Một Chút Nắng, Một Chút Thương
cuộc gặp gỡ định mệnh
giữa dòng người đông đúc, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn của em đang đứng bán các bó hoa hồng đỏ rực rỡ ấy, em như hoà là một với những bó hoa hồng đỏ giữa màn đêm.
Ánh đèn đường phủ xuống mái tóc mềm, khiến vài sợi tóc trước trán em ánh lên một màu vàng nhạt. Đôi tay trắng nõn ôm lấy bó hoa cuối cùng, thỉnh thoảng lại khẽ xoa vào nhau vì lạnh.
nhân vật phụ
Lấy anh bó hoa cuối cùng đó đi
Em ngẩng đầu.
Trước mặt là một người con trai cao hơn em rất nhiều, trên người khoác chiếc áo đen đơn giản. Ánh mắt anh dừng lại nơi bó hoa trong tay em, rồi chẳng hiểu vì sao, lại dừng lâu hơn một chút trên gương mặt nhỏ đang đỏ lên vì lạnh ấy.
bách việt
Anh muốn mua hoa hồng ạ? /mỉm cười/
Nụ cười trong veo đến mức khiến người đối diện thoáng khựng lại.
gia huy
Anh lấy bó này luôn nhé
Em nhanh nhẹn đưa hoa cho anh, nhưng khi vừa nhận lấy tiền, em lại phát hiện trên tay anh có một vết xước nhỏ.
bách việt
Hình như tay anh bị thương thì phải
gia huy
Không sao, chỉ là vết xước nhỏ thôi ấy mà /cười nhẹ/
bách việt
Sao lại không sao được…
/em khẽ cau mày/
bách việt
/lấy từ túi áo ra một miếng băng cá nhân/
bách việt
/tỉ mỉ dán miếng băng cá nhân vào/
gia huy
/nhìn em bất giác cười nhẹ/
Có lẽ chính em cũng không biết, vào khoảnh khắc ấy, một người vốn chỉ định đi ngang qua đã vô tình để lại nơi đây một phần tâm trí của mình.
Còn anh cũng chẳng thể ngờ rằng, bó hoa hồng mua trong một đêm mùa đông ấy sẽ trở thành khởi đầu cho câu chuyện tình mà cả hai đều chẳng kịp chuẩn bị.
Bó Hoa Của Ngày Hôm Ấy
Sáng hôm sau, em tỉnh dậy với một cảm giác kỳ lạ.
Có lẽ vì tối qua đã gặp một người quá đỗi xa lạ, vậy mà chẳng hiểu sao hình ảnh của anh cứ quanh quẩn mãi trong đầu.
Em nhớ dáng người cao cao ấy.
Nhớ giọng nói trầm thấp.
Và nhớ cả ánh mắt anh nhìn mình khi em cúi xuống dán miếng băng cá nhân lên vết xước nơi tay anh.
bách việt
Anh ấy còn chẳng nói tên...
/vô thức lẩm bẩm/
Em lẩm bẩm, rồi tự cốc nhẹ vào trán mình.
bách việt
Nghĩ gì không biết nữa, người ta mua hoa, mình bán hoa. Gặp nhau giữa dòng người rồi cũng sẽ chẳng gặp lại thôi
Ít nhất, em đã nghĩ như vậy.
Buổi chiều, cửa hàng hoa nhỏ nằm nép mình bên góc phố lại bắt đầu nhộn nhịp.
Em vừa cắm xong một bó linh lan thì bà chủ từ phía sau bước ra.
thy thy
Bách Việt, tối nay em vẫn ra bán hoa chứ?
bách việt
Dạ có ạ, nay em vẫn ra
thy thy
Nhớ mặc thêm áo ấm vào, nay trời lạnh lắm đấy
bách việt
Em biết rồi mà /cười/
Em cười rồi cưới người xuống nhìn ngắm lại những bó hoa linh lan ấy
Tối đó.
