[Allisagi] Mỹ Vị Nhân Gian
Chương 𝟏
Ở miền quê Hiroshima yên bình, đồng lúa vàng ươm bát ngát như dải lụa vàng, dưới những tán cây xanh mát là những chú chim non ríu rít lên nhưng thanh âm như bản giao hưởng mùa hè
ở một căn hộ gia đình nhỏ, phong cách đơn giản kiểu nhật
bên trong nhà là một khung cảnh gia đình êm ấp tấp nập, trong không gian có một hương thơm dịu nhẹ tràn ngập căn phòng
ở ghế sofa, có một cậu bé mái tóc xanh đen Navy, ngắn và ôm vừa vặn khuôn mặt núng nính mềm mại của cậu, đôi mắt sắc xanh sapphire tóat lên vẻ ngay thơ hồn nhiên
Ánh sáng từ chiếc ti vi chiếu rọi xuống bao trọn lấy thân hình nhỏ nhắn của cậu, trên màn hình là những nhân vật hoạt hình chuyển động nhịp nhàng với những âm thanh vui nhộn khiến mắt cậu không thể rời khỏi một giây
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
oa.... //đôi mắt sáng rỡ//mẹ ơi! hôm nay nhà mình ăn gì vậy mẹ//cố nhón chân trên chiếc sofa //
giọng nói non nớt vang lên trong căn phòng, bóng dáng người mẹ dịu dàng đầy vẻ hiền hầu cũng khẽ khàng trả lời
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐲𝐨
Yoichan, hôm nay nhà mình có món trứng chiên và canh rong biển nhé//cười mỉm//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
//cười hì hì//Dạ! thơm quá đi mất//cọng mầm khẽ đung đưa vì vui vẻ//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐲𝐨
con cứ coi ti vi chút nhé, đừng ngồi gần quá nhé , hại mắt lắm//nói vọng ra ngoài//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
Dạ , con biết rồi ạ. mẹ nói con nhiều lắm đến mức con nhớ thụôc lòng luôn rồi á//đôi tay bám vào thành sofa mềm mại//
bên cạnh cậu là một dáng người cao ráo săn chắc đầy trưởng thành và toát lên vẻ một người cha nghiêm khắc
giọng ông dịu dàng âm trầm đầy cưng chiều dành cho cậu con trai đáng yêu của mình
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
//bò đến gần cạnh bố// //ngồi bạch xuống chỗ bên cạnh//ba ơi ba//đưa tay kéo nhẹ vạt áo của ba//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐬𝐬𝐞𝐢
sao vậy yoichan? //nhìn xuống đưa tay xoa nhẹ đầu của isagi//
Chất giọng cậu trở nên nũng nịu cầu xin, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vô tội
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
Con có thể ăn cái bánh trong hộp sau khi ăn tối không ạ? //háo hức//
nghe lời nói của con trai mình ông bật cười một tiếng
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐬𝐬𝐞𝐢
haha.. tất nhiên là đụơc rồi, ba mẹ mua bánh cho mình con ăn chứ ai ăn đâu chứ yoichan
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
yeah! hihi, con cảm ơn bố!
