Anh Bạn Thân
ABT - 01
Duy giữ chặt hai tay Quang Anh trên giường, không thể cho em có cơ hội nhúc nhích.
hai đôi môi áp chặt vào nhau với áp lực nghẹt thở, siết mạnh đến mức làm tê dại mọi giác quan và tước đoạt toàn bộ không khí trong lồng ngực.
mặc kệ cho Quang Anh đang cố chống cự lại, Duy vẫn thản nhiên mút lấy môi em.
âm thanh thông báo của điện thoại cứ kêu lên mãi nhưng Duy chẳng để ý đến.
Duy đã ngồi đè lên người em khiến Quang Anh có cố thế nào cũng không thể đẩy nó ra.
đến khi thỏa mãn được cơn thèm hôn của mình thì Duy mới chịu rời môi em.
Hoàng Đức Duy
thêm cái nữa không?
lúc này Duy mới cầm lấy điện thoại trên giường lên kiểm tra.
Nguyễn Thi Khanh
anh đang làm gì dọ
Nguyễn Thi Khanh
bận chuyện gì
Hoàng Đức Duy
anh đang chỉ lại vài bài Quang Anh không hiểu
Nguyễn Thi Khanh
anh có coi em là người yêu không vậy Duy?
Nguyễn Thi Khanh
suốt ngày anh chỉ biết ở cạnh Quang Anh, còn em?
Hoàng Đức Duy
em bớt ghen vớ vẩn
Hoàng Đức Duy
bạn thân mà cũng ghen
màn hình tắt, nó vứt điện thoại sang một bên, tâm trạng hơi bực.
chiếc điện thoại trên tay em liền bị Duy giựt lấy rồi ném xuống sàn.
Nguyễn Quang Anh
mẹ mày con chó.
Hoàng Đức Duy
đừng chơi điện thoại.
Hoàng Đức Duy
chơi tao này.
Nguyễn Quang Anh
mày có bồ rồi.
Quang Anh luôn lấy cái lý do Duy đã có người yêu để tránh né nó.
giây sau nó liền cầm điện thoại lên gõ gõ gì đó một cách rất dứt khoát.
rồi xoay màn hình qua cho em, em nhìn hai chữ nó vừa gửi đi liền cau có.
Hoàng Đức Duy
chia tay rồi.
Nguyễn Quang Anh
bớt nhảm lại.
Duy lại một lần nữa giữ chặt hai tay em lại, cúi người xuống đớp lấy môi em.
càng hôn sâu hơn, nó càng không muốn dừng lại, thao tác càng nhanh hơn.
Nguyễn Quang Anh
đừng hôn nữa!!
Hoàng Đức Duy
một cái nữa thôi.
Nguyễn Quang Anh
hức..đau!
Hoàng Đức Duy
...không cắn nữa.
môi em sưng đỏ lên, từ cổ xuống vai để lại những dấu vết của Duy.
Duy nhìn xuống đũm quần nó đang có gì đó nhô liền rời người em.
Duy bước ra khỏi phòng tắm chỉ với chiếc quần dài xuông.
nó liền lập tức nhào lên giường ôm chặt lấy người em.
Nguyễn Quang Anh
mặc cái áo vào.
Nguyễn Quang Anh
chó rách.
Nguyễn Thi Khanh
em xin lỗi
Nguyễn Thi Khanh
quay lại nha
Nguyễn Thi Khanh
đừng chia tay mà
với tâm trạng cực kì vui vẻ sau một buổi dạy học cho em, Duy cũng đồng ý.
gửi tin nhắn xong lại vứt điện thoại sang bên rồi tiếp tục ôm em.
ABT - 02
tiếng chuông reo vào lớp buổi sáng đã xua tan những đám đông đang tụ tập.
gần đến sát giờ học mới thấy Duy với tác phong không được đúng lắm bước vào.
Nguyễn Thi Khanh
nay đi trễ thế?
sau hai tiết học, cuối cùng cả lớp cũng được giải thoát một chút.
vừa nghe tiếng giải lao, Khanh đã đi tới nhõng nhẽo với Duy.
Nguyễn Thi Khanh
em chưa ăn sáng nữa.