Những ánh đèn bắt đầu được thắp lên dọc con phố.
Em ngồi xổm bên giỏ hoa, hai bàn tay lạnh đến mức đầu ngón tay đỏ ửng.
bách việt
Anh ơi, mua hoa tặng người yêu không ạ
nhân vật phụ
Người đi đường: không em ơi /xua tay/
bách việt
/vẫn nở nụ cười tươi/
bách việt
Chị ơi mua hoa không ạ
nhân vật phụ
Người đi đường: không cần đâu em/nhẹ lắc đầu/
Nụ cười trên môi em nhạt đi đôi chút.
Đêm nay buôn bán chẳng thuận lợi chút nào.
Bó hoa hồng cuối cùng vẫn nằm yên trong tay em.
Em nhìn đồng hồ.
Đã gần mười giờ.
Có lẽ hôm nay phải mang về rồi.
Em vừa định đứng dậy thì một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên phía sau.
Bàn tay đang thu dọn của em khựng lại.
Tim chẳng hiểu vì sao bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
Em quay đầu.
Vẫn chiếc áo khoác đen hôm qua.
Vẫn dáng người cao lớn ấy.
Chỉ khác là hôm nay trên tay anh không có vết thương nữa.
Em nhìn anh mất vài giây rồi mới chớp chớp mắt liên tục
gia huy
/nhìn bó hoa trong tay em/
bách việt
/cúi xuống nhìn/ còn một bó cuối cùng
bách việt
Anh lại mua hoa ạ?
bách việt
Nhưng hôm qua anh mua một bó rồi mà?
gia huy
Bó hôm qua anh làm mất rồi...
bách việt
Anh làm mất nhưng vẫn còn giữ miếng băng cá nhân em đưa à?
Vừa hỏi xong, em lập tức nhận ra mình nói hơi nhiều.
Anh cũng nhìn em.
Rồi khóe môi rất khẽ cong lên.
bách việt
Em...em chỉ hỏi thôi
Em cúi đầu, vội vàng gói hoa.
Thế nhưng càng cuống lại càng vụng về.
Sợi dây buộc quanh bó hoa chẳng hiểu sao cứ rối tung lên.
Anh đứng bên cạnh nhìn thấy tất hành động của em liền bật cười.
bách việt
Không cần đâu, em làm được mà
gia huy
Em đang buộc ngược
bách việt
.../gãi đầu ngượng ngùng/
Em lập tức im bặt.
Anh đưa tay nhận lấy bó hoa.
Hai người vô tình chạm tay nhau.
Bàn tay anh lại ấm hơn em tưởng.
bách việt
/vội rút tay về/
Một khoảng im lặng kỳ lạ bao trùm giữa hai người.
Cuối cùng, anh lên tiếng
bách việt
/ngẩng đầu lên/ Bách Việt
gia huy
/anh nhẹ giọng khẽ lập lại/bách việt...
Chẳng hiểu vì sao chỉ hai chữ ấy qua giọng anh lại trở nên dịu dàng đến vậy.
Anh không trả lời ngay.
Sau khi buộc xong bó hoa, anh đưa lại cho em rồi mới nói:
gia huy
Cảm ơn /nhìn em cười/
bách việt
Vậy từ giờ em biết tên khách quen rồi
bách việt
Um, đúng rồi vì hai ngày anh đều mua hoa của em mà
Anh không nói gì.
Chỉ nhìn em thêm vài giây.
Sau đó, anh lấy điện thoại ra.
gia huy
Vậy mai anh lại mua hoa của em
bách việt
Anh mua hoa nhiều vậy làm gì?
gia huy
/nhìn bó hoa trong tay/
gia huy
/dừng lại một chút rồi từ từ nhìn em/
gia huy
Có lẽ...muốn gặp người bán hoa
Bách Việt đứng im.
Gió đêm thổi qua.
Những cánh hoa hồng bên cạnh khẽ lay động.
