Tầng Hầm Năm Ấy
Chapter 1: Chiếc Bánh Đầu Tiên
Ba năm sau khi Cố Dạ Lang rời khỏi Trần gia...
Tiệm bánh nhỏ nằm cuối con phố vẫn mở cửa từ sáng sớm.
Chuông cửa leng keng vang lên.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
// cúi đầu phủ một lớp đường mỏng lên chiếc bánh kem dâu, mái tóc đen mềm rủ xuống trước trán. Động tác của cậu nhẹ nhàng, chậm rãi như sợ làm hỏng từng cánh hoa kem.//
Mùi bơ, sữa và vani lan khắp căn tiệm.
đa nhân vật
Khách quen: //cười//"Cậu Trần, hôm nay vẫn đẹp trai như mọi ngày."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//cong môi cười.//"Cảm ơn chị."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Cậu đưa hộp bánh qua quầy.//"Cẩn thận kẻo kem chảy."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Nhìn ra ngoài cửa kính.//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Không biết... hôm nay có đông khách không."
__________________________
Tầng cao nhất của Cố Thị.
Một người đàn ông mặc vest đen đứng trước cửa kính sát đất.
Đôi mắt vàng kim lạnh như dã thú.
Khí chất áp bức khiến cả phòng họp không ai dám thở mạnh
đa nhân vật
Thư ký:// cúi đầu.//"Chủ tịch Cố, hợp đồng đã ký xong."
Người đàn ông không quay lại
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Ừ."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Chiều nay còn lịch gì."
đa nhân vật
Thư ký:"Có buổi tiệc của thương hội."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Huỷ."
đa nhân vật
Thư ký:"Vâng."//ngập ngừng.//"Nhưng..."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//quay đầu//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Ánh mắt sắc bén.//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Nói."
đa nhân vật
Thư Ký:"Có người nói nhìn thấy... người của Trần gia."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//khựng lại.//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Bàn tay siết chặt.//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Ở đâu."
Tiếng gỗ trên bàn nứt một đường nhỏ.
đa nhân vật
Thư ký:"Một tiệm bánh."
đa nhân vật
Thư ký:"Chủ tiệm tên...Trần Vãn Du."
Không khí trong phòng như đóng băng.
__________________________
Cậu bé sáu tuổi co ro trong góc.
Một cậu bé khác đứng trên cầu thang.
Đôi mắt đỏ sẫm đặc trưng của ma cà rồng.
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
//ôm một chiếc bánh nhỏ.//
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
//lén chạy xuống.//"Cho mày."
Cố Dạ Lang//lúc nhỏ//
//ngẩng đầu//"..."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
"Tao lén lấy trong bếp."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
"Mau ăn."
Cố Dạ Lang//lúc nhỏ//
//nhận lấy//
Đó là lần đầu tiên trong nhiều ngày cậu được ăn
Cố Dạ Lang//lúc nhỏ//
//Khóe mắt đỏ lên.//"Cảm... cảm ơn."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
"Tao sẽ bảo vệ mày."
Không kéo dài được bao lâu.
__________________________
Lê Ngọc Tâm//mẹ bot//
//lạnh lùng nhìn con trai.//"Con còn xuống tầng hầm."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
//cúi đầu//"..."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
"Con thương nó."
Lê Ngọc Tâm//mẹ bot//
"..."
Trần Minh Viễn
//đặt ly trà xuống//."Nó chỉ là túi máu."
Trần Minh Viễn
"Không phải người nhà."
Trần Minh Viễn
"Nếu con còn gần nó..."//Ông nhìn xuống tầng hầm.//"Ta sẽ đánh nó gấp đôi."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
//run lên//"Con..."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
"Biết rồi."//Đôi tay siết chặt//
__________________________
Mỗi lần Dạ Lang nhìn thấy cậu.
Chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng.
__________________________
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
//đứng trên cầu thang.//
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
//Giọng nói lạnh nhạt.//"Đừng nhìn tao."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
"Mày chỉ là đồ con nuôi."
Cố Dạ Lang//lúc nhỏ//
//cúi đầu.//"..."
Cố Dạ Lang//lúc nhỏ//
"Xin lỗi."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
//Cậu quay đi.//
Ngay khi cánh cửa đóng lại.
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
//Nước mắt rơi xuống.//"Tôi xin lỗi..."
Trần Vãn Du//lúc nhỏ//
"Xin lỗi..."
__________________________
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//ngồi trong xe//
Chiếc xe dừng trước tiệm bánh.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//nhìn thấy cậu.//
Như chưa từng xảy ra chuyện gì.
