#Dillan × Negav | Ngoại Lệ Của Nhật Hoàng!
𝟎𝟏: Thanh Mai Trúc Mã.
Có những người lớn lên cùng nhau rồi dần xa cách.
Cũng có những người từ lúc biết đi đã chẳng rời nhau nửa bước.
Đặng Thành An và Phan Đức Nhật Hoàng thuộc kiểu thứ hai.
Mỗi sáng, trước cổng trường tiểu học luôn xuất hiện hai bóng dáng nhỏ.
Một đứa lon ton chạy phía trước.
Một đứa cầm cặp sách chạy theo phía sau.
Phan Đức Nhật Hoàng
/thở hổn hển/ Bé chạy chậm thôi.
Đặng Thành An
Anh chậm quá.
Phan Đức Nhật Hoàng
Chậm để còn giữ cặp cho bé.
Đặng Thành An
/cười khúc khích/ Vậy mai anh giữ luôn bình nước nha.
Đặng Thành An
Với hộp bút.
Đặng Thành An
Với áo khoác.
Phan Đức Nhật Hoàng
Cũng được.
Đặng Thành An
/nghiêng đầu/ Em nói gì anh cũng đồng ý hả?
Phan Đức Nhật Hoàng
Không biết.
Phan Đức Nhật Hoàng
Chỉ là muốn giúp bé thôi.
Thành An bật cười, nhảy chân sáo vào trường.
Nhật Hoàng lặng lẽ đi phía sau, trên người đeo hai chiếc cặp, tay còn ôm thêm bình nước của em.
Trong lớp, cô giáo vừa quay lên bảng thì một cục giấy bay trúng đầu Thành An.
Một cậu bạn phía dưới còn cố tình lè lưỡi trêu chọc.
Thành An mím môi nhưng không nói gì.
Nhật Hoàng nhìn thấy cục giấy nằm dưới chân bàn em.
Phan Đức Nhật Hoàng
Ai ném bé?
Phan Đức Nhật Hoàng
Bé bị đau không?
Nhật Hoàng gật đầu rồi đi thẳng xuống cuối lớp.
Phan Đức Nhật Hoàng
Lúc nãy cậu ném bạn ấy?
Nhân Vật Phụ [Nam]
Bạn học: Thì sao?
Phan Đức Nhật Hoàng
Xin lỗi bạn ấy.
Nhân Vật Phụ [Nam]
Bạn học: Không.
Vài phút sau, cả hai đã bị cô giáo gọi lên.
Mà vì Nhật Hoàng đứng trước mặt bạn kia, nhất quyết không chịu nhường.
Cho đến khi cậu bé lí nhí nói.
Nhân Vật Phụ [Nam]
Bạn học: Em xin lỗi...
Nhật Hoàng mới quay về chỗ.
Thành An ôm hộp sữa ngồi trên ghế đá.
Đặng Thành An
Anh làm vậy lỡ bị cô la thì sao?
Phan Đức Nhật Hoàng
Không sao.
Đặng Thành An
Nhưng em có đau đâu.
Phan Đức Nhật Hoàng
Bé không đau.
Phan Đức Nhật Hoàng
Nhưng anh khó chịu.
Đặng Thành An
/chớp mắt/ Hả?
Phan Đức Nhật Hoàng
Không thích ai bắt nạt bé.
Thành An im lặng vài giây rồi cười tươi.
Đặng Thành An
Cho anh uống nè.
Phan Đức Nhật Hoàng
Của bé mà.
Phan Đức Nhật Hoàng
/mỉm cười/ Cảm ơn bé.
Từ hôm đó, cả lớp đều biết.
Có thể chọc ai cũng được.
Riêng Đặng Thành An thì không.
Bởi vì phía sau em luôn có một Phan Đức Nhật Hoàng đứng chờ.
Wuns.
Mê Hoàng An quá hic.
𝟎𝟐: Người Duy Nhất Được Chiều.
Lên cấp hai, Thành An và Nhật Hoàng vẫn học chung lớp.
Thành An càng lớn càng được nhiều người quý mến.
Mỗi ngày trên bàn học đều xuất hiện vài viên kẹo, hộp sữa hay những mảnh giấy viết vội.
Thành An đã thấy một hộp socola đặt ngay ngắn trên bàn.
Nguyễn Xuân Bách
Có người tặng mày đó.
Nguyễn Thành Công
Hình như lớp bên.
Đúng lúc ấy, Nhật Hoàng bước vào.
Anh nhìn hộp socola rồi nhìn Thành An.
Phan Đức Nhật Hoàng
Bé thích ăn không?
Phan Đức Nhật Hoàng
Anh mua cho bé hộp khác nhé.
Đặng Thành An
/phì cười/ Gì vậy?
Phan Đức Nhật Hoàng
Đừng ăn của người lạ.
Đặng Thành An
Lỡ người ta có lòng thì sao?
Phan Đức Nhật Hoàng
Anh cũng có lòng.
Phan Đức Nhật Hoàng
Lòng anh còn nhiều hơn.
Xuân Bách và Thành Công nhìn nhau.
Nguyễn Xuân Bách
Tao thấy mùi rồi.
Nguyễn Thành Công
Tao cũng vậy.
Một bạn nữ lớp bên lấy hết can đảm bước vào.
Nhân Vật Phụ [Nữ]
Bạn nữ: Thành An.
Đặng Thành An
Có chuyện gì vậy?
Nhân Vật Phụ [Nữ]
Bạn nữ: Tớ... tớ tặng cậu socola.
Nhân Vật Phụ [Nữ]
Bạn nữ: Nếu... nếu cậu thích thì...
Nhật Hoàng đã đứng cạnh Thành An.