Còn hai vành tai của người bán hoa nhỏ nhắn nào đó… chẳng biết từ lúc nào đã đỏ
Gia Huy xoay người rời đi.
Đi được vài bước, anh bỗng quay lại.
gia huy
Ngày mai em vẫn ở đây chứ?
bách việt
Có ạ /bất giác nở nụ cười/
gia huy
Vậy hẹn ngày mai nhé /cười nhẹ/
Bóng anh dần khuất sau dòng người.
Bách Việt vẫn đứng đó.
Cho đến khi bà chủ phía sau gọi:
thy thy
Việt, em nhìn người ta đi khuất luôn rồi còn gì /trêu chọc/
bách việt
Đâu có! /ngại ngùng/
thy thy
Thế sao mặt đỏ thế kia
thy thy
Ừ, chắc là lạnh /bật cười rồi quay đi/
Bà chủ bật cười rồi quay vào trong
Bách Việt cúi đầu, lén đưa tay chạm lên má.
Hình như… thật sự hơi nóng.
Mà kỳ lạ nhất là…
Tối hôm đó, lần đầu tiên em bắt đầu mong trời nhanh chóng tối.
Bởi vì ngày mai—
anh sẽ lại đến mua hoa.
Mùi Hương Của Ngày Mai
Sáng hôm sau, Bách Việt đến tiệm hoa sớm hơn thường lệ.
Em tự nhủ rằng mình chỉ muốn chuẩn bị hoa cho khách.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng cứ mỗi lần nghe tiếng xe chạy ngang qua, em lại vô thức ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.
Rồi lại thất vọng cúi xuống.
thy thy
Chờ ai đấy /khoanh tay dựa vào cửa nhìn em cười/
bách việt
Đâu có ai đâu...
thy thy
Không có mà cứ nhìn cửa suốt từ nãy đến giờ?
Bà chủ nhìn em vài giây, rồi khoé môi cong lên đầy ý vị
thy thy
Rồi rồi không nói nữa
Bách Việt cúi đầu cắm hoa, hai tai đỏ lên lúc nào chẳng hay.
Em ghét nhất là bị trêu như thế.
Nhất là khi người bị trêu lại chính là người mà em đang cố không nghĩ đến.
Gần trưa.
Một bó linh lan trắng vừa được đặt ngay ngắn trên bàn thì tiếng chuông cửa vang lên.
Leng keng—
Bách Việt khựng tay.
Không hiểu sao tim em cũng đập hụt một nhịp.
Em từ từ ngẩng đầu.
Vẫn chiếc áo sơ mi đơn giản, vẫn dáng người cao cao ấy.
Chỉ khác là hôm nay trên tay anh có một chiếc ô còn vương vài giọt nước.
Hai chữ rất bình thường.
Vậy mà Bách Việt lại mất vài giây mới nhớ ra phải trả lời.
gia huy
/nhìn xung quanh rồi bước đến quầy/
gia huy
Bách Việt, hôm nay còn gì?
bách việt
/nhìn bó hoa trên bàn/ linh lan trắng
bách việt
Anh vẫn mua tặng người đó sao?
Câu hỏi của em vừa thốt ra, Bách Việt lập tức hối hận.
Em cúi xuống giả vờ tìm giấy gói hoa, không dám nhìn anh.
Một lúc lâu không thấy trả lời.
Đến khi em tưởng anh không nghe thấy, giọng nói trầm thấp kia mới vang lên.
Tim Bách Việt chùng xuống.
Chẳng hiểu vì sao.
Rõ ràng người ta mua hoa cho ai là chuyện của người ta.
Em có tư cách gì mà buồn?
Linh Lan cẩn thận gói bó hoa, cố giữ giọng bình thường.
bách việt
Anh có muốn ghi lời nhắn không?
Em đưa tờ giấy nhỏ cùng cây bút cho anh.