𝐓/𝐠
chồng nè, còn ai nhớ chồng không
𝐓/𝐠
đây là lần đầu viết mô-típ này, nếu có lỗi sai xin các vợ góp ý
Chương 𝟐
sau khi nghe câu trả lời của người bố, cậu vui vẻ và đầy hớn hở và mong chờ về hộp bánh với bao bì tuyệt đẹp đang đuợc cất ở chiếc tủ gỗ ngăn nắp gần nhà bếp
Hai chỏm tóc mầm của cậu đung đưa như có sức sống khiến bố mẹ nhìn cậu mà cười hạnh phúc
nhà bếp sau những âm thanh xì xèo bận rộn, một mùi thơm lừng bốc lên bao trọn lấy tòan bộ không gian căn phòng
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
oa... thơm quá mẹ ơi! bụng con đói meo rồi nè ạ //rời khỏi chiếc ghế sofa mềm mại//
đôi chân nhỏ nhắn của cậu từ từ tiến đến khu nhà bếp, thân hình trẻ con cố leo lên chiếc ghế gỗ dành riêng cho mình, đôi mắt mở to khi nhìn thấy bát trứng rán vàng ươm béo ngậy hòa quyện cùng với dòng nước sốt cà chua mặn ngọt vừa phải đuợc bày biện đẹp mát trên chiếc đĩa sứ
bên cạnh là bát canh rong biển bóc lên làn khói nhiệt xộc thẳng vào khoang mũi kích thích vị giác của cậu trai nhỏ đang ngồi trên chiếc bàn gia đình
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
Hihi, Con mời ba, con mời mẹ ăn cơm ạ! //cười tít mắt lấy một muỗng trứng ăn cùng cơm//
vị béo ngậy của trứng thoang thoảng chút vị bơ lạt cùng muỗng cơm dẻo mịn như muốn tan ra ngay trong miệng tạo nên một cảm giác bùng nổ
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
ngon quá đi mất! món ăn mẹ làm đúng là số một! //nhai chậm rãi cảm nhận vị ngon//
hai má cậu phồng lên như chú sóc đang tích trữ đồ ăn cho mùa đông và những hạt cơm li ti dính quanh khóe môi hồng hào của cậu
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐲𝐨
ngon thì cứ ăn nhiều cho mau lớn nhé yoichan//lấy tay gạt đi những hạt cơm trắng //
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
Dạ vâng ạ. //múc thêm nhiều muỗng ăn lia lịa//nhăm nhăm....
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
mẹ ơi! mẹ nấu ăn ngon như đầu bếp năm sao vậy, khi nào mẹ rảnh mẹ chỉ con cách làm món trứng này đụơc không ạ, con muốn tự tay làm món trứng này cho ba mẹ //cười hì hì vui vẻ//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐲𝐨
yoichan đúng là ngoan, tất nhiên mẹ sẽ đồng ý rồi, ai lại từ chối một thiên thần đáng yêu như con chứ//đưa tay khẽ che môi bật cười//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐬𝐬𝐞𝐢
cơm nay ngon chứ yoichan? //cầm tấm báo chính trị đọc chăm chú//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
ngon lắm luôn!
Trong không gian yên bình êm ấm, bỗng có tiếng chuông reo vang lên cắt ngang bầu không khí, người mẹ nhanh chóng đứng dậy đi đến nhấc chiếc máy lên nghe cụôc gọi
bên kia đầu dây có một giọng nói già dặn nhưng dừng như có chứa đầy sự lo âu và hối hả
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐲𝐨
alo? ba mẹ ạ? có chuyện gì không ạ📲
𝐍𝐡𝐚̂𝐧 𝐯𝐚̣̂𝐭 𝐏𝐡𝐮̣
Ông ngọai của isagi : Mẹ của con bị bệnh rồi, con mau về nhà đi con! 📲
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐲𝐨
Dạ dạ vâng, tụi con sẽ qua liền ạ📲
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
mẹ ơi, ai gọi vậy ạ mẹ ?
