Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Tf Gia Tộc F4 ] Trùng Sinh Về Năm 17: Nhật Ký Cứu Vớt Của Tả Thiếu

Chương 1: Cơn mưa máu và tuổi 17

Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi khói xộc thẳng vào đến xé ruột xé gan, tan trong tiếng mưa tầm tã trút xuống mái tôn cũ kỹ như từng cỗ súng liên thanh
Tả Kỳ Hàm gục xuống giữa vũng nước mưa pha lẫn sắc đỏ tươi, đôi mắt đỏ ngầu chực trào nước mắt nhưng không thể rơi nổi nữa
Năm anh 27 tuổi, mọi thứ sụp đổ hoàn toàn thành tro bụi
Tả thị – Đế chế mà anh gầy công gìn giữ chính thức phá sản chỉ sau một đêm bởi những mưu đồ hiểm độc
Bạn bè tri kỷ từng người, từng người một bị hãm hại đến thân tàn ma dại, không ai có lấy một kết cục vẹn toàn
Trương Quế Nguyên gục xuống trên vũng máu, lồng ngực ghim trọn ba viên đạn vì liều thân lao ra đỡ cho Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy quỳ ôm lấy cái xác lạnh ngắt của anh mà gào đến nát họng, tiếng khóc nghẹn ngào chìm nghỉm giữa tiếng sấm vang trời
Vương Lỗ Kiệt và Trương Dịch Nhiên bị bắt bóp méo tung tích, hoàn toàn biến mất không một dấu vết sau vụ va chạm giao thông kinh hoàng trên cầu vượt, chiếc xe rơi xuống lòng sông cuồn cuộn không tìm thấy xác
Trần Dịch Hằng bị vu khống phản quốc rồi trục xuất vĩnh viễn khỏi lãnh thổ, không cách nào quay về
Trần Tuấn Minh bị cài bẫy gánh khoản nợ khổng lồ hàng trăm tỷ rồi bị giam cầm trong bóng tối
Đau đớn hơn, Nhiếp Vĩ Thần – Thiên tài âm nhạc với đôi bàn tay gảy đàn piano đầy mê hoặc lại bị kẻ thù tàn nhẫn phế bỏ từng ngón tay trong xưởng kho hoang, vĩnh viễn không thể cất lên những bản nhạc trong trẻo được nữa
Trần Tư Hãn, người luôn hăng hái bảo vệ mọi người bị bọn giang hồ hãm hại đến mức gãy chân, mang tật suốt đời và bị tống vào tù vì tội danh ngụy tạo
Cay đắng chưa dừng lại ở đó, Dương Hàm Bác – Người luôn trầm lặng dùng tấm lưng gầy che chắn cho cả nhóm trong lúc cố tìm chứng cứ giải oan cho đồng đội đã bị chuốc thuốc độc rồi thả trôi sông giữa đêm đông giá lạnh
Còn Ngụy Tử Thần, cậu em nhỏ lại bị kẻ thù ép đến bước đường cùng, nhảy xuống từ tầng 20 của tòa nhà tập đoàn để bảo vệ danh dự cuối cùng
Và đau đớn nhất, vĩnh viễn là vết dao đâm thấu tâm can Tả Kỳ Hàm
Dương Bác Văn
Người mà anh yêu sâu sắc đến tận xương tủy nhưng chưa kịp mở lời tỏ tình đã ngã xuống ngay trước mặt anh trong trận hỏa hoạn ma quái do kẻ thù dàn xếp
Bức tường lửa bốc cao ngùn ngút, Dương Bác Văn đẩy anh ra ngoài cửa sắt, nụ cười cuối cùng nhạt nhòa trong biển lửa
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Kỳ Hàm...
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Sống tiếp nhé
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Thay phần của tớ..
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn...
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn ơi!
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng mà!
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Dương Bác Văn!!!!
Tả Kỳ Hàm gào lên trong vô vọng, trái tim tan nát thành từng mảnh vụn vỡ
Máu chảy từ vết thương trên đầu làm nhòe đi tầm nhìn, bóng tối tàn nhẫn nuốt chửng lấy thị giác anh
Mọi thứ kết thúc
Một kết cục bi thảm, tuyệt vọng và đẫm máu cho tất cả bọn họ
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ê Tả Kỳ Hàm
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Mày tính ngủ gục đến bao giờ hả con lợn này?!