Anh nhận lấy, cúi đầu viết.
Bách Việt vô tình nhìn thấy nét chữ của anh.
Chỉ vài dòng ngắn ngủi.
“Ngày mai, anh vẫn sẽ đến.”
Em sững người.
Ngày mai?
Là anh đang viết cho người kia sao?
Linh Lan nhanh chóng dời mắt đi.
Anh nhận bó hoa, nhưng không lập tức rời đi.
Anh nhìn em.
gia huy
Em không định hỏi anh sao?
gia huy
Vì ngày nào anh cũng ghé mua hoa?
bách việt
/mím môi/ chuyện của khách, em không nên hỏi
gia huy
Vậy nếu anh không phải khác thì sao?
Bách Việt ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng xe ngoài đường, tiếng người nói chuyện, thậm chí cả tiếng mưa lất phất cũng như biến mất.
Chỉ còn ánh mắt của anh.
Và trái tim đang đập ngày một nhanh của em.
Đây là lần đầu tiên anh gọi tên em.
Rõ ràng chỉ hai chữ.
Nhưng lại khiến vành tai em nóng ran.
bách việt
Sao anh lại hỏi thế
gia huy
Vì anh muốn được nghe em nói
bách việt
/nhìn anh bất giác bật cười/
Bách Việt đứng hình.
Mãi vài giây sau mới nhận ra mình vừa bị trêu.
gia huy
/Bật cười rồi cầm bó hoa lên/
Bách Việt nhìn theo bóng anh bước ra cửa.
Bàn tay đang đặt trên mặt bàn khẽ siết lại.
Bách Việt vốn định hỏi người nhận hoa là ai.
Nhưng đến cuối cùng, em lại không hỏi được.
gia huy
Vậy mai gặp /vẫy tay/
bách việt
/mỉm cười vẫy lại/
Leng keng—
Cánh cửa khép lại.
Linh Lan đứng yên nhìn theo.
Bà chủ từ phía sau bước ra, khoanh tay trước ngực.
thy thy
/khoanh tay trước ngực/ không hỏi được đúng không
thy thy
Thích người ta rồi còn bày đặt
thy thy
Không có mà mặt đỏ hơn cả hoa hồng
Bách Việt lập tức đưa tay che mặt.
Nóng thật.
Chiều hôm đó, trời đột nhiên đổ mưa.
Mưa rất lớn
Bách Việt đứng bên cửa tiệm nhìn từng dòng nước trượt xuống mặt kính.
Trong đầu em cứ lặp đi lặp lại câu nói ban sáng.
“Mai anh lại đến.”
Em tự cười mình.
Chỉ mới gặp nhau hai ngày.
Vậy mà tại sao một câu nói đơn giản như thế lại khiến em mong chờ đến vậy?
Đêm xuống.
Trước khi đóng cửa, Bách Việt phát hiện trên chiếc ghế bên ngoài có một thứ gì đó.
Một chiếc ô màu đen.
Em ngẩn người.
Không phải của tiệm.
Bên trên còn đặt một mảnh giấy nhỏ.
Bách Việt mở ra.
Chỉ có một dòng chữ quen thuộc.
“Trời lạnh, nhớ mang theo.”
Em nhìn chiếc ô thật lâu.
Rồi khẽ mỉm cười.
Nhưng em đâu biết rằng…
Ở phía bên kia con đường, Gia Huy vẫn chưa rời đi.
Anh đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn bóng dáng nhỏ bé của em qua lớp kính.
Cho đến khi đèn tiệm hoa tắt.
Anh mới xoay người bước đi.
Trong túi áo anh vẫn còn một tờ giấy khác.
Một tờ giấy chưa từng được đưa cho Bách Việt.
Trên đó chỉ viết:
“Bó hoa này… thật ra là mua cho em.”
Và ngày mai—
Anh vẫn sẽ đến.
Không phải vì hoa.
Mà vì Em.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play