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐲𝐨
là ông nội con, bà ngọai bị bệnh rồi...bố mẹ đi chăm bà chút
bà vội vàng tắt máy rồi mặt hiện lên nét lo lắng cho cậu con trai nhỏ, bà suy nghĩ vội rồi gọi cho người hàng xóm gửi nhờ trông cậu bé
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐈𝐲𝐨
yoichan, ba mẹ đi chút rồi về nhé! con ở nhà ngoan nhé, đừng có đi lung tung đấy! //chạy gấp lên lầu dọn đồ và nhanh chóng chạy xuống cửa cùng bố của cậu đi ra chiếc xe taxi đang đỗ bên ngoài nha//
Chương 𝟑
tiếng cánh cửa gỗ khép mở và những tiếng động cơ xe chạy vù vù bên ngoài những làn đường nhựa, để lại cậu chơ vơ bên trong căn phòng bếp im ắng , cậu ngơ ngác nhìn miếng trứng vàng rụm và bát cơm trắng dẻo thơm đã vơi đi gần nữa
Bàn tay nhỏ mềm mại của cậu vẫn đang nắm chặt chiếc muỗng ăn cơm hình chú gấu bằng nhựa, cậu không nghĩ nhiều mà ăn gần hết khẩu phần ăn của mình rồi cẩn thận cầm bát đĩa để lên chiếc bồn rửa bát
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
ba mẹ bận hết rồi, không biết người bạn mà mẹ nhắc tới là ai nữa//kéo chiếc ghế nhỏ lại gần bồn rửa rồi đúng lên//
đôi tay vươn đến cầm lấy đồ rửa chén màu vàng và lấy chút nước rửa chén vào đồ rửa chén, đôi tay nhỏ thoăn thoắt ma sát từ từ lên bề mặt chén đĩa một lớp nước rửa chén rồi rửa lại bằng vòi nước máy
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
La~la~.... xong! quá dễ luôn //nhón chân lên để chén bát lên những chiếc kệ gỗ//
cậu nhảy xuống sàn gỗ sần sùi và bàn tay nhỏ đẩy chiếc ghế gỗ nhỏ dành riêng cho mình chầm chậmvề vị trí ban đầu, khi đã hoàn tất công vịêc nhà bận rộn của mình, cậu vui vẻ thả lỏng mình trên chiếc sofa mềm mại êm ái
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
để xem hôm nay có chương trình gì đây ta//bò đến chiếc remote và loay hoay trên những nút bấm//
trên màn hình chiếu hiện lên những chương trình hài hước các hoạt hình và các chương trình giáo dục đuợc cậu lướt qua nhanh dừng như cậu không hề có chút hứng thú với nó, tay cậu bấm lia lịa bỗng dừng lại ở một kênh phát sóng trên chiếc ti vi
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
hể.... oa, chương trình nấu ăn sao?... //đặt chiếc remote xuống mặt ghế sofa //
Đôi mắt cậu mở to sáng rỡ, như bị hút hồn vào đôi tay của người đầu bếp trên ti vi đang hướng dẫn làm trứng hồng đào , qua màn hình ảo cậu dừng như nếm đụơc cả mùi vị của quả trứng hồng đào đuợc bày biện kĩ càng
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
oa.... n-nhìn... ngon quá đi mất ...! //rướn người đến xem chăm chú//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
trứng đụơc luộc chính vừa phải, lòng đỏ hoàn hảo chảy sánh mịn.... cùng chút món ăn kèm...!
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
hay là mình cũng làm thử nhỉ.....//hai lòng bàn tay đập vào nhau//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
hihi//trèo xuống ghế sofa // //bước những buớc nhanh nhẹn đến gần kệ tủ//
𝐈𝐬𝐚𝐠𝐢 𝐘𝐨𝐢𝐜𝐡𝐢 {𝟓 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢}
hình như mình nhớ là ở đây đúng không ta? //tay mò mẫm lấy quyển sách bên trong kệ //có phải cái này không nhỉ
trong chiếc kệ tủ gỗ thông nâu sẫm cũ kỉ, cậu đưa tay lấy ra quyển sách dính một màn bụi mỏng tanh, cậu lấy lòng bàn tay phủi đi lớp bụi, lật từng trang sách trắng đã bị úa vàng một chút
𝐓/𝐠
//...// cho hành động
"..." cho suy nghĩ
... là nói chuyện họăc miêu tả ABC...
📲 cho nói chuyện qua điện thọai
💬 nhắn tin
(...) lời nói của t/g trong lúc viết truyện
Download MangaToon APP on App Store and Google Play