đa nhân vật
Thư Ký:"Tổng giám đốc."//nhỏ giọng.//"Có vào không."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//mở cửa xe.//"Có."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//ngẩng đầu//"Xin chào quý khách."
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không gian như ngừng lại.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//mở to mắt.//
Quen đến mức tim cậu đau nhói.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Cố..."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//cắt lời//"Một bánh kem."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//gật đầu.//"Đ... được."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Hai bàn tay run đến mức suýt làm rơi hộp.//"Của cậu."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//nhận lấy.//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Cảm ơn."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//lên tiếng//"... Cậu."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Dừng chân//."..."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Cậu sống..."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Có tốt không."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
// cười//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Tốt."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Ít nhất."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Không phải sống dưới tầng hầm."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Sắc mặt trắng bệch.//"Cố Dạ Lang..."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//không quay đầu//."Cậu không có tư cách gọi tên tôi."
Để lại một mình Vãn Du đứng chết lặng.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//khóa cửa tiệm//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Thở dài//"Có lẽ..."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Cậu ấy hận mình."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Cũng đúng thôi."
Cậu bước trên con đường vắng.
Một chiếc xe màu đen vẫn lặng lẽ đi phía sau.
__________________________
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//nhìn màn hình.//
đa nhân vật
Thuộc hạ://hỏi//"Muốn bắt luôn không, chủ tịch."
Hắn nhìn bóng lưng người nọ.
Đôi mắt vàng dần hóa thành đồng tử của sói
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Giọng nói trầm thấp.//"Đừng làm cậu ấy bị thương."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Dùng thuốc mê."
__________________________
Vãn Du vừa rẽ vào con hẻm.
Bỗng nghe tiếng bước chân.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Hửm?"//Cậu quay lại.//
Một bóng người xuất hiện phía sau.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Anh là..."
Một chiếc khăn tẩm thuốc bịt kín mũi.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"...Ư..."//giãy giụa.//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Ý thức mờ dần//
Trong khoảnh khắc cuối cùng.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//nhìn thấy người đang ôm lấy mình.//"...Dạ..."
__________________________
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//đỡ lấy cơ thể đang mềm nhũn.//
Ánh mắt hắn không còn chút dịu dàng.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Anh từng nhốt tôi."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Giờ..."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Đến lượt tôi nhốt anh."
Chiếc xe lao vào màn đêm.
Hướng về căn biệt thự cũ của Trần gia.
Và lần này, Cố Dạ Lang đã chuẩn bị một "món quà" đặc biệt dành cho Trần Vãn Du.
__________________________
chồng iu của em
Hehe bộ truyện đầu tay
Chapter 2: Trở Về Tầng Hầm
Chiếc Maybach màu đen dừng trước cánh cổng sắt đã phủ đầy rêu.
Tiếng bánh xe nghiến trên nền đá vang vọng trong màn đêm.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//bước xuống xe, trên tay bế Trần Vãn Du đang bất tỉnh.//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Ánh mắt vàng kim của nhân thú sói lướt qua căn biệt thự cũ.//"...Vẫn không thay đổi."
Mùi của những ký ức hắn muốn quên nhưng chưa từng quên được.
__________________________
Cậu bé sáu tuổi ôm đầu co ro trong góc tầng hầm.
Tiếng roi da quất xuống nền xi măng.
Trần Minh Viễn
//lạnh lùng//"Không được làm đổ một giọt máu."
Lê Ngọc Tâm//mẹ bot//
//khoanh tay//"Nó còn phải sống để lấy máu cho Vãn Du."
Cố Dạ Lang//lúc nhỏ//
//cắn chặt môi.//
__________________________
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//mở cánh cửa tầng hầm.//
Căn phòng tối om hiện ra.
Chiếc cửa sổ nhỏ không đủ để ánh trăng lọt vào.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//đặt cậu lên chiếc giường.//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Ánh mắt không hề dao động.//"Tỉnh dậy đi."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Tôi sẽ để anh nhìn thật kỹ."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Nơi tôi đã lớn lên."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Hàng mi khẽ run.//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//từ từ mở mắt.//"...Ư..."//Đầu đau như búa bổ.//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Cậu chống tay ngồi dậy.//"...Đây là..."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Ánh mắt chạm vào bức tường loang lổ.//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Tim bỗng thắt lại.//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Không..."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Không thể nào..."
__________________________
Tiếng bước chân vang lên.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
// đứng ở cửa.//
Khí chất lạnh lùng khiến cả căn phòng như giảm vài độ.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Anh nhớ nơi này không."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//tái mặt//"...Tầng hầm."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Đúng."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Nhà cũ của Trần gia."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//vội đứng dậy.//"Cố Dạ Lang!"
