[Allcap] Tình Yêu Của Nguyễn Gia
Tin Nhắn Lúc Nửa Đêm
23 giờ 47 phút.
Thành phố đã lên đèn, những con phố dần vắng người.
Trong căn hộ nhỏ, Hoàng Đức Duy ngồi tựa vào cửa sổ. Trên bàn là chiếc bánh kem vẫn còn nguyên, bên cạnh là một bó hoa chưa kịp trao.
Màn hình điện thoại vẫn hiện cuộc trò chuyện cuối cùng.
"Chúng ta dừng lại đi."
Đức Duy nhìn dòng chữ ấy rất lâu, rồi khẽ mỉm cười. Một nụ cười buồn đến mức khiến người khác đau lòng.
Sau vài phút im lặng, cậu mở nhóm chat thân quen nhất.
Nhóm chat: Hội Bạn Thân ❤️
hoàng đức duy
📲//Do dự rất lâu rồi mới nhắn.// Mọi người... còn thức không?
Đặng Thành An
📲//Trả lời gần như ngay lập tức.// Có.
Có chuyện gì vậy?
Trần Thiện thanh bảo
📲 //Đặt cuốn sách xuống.// Sao hôm nay nhắn muộn thế?
Trần phong hào
📲//Vừa chơi game vừa nhắn.// Đừng nói mày nhớ tụi tao nha.
nguyễn thanh pháp
📲//Khẽ nhíu mày.// Có chuyện thì nói.
hoàng hùng huỳnh
📲Tụi tao đang nghe.
khôi vũ
📲//Lo lắng.// Duy, mày ổn chứ?
hoàng đức duy
📲Tao chia tay rồi.
Nhóm chat bỗng im lặng.
Chỉ vài giây sau...
Thông báo liên tục hiện lên.
Đặng Thành An
📲//Đứng bật dậy khỏi ghế.// THẰNG NÀO DÁM LÀM MÀY KHÓC!?
Trần phong hào
📲Bình tĩnh!!
Trần Thiện thanh bảo
📲Duy... mày ổn không?
nguyễn thanh pháp
📲Là người đó nói chia tay?
hoàng hùng huỳnh
📲//Siết chặt điện thoại.// Mày đang ở đâu?
khôi vũ
📲Đừng ở một mình.
Tao qua với mày.
hoàng đức duy
📲Không cần đâu.
Tao chỉ muốn nói với tụi mày một tiếng.
Nhìn dòng tin nhắn của Đức Duy, cả nhóm đều hiểu.
Cậu đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Nhưng càng như vậy, họ càng lo.
Đặng Thành An
📲tụi mình gặp nhau.
Không được từ chối.
Trần Thiện thanh bảo
📲Đúng.
Đi ăn, đi uống cà phê, muốn làm gì cũng được.
Trần phong hào
📲Tao bao hết.
nguyễn thanh pháp
📲Mai 8 giờ.
Moon Garden.
hoàng đức duy
📲//Khẽ mỉm cười.// Cảm ơn tụi mày.
Ở một nơi khác...
Trong một căn biệt thự rộng lớn.
Bốn người đàn ông đang ngồi trong phòng khách.
Trên bàn là tài liệu của Nguyễn gia.
Nhưng không ai tập trung làm việc.
nguyễn quang anh
//Khẽ đặt điện thoại xuống.// Có tin rồi.
Trần Đăng Dương
Chuyện gì?
nguyễn quang anh
Đức Duy...
Vừa chia tay.
Trần minh hiếu
//Khẽ nhíu mày.// Thật sao?
Lê quang hùng
//Ánh mắt trầm xuống.// Vậy ngày mai... cậu ấy chắc sẽ rất buồn.
nguyễn quang anh
Ngày mai chúng ta cũng đến Moon Garden.
nguyễn quang anh
Nhưng đừng để Đức Duy biết.
Không ai biết rằng...