BỐP
Một cú đập bàn chát chúa vang lên ngay bên tai khiến Tả Kỳ Hàm giật bắn người ngồi bật dậy
Mồ hôi hột chảy dài trên trán anh, hơi thở dồn dập như vừa từ cõi chết trở về
Lồng ngực phập phồng liên hồi, đôi mắt anh dại đi vì bàng hoàng
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Mày làm cái trò gì mà như vừa gặp ma vậy?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Mơ thấy bị đòi nợ hay sao mà mặt cắt không còn một giọt máu thế?
Giọng nói quen thuộc
Cái điệu bộ cợt nhã không lẫn vào đâu được
Tả Kỳ Hàm chớp chớp mắt, cố điều chỉnh lại tầm nhìn
Trước mặt anh là Trương Quế Nguyên
Người bằng xương bằng thịt!!
Gương mặt trẻ măng, da dẻ hồng hào, mái tóc ngố uốn xù nhẹ, và quan trọng nhất
Không hề có vết sẹo dài chết chóc xuyên qua gò má cùng ba lỗ đạn ghê rợn của tuổi 27
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Quế... Quế Nguyên...?
Tả Kỳ Hàm run rẩy cất tiếng, giọng khàn đặc
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Đau đầu quá hả ku?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Gì mà gọi tên tao như gọi hồn thế?
Trương Quế Nguyên bĩu môi, thò tay quắc lấy cái thước kẻ gỗ đập nhẹ lên vai Tả Kỳ Hàm
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Mau tỉnh ngủ đi
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Tí nữa thầy vào kiểm tra bài cũ đấy
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Mày chưa chép bài lý đúng không?
Ánh nắng chói chang của mùa hạ chiếu qua ô cửa kính lớp học, phả vào mặt anh cái nóng oi ả rực rỡ
Tiếng đùa giỡn, tiếng la hò ồn ào xung quanh vang lên sống động đến lạ kỳ
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Đúng rồi đó, làm gì mà mặt như mất sổ gạo vậy Tả thiếu?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Tối qua lại thức đêm cày game à?
Trần Tư Hãn vừa nói vừa vươn tay giật phắt bịch bim bim trên tay Trần Tuấn Minh, chạy biến đi vô cùng nhanh nhẹn trên đôi chân lành lặn
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Trả bánh cho tao!!!
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Cái đó tao mới mua ở căng tin còn chưa kịp ăn miếng nào đấy
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Trần Tư Hãn!!!
Trần Tuấn Minh gào lên, cái mỏ nhỏ ra chửi lớn, lao đuổi theo giằng lại bịch bánh
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Có bịch bim bim cũng tiếc
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Làm như tao ăn hết của mày không bằng
Trần Tư Hãn bốc một miếng to nhét tọt vào miệng, cười hà hà cợt nhã
Tả Kỳ Hàm run run giơ hai bàn tay mình lên nhìn
Không có vết sẹo lửa đốt chằng chịt, không có vết máu khô đen kịt, không có cảm giác giá lạnh gõ cửa tử thần
Anh vội vã quay sang nhìn chiếc đồng hồ treo tường ở cuối lớp: Ngày 15 tháng 9 năm 2017
Anh đã trùng sinh
Anh thật sự đã trở lại năm 17 tuổi!
———
Tác giả tác giả tới nx đây
Tác giả tác giả tới nx đây
Hú hú
Tác giả tác giả tới nx đây
Tác giả tác giả tới nx đây
Lại bộ mới đây
Tác giả tác giả tới nx đây
Tác giả tác giả tới nx đây
Ủng hộ tui nhe
Tác giả tác giả tới nx đây
Tác giả tác giả tới nx đây
(。•̀ᴗ-)✧

Chương 2: Bắt đầu từ những con người ngọt ngào

Đứng trước mặt Tả Kỳ Hàm lúc này là những con người mà anh tưởng chừng đã vĩnh viễn đánh mất trong đống tro tàn và vũng máu
Trái tim rỉ máu của một người đàn ông 27 tuổi ẩn đằng sau lồng ngực phập phồng của cậu học sinh 17 tuổi đập liên hồi, nghẹn ngào vì xúc động
Anh nhìn từng gương mặt, từng nụ cười rạng rỡ của họ
Những con người bằng xương bằng thịt, chưa hề vướng bận chút bi kịch hay sự nghiệt dã của số phận
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Mày nhìn cái gì?
