Trăng Rơi Trên Ngói Cũ
Chương 1 : Đêm Trăng Rơi Trên Ngói Cũ
Năm dân quốc thứ mười hai
Thành phố Giang Nam bước vào những ngày cuối thu
Ánh trăng rơi trên những mái ngói phủ màu thời gian
con phố cũ vẫn còn tiếng bước chân của người qua lại
Tiếng rao hàng dần nhỏ đi
Những chiếc đèn trước hiên nhà lay động theo cơn gió lạnh
Dương Bác Văn đứng dưới mái hiên của tiệm cửa cũ
hắn vốn không nên xuất hiện ở nơi này
một người xuất thân từ gia đình danh giá như hắn
Từ nhỏ đã được phải dạy phải giữ khoảng cách với những nơi quá bình thường
Cũng không phải vì muốn tìm kiếm điều gì
Chỉ là hắn đang trên đường trở về
Hắn vô tình đi qua con phố này
lần đầu tiên nhìn thấy cậu
Dương Bác Văn chỉ nhớ đến ánh trăng hôm ấy
Một người đứng dưới mái hiên cũ
Trên tay là vài cuốn sách
Ánh mắt bình tĩnh nhìn dòng người đi qua
Không giống những người hắn gặp
Như cả thế giới bên không liên quán đến mình
Dương Bác Văn
Cậu đang tìm đường sao?
Giọng nói vang lên khiến Tả Kỳ Hàm ngẩng đầu
Một người mặc áo dài chỉnh tề
Khí chất hoàn toàn khác với nơi này
Tả Kỳ Hàm
Tôi chỉ đang đi ngang qua
Dương Bác Văn hơi ngạc nhiên
Đây là lần đầu tiên có người trả lời hắn như vậy
Chỉ là một câu trả lời bình thường
Tả Kỳ Hàm nhìn lên bầu trời
Tả Kỳ Hàm
Trăng hôm nay thật đẹp
Ánh trăng rơi trên mái ngói cũ
Từng mảng rêu xanh phản chiếu một màu sáng nhạt
Khoảng khắc ấy lại khiến hắn nhớ rất lâu
Bắt đầu bằng câu nói bình thường
Mới biết đó là thời khắc mà mọi thứ bắt đầu thay đổi
Dương Bác Văn rời khỏi con phố cũ
Có lẽ sẽ không gặp người kia nữa
Từ khoảng khắc ánh trăng rơi xuống mái ngói ấy
Một người đã vô tình bước vào cuộc đời hắn
Gút Văn Bỉn🤘🏼
bỉn lập 3 cái acc
Gút Văn Bỉn🤘🏼
acc chính khs
Gút Văn Bỉn🤘🏼
nhma 2 cái acc kia
Gút Văn Bỉn🤘🏼
1 acc cấm chat
Chương 2 : Người Trong Con Ngõ Nhỏ Ấy
Có những người chỉ xuất hiện trong cuộc đời ta như một cơn gió.
Không phải dưới mái hiên cũ.
Mà là trong một con ngõ nhỏ phía sau khu phố.
Những viên gạch trên đường vẫn còn đọng lại chút nước.
Dương Bác Văn vốn chỉ đi ngang qua.
Nhưng khi nhìn thấy bóng người quen thuộc bên cửa sổ.
Tả Kỳ Hàm đang ngồi đọc sách.
Ánh sáng từ trong căn phòng nhỏ chiếu ra.
Làm bóng dáng cậu trở nên yên bình đến lạ.
Dương Bác Văn không hiểu vì sao.
Hắn lại nhớ đến đêm trăng hôm ấy.
chỉ là một điều nhỏ nhặt vậy thôi
Cũng đủ để khiến người khác để tâm.
Tả Kỳ Hàm phát hiện ra hắn
Dương Bác Văn
Không nghĩ là gặp cậu ở đây
Một câu nói tưởng chừng rất bình thường
Nhưng lại khiến Dương Bác Văn rơi vào im lặng
Một người như Tả Kỳ Hàm sẽ sống ở một nơi rất khác
Nhưng hoá ra cậu chỉ ở trong căn nhà nhỏ
Vài chậu cây được đặt trước hiên
Tả Kỳ Hàm
Cậu thấy lạ sao?
