RHYCAP - QUÂN CỜ
#𝟬𝟭
TRUYỆN DO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG SUY NGHĨ RA, KHÔNG CÓ THẬT.
Không khí trong phòng tiệc VIP của khách sạn M ngột ngạt đến mức từng nhịp thở cũng cảm thấy chát đắng
Ánh đèn chùm pha lê hắt xuống những ly rượu vang đỏ sẫm, soi rọi từng gương mặt sắc lạnh của giới thượng lưu trong cuộc đua thâu tóm cổ phần tập đoàn Nguyễn Thị
Đức Duy ngồi tựa lưng vào ghế sofa da đen ở góc khuất, ngón tay thon dài gõ nhẹ theo nhịp điệu của bản nhạc Jazz đang phát chậm rãi
Chiếc sơ mi đen ôm sát bờ vai mảnh nhưng vững chãi, đôi mắt đẹp ẩn sau lớp kính gọng kim loại sáng quắc không một gợn sóng
Mọi thứ trên bàn cờ kinh doanh này đều phải phục vụ cho mục đích cuối cùng của cậu
Cổ phần, quyền lực, những mối quan hệ chồng chéo, tất cả chỉ là những quân cờ được sắp đặt tỉ mỉ
Để vươn lên đỉnh cao và đè bẹp những kẻ cáng đáng phía trên, Duy chưa từng cho phép bản thân đi sai một nước
Và kẻ đang đứng ở vị trí cao nhất tối nay..
Lê Bảo Minh
Duy, bên Nguyễn & QA vừa bác bỏ đề xuất hợp tác của mình
Lê Bảo Minh
Hắn thậm chí còn không thèm liếc qua hồ sơ năng lực
Minh (trợ lý riêng của Duy), tiến lại gần, thì thầm với giọng tức bực
Duy nâng ly whisky lên, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh phản chiếu nụ cười nửa miệng lạnh ngắt trên môi
Hoàng Đức Duy
Chảnh gớm nhỉ?
Lê Bảo Minh
Sếp, hắn ta nổi tiếng máu lạnh trên thương trường
Lê Bảo Minh
Lần này mình chủ động tìm tới, hắn lại càng nghĩ mình bám đít
Hoàng Đức Duy
Cứ để hắn khinh
Hoàng Đức Duy
Kẻ cậy mình đứng ở trên cao thường quên mất dưới chân là vực sâu
Lê Bảo Minh
Vậy giờ sao sếp?
Hoàng Đức Duy
Cuộc vui mới bắt đầu mà
Duy đứng dậy, chỉnh lại cổ áo
Cậu bước thẳng về phía trung tâm sảnh tiệc, nơi Quang Anh đang đứng giữa vòng vây của các cổ đông lớn
Nguyễn Quang Anh năm nay hai mươi lắm tuổi, nắm trong tay đế chế tài chính Nguyễn & QA
Hắn sở hữu gương mặt góc cạnh sắc sảo, ánh mắt ngạo mạn như một con mãnh thú luôn sẵn sàng nuốt chửng đối thủ
Sự uy hiếp tự nhiên phát ra từ hắn khiến người khác phải kiêng nể
Duy lướt qua nhóm bồi bàn, cố tình chừa một khoảng cách đủ gần khi đi ngang qua chỗ Quang Anh
Cậu xoay người, giả vờ vô tình chạm nhẹ bờ vai vào cánh tay hắn
Ly rượu trên tay Duy chao đảo, vài giọt rượu sóng sánh bắn lên áo sơ mi trắng đắt tiền của Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đéo có mắt à?
Giọng nói trầm thấp, sắc lẹm vang lên cắt đứt câu chuyện của nhóm doanh nhân
Quang Anh rút chiếc khăn tay trong túi áo, thong thả lau vệt rượu trên tay áo, ánh mắt khinh khỉnh nhìn chằm chằm vào người vừa va phải mình
Duy không tỏ ra hoảng loạn, cũng chẳng cúi đầu xin lỗi như những kẻ khác vẫn thường làm trước mặt hắn
Cậu tháo kính ra, dùng tà áo lau nhẹ mắt kính, đôi mắt trong trẻo nhưng sâu hun hút ngước lên đối diện trực tiếp với cái nhìn áp đảo của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Áo đẹp đấy, nhưng phản ứng của Nguyễn tổng hơi thái quá rồi
Hoàng Đức Duy
Một giọt rượu thôi mà làm như tôi vừa hất cả xô sơn vào người anh không bằng
Nguyễn Quang Anh
Cậu là cái đéo gì mà đòi dạy tôi cách phản ứng?