Nguyễn Thi Khanh
xuống canteen không?
Duy chán nản nằm dài ra bàn, quay mặt sang hướng cửa sổ.
rồi lại thấy dáng người quen thuộc của anh bạn thân mình đi qua.
Hoàng Đức Duy
ừ anh cũng đói.
Nguyễn Thi Khanh
vậy đi thôi.
Khanh cứ khoác tay vào tay Duy, còn nó thì đút tay vào túi quần.
đi ngang qua ghế đá, nơi em và những người bạn đang ngồi nói chuyện.
Ngô Nguyên Bình
tụi này bền dữ.
em thấy Duy đang đi cùng cô người yêu đáng lẽ đã chia tay.
Nguyễn Quang Anh
chia tay rồi mà?
Nguyễn Quang Anh
ờ..không.
cái miệng của Khanh cứ hoạt động liên tục bên tai Duy.
khiến Duy cực kì khó chịu, nếu không vì chăm chú tìm em thì Duy đã chửi từ đời nào.
Hoàng Đức Duy
" nãy thấy xuống mà? "
giáo viên văn đang hăng say giảng bài trên bục, ở dưới cuối dãy lại có một người đang chán nản nhìn ra cửa sổ.
một lần nữa bắt gặp em đi lướt qua lớp, đoán không nhầm thì là đi vệ sinh.
Hoàng Đức Duy
em đi vệ sinh.
nhận được cái gật đầu của giáo viên, Duy cũng bắt đầu rời lớp.
nó vừa vào tới, đã thấy em đang đứng giặt ba cái khăn lau bảng.
Hoàng Đức Duy
trùng hợp quá.
người nó đã bao trùm lấy tấm lưng của em từ đằng sau.
Hoàng Đức Duy
nhớ nhau chưa?
Nguyễn Quang Anh
nhớ con mẹ mày.
Hoàng Đức Duy
lúc nào cũng hỗn với tao.
đột nhiên Duy cầm chặt tay em, kéo Quang Anh vào bồn vệ sinh.
Nguyễn Quang Anh
đéo gì vậy?
cánh cửa được Duy khóa cẩn thận lại, mặc kệ vòi nước bên ngoài còn đang chảy.
hai tay nó giữ chặt eo em, môi và mũi cứ cạ cạ vào hõm cổ em.
Nguyễn Quang Anh
tao còn chưa tắt vòi nước ngoài đâu thằng chó!
Duy đưa định đưa môi kề sát vào môi định làm một miếng.
Nguyễn Quang Anh
hôn con bồ mày đi.
em bày ra cái vẻ mặt rõ là giận dỗi, nhưng vẫn ngông ngông cái mặt lên.
Duy dừng lại những hành động đang định làm.
vẻ mặt vô cùng cưng chiều nhìn cậu bạn thân đang dỗi của mình.
Hoàng Đức Duy
không hôn nó.
Hoàng Đức Duy
muốn hôn mày thôi.
Nguyễn Quang Anh
không yêu vậy mày quen nó làm mẹ gì?
gần đến mức nhìn vào trong ánh mắt nó cũng có thể thấy bóng em.
Hoàng Đức Duy
quen nó để chọc mày thôi.
Nguyễn Quang Anh
chọc cái dái mẹ mày.
Hoàng Đức Duy
chọc mày ghen đấy.
một nụ hôn bắt đầu được thực hiện, miệng lưỡi cứ thế mà cuốn lấy nhau.
Duy cố tình rời miệng em.
chiếc cúc trên cùng của em bị nó cởi ra, môi và lưỡi nó cứ hôn rồi liếm đầy cổ em.
nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, em chẳng phát ra tiếng.
khi đã không còn bất cứ ai bên ngoài, em lúc này dùm hết lực đẩy mạnh Duy ra.
em bước ra trước, với chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, ở phần xương quai xanh đầy những dấu đỏ.
tiếng nước lúc này mới được em tắt, chỉnh lại cổ áo xong, em liếc Duy một cái.
Nguyễn Quang Anh
mày không chia tay nó thì đừng đụng vào tao nữa.
nó đứng dựa vào tường nhìn em đang chỉnh lại áo sơ mi.
