Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ ĐN BNHA ] Người Học Việc Của Cảm Xúc

Chapter 1

𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼
────୨ৎ────
"... " : Suy nghĩ //... // : Hành động *... * : Chú thích 📞 ... : Gọi điện ✉️ ... : Nhắn tin
Cảnh báo 🚨 Tác giả viết nhằm giải trí Truyện xàm, lệch nguyên tác Có yếu tố Buff
Độc giả thấy sai sót thì tự tin góp ý, tác giả sẽ xem xét để sửa ( ⭑•̀ᴗ•́ )
────୨ৎ────
25 năm truớc
Tại Fukuoka – thành phố nhộn nhịp bậc nhất Kyushu, nơi ánh đèn neon và những tòa nhà chọc trời vẽ nên một bức tranh hiện đại sôi động. Nhưng chẳng ai hay biết, ngay dưới lớp đất họ đang đứng, nơi bóng tối dày đặc hơn cả lòng đất, một thế giới khác đang âm thầm vận hành.
Xuyên qua những đường ống ngầm chằng chịt và lớp bê tông cốt thép dày như da thú, một phòng thí nghiệm bí mật nằm im lìm – nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không dám bén mảng.
Trong không gian chật hẹp ấy, những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, rọi lên vẻ mặt của một người đàn ông. Râu rậm, đôi mắt như hai vực thẳm không đáy. Xung quanh hắn, hàng loạt ống nghiệm thất bại chất đống, từng mã số lai tạo bị gạch bỏ trong tuyệt vọng.
Và rồi, trong một ống nghiệm, một thứ sinh vật trắng tinh bắt đầu hiện hình. Cơ thể nó lơ lửng trong chất lỏng xung quanh, đủ loại ống dẫn cắm vào như những sợi dây rốn nhân tạo. Nó không được sinh ra từ tình yêu – nó được thai nghén từ dục vọng, từ giấc mơ thống trị của một thế lực đen tối
Khi ống thí nghiệm vỡ tan, nó đặt chân lên nền đất lạnh lẽo. Cơ thể trắng muốt ấy run lên vì cảm giác lạ lẫm.
Số 1
Số 1
...
Rồi nó dương đôi mắt nhìn hai kẻ trước mặt
Hai kẻ đứng trước nó - một tên đã tạo ra nó và một bóng người bí ẩn - cười với nhau bằng những nụ cười chẳng hề ấm áp. Nó không hiểu ý nghĩa của nụ cười đó
Đa nhân vật
Đa nhân vật
1 : Ngài thấy thí nghiệm này như nào? // giọng nịnh bợ //
Đa nhân vật
Đa nhân vật
2 : Ta mong nó sẽ thành công thay vì thất bại như đống "đồ chơi hỏng" của lão, lão Garaki // vừa nói vừa nhìn nó bằng con mắt của sự kì vọng //
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Tôi chắc chắn nó sẽ trở thành công cụ hoàn hảo nhất của ngài, All For One
All For One
All For One
Ta cũng mong là thế
All For One
All For One
Đưa nó đi kiểm tra đi. Rồi báo lại với ta // phất tay ra hiệu rồi biến mất //
Số 1
Số 1
...
Rồi những cuộc kiểm tra kéo. Nhưng mỗi kết quả đều trở về số không: chẳng có dấu vết của "Kosei" - thứ sức mạnh mà chúng nó hằng khao khát.
Người đàn ông đầu trắng tên All For One theo nó nhớ là vậy, người đó cũng thử đưa tay về phía nó như đang làm gì đó .Rồi sau đó , nó bị bắt đi kiểm tra nhưng con số vẫn là 0
Lúc hai người đó nhìn vào bảng kết quả , họ đã nhăn mặt.
All For One
All For One
Là công cụ hòan hảo của ngươi đó, Garaki.
All For One
All For One
Công cụ hoàn hảo nhất mà ngươi nói còn chẳng bộc lộ đuợc siêu năng gì dù ta đã truyền Kosei cho nó
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Có lẽ thí nghiệm này không nhận Kosei vì trong người nó đã có gen của siêu năng rồi đó ngài
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Còn việc nó không có bất kì tín hiệu của siêu năng thì tôi... tôi...
All For One
All For One
Đừng biện minh nữa
All For One
All For One
Chế tạo thí nghiệm mới đi, lấy gen của thứ này thôi // chỉ vào nó // vì gen của nó có trí tuệ . Đừng thêm gen siêu năng của ta vào
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Vâng ! tôi làm ngay
Tên tiến sĩ bắt đầu những thí nghiệm khác để tạo ra sinh vật mới. Sinh vật đó mang theo gen của nó
Khỏang 2 năm sau thí nghiệm thứ hai đã hòan tất
Thí nghiệm ấy sáng lên trong sự kì vọng của hai kẻ tạo ra
Nó không hiểu tại sao thí nghiệm thứ hai đó có thể nhận Kosei từ người đàn ông All For One đó còn nó thì không
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
// nhìn nó // Giờ ngươi chẳng còn giá trị nào cả
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Garaki Kyūdai-Ujiko Daruma
Đúng là đồ bỏ đi. Ngươi khiến ta suýt nữa tiêu đời đấy!