Cuộc gặp gỡ vào sáng mai sẽ khiến cuộc sống của Hoàng Đức Duy thay đổi hoàn toàn.
Và cũng từ ngày hôm đó...
Bốn trái tim bắt đầu rung động vì cùng một người.
Cuộc Hẹn Ở Moon Garden
Sáng hôm sau.
Ánh nắng dịu nhẹ phủ khắp con phố.
Quán cà phê Moon Garden vẫn đông khách như mọi ngày.
Người đến đầu tiên là Hoàng Đức Duy. Sau một đêm gần như không ngủ, đôi mắt cậu vẫn còn hơi đỏ.
hoàng đức duy
//Đặt chiếc balo xuống ghế, cố mỉm cười.// Hôm nay... phải vui lên mới được.
Đặng Thành An
//Đẩy cửa chạy vào.// Duy!
Đặng Thành An
//Ôm chầm lấy Duy.// Không được buồn nữa, nghe chưa?
hoàng đức duy
//Mỉm cười gật đầu.// Ừ.
Tiếp theo là Thanh Bảo, Phong Hào, Thanh Pháp, Hoàng Hùng và Khôi Vũ.
Trần Thiện thanh bảo
//Đặt hộp bánh lên bàn.// Mua cho mày đó.
Trần phong hào
Hôm nay ai cũng phải cười.
Không ai được nhắc chuyện buồn.
nguyễn thanh pháp
Đúng.
Hôm nay chỉ có ăn và chơi.
hoàng hùng huỳnh
//Đưa ly trà sữa cho Đức Duy.// Mày thích vị này mà.
khôi vũ
//Cười tươi.// Uống xong tụi mình đi xem phim luôn.
hoàng đức duy
Được.
Cảm ơn mọi người.
Nhìn nụ cười của Đức Duy dần trở lại, cả nhóm đều thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc đó...
Điện thoại của Khôi Vũ rung lên.
khôi vũ
//Lén nhìn màn hình rồi vội tắt máy.// ...
Đặng Thành An
Không... không có gì.
khôi vũ
Không... không có gì.
Trần Thiện thanh bảo
//Nheo mắt.// Đừng nói là...
khôi vũ
Suỵt!
Đừng nói lớn.
Trần phong hào
//Bật cười.// Lại là anh Ngọc gọi đúng không?
Cả bàn phá lên cười.
Chỉ có Đức Duy vẫn ngơ ngác.
hoàng đức duy
Anh Ngọc là ai?
Mọi người lập tức im bặt.
Đặng Thành An
À...
Không có gì đâu.
nguyễn thanh pháp
Đúng.
Chỉ là... người quen thôi.
hoàng đức duy
//Nghi ngờ nhìn cả nhóm.// Sao tao thấy tụi mày lạ lắm.
hoàng hùng huỳnh
//Ho khẽ.// Mày nghĩ nhiều rồi.
Ở tầng hai của quán.
Bốn người đàn ông đang lặng lẽ quan sát.
nguyễn quang anh
//Nhìn xuống bàn của Đức Duy.// Đó là cậu ấy?
Trần minh hiếu
Ừ.
Hiền hơn trong ảnh.
Trần Đăng Dương
Có vẻ vẫn chưa biết gì.
Lê quang hùng
//Mỉm cười.// Bạn bè của cậu ấy thú vị thật.
nguyễn quang anh
Đừng xuống dưới.
Hôm nay chỉ quan sát.
Ba người còn lại khẽ gật đầu.
Ở dưới lầu, nhóm bạn vẫn cười nói rôm rả mà không hề biết...
Có bốn ánh mắt vẫn luôn âm thầm dõi theo Đức Duy.
Và cuộc gặp gỡ giữa họ...
Chỉ còn là vấn đề thời gian.
Cuộc Chạm Mặt Đầu Tiên
Tiếng cười của nhóm bạn vẫn không ngừng vang lên.
