۫꒰͡⠀ׅ Hạo Vũ 𝆬⠀͡꒱ ׂ VỊ TRÍ.
Იᰍ
𐙚⋆°.𖦹 ׂ 𓈒 🥞 /₊˚✧ ゚.🍵⋆。°🍡°⋆.
Tầng 20 tòa nhà Star-TOP. Căn phòng họp VIP bao phủ bởi lớp kính cách âm tuyệt đối.
Ngoài kia thành phố lên đèn hoa lệ, nhưng bên trong, luồng khí lạnh từ điều hòa như đang đóng băng 5 chàng trai trẻ.
Quản lý
Thứ tự đứng sân khấu đã chốt. Chu – Center, Vũ – Phiên 2, Cực – Phiên 3, Hàng – Phiên 4.
Quản lý
Và Tân Hạo... cậu đứng ở Phiên 5.
(Tân Hạo đang ngồi trên ghế, nụ cười tự tin bỗng khựng lại. Đôi mắt cậu co rút, nhìn chăm chằm vào con số '5' nhỏ bé bên cạnh tên mình như thể đó là một vết nhơ. Cậu bật dậy, tiếng chân ghế ma sát với sàn nhà tạo nên một âm thanh "két" chói tai.)
Tô Tân Hạo
(Giọng run rẩy vì kìm nén cơn giận)
Ông đùa tôi đấy à? 5 năm thực tập, tôi thức trắng đêm ở phòng thu, nhảy đến mức bong gân cả hai cổ chân... cuối cùng lại để một đứa 'lính mới' ngồi chễm chệ ở vị trí của tôi?
(Tân Hạo vung tay gạt phăng tập hồ sơ trên bàn, giấy tờ bay tán loạn như những cánh chim gãy cánh.)
Cậu ta tiến thẳng về phía Trạch Vũ– người đang đứng chết trân ở góc bàn. Chu bước lên định ngăn cản nhưng Tân Hạo gầm lên.
Tô Tân Hạo
Tránh ra! Anh Chu, đừng có dùng cái quyền trưởng nhóm để bao che cho nó!
(Tân Hạo nắm lấy cổ áo Trạch Vũ, kéo mạnh cậu sát vào mặt mình.
Trạch Vũ nhỏ bé hơn, đôi vai run bần bật, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương nước, hơi thở trở nên dồn dập vì sợ hãi.)
Trương Trạch Vũ
Tân Hạo... tớ... tớ không hề đòi hỏi... Công ty bảo sao tớ nghe vậy...
Trương Trạch Vũ
Tớ xin lỗi...
Tô Tân Hạo
(Cười khẩy, ánh mắt sắc lẹm như dao.)
Xin lỗi? Cậu định dùng cái bộ dạng cún con tội nghiệp này để xin lỗi à?
Tô Tân Hạo
Nhìn vào gương đi! Cậu có kỹ năng gì? Nhảy thì hụt hơi, Rap thì không xong.
Tô Tân Hạo
Ngoài cái mặt biết cười nịnh bợ ra, cậu có cái gì để xứng đáng đứng ở Phiên 2?
ꫂ᭪݁
ෆ: 𖥻 🧷🎀 ₊˚ ♡♡ ˚ ༘💭 ⊹ ˚˖✩˚。⋆
(Tả Hàng đứng ở góc phòng, lẳng lặng tiến lại gần, bàn tay anh đặt lên cổ tay đang siết chặt của Tân Hạo, dùng lực ép Tân Hạo phải buông ra.)
Tả Hàng
(Giọng trầm và lạnh)
Buông em ấy ra, Tân Hạo
(Tân Hạo quay lại nhìn Trạch Vũ, lúc này Vũ đã khụy xuống ghế.
Tân Hạo không buông tha, cậu cúi thấp người, nói nhỏ vào tai Vũ nhưng đủ để cả phòng nghe thấy.)
Tô Tân Hạo
Nghe cho rõ đây, từ giờ phút này, đừng bao giờ gọi tớ là bạn.
Tô Tân Hạo
Cái danh hiệu Phiên 2 đó, tớ sẽ khiến nó trở thành cơn ác mộng lớn nhất đời cậu.
Tô Tân Hạo
Để xem cái mặt xinh đẹp này chịu đựng được bao lâu dưới tay tớ.
(Tân Hạo thô bạo đá văng chiếc ghế xoay sang một bên, bước thẳng ra khỏi phòng.)
Tiếng cửa gỗ đóng sầm lại "RẦM" khiến cả căn phòng rung chuyển.
Trương Cực
(Vội vàng chạy lại đỡ Trạch Vũ.)
Bé út không sao chứ?
Đừng nghe cậu ấy nói bậy, có các anh ở đây rồi.