Và thế là nó như một món đồ chơi vỡ, bị quẳng xuống biển phế liệu.
Nằm giữa những đống sắt gỉ và mảnh vỡ, nó cảm thấy lần đầu tiên cái gọi là hụt hẫng vì nhận ra mình đã bị vứt bỏ
Số 1
Số 1
"Mình vừa... bị vứt bỏ sao?"
Số 1
Số 1
"Nhưng mà tại sao... mình không hiểu"
────୨ৎ────
𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼

Chapter 2

𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼
────୨ৎ────
Sau khi bị vứt bỏ
Nó cảm nhận được mùi gỉ sét, mùi hôi thối của rác thải, mùi đất ẩm.
Hình hài của nó trống trơn, đuợc bao phủ 1 màu trắng . Nó cứ nằm im trên mặt đất lạnh lẽo, đôi mắt đen mở to nhìn lên trần hang tối đen như không có gì.
Câu nói " Ngươi không có siêu năng thì ngươi chẳng là gì cả " liên tục lặp đi lặp lại trong đầu nó
...
Chìm đắm trong suy nghĩ thì nó quyết định đi tìm nơi có ánh sáng, vì trong phòng thí nghiệm nó đã tiếp xúc với ánh sang của buồng thí nghiệm, ánh sang của đèn neon và cả máy tính của người râu ria kia
Nó chống tay lên đống phế liệu – một mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào da, nhưng nó chẳng khóc. Đau là cảm xúc, mà cảm xúc là sự sống. Nó còn chẳng biết sự sống là gì
Nó ngước lên ; ở phía xa, phía trên cùng của hang động chật chội này, một chùm sáng nhỏ , không rực rỡ, chỉ là một vệt trắng mờ, nhưng với nó đó là thứ ánh sáng đó nó chỉ từng thấy qua lớp màn hình máy tính, chưa từng đuợc trải nghiệm
Nó bật dậy, đi từng buớc rồi đôi chân tăng tốc chạy đến nơi đó
Nó muốn thóat khỏi nơi bốc mùi này. Nó muốn nhìn thấy ánh sáng thật sự. Nó muốn nhìn thấy những gì nó đã từng xem qua trên máy tính
Những mảnh phế liệu bay ngược qua hai bên, như dọn đường cho nó. Và khi nó đến nơi, vượt qua lớp cửa sắt ọp ẹp, ánh sáng ập đến . Một cảm giác lạ lẫm nhưng đầy thỏa mãn đối với nó
Mong muốn đầu đời của một sinh vật như nó đã đuợc thực hiện
Và bây giờ
Nó đứng đó – giữa lòng Fukuoka – nơi con người tấp nập, xe cộ lao vun vút, và bầu trời trong xanh rộng mở như một vòng tay vô hình. Làn gió đầu tiên thổi qua thân thể trắng muốt, những tia nắng đầu tiên chạm lên đôi mắt chưa từng thấy mặt trời. Thế giới hiện ra, không phải qua màn hình máy tính với những dòng số lạnh lẽo, mà bằng hơi ấm, bằng âm thanh, bằng màu sắc sống động.
Nhưng thế giới không mỉm cười với kẻ lạ hình.
Những ánh mắt đầu tiên đổ dồn về nó như những mũi dao khi nó đi lang thang trên phố
Một người la lên, rồi hai, rồi cả đám đông
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Quái vật kìa!
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Con quái vật biến đi! Biến đi!
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Đồ nhìn phát sợ!
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Quát vật cút đi! Cút khỏi xã hội của bọn ta mau!
Đá bay vào thân thể trắng muốt từ những bàn tay không thương xót. Nó co rúm, cố lấy tay che đi cơ thể trốn trơn của mình nhưng chúng càng tìm cách lột trần sự tồn tại của nó ra giữa phố phường.
Nó lại chạy, nhưng lần này không phải để tìm ánh sáng, mà để thoát khỏi bóng tối của con người.
Cuối cùng, một con hẻm nhỏ, tối tăm và đầy rác, bao bọc lấy nó như một người mẹ ghẻ lạnh nhưng an toàn. Tại đây, nó ngồi co ro, cơ thể bầm dập vì đá, vì nắm đấm, vì những ánh mắt khinh bỉ. Mùi rác hòa với vị máu nhạt nhẽo trên môi, và nó nhắm mắt lại, nghĩ rằng có lẽ cái chết sẽ là một vòng tay ấm áp hơn thế giới này.