Sự ngạo mạn trong hắn trỗi dậy khi nhận ra gương mặt trẻ tuổi này
Chủ sở hữu mới của công ty Hoàng & ĐD
Kẻ vừa gửi hồ sơ xin hợp tác bị hắn thẳng tay gạch tên sáng nay
Hoàng Đức Duy
Tôi là Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người mà sáng nay Nguyễn tổng vừa từ chối gặp đấy
Nguyễn Quang Anh
Ra là cậu Hoàng
Nguyễn Quang Anh
Hóa ra cố tình va vào tôi là để thu hút sự chú ý?
Nguyễn Quang Anh
Chiêu trò rẻ tiền này trong giới thương trường tôi thấy nhiều rồi
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ muốn tận mắt xem kẻ nắm quyền Nguyễn & QA trông thế nào thôi
Hoàng Đức Duy
Hóa ra cũng chỉ là một kẻ kiêu ngạo, thích nhìn đời bằng nửa mắt
Nguyễn Quang Anh
Cậu gan đấy
Nguyễn Quang Anh
Ở cái Hà Nội này, chưa ai dám đứng trước mặt tôi nói câu đó
Hoàng Đức Duy
Thế thì hôm nay anh gặp rồi đấy
Nguyễn Quang Anh
Nhắc cậu một câu, Hoàng & ĐD của cậu sắp chết chìm rồi
Nguyễn Quang Anh
Thay vì đi loanh quanh chọc giận tôi, về lo thu dọn tàn cuộc đi
Duy cười khẩy, bước tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc
Mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm trên người Duy xộc thẳng vào khứu giác Quang Anh, làm hắn thoáng ngẩn người
Hoàng Đức Duy
Thương trường như bơi giữa bầy cá mập
Hoàng Đức Duy
Kẻ tưởng mình là thợ săn, biết đâu lại là con mồi ngon nhất
Hoàng Đức Duy
Nguyễn tổng, giữ sức đi, đường còn dài lắm
Nói xong, Duy không quay đầu lại, thong thả bước ra khỏi sảnh tiệc, để lại một khoảng trống lặng ngắt cùng ánh mắt sâu hoắm của Quang Anh đang nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh ấy
Lồng ngực Duy phập phồng khi bước ra không khí lạnh ngoài sân
Cậu đút tay vào túi quần, ánh mắt xoáy vào màn đêm sâu thẳm của thành phố
Quang Anh chỉ là một mắt xích lớn trong cuộc chơi quyền lực này
Hắn càng ngạo mạn, khi ngã xuống cay đắng sẽ càng nhân lên gấp bội
Bàn cờ đã lên khung, và Duy sẽ là người nắm quyền điều khiển từng nước đi trong đó có cả cậu
#𝟬𝟮
Khung cảnh tầng 88 của tòa nhà Nguyễn & QA chìm trong thứ ánh sáng vàng ấm đắt đỏ, đối lập hoàn toàn với cơn mưa rào bất chợt đang quất liên hồi vào mặt kính mờ sương
Quang Anh đứng dựa vào mép bàn làm việc bằng gỗ óc chó, tay cầm ly Espressso đã nguội ngắt
Hắn chau mày, ngón tay trỏ vô thức gõ nhẹ lên mặt kính điện thoại
Hình ảnh chàng trai trẻ tuổi với đôi mắt trong nhưng lạnh như băng tối qua ở M vẫn lảng vảng trong tâm trí hắn
Một sự ngông cuồng hiếm thấy, một thứ khí chất ngạo mạn đến mức làm người ta vừa nóng mắt vừa tò mò
Trương Bảo Nam
Sếp, đây là toàn bộ thông tin về công ty Hoàng & ĐD và bản thân Hoàng Đức Duy
Trợ lý Nam đặt một tập hồ sơ mỏng lên bàn, giọng kính cẩn
Quang Anh không vội mở ra, chỉ nhếch môi khinh bỉ
Nguyễn Quang Anh
Một công ty suýt phá sản mà cũng tốn thời gian của cậu à?