Đức Duy cũng dần quên đi chuyện buồn tối qua.
Đúng lúc ấy...
Leng keng...
Cánh cửa quán cà phê một lần nữa mở ra.
Bốn người đàn ông bước vào.
Họ không mặc vest như những người khác, chỉ là sơ mi và quần tây đơn giản. Nhưng khí chất toát ra vẫn khiến không ít khách trong quán ngoái nhìn.
Ở tầng trên.
bùi Duy Ngọc
//Khẽ nhíu mày.// Sao bốn người lại xuống đây?
bùi thế anh
Hình như họ đổi ý.
phạm lưu tấn tài
Có trò vui để xem rồi.
nguyễn thái sơn
Đừng để mấy đứa nhỏ phát hiện.
Bốn người đàn ông gọi cà phê ở chiếc bàn ngay phía sau nhóm của Đức Duy.
Khoảng cách chỉ vài mét.
Lê quang hùng
//Nhìn lén Đức Duy rồi cười nhỏ.// Cậu ấy còn đẹp hơn trong ảnh.
Trần minh hiếu
Đừng nhìn chằm chằm.
Sẽ bị phát hiện.
Trần Đăng Dương
Hai người nhỏ tiếng thôi.
nguyễn quang anh
//Bình tĩnh nhấp một ngụm cà phê.// Hôm nay chỉ quan sát.
Không ai được làm phiền cậu ấy.
Ba người còn lại khẽ gật đầu.
Ở bàn bên này...
Khôi Vũ đang hí hửng kể chuyện.
khôi vũ
Hôm qua tao lỡ làm cháy cái nồi.
Đặng Thành An
//Phì cười.// Rồi sao nữa?
khôi vũ
Anh Ngọc phải tự xuống bếp.
Trần phong hào
Không bị mắng à?
khôi vũ
Có chứ.
Nhưng mắng xong vẫn nấu cho tao ăn.
Trần Thiện thanh bảo
Đúng là chiều mày.
nguyễn thanh pháp
//Mỉm cười.// Ai bảo Khôi vũ vụng về.
Mọi người bật cười.
Chỉ có Đức Duy chống cằm nhìn mọi người.
hoàng đức duy
Nhìn tụi mày hạnh phúc thật.
Không biết sau này tao có gặp được người như vậy không.
Cả bàn bỗng im lặng.
Câu nói ấy vô tình lọt vào tai bốn người ở bàn phía sau.
Lê quang hùng
//Khẽ siết ly cà phê.// ...
Trần minh hiếu
//Nhìn sang Đức Duy.// Có lẽ...
Sẽ sớm thôi.
Trần Đăng Dương
Đừng nói linh tinh.
nguyễn quang anh
//Ánh mắt vẫn dõi theo Đức Duy.// ...
Đúng lúc ấy...
Một cậu bé khoảng năm tuổi chạy trong quán.
Do không để ý, cậu bé vấp chân ghế.
Rầm!
Ly nước trên bàn Đức Duy nghiêng hẳn về phía cậu.
Chưa kịp phản ứng...
Một cánh tay nhanh chóng giữ lấy chiếc ly.
Không một giọt nước nào đổ lên người Đức Duy.
Đức Duy ngẩng đầu.
Đối diện cậu...
Là Nguyễn Quang Anh.
Hai người nhìn nhau vài giây.
nguyễn quang anh
//Bình tĩnh đặt ly nước xuống.// Em không sao chứ?
hoàng đức duy
//Hơi ngơ ngác.// Em... không sao.
Cảm ơn anh.
nguyễn quang anh
Không có gì.
Quang Anh quay về bàn của mình như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng Đức Duy vẫn vô thức nhìn theo bóng lưng anh.
Cậu không biết...
Đó là lần đầu tiên họ gặp nhau.
Cũng là khoảnh khắc khiến bánh xe số phận bắt đầu chuyển động.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play