Dương Bác Văn
Chỉ là tôi thấy nơi này không hợp với cậu
Dương Bác Văn không trả lời ngay
Bỏi vì hắn không biết trả lời ra sao nữa
Rằng nơi này yên tĩnh giống cậu
Rằng ánh mắt của cậu giống như căn nhà này
Nhưng khiến người ta muốn dừng lại
Đó là lần đầu tiên Dương Bác Văn thấy cậu cười
Không phải nụ cười xã giao
Người trước mặt không lạnh lùng như hắn tưởng
Chỉ là cậu quen việc giấu cảm xúc vào bên trong
Hai người ngồi dưới mái hiên
Chỉ là vài câu chuyện bình thường
Về những ngày mưa ở Giang Nam
Hắn mới có một buổi chiều yên bình như vậy
Hắn quay lại nhìn căn nhà nhỏ phía sau
Ánh sáng khiến hắn nhớ đến đêm trăng trên ngói cũ
Với người trong con ngõ nhỏ ấy
Chương 3 : Bức Thư Không Gửi
Nhưng cuối cùng lại chỉ nằm trên trang giấy
Tả Kỳ Hàm có một thói quen
Cậu thường ngồi bên cửa sổ
Căn phòng nhỏ ấy chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ
Trên bàn là vài trang giấy đã úa màu
Nét chữ của cậu ngay ngắn
Lại có một sự cô đơn khó nhận ra
" ngày hôm nay trời mưa "
" con phố trước nhà vẫn như cũ "
" tôi vẫn nhớ những điều người từng nói "
Đặt vào chiếc hôm nhỏ bên cạnh
Không phải không muốn gặp lại
Chỉ là không biết gặp lại bằng thân phận gì
Dương Bác Văn lần nữa xuất hiện trước con ngõ nhỏ
Hắn cũng không biết vì sao mình lại đến
Có lẽ chỉ là muốn nhìn thấy ánh đèn quen thuộc kia
Dương Bác Văn nhìn bó hoa trong tay cậu
Dương Bác Văn
Cậu thích hoa sao?
Tả Kỳ Hàm
Chỉ là thấy nó đẹp
Tả Kỳ Hàm là một người rất lạ
Cậu có thể vui vì một bông hoa nhỏ
có thể ngồi hàng giờ để đọc một cuốn sách
Có thể nhớ những chuyện mà người khác dễ dàng quên đi
Giữa một thời đaiaj luôn vội vàng thay đổi
Dương Bác Văn
Cậu thường viết thư sao?
Dương Bác Văn vô tình nhìn thấy giấy viết trên bang
Một khoảng im lặng kéo dài
Tả Kỳ Hàm
một người đã không còn ở đây
Dương Bác Văn không hỏi thêm
Nếu người kia chưa muốn nói
Hai người ngồi dưới mái hiên
Tả Kỳ Hàm nhìn dòng nước chảy trên mái ngói
Tả Kỳ Hàm
Cậu có tin không?
Tả Kỳ Hàm
Có những người dù không còn bên cạnh
Tả Kỳ Hàm
Nhưng vẫn ảnh hưởng đến cuộc đời của một người khác
Dương Bác Văn không trả lời ngay
Có lẽ Tả Kỳ Hàm đàn nói về một người nào đó trong quá khứ
Nhưng hắn không biết rằng
Chính hắn cũng trở thành một người như vậy trong cuộc đời của Tả Kỳ Hàm
Trong đầu nhớ mãi về câu nói dưới mái hiên cũ
Đã khiến một phần cuộc đời mình thay đổi
Hắn đang dần trở thành một trong những người ấy
Gút Văn Bỉn🤘🏼
tính vt 10 chap trong đêm nay
Gút Văn Bỉn🤘🏼
nhưng buongg ngủ😭
Gút Văn Bỉn🤘🏼
thoi thì mai vt tiếp xong vất đấy 5 tuần hoặc tháng sau viết lại
Gút Văn Bỉn🤘🏼
h/a ng nsau nghe tin mình lên thớt
Gút Văn Bỉn🤘🏼
trôi nhanh quá
Gút Văn Bỉn🤘🏼
thoi h bỉn di ngủ
Gút Văn Bỉn🤘🏼
see you aginn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play