Trương Bảo Nam
Báo cáo sếp, Hoàng & ĐD vừa tái cấu trúc tháng trước
Trương Bảo Nam
Duy nắm toàn bộ quyền kiểm soát
Trương Bảo Nam
Cậu ta vừa hoàn thành chương trình thạc sĩ tài chính ở Anh về, cách làm việc rất dị
Trương Bảo Nam
Cậu ta gom sạch cổ phần nhỏ lẻ với giá cao hơn thị trường 20%, chấp nhận chịu lỗ ngắn hạn để thâu tóm quyền lực tuyệt đối
Nguyễn Quang Anh
Ngốc nghếch hay là ảo tưởng sức mạnh?
Nguyễn Quang Anh
Vốn mỏng mà chơi kiểu đó chỉ có nước tự sát
Trương Bảo Nam
Nhưng lạ ở chỗ, chiều nay phía Hoàng & ĐD lại tiếp tục gửi một bản đề xuất hợp tác mới
Trương Bảo Nam
Lần này không thông qua thư ký mà gửi trực tiếp vào email cá nhân của sếp
Hắn tiến lại bàn, mở chiếc máy tính bảng
Đúng như lời Nam nói, một email vừa được gửi tới cách đây 15 phút từ địa chỉ cá nhân của Duy
Nội dung bên trong không có những lời lẽ thỉnh cầu hay tâng xuyệt thường thấy
Chỉ duy nhất một tập file PDF đính kèm và một dòng tin nhắn ngắn ngủi
Hoàng Đức Duy
💬 "Nửa đống sắt vụn ở dự án cảng phía Đông của Nguyễn & QA, tôi mua lại với giá gấp đôi. Đừng từ chối, anh không có sự lựa chọn tốt hơn đâu, Nguyễn tổng."
Quang Anh bật cười thành tiếng, thứ âm thanh trầm đục chứa đựng sự chế giễu sâu sắc
Hắn ném cái máy tính bảng lên bàn
Nguyễn Quang Anh
Cậu ta nghĩ mình là ai chứ?
Nguyễn Quang Anh
Một kẻ mới chân ướt chân ráo về nước mà đòi dạy tôi làm kinh doanh?
Trương Bảo Nam
Vậy có cần xoá email và chặn địa chỉ này không sếp?
Nguyễn Quang Anh
Để xem thằng ranh này còn bài gì nữa
Cùng lúc đó, tại văn phòng Hoàng & ĐD
Không gian chìm trong thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo từ các màn hình theo dõi chỉ số chứng khoán
Duy tựa lưng vào ghế xoay, hai tay chắp lại trước cằm, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào giao diện báo đã gửi email trên màn hình
Minh đứng bên cạnh, mặt biến sắc vì lo lắng
Lê Bảo Minh
Duy, anh điên rồi à?
Lê Bảo Minh
Dự án cảng phía Đông đó là cái hố không đáy của Nguyễn & QA!
Lê Bảo Minh
Họ đang bị mắc kẹt pháp lý ở đó, anh mua lại với giá gấp đôi chẳng khác nào đem tiền ném qua cửa sổ!
Hoàng Đức Duy
Tiền chỉ là công cụ
Hoàng Đức Duy
Muốn kéo một con thú dữ ra khỏi hang, cậu phải quăng cho nó một miếng mồi đủ béo
Lê Bảo Minh
Nhưng Quang Anh là kẻ lọc lõi
Lê Bảo Minh
Hắn sẽ nghi ngờ..
Hoàng Đức Duy
Hắn không nghi ngờ, hắn chỉ coi thường tôi thôi
Hoàng Đức Duy
Sự ngạo mạn của Quang Anh chính là điểm yếu lớn nhất của hắn
Lê Bảo Minh
Nếu hắn từ chối thì sao?