Nhưng khi mở mắt ra, trước mặt nó là một tấm biển quảng cáo khổng lồ.
Một gương mặt. Một khuôn mặt đẹp đẽ, hoàn hảo, với nụ cười rạng rỡ như thể chưa từng biết đến nỗi đau. Nó nhìn và nhìn, và từ sâu trong trí thông minh vô giá của mình, một ý nghĩ bùng lên:
Số 1
Số 1
Nếu ta không được sinh ra là con người, ta sẽ tự tạo ra con người bên trong mình
Những ngón tay trắng muốt chạm vào gương mặt trắng muốt. Bắt đầu từ đâu? Từ đôi mắt? Từ cái miệng? Từ cách mà ánh mắt ấy biết cười? Dần dần, từng đường nét được thay đổi, từng góc cạnh được mài dũa, như một nghệ nhân đang tạc tượng từ một khối đá vô danh. Và từ thân thể trắng tinh ấy, từ nỗi đau và sự ruồng bỏ, một khuôn mặt con người bắt đầu hình thành – không hoàn hảo, nhưng đủ để lần đầu tiên trong đời, nó có thể nhìn thấy chính mình và thì thầm:
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
Giờ thì ... ta có thể sống
Nó mang lên 1 vỏ bọc của một đứa trẻ. Nó muốn muốn sống như người thường : từ lúc nhỏ đến khi trưởng thành
────୨ৎ────
Fact: Những lần nó xem máy tính của Garaki đều là những lần nó xem trộm
────୨ৎ────
𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼

Chapter 3

𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼
────୨ৎ────
Sau khi tìm cho mình một lớp vỏ bọc mới , nó lần mò quanh con hẻm tìm những mảnh vải – dù rách, dù tả tơi, nó vẫn nhặt hết
Nó đã thấy trong máy tính của tên tiến sĩ, đã thấy trên phố trong những lần bị xua đuổi: con người phải mặc thứ gì đó.
Thế nên nó quấn lên người một lớp áo hỗn tạp đủ màu sắc và chất liệu, che đi thân thể trần trụi của lớp vỏ bọc này
Rồi nó bước ra đường lần nữa.
Lần này, không ai hét, không ai ném đá. Ánh mắt mọi người lướt qua nó như thể nó vô hình.
Nó không để tâm mà buớc tiếp
Nhưng nó đâu nghĩ rằng trong mắt người qua đường , nó lại là một đứa trẻ quần áo rách rưới, không người thân , không nơi nương tựa
Những dấu hiệu đó đủ để nói lên câu : " Đứa trẻ này cần giúp đỡ "
Và những con người chỉ liếc nhìn rồi quay đi , mặt lạnh như tượng
Nó cũng không bận tâm – bởi vốn dĩ, nó không biết rằng lòng trắc ẩn phải trông như thế nào. Nó chỉ nhìn và ghi nhớ:
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
" Vậy đây là cảm xúc bình thường của con người. Mặt thờ ơ, mắt lảng tránh. "
────୨ৎ────
Nó cứ thế bước đi
Điều thu hút nó bây giờ là bầu trời trong xanh, là những đám mây thay hình đổi dạng – nhưng cũng chẳng đọng lại một chút xao động nào trong lòng.
Nó chỉ nhìn 1 lúc , rồi đi tiếp
Khi qua một cửa hàng điện máy có phòng trưng bày hàng , tiếng của người MC trong bản dự báo thời tiết ngay lập tức thu hút nó
Nó dừng lại, ánh mắt khóa chặt vào tấm bản đồ dự báo lương mưa. Trên nó có ghi từng địa điểm của nơi nó đang đứng - Đảo Fukuoka
Mắt nó dính chặt vào từng điểm nổi bật trên bản dự báo
Với bộ não được cài đặt sẵn , nó ghi nhớ từng địa điểm đó
Từ khoảnh khắc ấy, nó đặt ra mục tiêu thứ hai: khám phá toàn bộ Fukuoka.
────୨ৎ────
Bốn năm trôi qua
Bốn năm đó nó đã vật lộn để có thể sống. Không phải chống lại quái vật hay kẻ thù – mà chống lại thế giới
Thời tiết cực đoan
NovelToon
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
Đây là mưa...
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
Mình cần tìm chỗ trú. Nên trú ở đâu nhỉ
Nó nhìn quanh thấy một cái cây định bụng trú ở đó thì
ĐOÀNG
NovelToon
Sét đánh xuống cái cây nó đang định trú khiến cái cây bắt đầu cháy
Dòng điện cũng từ cái cây mà lan ra mặt đất xung quanh khiến nó đang đứng cách đây cũng bị giật theo
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
Cảm giác bị giật khó chịu quá.