Trương Trạch Vũ
(Nấc nghẹn, nước mắt lã chã rơi xuống sàn gỗ)
Anh ơi... Tân Hạo ghét em lắm đúng không? Em phải làm sao đây...
(Chu thở dài nhìn đống giấy tờ hỗn độn trên sàn, ánh mắt xa xăm. Tả Hàng vẫn đứng đó, nhìn cánh cửa đã đóng chặt, thầm nghĩ về chuỗi ngày dông bão sắp tới của nhóm TOP.)
ִֶָ⋆˚✿˖°༘˚⋆𐙚。⋆𖦹.✧˚˙ . ꒷ 🍰 . 𖦹˙—ྀི♪
Vẫn là phòng tập nhảy lúc rạng sáng, nhưng lúc này chiếc máy tính bảng ở góc phòng liên tục sáng đèn với hàng nghìn thông báo từ mạng xã hội.
Trên màn hình là những hashtag đang lọt Top Trending: #苏新皓DeservesBetter (Tô Tân Hạo xứng đáng hơn thế) và #张泽禹Out (Trương Trạch Vũ hãy rời nhóm).
Bình luận fan Su: "Cái loại thực tập sinh 6 tháng mà đòi cướp vị trí của anh nhà tôi sao? Trạch Vũ, cậu không thấy nhục à?"
Bình luận fan Su: "Nhìn cái mặt giả tạo của nó kìa, chắc chắn là dùng quan hệ để leo lên phiên 2 rồi. Trả lại công bằng cho Tô Tân Hạo!"
Trương Trạch Vũ
(Nấc nghẹn, nước mắt lã chã rơi lên màn hình)
Tớ... tớ không có... tớ không hề dùng quan hệ...
(Tân Hạo đứng khoanh tay dựa vào gương, nhìn cảnh tượng đó bằng ánh mắt lạnh lùng, không một chút xót thương.)
Cậu ta tiến lại gần, dùng chân gạt chiếc điện thoại của Trạch Vũ sang một bên.
𖤐
★⋆ ִֶָ˖·˳˖𓂃 ִֶָ‧₊˚ ⋅ 𓐐𓎩 ‧₊˚ ⋅𓇼 ⋆.˚
Tô Tân Hạo
Đau lòng lắm sao? Nhìn cho kỹ đi Trạch Vũ, đó là cái giá của việc chiếm giữ thứ không thuộc về mình.
Tô Tân Hạo
Fan của tớ không mù, họ biết ai mới là người thực sự có tài năng.
Trương Trạch Vũ
(Ngước nhìn Tân Hạo, đôi mắt sưng mọng)
Tân Hạo... làm ơn nói gì đó đi.
Trương Trạch Vũ
Cậu biết là tớ không cố ý mà...
Tô Tân Hạo
(Cúi thấp người, bóp chặt cằm Vũ, nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn)
Nói gì cơ? Bảo họ đừng mắng cậu nữa à?
Tô Tân Hạo
Tại sao tớ phải bảo vệ kẻ đã cướp đi hào quang của mình?
Tô Tân Hạo
Nghe này, fan của cậu có bảo vệ cậu đến mấy thì cũng không thay đổi được sự thật: Trong cái nhóm này, cậu là kẻ thừa thãi.
(Lúc này, fan của Trạch Vũ cũng bắt đầu phản công dữ dội trên mạng, tạo ra một cuộc chiến không hồi kết giữa hai nhà.)
Nhưng bên trong bốn bức tường phòng tập, Trạch Vũ chỉ có một mình đối diện với sự ghẻ lạnh của Tân Hạo.
Tô Tân Hạo
(Đứng dậy, tắt đèn phòng tập, để lại không gian chìm vào bóng tối.)
Fan của cậu bảo vệ cậu bên ngoài, nhưng bên trong này, chỉ có tớ và cậu.
Tô Tân Hạo
Để xem sự bao che của họ có giúp cậu nhảy tốt hơn hay giúp cậu bớt sợ tớ hơn không.
Tiếng bước chân của Tân Hạo xa dần, để lại Trạch Vũ ngồi co quắp giữa bóng tối.
Tiếng thông báo điện thoại vẫn vang lên liên hồi, đại diện cho những lời lăng mạ đang bủa vây cậu từ khắp phía. Yu ôm lấy đầu gối, run rẩy tự nhủ: "Tớ sai rồi... tớ thực sự sai rồi sao?"
4 giờ sáng tại phòng tập. Tiếng mưa bên ngoài xối xả đập vào cửa kính hòa cùng tiếng rung liên hồi từ điện thoại của Trạch Vũ.
Trên màn hình, hashtag #张泽禹_Out và hàng ngàn bình luận công kích từ fan nhà Su đang tràn ngập.
Ánh đèn soi rõ gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt sưng húp của Trạch Vũ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play