Hoàng Đức Duy
Hắn sẽ không từ chối, nhưng hắn sẽ tìm cách ép giá hoặc hành hạ tôi trước khi gật đầu
Hoàng Đức Duy
Đó là bản tính của một kẻ thích làm kèo trên
Duy tháo kính, mệt mỏi tựa đầu ra sau ghế
Đôi mắt khép nhẹ, che đi những gợn sóng ngầm đang cuộn trào bên trong
Mỗi nước đi đều được tính toán kỹ lưỡng đến từng mi-li-mét
Cậu đang tự biến mình thành một quân cờ nguy hiểm, thâm nhập vào ván cờ của đối phương mà kẻ địch vẫn ngỡ mình là thợ săn
Điện thoại trên bàn rung lên một nhịp ngắn
Là tin nhắn phản hồi từ số máy lạ mà cậu thừa biết thuộc về ai
Nguyễn Quang Anh
💬"Sáng mai 8 giờ"
Nguyễn Quang Anh
💬 "Đến văn phòng tôi"
Nguyễn Quang Anh
💬 "Muộn một phút, biến khỏi mắt tôi vĩnh viễn"
Góc môi Duy hơi cong lên một nụ cười nhạt nhẽo, chẳng có chút ấm áp
Hoàng Đức Duy
Mồi đã cắn câu rồi
#𝟬𝟯
Đức Duy bước ra khỏi thang máy VIP của tòa nhà Nguyễn & QA
Cậu mặc một bộ suit màu xám xước cắt may tinh xảo, cà vạt đen thắt chỉnh chu, tay cầm một cặp tài liệu bằng da thuộc màu trầm
Dáng người cao rỏng, gầy nhưng thẳng tắp như một cây tùng giữa cơn bão
Thư ký của Quang Anh dẫn Duy vào phòng làm việc rộng lớn
Quang Anh đã ngồi sẵn ở bàn làm việc, lưng tựa vào chiếc ghế da cao cấp, tay thong thả xoay chiếc bút máy bằng vàng
Hắn không ngẩng đầu lên ngay, cố tình để Duy đứng chờ giữa phòng suốt năm phút đồng hồ
Một trò chơi tâm lý hạ bệ quen thuộc của kẻ cửa trên
Cậu thong dong bước đến chiếc sofa đối diện, tự nhiên ngồi xuống, vắt chéo chân rồi lôi điện thoại ra xem thị trường chứng khoán
Thấy phản ứng thản nhiên đó, Quang Anh dừng tay xoay bút
Ngước mắt nhìn cậu, nụ cười trên môi đầy sự châm biếm
Nguyễn Quang Anh
Tôi cho phép cậu ngồi chưa?
Hoàng Đức Duy
Chân tôi mỏi thì tôi ngồi
Hoàng Đức Duy
Chẳng lẽ Nguyễn tổng tiếc một chỗ ngồi trên cái sofa đắt tiền này?
Nguyễn Quang Anh
Đéo có phép tắc
Nguyễn Quang Anh
Đúng là cái công ty sắp chết thì chủ nó cũng chẳng ra làm sao
Hoàng Đức Duy
Khái niệm "phép tắc" của anh là bắt khách hàng ngồi chờ để thỏa mãn cái tôi to đùng đó à?
Hoàng Đức Duy
Chúng ta vào việc luôn đi, thời gian của tôi cũng đắt lắm
Quang Anh nheo mắt, đứng dậy khỏi bàn làm việc
Hắn thong thả tiến lại gần sofa, chiều cao vượt trội cùng khí chất áp đảo tỏa ra khiến bầu không khí trong phòng như cô đặc lại
Hắn ném tập tài liệu đề xuất của Duy lên bàn trà
Nguyễn Quang Anh
Cảng phía Đông
Nguyễn Quang Anh
Cậu có biết tại sao dự án đó lại nằm chết dí ở công ty tôi suốt hai năm nay không?
Hoàng Đức Duy
Mắc kẹt giải phóng mặt bằng
Hoàng Đức Duy
Vướng quy hoạch đô thị mới của thành phố
Hoàng Đức Duy
Cộng thêm dòng tiền của Nguyễn & QA đang bị rút bớt sang mảng bất động sản nghỉ dưỡng
Quang Anh thoáng kinh ngạc trước câu trả lời vanh vách và chính xác đến kinh ngạc của Duy
Nhưng hắn mau chóng lấy lại vẻ ngạo mạn
Nguyễn Quang Anh
Biết rõ là cái "hố vôi" mà vẫn đâm đầu vào?
