn xa hoa đều được phủ kín bởi hoa hồng trắng. Tiếng đàn violin vang vọng khắp đại sảnh, khách khứa tấp nập ra vào, ai cũng mang theo nụ cười và những lời chúc phúc. Phục Hy Cổ Thần đứng ở góc khuất của hội trường, trên người là bộ vest trắng anh đã mua từ rất lâu. Đó vốn là bộ đồ anh định mặc nếu một ngày nào đó đủ dũng khí tỏ tình với Tam Thi Cổ Thần. Chỉ tiếc... ngày anh mặc nó lại là ngày nhìn người mình yêu trở thành chồng của người khác.
Khi tiếng nhạc hôn lễ cất lên, Tam Thi Cổ Thần chậm rãi bước lên lễ đường. Hắn mặc bộ âu phục màu đen, gương mặt vẫn lạnh nhạt như thường ngày, chỉ khác ở chỗ ánh mắt nhìn Vô Niệm dịu dàng đến mức khiến trái tim Phục Hy Cổ Thần đau nhói. Anh chưa từng được nhìn thấy ánh mắt ấy dành cho mình, dù chỉ một lần trong suốt bảy năm ở bên cạnh.
Đến lúc trao nhẫn, cả hội trường đồng loạt đứng dậy vỗ tay. Tam Thi Cổ Thần nhẹ nhàng nắm lấy tay Vô Niệm, cẩn thận đeo chiếc nhẫn cưới lên ngón áp út của em ấy, sau đó cúi đầu hôn lên mu bàn tay người mình yêu. Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò và tiếng chúc mừng vang lên không ngớt. Chỉ có Phục Hy Cổ Thần lặng lẽ cúi đầu, bàn tay đặt trong túi áo siết chặt chiếc hộp nhung nhỏ đến mức những đốt ngón tay trắng bệch.
Bên trong hộp... cũng là một chiếc nhẫn.
Là chiếc nhẫn anh đã chuẩn bị từ ba năm trước.
Chỉ là...
Suốt đời này cũng sẽ không có cơ hội đeo lên tay Tam Thi Cổ Thần.
Sau nghi thức, khách mời lần lượt tiến lên chúc mừng. Đến lượt mình, Phục Hy Cổ Thần nâng ly rượu, từng bước đi đến trước mặt Tam Thi Cổ Thần. Hắn nhìn anh, khẽ gật đầu: "Cảm ơn cậu đã đến." Phục Hy Cổ Thần cười, nụ cười dịu dàng đến mức không ai nhìn ra đáy mắt đã đỏ hoe. "Em đã hứa rồi mà. Hôn lễ của anh... sao em có thể vắng mặt được." Anh cụng nhẹ ly rượu với hắn. "Chúc anh... cả đời hạnh phúc."
Tam Thi Cổ Thần nhìn anh một lúc rồi đáp rất khẽ: "Cảm ơn."
Chỉ hai chữ ấy.
Là câu nói cuối cùng giữa hai người.
...
Đêm khuya.
Sau khi hôn lễ kết thúc, Tam Thi Cổ Thần cùng Vô Niệm rời khách sạn trong những lời chúc phúc của mọi người. Không ai để ý ở phía đối diện con đường, Phục Hy Cổ Thầnvẫn đứng dưới cơn mưa phùn, lặng lẽ nhìn chiếc xe chở Tam Thi Cổ Thần khuất dần khỏi tầm mắt.
Anh lấy điện thoại ra.
Khung chat được ghim trên đầu vẫn là Tam Thi Cổ Thần.
Ngón tay chậm rãi gõ từng chữ.
Messenger
Phục Hy Cổ Thần:
Chúc anh tân hôn vui vẻ.
Sau này... em sẽ không làm phiền anh nữa.
Lần này, Tam Thi không trả lời ngay.
Phục Hy Cổ Thần cười nhạt, cất điện thoại vào túi rồi quay người bước sang đường.
Đúng lúc ấy...
Một tiếng phanh chói tai vang lên giữa màn đêm.
"Rầm!"
...
Sáng hôm sau.
Tam Thi Cổ Thần mở điện thoại, nhìn thấy tin nhắn gửi từ đêm qua.
Hắn khựng lại vài giây rồi mới trả lời.
Tam Thi Cổ Thần:
Cảm ơn.
Tin nhắn vừa gửi đi.
Màn hình lập tức hiện lên một dòng chữ màu xám.
Đối phương không thể nhận tin nhắn.
Đúng lúc ấy, điện thoại hắn đổ chuông.
"Là người nhà của anh Phục Hy phải không? Xin lỗi... tối qua cậu ấy gặp tai nạn giao thông. Chúng tôi đã cố gắng hết sức..."
Phần sau của cuộc gọi, Tam Thi Cổ Thần không còn nghe rõ nữa.
Hắn chỉ nhớ rằng...
Chiếc điện thoại trong tay mình đã rơi xuống nền gạch.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, hắn cảm thấy lồng ngực trống rỗng đến khó thở.
chẳng rõ đó là gì..
Còn Phục Hy Cổ Thần...
Đã mang theo mối tình đơn phương kéo dài bảy năm ấy, vĩnh viễn rời khỏi thế gian.