Sau Cơn Mưa Là Em [Lingorm] Futa
Chap 1
"Có những vết thương không chảy máu... nhưng lại đau đến mức chẳng ai dám chạm vào."
Tiếng chuông báo thức vang lên.
Lingling Kwong
*từ từ mở mắt*
Ánh nắng len qua lớp rèm trắng, chiếu lên căn phòng được sắp xếp gọn gàng
Mọi thứ đều hoàn hảo...
Ngoại trừ góc phòng.
Một giá vẽ cũ.
Những cây cọ đã khô màu.
Một bức tranh còn dang dở.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua lớp bụi phủ trên khung vải.
Lingling Kwong
"...Lâu rồi nhỉ."
Lingling Kwong
*Cô khẽ mỉm cười*
Một nụ cười mang theo chút tiếc nuối.
quản gia
Tiểu thư, phu nhân đang đợi.
Cô thay chiếc áo ngủ bằng bộ vest trắng thanh lịch.
Chiếc áo blouse bác sĩ được khoác lên người.
Lại bị cất vào góc phòng.
Chiếc bàn ăn dài chỉ có hai mẹ con.
Không khí yên tĩnh đến khó thở.
Mẹ Ling đặt tách trà xuống
Bà là người phụ nữ quyền lực, lạnh lùng, hoàn hảo.
Không cho phép bất kỳ ai sai sót..
Suda Kwong
Hôm nay con có ca mổ đầu tiên lúc tám giờ
Suda Kwong
Đừng để báo chí có cơ hội viết bất cứ điều gì về bệnh viện
Lingling Kwong
Con biết rồi
Ánh mắt bà dừng lại ở vệt màu còn sót trên ngón tay Ling.
Suda Kwong
Con vẫn chưa vứt mấy thứ đó sao?
Ling nhìn xuống bàn tay mình.
Cô chỉ lặng lẽ lấy khăn lau đi.
Không giải thích.
Không phản bác.
Bởi cô biết...
Có nói cũng vô ích.
Tiếng bước chân vội vã khắp hành lang.
y tá
Chào bác sĩ Ling *cuối nhẹ đầu*
Lingling Kwong
Chào mọi người *khẽ mỉm cười*
Trong bệnh viện.
Ai cũng yêu quý cô.
Không phải vì cô là con gái giám đốc.
Mà bởi...
Ling luôn đối xử với mọi người bằng sự dịu dàng.
Một cậu bé ôm chú gấu bông chạy đến.
cậu bé
Mai em được xuất viện rồi.
Ling ngồi xổm xuống.
Xoa đầu cậu bé.
Lingling Kwong
Vậy nhớ ăn nhiều và nghe lời mẹ nhé!
Lingling Kwong
Sau này chị còn muốn gặp em khỏe mạnh.
Cậu bé cười thật tươi.
Đưa cho Ling một bức tranh.
Ling nhìn bức tranh rất lâu.
Khóe môi khẽ cong lên.
Lingling Kwong
Cảm ơn em...
Người luôn động viên người khác theo đuổi ước mơ.
Lại là người đầu tiên từ bỏ ước mơ của chính mình.
Một cô gái bước ra khỏi cửa VIP.
Mái tóc vàng óng nhẹ nhàng tung trong gió.
Bộ vest đen ôm trọn vóc dáng cao ráo.
Từng bước đi đều toát lên vẻ tự tin và trưởng thành.
Sau bốn năm học thạc sĩ ở nước ngoài.
Cuối cùng...
Cô cũng trở về.
Một người đàn ông cúi đầu.
quản gia
Chủ tịch đang chờ cô về công ty.
Nụ cười đủ khiến người đối diện mất bình tĩnh.
Orm Kornnaphat
Để ba chờ thêm một chút.
Orm Kornnaphat
Tôi nhớ đồ ăn ở Thái Lan hơn.
Dù sắp trở thành tổng giám đốc tập đoàn.
Orm vẫn luôn giữ được sự gần gũi, điềm tĩnh, thông minh, quyến rũ.
Và luôn khiến người khác cảm thấy an tâm chỉ bằng vài câu nói.
Ling trở về căn hộ.
Căn phòng tối om.
Cô bật chiếc đèn nhỏ cạnh giá vẽ.
Ngồi xuống chiếc ghế gỗ.
Điện thoại bất ngờ sáng lên.
Một bức ảnh cũ hiện ra.
Trong ảnh.
Ling đang cười rất hạnh phúc.
Bên cạnh cô...
Là một người đã được cắt khỏi khung hình.
Ling nhìn rất lâu.
Rồi nhẹ nhàng tắt màn hình.