Nguyễn Quang Anh
Hay cậu tưởng Hoàng & ĐD của cậu có phép thuật biến sắt gỉ thành vàng?
Hoàng Đức Duy
Đó là việc của tôi
Hoàng Đức Duy
Nguyễn tổng chỉ cần biết
Hoàng Đức Duy
Anh đẩy được một gánh nặng, thu về một khoản tiền mặt khổng lồ để đắp vào mảng nghỉ dưỡng đang thiếu vốn
Hoàng Đức Duy
Đôi bên cùng có lợi
Nguyễn Quang Anh
Cậu Hoàng, tôi là doanh nhân, không phải nhà từ thiện
Nguyễn Quang Anh
Tôi không thích làm ăn với những kẻ liều mạng một cách ngu ngốc
Duy ngẩng đầu, ánh mắt qua làn kính trong suốt xoáy thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Quang Anh
Một nụ cười thách thức hiện lên trên gương mặt trẻ tuổi
Hoàng Đức Duy
Anh sợ một kẻ "tiểu tử vắt mũi chưa sạch" như tôi lại xử lý gọn hơ cái dự án mà anh bó tay?
Hoàng Đức Duy
Anh sợ người ta nói Nguyễn Quang Anh thua một đứa mới về nước?
Nguyễn Quang Anh
Cậu bớt dùng mấy cái trò kích bác rẻ tiền đó đi
Nguyễn Quang Anh
Tôi không mắc bẫy đâu
Hoàng Đức Duy
Thế thì ký hợp đồng đi
Hoàng Đức Duy
Giá gấp đôi thị trường, thanh toán trước 50% bằng tiền mặt trong vòng ba ngày
Hoàng Đức Duy
Cốt trí anh có gan cầm tiền hay không thôi
Quang Anh bước tiến thêm một bước, chống hai tay xuống thành sofa, cúi người xuống áp sát gương mặt Duy
Khoảng cách gần đến mức Duy có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng và mùi hương nước hoa nam tính, mạnh mẽ của hắn
Nguyễn Quang Anh
Cậu gan lắm, Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi nói cho cậu biết, cầm được cái dự án đó rồi, nếu Hoàng & ĐD chết chìm
Nguyễn Quang Anh
Tôi sẽ không ngần ngại mua lại toàn bộ công ty cậu với giá gãi ngứa đâu
Hoàng Đức Duy
Để xem ai nuốt ai trước
Hoàng Đức Duy
Ký đi, Nguyễn tổng
Quang Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt kiên định, không một chút gợn sóng hay sợ hãi của Duy
Trái tim hắn bất giác đập lệch một nhịp trước sự gan lỳ đến kỳ lạ này
Hắn thẳng người dậy, rút chiếc bút máy đắt tiền ra, dứt khoát ký tên mình vào bản hợp đồng
Nguyễn Quang Anh
Nếu 50% tiền mặt không chuyển vào tài khoản Nguyễn & QA, hợp đồng hủy bỏ
Nguyễn Quang Anh
Cậu cút khỏi cái ngành này cho tôi
Hoàng Đức Duy
Sẽ không làm Nguyễn tổng thất vọng đâu
Duy đứng dậy, cầm lấy bản hợp đồng đã có chữ ký
Cậu chỉnh lại suit, gật đầu nhẹ một cái rồi quay lưng bước đi
Quang Anh đứng tựa vào bàn làm việc, mắt nhìn theo bóng lưng gầy nhưng vô cùng vững chãi đang khuất dần sau cánh cửa kính
Ngón tay hắn vô thức mẫn cảm chạm vào vị trí vừa ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng phảng phất từ người Duy
Một cảm giác tò mò và hiếu thắng kỳ lạ bắt đầu nhen nhóm trong lòng người vốn nổi tiếng máu lạnh
Nguyễn Quang Anh
Thằng ranh này...
Nguyễn Quang Anh
Rốt cuộc là đang tính toán cái đéo gì trong đầu?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play