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Cậu đưa tôi tới đây làm gì?"
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//mỉm cười.//
Một nụ cười chẳng có chút ấm áp.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Để cậu nhớ."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Ngày trước."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Tôi sống như thế nào."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//cúi đầu.//"...Xin lỗi."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//bật cười.//"Xin lỗi?"
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Cậu nghĩ."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Hai chữ đó có giá trị à?"//Hắn bước từng bước đến gần.//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Cậu còn nhớ."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Ngày mưa."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Tôi sốt đến ngất."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Nhưng vẫn bị nhốt ở đây."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Cậu còn nhớ."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Tôi từng cầu xin."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Đừng khóa cửa."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Cậu còn nhớ."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Cậu đã nói gì không."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//siết chặt tay.//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Giọng nói nghẹn lại.//"...Tôi..."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Đừng nhìn tôi."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Anh chỉ là đồ nuôi."//nhắc lại từng chữ.//
Giống hệt giọng điệu năm đó.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//sững người.//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Nước mắt chảy xuống.//"Tôi..."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Xin lỗi..."
__________________________
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Quay lưng//"Tôi không cần."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Tôi cần."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Là cậu nhớ."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//bỗng cảm thấy sau gáy đau nhói.//"...Á!"
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//Cậu đưa tay chạm vào.//
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Cái này..."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//liếc nhìn.//"Từ hôm nay."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Anh sẽ không thể biến mất."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Cũng không thể nói dối rằng mình đi đâu."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Tôi đã gắn một thiết bị định vị dưới da sau gáy cậu."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//mở to mắt//"...Anh điên rồi sao?"
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//bình thản.//"Tôi chỉ đang làm."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Những gì tôi cho là cần thiết."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Cố Dạ Lang!"
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Cậu không có quyền!"
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Hắn bước tới.//
Hai người chỉ còn cách nhau một gang tay.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Quyền?"
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Năm sáu tuổi."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Tôi có quyền từ chối làm túi máu không?"
Căn phòng chìm vào im lặng.
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//cắn môi.//"...Năm đó."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Tôi thật sự..."
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Muốn cứu cậu."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//khựng lại//
Rồi ánh mắt lại trở nên lạnh lẽo.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Muộn rồi."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//xoay người bước lên cầu thang.//"Từ hôm nay."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Cậu sẽ ở đây."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Khi nào tôi thấy đủ."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Tôi sẽ quyết định có để cậu rời đi hay không."
__________________________
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Cố Dạ Lang!"//chạy theo.//
Cánh cửa sắt trước mặt đóng sầm.
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
//đập cửa.//"Dạ Lang!"
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Làm ơn!"
Trần Vãn Du//cậu//ma cà rồng/chủ tiệm/
"Nghe tôi nói!"
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//đứng im rất lâu.//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Bàn tay siết chặt chìa khóa.//
Trong đầu hắn vẫn vang lên hình ảnh cậu bé chín tuổi từng lén mang bánh xuống tầng hầm.
Lại là ký ức về những trận đòn, những ngày đói khát và bóng tối kéo dài.
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//nhắm mắt//
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
//Giọng nói khàn đặc.//"Trần Vãn Du..."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Lần này."
Cố Dạ Lang//hắn//sói//chủ tịch cố gia//
"Đến lượt cậu ở lại với quá khứ."
Chapter 3: Món Hàng Cuối Cùng(cặp phụ số 1)
Khác với bầu không khí nặng nề ở căn biệt thự cũ.
Thành phố trung tâm đêm nay rực rỡ ánh đèn.
Một tòa nhà nguy nga đang diễn ra buổi đấu giá đặc biệt.
Không chỉ tranh quý hay đá quý.
Nơi đây còn bí mật mua bán những "món hàng sống" bị các tổ chức phạm pháp bắt giữ.
__________________________
đa nhân vật
Người chủ trì:// mỉm cười.//"Kính thưa quý vị."
đa nhân vật
Người chủ trì:"Phiên đấu giá chính thức bắt đầu."
__________________________
Hàng ghế VIP gần như kín chỗ
Những người chỉ coi tiền là con số.
__________________________
Một người đàn ông mặc âu phục đen khẽ nâng ly rượu.
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
"..."
Anh đến đây vốn không phải để mua người.
Chỉ là vì đối tác kéo đến góp mặt.
đa nhân vật
Một người bạn: //cười.//"Cậu gần ba mươi rồi."
đa nhân vật
Một người bạn:"Định sống độc thân cả đời à?"
