Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Allmartin] Bốn Con Quỷ?

1.

seonghyeon
seonghyeon
Seonghyeon m:Quỷ Gương: Không bao giờ xuất hiện trực tiếp. Chỉ hiện trong gương, mặt nước hoặc cửa kính. Nếu trong gương hắn mỉm cười trước, đừng quay đầu lại
juhoon
juhoon
Juhoon :Quỷ Thư Viện: Mỗi cuốn sách hắn đưa đều kể đúng tương lai của người đọc. Nhưng càng đọc nhiều, người đó càng quên mất tên mình
keonho
keonho
Keonho:Quỷ Hành Lang: Luôn cười rất khẽ. Mỗi khi tiếng cười vang lên, hành lang sẽ dài ra. Càng chạy càng không đến được lối thoát
james
james
James:Quỷ Vương: Không cần xuất hiện nhiều. Chỉ cần nơi nào có mặt hắn, đồng hồ sẽ ngừng chạy, mọi âm thanh biến mất và ngay cả các quỷ khác cũng cúi đầ
martin
martin
Martin (18 tuổi) Tính cách: Hiền, ít nói, sống khép kín, luôn giữ vẻ bình tĩnh ngay cả khi sợ hãi. Thích ngồi một mình vẽ tranh và nghe nhạc vào ban đêm Điều đặc biệt: Từ nhỏ đã nhìn thấy những bóng người kỳ lạ nhưng luôn nghĩ đó là ác mộng Thường xuyên mơ thấy một cánh cổng khổng lồ bằng đá và bốn đôi mắt đỏ nhìn mình từ phía sau Cơ thể luôn lạnh hơn người bình thường Không bao giờ nhớ được khoảng thời gian từ 3 giờ 33 đến 4 giờ 44 mỗi đêm
Điều Martin không biết…
Cậu sinh ra vào đêm Huyết Nguyệt, thời khắc ranh giới giữa nhân giới và địa ngục mỏng nhất
Linh hồn của cậu mang “Ấn Khế Vô Danh”—một dấu ấn cổ xưa mà ngay cả các Quỷ Vương cũng khao khát
Nếu dấu ấn ấy thức tỉnh hoàn toàn…
Cánh cổng địa ngục sẽ mở ra
Những quy tắc của thị trấn Hạ Mộc 1. Sau 12 giờ đêm tuyệt đối không soi gương quá lâu 2. Nếu nghe ai gọi tên mình ba lần nhưng không thấy ai, đừng trả lời 3. Đèn đường tắt cùng lúc, phải lập tức trở về nhà 4. Nếu đồng hồ dừng ở 3:33, đừng nhìn ra cửa sổ 5. Nếu thấy một người có đôi mắt đỏ đang đứng dưới mưa… hãy giả vờ như không nhìn thấy
Không ai biết những quy tắc ấy được lập ra từ bao giờ
Chỉ biết
Những người phá vỡ chúng đều biến mất

2

ô hơ hơ
Mưa đổ xuống thị trấn Hạ Mộc như thể bầu trời vừa nứt ra
Martin kéo chiếc vali cũ bước qua cánh cổng gỗ phủ đầy rêu. Căn nhà bà ngoại để lại nằm tách biệt ở cuối con đường, xung quanh là rừng cây đen đặc đến mức ánh đèn cũng như bị nuốt chửng
Bên trong nhà phủ một lớp bụi mỏng. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như thể chủ nhân chỉ mới rời đi vài giờ trướ
Đang dọn dẹp, Martin chợt phát hiện một tờ giấy kẹp dưới chiếc đồng hồ đã ngừng chạy
Nét chữ của bà ngoại run rẩy
“Martin… nếu một ngày cháu trở về nơi này…” “Đừng để bốn con quỷ biết cháu đã nhớ lại”
Ngay khi cậu đọc xong dòng cuối cùng…
CỘC
Một tiếng gõ vang lên từ tầng trên
Martin ngẩng đầu
Căn nhà này
Chỉ có một mình cậu
CỘC
Lần thứ hai
Tiếng gõ chậm rãi, đều đặn, như có ai đó đang dùng đầu ngón tay gõ lên sàn gỗ
Cậu nuốt khan, cầm chiếc đèn pin rồi bước từng bậc cầu thang
Hành lang tối om
Không một bóng người
Chỉ có cánh cửa cuối hành lang đang khép hờ
Đúng lúc Martin định tiến lại gần…
CỘC
Tiếng gõ thứ ba
Nhưng lần này…
Không phải từ căn phòng
Mà phát ra ngay sau lưng cậu
Martin cứng người
Hơi lạnh lướt dọc sống lưng
Cậu không quay lại
Từ nhỏ, cậu luôn có một linh cảm kỳ lạ: có những thứ càng nhìn thì càng đến gần
Tiếng hít thở sau lưng rất khẽ
Như thể ai đó đang ghé sát tai
“Martin”
Giọng nói ấy giống hệt bà ngoại
Đôi môi Martin mím chặt
Bà ngoại đã mất ba năm trước
“Ngoan nào”
“Quay lại nhìn bà”

3

Từng chữ vang lên dịu dàng đến mức khiến người ta muốn tin
Nhưng đúng lúc ấy, tờ giấy trong túi áo cậu rơi xuống
Ở mặt sau, bằng nét mực đỏ đã nhòe vì thời gian, hiện lên một câu mà ban nãy cậu chưa từng thấy
“Nếu nghe người đã chết gọi tên… đừng quay đầu.”
Tim Martin đập mạnh
Tiếng bước chân phía sau bỗng dừng hẳn
Yên tĩnh
Yên tĩnh đến mức cậu nghe rõ từng nhịp tim của chính mình
Rồi
Khanh Khách
Một tiếng cười trẻ con vang lên
Không chỉ một
Hai
Ba
Hàng chục tiếng cười chồng lên nhau khắp căn nhà
Đèn pin trong tay Martin chớp tắt liên tục
Ánh sáng loé lên
Cuối hành lang
Có bốn bóng người rất cao
Họ đứng im trong bóng tối
Không nhìn rõ khuôn mặt
Chỉ thấy bốn đôi mắt đỏ như than hồng
Ánh đèn lại vụt tắt
Khi sáng lên lần nữa…
Bốn cái bóng đã biến mất
Martin thở dốc
martin
martin
Là...là ảo giác sao?
Cậu vừa dứt lời
Một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai
Cậu vội quay lại
Không có ai
Chỉ có một chiếc gương cũ dựng sát tường
Trong gương
Cậu vẫn đứng đó
Nhưng...
Phản chiếu không làm theo động tác của cậu
Nó chậm rãi ngẩng đầu
Khóe môi từ từ nhếch lên thành một nụ cười méo mó
Đôi mắt trong gương chuyển sang màu đỏ
Nó đưa ngón trỏ lên môi
Suỵt
"Kẻ đầu tiên đã tìm thấy ngươi"
Rắc
Mặt gương nứt ra một đường dài
Từ khe nứt ấy, một dòng chất lỏng đen như mực chảy xuống sàn
Một bàn tay tái nhợt từ trong gương chậm rãi vươn ra…
Ngay khi đầu ngón tay sắp chạm đến cổ tay Martin
Rầm

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play