Phan Đức Nhật Hoàng
/mỉm cười lịch sự/ Cảm ơn bạn.
Phan Đức Nhật Hoàng
Nhưng bé nhà mình không ăn nhiều đồ ngọt.
Nhân Vật Phụ [Nữ]
Bạn nữ: À... vậy hả...
Phan Đức Nhật Hoàng
Chúc bạn học tốt.
Bạn nữ ngại ngùng gật đầu rồi rời đi.
Thành An quay sang nhìn anh.
Đặng Thành An
Bé nhà mình?
Phan Đức Nhật Hoàng
/khựng lại/ Anh... lỡ miệng.
Đặng Thành An
/bật cười/ Em có nói gì đâu.
Phan Đức Nhật Hoàng
Bé giận không?
Đặng Thành An
Nhưng nghe cũng lạ.
Phan Đức Nhật Hoàng
Vậy... sau này anh không gọi nữa.
Đặng Thành An
/lắc đầu/ Không sao.
Lại khiến vành tai Nhật Hoàng đỏ bừng.
Học sinh lần lượt chạy về.
Thành An đứng dưới mái hiên, nhìn màn mưa trắng xóa.
Phan Đức Nhật Hoàng
Sao vậy bé?
Đặng Thành An
Em quên mang ô.
Anh cởi chiếc áo khoác đồng phục, trùm lên đầu em rồi mở ô.
Phan Đức Nhật Hoàng
Anh không sao.
Đặng Thành An
Lỡ anh bệnh thì sao?
Phan Đức Nhật Hoàng
Anh khỏe.
Đặng Thành An
/chu môi/ Em không tin.
Phan Đức Nhật Hoàng
Nếu anh bệnh...
Phan Đức Nhật Hoàng
Bé chăm anh nhé?
Thành An gật đầu không chút do dự.
Đặng Thành An
Em chăm anh cả ngày luôn.
Nghe xong, Nhật Hoàng khẽ cong khóe môi.
Chỉ cần một câu nói của Thành An.
Cả cơn mưa hôm ấy cũng bỗng trở nên dịu dàng hơn.
𝟎𝟑: Một Viên Kẹo Đổi Một Nụ Cười!
Những ngày học cấp hai trôi qua rất yên bình.
Điều duy nhất không thay đổi là Nhật Hoàng vẫn luôn đi cạnh Thành An.
Ngay cả chỗ ngồi trong lớp cũng luôn cạnh nhau.
Cô giáo trả bài kiểm tra Toán.
Thành An cầm tờ giấy, nhìn con điểm rồi khẽ thở dài.
Đặng Thành An
Có sáu điểm...
Nguyễn Xuân Bách
Sáu cũng ổn mà.
Nguyễn Thành Công
Đúng đó.
Đặng Thành An
/lắc đầu/ Nhưng em làm được.
Đặng Thành An
Chỉ là lúc cuối giờ em quên một câu.
Nhật Hoàng cầm bài của em lên xem.
Phan Đức Nhật Hoàng
Bé buồn hả?
Đặng Thành An
Có một chút.
Nhật Hoàng không nói gì, anh chỉ khẽ xoa đầu em.
Thành An xách cặp đi phía trước.
Suốt đoạn đường chẳng nói câu nào.
Nhật Hoàng nhìn em, trong lòng cũng chẳng dễ chịu.
Đi ngang một cửa hàng tiện lợi, anh bỗng dừng xe.
Đặng Thành An
Anh làm gì vậy?
Phan Đức Nhật Hoàng
Đợi anh hai phút.
Nhật Hoàng bước ra với một cây kem vani và một gói kẹo dẻo.
Anh đưa hết cho Thành An.
Đặng Thành An
Tự nhiên mua chi?
Phan Đức Nhật Hoàng
Vì bé đang buồn.
Đặng Thành An
/phì cười/ Buồn là được mua quà hả?
Đặng Thành An
Vậy mai em buồn nữa.
Phan Đức Nhật Hoàng
/bật cười/ Không được.
Phan Đức Nhật Hoàng
Anh thích thấy bé cười hơn.
Thành An bóc viên kẹo, bỏ vào miệng.
Khóe môi cuối cùng cũng cong lên.
Đúng lúc ấy, Xuân Bách và Thành Công vừa đạp xe ngang qua.
Thấy cảnh đó, cả hai đồng loạt thắng xe.
Nguyễn Xuân Bách
Tao hỏi thiệt.
Nguyễn Thành Công
Nhật Hoàng.
Nguyễn Xuân Bách
Nó có sáu điểm thôi mà.
Nguyễn Thành Công
Chứ có phải rớt học đâu.
Nguyễn Xuân Bách
Sao mày dỗ dữ vậy?
Nhật Hoàng nhìn sang Thành An đang vui vẻ ăn kem.
Khóe môi anh cũng vô thức cong lên.
Phan Đức Nhật Hoàng
Thấy bé buồn.
Phan Đức Nhật Hoàng
Nên mua.
Nguyễn Thành Công
Nhưng sao mày cứ chiều nó hoài vậy?
Nhật Hoàng im lặng vài giây, rồi khẽ lắc đầu.
Phan Đức Nhật Hoàng
Tao cũng không biết.
Phan Đức Nhật Hoàng
Từ nhỏ tới giờ...
Phan Đức Nhật Hoàng
Chỉ cần là Thành An.
Phan Đức Nhật Hoàng
Tao muốn em ấy cười.
Xuân Bách và Thành Công nhìn nhau.
Không phải vì Nhật Hoàng quá ngốc.
Mà vì từ rất lâu rồi.. Anh đã xem việc cưng chiều Đặng Thành An là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play