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//nhấp một ngụm nước.//"Không."
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
"Chỉ là chưa gặp đúng người."
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
"Cũng chẳng muốn kết hôn vì lợi ích."
đa nhân vật
Người kia:// bật cười.//"Hiếm thật."
__________________________
đa nhân vật
Người chủ trì:// đột nhiên cao giọng.//"Xin mời món hàng cuối cùng."
Tấm màn đỏ từ từ kéo lên.
__________________________
Một chiếc lồng sắt lớn xuất hiện.
Một chàng trai trẻ đang co người ngồi dưới nền.
Đôi tai mèo màu trắng xám cụp xuống.
Chiếc đuôi cuộn sát người.
Khắp cánh tay, bắp chân và vai đều phủ kín những vết thương cũ mới chồng chéo.
__________________________
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//từ từ ngẩng đầu.//
Đôi mắt hổ phách lộ rõ vẻ cảnh giác.
__________________________
Trong khán phòng vang lên nhiều tiếng bàn tán.
__________________________
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//cúi đầu//"..."
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//cắn chặt môi.//
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//Không nói một lời//
__________________________
đa nhân vật
Người chủ trì://cười lớn.//"Đây là nhân thú mèo."
đa nhân vật
Người chủ trì:"Sức khỏe rất tốt."
đa nhân vật
Người chủ trì:"Giá khởi điểm..."
đa nhân vật
Người chủ trì:"Một trăm triệu."
đa nhân vật
Người chủ trì:"Có ai trả giá không?"
__________________________
""Một trăm hai mươi triệu."
"Một trăm ba mươi triệu."
Không ít người nhìn những vết thương trên người em rồi lắc đầu.
__________________________
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//vô thức nhìn lên sân khấu//
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của em.//
Giống như đã từ bỏ mọi hy vọng.
__________________________
đa nhân vật
Người bạn bên cạnh ://huých vai.//"Cậu thích?"
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//Lắc đầu.//"...Không."
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
// ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc lồng.//
__________________________
đa nhân vật
Người chủ trì:// tiếp tục.//"Một trăm ba mươi triệu."
đa nhân vật
Người chủ trì:"Còn ai không?"
__________________________
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//khẽ ngẩng đầu//
Ánh mắt em vô tình chạm vào Lý Thừa Cảnh.
Như thể đã quen với việc bị người khác xem như món hàng.
__________________________
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//Tim anh chợt nặng xuống.//
Anh nhớ đến câu nói của bạn.
"Muốn tìm người yêu thì tự đi tìm."
Không phải tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Mà là anh không muốn nhìn thấy một con người tiếp tục bị coi như đồ vật.
__________________________
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//giơ bảng số.//"Hai trăm triệu."
đa nhân vật
Người chủ trì:// sững sờ.//"Hai... hai trăm triệu?"
đa nhân vật
Người chủ trì:"Có ai trả cao hơn không?"
__________________________
__________________________
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//vẫn ngồi yên.//
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//Không nhúc nhích.//
đa nhân vật
Một nhân viên:// lạnh lùng quát.//"Đứng lên"
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//Em cố chống tay.//
Nhưng đôi chân run rẩy khiến em loạng choạng rồi ngã xuống nền.
__________________________
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//bước đến.//
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//khom người.//
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//Đưa tay ra.//"Đi được không?"
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//nhìn bàn tay ấy rất lâu.//
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//Giọng khàn đặc.//"Không đánh em sao?"
__________________________
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
// khựng lại.//
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//im lặng vài giây rồi đáp.//"Không."
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
"Từ giờ..."
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
"Không ai được phép đánh em nữa."
__________________________
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//Đôi mắt hổ phách của run lên.//
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//chậm rãi đặt bàn tay đầy vết xước của mình lên tay anh.//
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//cảm nhận được hơi ấm của một bàn tay không mang theo roi vọt hay xiềng xích.//
__________________________
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//Nhẹ nhàng đỡ em đứng dậy//
Lý Thừa Cảnh//anh//chủ tịch lý gia//
//Thấy em bước đi khó khăn, cởi áo vest khoác lên vai em để che đi những vết thương.//"Về nhà thôi."
__________________________
Lục Mộ Ly//em//nhân thú mèo//
//ngơ ngác.//"...Nhà?"
Em gần như quên mất ý nghĩa của chữ ấy.
Lý Thừa Cảnh không giải thích thêm.
Chỉ lặng lẽ dìu em rời khỏi sàn đấu giá, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tò mò.
Cũng là lúc một cuộc đời mới của nhân thú mèo Lục Mộ Ly vừa bắt đầu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play