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Mặt tao dính phân chim à
Trương Hàm Thụy lườm Tả Kỳ Hàm một cái cháy máy, hai tay khoanh trước ngực hất cằm lên
Cái mỏ thì thô ráp, chua ngoa là thế, nhưng ánh mắt lại đong đầy vẻ lo lắng thấy rõ khi thấy Tả Kỳ Hàm cứ đẫn thờ người ra
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Hàm Thụy
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Mày nói chuyện đàng hoàng coi
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Mày chửi nó làm gì
Vương Lỗ Kiệt ngồi bên cạnh nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, lạnh như băng nhưng bàn tay thì âm thầm đẩy hộp sữa dâu đã cắm sẵn ống hút sang góc bàn cho Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy hừ một tiếng nhưng tay vẫn cầm hộp sữa lên hút một ngụm lớn, môi chép chép khen ngon
Đúng lúc đó, cửa lớp mở bật ra
Nhiếp Vĩ Thần bước vào lớp đầy phong cách, trên người khoác cái áo khoác hiệu Louis Vuitton trị giá hơn trăm triệu xịn xò
Tay cầm ly trà sữa đắt tiền, bước đi ung dung tựa như đang trên sàn catwalk
Vừa vào tới nơi, anh đã phẩy phẩy tay ra hiệu, mắt sáng rực như vừa phát hiện ra châu báu
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Nào nào các con giời
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Tụi mày thấy cặp Quế Nguyên với Hàm Thụy hôm nay mặc đồ đôi không?
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Áo trắng quần đen kìa
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Ay dà
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Thuyền này tao chèo chắc tay lắm
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Đẩy thuyền mạnh lên các anh em
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Đồ điên Nhiếp Vĩ Thần
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Đồ tao mặc là đồng phục trường
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Đôi cái đầu mày ấy
Trương Hàm Thụy suýt thì sặc sữa dâu, xù lông gào lên chửi, mặt đỏ lên vì tức
Trương Quế Nguyên đứng cạnh cũng nhếch môi gãi gãi đầu, chêm vào một câu
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Mày chèo thuyền thì nhớ mua bảo hiểm nhé Vĩ Thần
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Kẻo Hàm Thụy nó đạp mày xuống sông đấy
Trần Dịch Hằng đi ngay đằng sau, hai tay xỏ túi quần, vừa đi vừa vò đầu bứt tóc phán một câu tiếng Anh xịn xò bằng giọng điệu bất lực hết sức
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Hey guys, quiet please
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
You guys are so loud
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
My ears are bleeding
( Dịch: Mấy đứa này trật tự coi. Tụi mày ồn quá làm tai tao chảy máu rồi)
Trần Tuấn Minh đang nhai nhóp nhép đống bánh quẩy ở góc bàn bèn ngẩng cái đầu còn dính đầy vụn bánh lên hỏi bằng giọng ngơ ngác
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Nó nói cái gì vậy mày?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Lại tụng kinh tiếng Tây à?
Trương Dịch Nhiên — thánh cọc số một của lớp vỗ đập bàn cái rầm làm cả đám giật bắn người, quay sang quát
Trương Dịch Nhiên
Trương Dịch Nhiên
Nó bảo mày bớt ăn lại cho đời nó bình yên đó!
Trương Dịch Nhiên
Trương Dịch Nhiên
Ăn hoài từ sáng tới giờ
Trương Dịch Nhiên
Trương Dịch Nhiên
Nhức cả đầu
Trương Dịch Nhiên
Trương Dịch Nhiên
Mày là heo đầu thai hả Tuấn Minh?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Tao ăn kệ tao
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Liên quan gì đến chén cơm nhà mày đâu mà cọc
Trần Tuấn Minh bĩu môi, nhét luôn miếng bánh cuối cùng vào miệng nuốt trọn
Ở bàn bên kia, Ngụy Tử Thần đang xòe một bộ bài Tarot ra mặt bàn, xóc qua xóc lại vô cùng chuyên nghiệp
Cậu nheo mắt nhìn Tả Kỳ Hàm rồi lật một lá bài lên, phán bằng giọng ma mị
Ngụy Tử Thần
Ngụy Tử Thần
Tâm linh mách bảo
Ngụy Tử Thần
Ngụy Tử Thần
Hôm nay Tả Kỳ Hàm có điềm
Ngụy Tử Thần
Ngụy Tử Thần
Sao tự dưng từ lúc ngủ dậy đến giờ nó cứ nhìn tụi mình bằng đôi mắt thâm trầm như nhìn người chết vậy?