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
Từ giờ mình sẽ không đến gần cây khi mưa bão nữa
Cách kiểu con người
Đa nhân vật
Đa nhân vật
:Nè chúng mày!nhìn con bé vô hồn đó kìa
Đa nhân vật
Đa nhân vật
: Trông cứ bân bân vãi! Hahah
Đa nhân vật
Đa nhân vật
: Đúng vãi mày ạ. Nhìn nó nghèo với rách rưới vãi cả chưởng
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
" Ăn mặc thế này thì sẽ bị cười sao... "
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
// vừa đi vừa nhìn quần áo nên vô tình va vào ai đó //
Đa nhân vật
Đa nhân vật
: Hử... Cái con chết tiệt này! Dám va vào người ông hả. Không có mắt à !// say sỉn //
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
" Khi con người làm sai thì phải làm gì nhỉ? ... Xin lỗi thì phải "
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
Cháu x-
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Không biết xin lỗi à!// quát lớn rồi đẩy nó ngã //
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
// ngã xuống đất, khuỷu tay bị trầy //
Đa nhân vật
Đa nhân vật
// Nhìn nó ngã rồi bỏ đi //
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
"Mình chưa kịp xin lỗi mà...''
Động vật hung dữ
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Chó " ngoan " : Gâu! Gâu! Gâu! // lao về phía nó //
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Chủ : Trời ơi, mày làm gì vậy! Chichi . Tự nhiên đi sủa người ta // giữ dây xích! kéo lại //
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Chó " ngoan " : // vẫn cố lao về phía nó mà sủa không ngưng //
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Chủ : Đi nhanh đi cô bé. Cho chú xin lỗi vì con chó này nhá // giữ xíc kéo con chó về //
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
" ... Nó muốn cắn mình . Mình phải rời đi nhanh chóng như lời người đàn ông kia thôi "
Số 1 - Nizeri Ichiko
Số 1 - Nizeri Ichiko
// chạy lẹ ra chỗ khác //
Những lần đó khiến nó đã học đuợc rất nhiều bài học nhớ đời
Còn có những lúc nó lầm lũi bước đi hàng ngày trời không nghỉ, rã rời đến mức tưởng chừng không thể bước tiếp. Nó không cần ăn, nhưng nó cần sạc – đó là cách nó gọi những giấc ngủ dài suốt 2 3 ngày trời . Mỗi lần như vậy, nó chỉ đơn giản nằm xuống một nơi vắng vẻ, nhắm mắt lại, và để thời gian trôi. Khi tỉnh dậy, năng lượng trở lại, và nó lại tiếp tục bước.
Không ai quan tâm, không ai hỏi han. Và nó cũng không cần.
Nhưng sau 2 năm đó, nó vẫn trưng ra khuôn mặt vô cảm, bởi nó vẫn tin rằng đó là biểu cảm bình thường của con người.
────୨ৎ────
Và rồi, một ngày nọ, nó đứng trước một vùng ngoại ô xa xôi của Fukuoka.
Suốt ba ngày, nó đi vòng quanh, tìm kiếm dấu hiệu của một thứ gì đó đáng để khám phá. Nhưng tất cả chỉ là những bức tường vôi bong tróc và mái ngói rêu phong. Chẳng có gì mới mẻ. Nó định rời đi, thì chợt tình cờ tìm thấy một ngôi nhà cũ nát nằm ngay ven rìa khu dân cư – một căn nhà nó chưa từng thấy trong những lần đi qua trước đó.
Trời vẫn còn sớm, nên nó quyết định đi vào thử
Cánh cửa gỗ đã mục, cót két dưới những ngón tay nó đẩy nhẹ. Ánh sáng mờ ảo hắt qua những khe nứt trên tường, soi rọi lớp bụi dày cộm trên sàn. Nó bước từ từ, từng bước thận trọng, mắt đảo quanh không chớp. Không có tiếng động, không có mùi người. Ngôi nhà có vẻ như bỏ hoang từ lâu.
Nhưng vừa khi nó buớc vào một hành lang tối, một bàn tay nhỏ bất ngờ nắm chặt lấy vạt áo phía sau.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
: Nè chị, chị là ai vậy?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
: Sao lại tự tiện vào ngôi nhà này thế ?
────୨ৎ────
Cho ai thắc mắc oufit của nó sau 2 năm vô gia cư (◍•ᴗ•◍)
NovelToon
Màu nhìn hơi cháo lòng chứ không như ảnh đâu nha
Với thay giày trên ảnh thành dép sandal đứt 1 bên quai nha :)))
────୨ৎ────
𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play