Cô đặt điện thoại xuống.
Ánh mắt dừng lại ở bức tranh dang dở.
Lingling Kwong
Có lẽ... *khẽ thì thầm*
Lingling Kwong
Người ta thật sự sẽ chọn tương lai...
Lingling Kwong
Thay vì người mình từng hứa sẽ yêu.
Orm đứng trước cửa kính tầng cao nhất của tập đoàn.
Nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố.
Orm Kornnaphat
Cuộc sống mới...
Orm Kornnaphat
Bắt đầu rồi!
Một người mang theo những tổn thương của quá khứ.
Một người vừa trở về sau hành trình dài để bắt đầu tương lai.
Họ chưa từng biết đến sự tồn tại của nhau.
Nhưng định mệnh...
Đã lặng lẽ sắp xếp cuộc gặp gỡ ấy từ rất lâu.
"Có những cuộc gặp gỡ không đến để bắt đầu một tình yêu... mà đến để chữa lành một trái tim."
Chap 2
Bệnh viện Kwong Medical Center
Ling vừa bước xuống xe.
Chiếc áo blouse trắng được khoác ngay ngắn trên người.
Nhân viên hai bên đồng loạt cúi đầu.
Lingling Kwong
Chào mọi người *mỉm cười*
y tá
Bác sĩ Ling, phòng cấp cứu vừa tiếp nhận một ca đa chấn thương.
y tá
Đã báo giáo sư Thanawat rồi ạ.
Lingling Kwong
Tôi qua ngay
Hai tiếng sau.
Đèn phòng phẫu thuật tắt.
Ling tháo khẩu trang.
Trán lấm tấm mồ hôi.
Cô vừa bước ra thì mẹ đã đứng trước cửa.
Lingling Kwong
Thành công ạ
Suda Kwong
Tối nay theo mẹ đến buổi tiệc của giới y khoa.
Lingling Kwong
Tối nay con...
Suda Kwong
Con không có quyền từ chối.
Suda Kwong
Con là người thừa kế bệnh viện.
Suda Kwong
Mọi hành động của con đều đại diện cho nhà họ Kwong.
Ling im lặng.
Bà quay lưng rời đi.
Không một câu hỏi:
"Hôm nay con có mệt không?"
Ling trở về phòng làm việc.
Cô mở ngăn kéo.
Bên trong là...
Một cuốn sổ ký họa.
Những nét chì mềm mại.
Đều là tranh cô tự vẽ.
Bệnh viện.
Hoàng hôn.
Biển.
Và...
Một cô gái quay lưng về phía mặt trời.
Ling nhẹ nhàng khép cuốn sổ lại.
Khóe môi nở nụ cười nhạt.
Lingling Kwong
Mình vẫn chưa quên được...
Cửa phòng họp mở ra.
Tất cả lãnh đạo đều đứng dậy.
Bộ vest kem ôm vừa vặn dáng người.
Mái tóc được buộc thấp gọn gàng.
Khí chất trưởng thành khiến cả căn phòng im lặng.
Một cổ đông lên tiếng.
cổ đông
Tiểu thư vừa về nước.
cổ đông
Liệu có đủ năng lực tiếp quản tập đoàn không?
Orm mỉm cười.
Nàng không hề tức giận.
Chỉ nhẹ nhàng đặt bản kế hoạch xuống bàn.
Orm Kornnaphat
Nếu sau cuộc họp hôm nay...
Orm Kornnaphat
Mọi người vẫn nghĩ tôi không đủ năng lực.
Orm Kornnaphat
Tôi sẽ tự rút khỏi vị trí này.
Không một ai phản đối nữa.
Người trợ lý nhìn Orm đầy khâm phục.
trợ lí
Chúc mừng Phó Tổng giám đốc.
Orm Kornnaphat
đừng chúc mừng...
Orm Kornnaphat
đây chỉ mới là bắt đầu.
Ling mặc chiếc vest đen đơn giản.
Đứng giữa những tiếng cười và ly rượu chạm nhau.
Cô cảm thấy...
Mình không thuộc về nơi này.
Phía xa.
Bà suda đang giới thiệu Ling với các đối tác.
Suda Kwong
Bác sĩ nội khoa trẻ tuổi nhất bệnh viện.
Ai cũng khen ngợi.
Nhưng chẳng ai hỏi...
Ling có thích cuộc sống này không.
Cùng thời điểm.
Ở một nhà hàng khác.
Orm vừa kết thúc buổi gặp khách hàng.
Nàng từ chối lời mời đi bar.
Một mình lái xe dọc bờ sông.
Bật một bản nhạc jazz.
Hạ cửa kính.