Ngụy Tử Thần
Ngụy Tử Thần
Tao rợn gáy rồi đấy nhé
Dương Hàm Bác ngồi im lặng góc phòng, khẽ nâng gọng kính đen, lẳng lặng gật đầu một cái thật nhẹ tỏ vẻ đồng tình
Nhìn những mảnh ghép ồn ào, hỗn loạn nhưng đầy ắp hơi thở thanh xuân ấy, Tả Kỳ Hàm hít một hơi thật sâu
Khói bụi hỏa hoạn, mùi máu tanh và tiếng đạn nổ năm 27 tuổi hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho cái nắng ấm áp của tuổi 17
Anh nở một nụ cười, nhưng ánh mắt lại đong đầy sự trầm ổn, chín chắn và trưởng thành của một người đàn ông đã đi qua trăm ngàn sóng gió
Anh chậm rãi bước tới, dang tay khoác chặt lấy vai Trương Quế Nguyên và Nhiếp Vĩ Thần, vỗ mạnh một cái rồi lên tiếng bằng cái giọng hào sảng chuẩn mùi tiền
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không có gì
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chỉ là tao thấy yêu tụi mày quá thôi
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chiều nay ra căng tin tao bao hết
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Thích ăn gì mua đó
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tả thiếu này trả tiền hết cho
Không gian trong lớp chợt lặng đi nửa giây trước câu tuyên bố sặc mùi đại gia ấy
Rồi ngay lập tức, không khí như nổ tung
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Đìu
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Tả thiếu nay sên sến sao á
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Nhưng mà tao thích
Trần Tư Hãn hú gào lên sung sướng, nhảy chổng ngược cả ghế

Chương 3: Sự bảo vệ dịu dàng

Đang lúc cả đám quậy tưng bừng thì cửa lớp mở ra
Dương Bác Văn — lớp phó học tập kiêm học bá ngốc nghếch ôm một chồng sách bài tập dày cộp, cao ngất ngưởng cùng hai túi đồ thí nghiệm nặng trịch ở hai cổ tay
Cậu bước vào lớp với vẻ hơi mệt mỏi, mồ hôi rịn ra trên trán, hai chân khẽ run lên vì đống đồ quá tải
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Các cậu ơi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nộp bài tập Toán cho tớ với...
Giọng Bác Văn vẫn nhẹ nhàng như bình thường, chỉ hơi đứt quãng vì thấm mệt
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Thầy bảo tí nữa ra chơi phải nộp đủ đấy...
Bình thường, Tả Kỳ Hàm gặp Dương Bác Văn thì toàn là cãi lời cậu
Mỗi lần bị nhắc nộp bài là lại tìm cớ, vò đầu bứt tóc, thậm chí còn mặt dày cậy quyền đại thiếu gia bắt Bác Văn xách cặp xách đồ giùm mình
Thế nhưng hôm nay vừa thấy Dương Bác Văn chật vật với đống đồ nặng trịch, Tả Kỳ Hàm đã lập tức biến đổi ánh mắt
Ký ức đau thương của kiếp trước sượt qua tâm trí làm tim anh nhói đau
Hình ảnh Dương Bác Văn gục xuống trong biển lửa năm 27 tuổi hiện lên sống động đến xé lòng
Không một giây chần chừ, Tả Kỳ Hàm bật dậy khỏi ghế nhanh như một cơn gió
Anh lao thẳng tới, một tay ôm gọn lấy chồng sách bài tập cao ngút, tay kia vội vã gỡ luôn hai túi đồ thí nghiệm nặng nề khỏi cổ tay đang hằn lên vết đỏ của Bác Văn
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đưa đây tớ xách cho
Giọng Tả Kỳ Hàm vang lên, vừa dứt khoát lại vừa dịu dàng đến mức muốn chảy nước
Cả cái lớp 12A3 đang ồn ào tự dưng rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối
Trần Tuấn Minh đang nhai bánh thì đơ người, miếng bánh rơi tọt khỏi miệng
Trương Quế Nguyên dụi dụi mắt mấy lần, há hốc miệng
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Vãi chưởng
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Mắt tao bị mù rồi hả tụi mày?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Thằng Kỳ Hàm tự dưng đi xách đồ giùm Dương Bác Văn?!
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Ê ê ê nha
Trương Hàm Thụy chỉ tay, miệng lia lịa
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Mặt trời mọc đằng Tây hả?
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Bình thường toàn thấy nó cãi chày cãi cối rồi bắt Bác Văn xách cặp giùm nó
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Sao nay nó đi xách đồ giùm người ta vậy
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Nó bị ngáo đá hay trúng tà à
Nhiếp Vĩ Thần tay cầm ly trà sữa rớt luôn cái ống hút, mắt sáng rỡ như đèn pha ô tô
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Clm
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Tin hot!!
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Thuyền Kỳ Văn chính thức giông bão ra khơi rồi
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Mùi này chắc chắn là mùi cưng chiều rồi
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Chúng mày tránh ra cho tao chèo
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Bạn của tao chưa từng ngoan thế này bao giờ đâu
Trần Dịch Hằng thốt lên một câu rồi lật đật giơ điện thoại lên chụp lia lịa
Vương Lỗ Kiệt đứng khoanh tay nghiêng đầu
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Lạ nha
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Tả thiếu gia biết ga lăng từ bao giờ thế?
Dương Bác Văn thì đứng ngơ ngác, đôi mắt sau tròng kính chớp chớp liên tục
Cậu nhìn đống đồ đã trên tay Tả Kỳ Hàm, rồi lại nhìn Tả Kỳ Hàm, giọng ngốc nghếch hỏi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ơ... Kỳ Hàm...
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu... cậu bị sốt hả?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hay cậu định giấu bài tập của tớ?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đừng giỡn nha
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Thầy phạt cả lớp đó...
Tả Kỳ Hàm thở dài một tiếng, ánh mắt tràn ngập sự nuông chiều và xót xa của một người đàn ông đã qua tuổi 27
Anh để hết đống đồ lên bàn rồi giơ tay lên, nhẹ nhàng dùng ngón tay lau vệt mồ hôi trên trán Bác Văn, tiện tay xoa xoa cái đầu nấm mềm mại của cậu
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Sốt cái đầu cậu
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nặng thế này sao không gọi tớ ra giúp?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cậu có biết tay cậu da mỏng lắm không mà xách nặng thế này?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Từ nay về sau đồ nặng cứ để tớ xách
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cậu mà tự xách nữa là tớ giận đó
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nghe chưa
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Á ĐÙUUUU!!
Trần Tuấn Minh gào lên, té ra sàn, hai chân giãy giãy
Trương Dịch Nhiên
Trương Dịch Nhiên
Tả Kỳ Hàm bị nhập rồi
Trương Dịch Nhiên
Trương Dịch Nhiên
Cứu tao với má ơi
Trương Dịch Nhiên
Trương Dịch Nhiên
Nó dịu dàng ghê quá
Trương Dịch Nhiên
Trương Dịch Nhiên
Tao nổi hết cả da gà da vịt rồi đây này
Trương Dịch Nhiên xoa xoa hai cánh tay rùng mình
Dương Hàm Bác góc phòng khẽ đẩy kính, gật đầu cái rụp
Dương Hàm Bác
Dương Hàm Bác
Sến quá
Ngụy Tử Thần thì vừa xóc quẻ Tarot vừa hất tóc
Ngụy Tử Thần
Ngụy Tử Thần
Đã bảo hôm nay Tả Kỳ Hàm có điềm mà
Ngụy Tử Thần
Ngụy Tử Thần
Điềm tình yêu quật đấy
Dương Bác Văn đỏ bừng hai tai từ cổ lên đến tận mang tai, tay gãi gãi cổ, cúi gầm mặt xuống cười hề hề ngốc nghếch
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
À... ờ...
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cảm ơn cậu nha Kỳ Hàm
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tự nhiên hôm nay cậu tốt đột xuất quá
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Làm tớ hết hồn
Tả Kỳ Hàm nhếch môi cười, ôm đống đồ trên bàn lên, bước về phía bàn làm việc của Bác Văn
Cảm giác được bảo vệ người mình yêu thương, nhìn cậu ấy bình an nheo mắt cười dưới ánh nắng tuổi 17 bây giờ
Chính là món quà tuyệt vời nhất mà thiên đường ban tặng cho anh

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play