Đón cơn gió đêm
Orm Kornnaphat
Mình thích những khoảng lặng hơn.
Ling đứng trên ban công căn hộ.
Nhìn bầu trời đầy sao.
Ở phía bên kia thành phố.
Ở phía bên kia thành phố.
Orm cũng đang ngắm cùng một bầu trời.
Hai con người.
Cùng ngước nhìn một khoảng trời.
Nhưng chưa biết...
Định mệnh đang từng bước đưa họ lại gần nhau.
"Có người bị nhốt trong căn phòng khóa kín... Có người lại bị nhốt trong chính cuộc đời mình."
Chap 3
Hành lang bệnh viện vẫn tấp nập như mọi ngày.
Ling cầm bệnh án, vừa đi vừa dặn dò y tá.
Lingling Kwong
Bệnh nhân phòng 1203 nhớ kiểm tra nhiệt độ mỗi hai tiếng.
Đúng lúc ấy...
Một cô bé ôm chú thỏ bông chạy đến.
Ling khựng lại.
Cô mỉm cười rồi ngồi xuống ngang tầm mắt cô bé.
Lingling Kwong
Sao hôm nay không ngủ thêm?
cậu bé
Vì hôm nay em khỏe rồi.
Cô bé lấy trong túi áo ra một chiếc kẹo.
Lingling Kwong
Chị sẽ giữ nó thật cẩn thận
Giáo sư Thanawat nhìn con gái.
Khóe môi khẽ cong lên.
Ông luôn tự hào về Ling.
Không phải vì cô giỏi.
Mà vì...
Dù cuộc đời đối xử với cô thế nào.
Ling vẫn luôn chọn dịu dàng.
Orm kết thúc cuộc họp đầu tiên trên cương vị Phó Tổng giám đốc.
Các cổ đông lần lượt rời đi.
Trợ lý bước tới.
trợ lí
Chiều nay chủ tịch có lịch khám sức khỏe định kỳ.
Orm Kornnaphat
Vẫn ở Kwong Medical Center?
Orm Kornnaphat
Tôi sẽ đi cùng ba
Chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi dừng trước cổng bệnh viện.
Nhân viên bảo vệ nhanh chóng mở cửa.
Ông Anurak bước xuống.
Theo sau là Orm.
Chiếc áo vest màu kem càng tôn lên vẻ trưởng thành và quyến rũ của cô.
Không ít người ngoái nhìn.
Nhưng Orm dường như đã quen với những ánh mắt ấy.
Orm Kornnaphat
Ba vào trước đi
Orm Kornnaphat
Con nhận điện thoại một chút
Anurak Sethratanapong
đừng lâu quá
Ling vừa kết thúc ca khám.
Một y tá chạy đến.
y tá
Chủ tịch gọi cô lên phòng họp.
Lingling Kwong
Tôi lên ngay.
Cô bước nhanh về phía thang máy.
Đúng lúc...
Thang máy mở cửa.
Ling bước vào.
Cánh cửa khép lại.
Chỉ vài giây sau...
Một người phụ nữ mặc vest màu kem cũng bước đến.
Nhưng...
Thang máy đã đi lên.
Orm nhìn bảng hiển thị tầng.
Khẽ cười.
Orm Kornnaphat
Lỡ một chuyến rồi.
nàng bấm nút gọi thang máy khác.
Hai người.
Chỉ cách nhau...
Một cánh cửa.
Suda Kwong đặt tập hồ sơ xuống bàn.
Suda Kwong
Cuối tuần này có buổi tiệc từ thiện.
Suda Kwong
Con phải tham dự.
Suda Kwong
Các đối tác sẽ có mặt đầy đủ.
Suda Kwong
Trong đó có tập đoàn Sethratanapong.
Cô chưa từng quan tâm những buổi tiệc như thế.
Càng không biết...
Cái tên vừa được nhắc đến.
Sẽ sớm thay đổi cuộc đời cô.
Orm đứng trước cửa kính tầng cao nhất của bệnh viện.
Ngắm thành phố phía xa.
Gió khẽ thổi bay vài sợi tóc.
Đúng lúc ấy.
Ở tầng dưới.
Ling bước ra khỏi tòa nhà.
Cô vô thức ngẩng đầu nhìn lên.
Nhưng ánh nắng quá chói.
Cô không nhìn thấy người đang đứng trên cao.
Một người ở trên.
Một người ở dưới.
Khoảng cách chỉ vài tầng lầu.
Nhưng...
Họ vẫn chưa biết đến sự tồn tại của nhau.
"Có những người chỉ cần lướt qua cuộc đời nhau một lần... cũng đủ để số phận bắt đầu thay đổi."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play