Hoàng Đức Duy
nghe em yêu của tao hết.
Nguyễn Quang Anh
yêu con cặc mẹ mày.
Quang Anh bước ra khỏi nhà vệ sinh, Duy đi theo sau với tâm trạng vô cùng tốt.
ABT - 03
gió hiu hiu mát thổi nhẹ qua, cái nắng bắt đầu dịu đi hơn, dưới sân học sinh lần lượt rời khỏi trường.
Nguyễn Thi Khanh
anh chở em về nha?
Hoàng Đức Duy
nay anh có hẹn với Quang Anh rồi, lần sau đi.
Nguyễn Thi Khanh
lại là Quang Anh?
Hoàng Đức Duy
em có ý gì à?
cuộc cãi vã lại diễn ra ngay giữa hành lang khối mười hai, ai cũng bị tiếng cãi lớn thu hút.
Nguyễn Thi Khanh
anh quen em hay quen Quang Anh vậy?
Nguyễn Thi Khanh
suốt ngày Quang Anh?
Hoàng Đức Duy
ghen vớ vẩn vãi lồn.
Nguyễn Thi Khanh
anh nói đi.
Nguyễn Thi Khanh
bây giờ giữa em và Quang Anh, anh chọn ai?
Hoàng Đức Duy
đừng lấy Quang Anh ra so sánh với em.
Khanh đưa mắt nhìn thẳng, là Quang Anh đang vừa cầm điện thoại vừa bước đi.
hai tay Khanh liền ôm chặt lấy má Duy, nhướng người đến môi chạm môi Duy.
liền vội đẩy Khanh ra, tay liên tục chùi môi mình, khuôn mặt lúc này đã khó coi hơn.
Hoàng Đức Duy
làm con mẹ gì đấy?
khi quay đầu định rời đi, Duy đã thấy Quang Anh đứng ngay sau cách không xa mấy.
Quang Anh và Bình bước xuống cầu thang, không nói gì thêm.
Hoàng Đức Duy
chia tay mẹ đi.
chạy nhanh xuống, nó thấy em đã gần ra cổng trường liền chạy tới.
Nguyễn Quang Anh
biết đau không?
ra đến bên ngoài đã thấy một chiếc Porsche đen bóng chờ sẵn.
mặt em vẫn rất ngông, vì em biết rõ Duy chưa bao giờ ép em, ngoại trừ chuyện trên giường.
lực tay kéo em vào xe mạnh đến mức em phải nhăn mặt vì cơn đau bất ngờ.
nguyên đoạn đường trên xe, nó cứ nhìn chằm chằm em không nói gì.
Nguyễn Quang Anh
cất cái mắt đó đi.
thi thoảng nó nhìn lâu rồi lại nghiêng người sát vào người em.
Duy hiểu ý liền ngồi lại vị trí ban đầu, tay chống cầm nhìn ngoài cửa sổ.
Nguyễn Quang Anh
về nhà mày làm gì?
Nguyễn Quang Anh
buông tao ra coi?
tiếng khóa cửa kêu lên, em khó hiểu nhìn Duy, nó bắt em vào phòng nó làm gì.
Hoàng Đức Duy
chia tay rồi.
Nguyễn Quang Anh
mày muốn gì?
Quang Anh định đi tới cửa liền bị Duy giữ chặt tay lại không cho đi.
Nguyễn Quang Anh
nhảm vừa.
Nguyễn Quang Anh
tao còn về.
Hoàng Đức Duy
dỗ tao xong hẳn về.
nó càng lúc càng gần em hơn, như có linh cảm không lành.
Quang Anh lập tức lùi lại.
cửa phòng được Duy khóa cẩn thận, chiếc rèm cửa lớn cũng được nó kéo lại ngay ngắn.
điều hòa ở mức hai mươi tư.
Hoàng Đức Duy
muốn tự cởi hay tao cởi?
em bấu chặt vào chiếc áo trên người mình, tay chân bắt đầu sợ.
áo em đã bị Duy giật mình ra khỏi người khiến phần cổ áo rách ra.
Nguyễn Quang Anh
có bị điên không?
Hoàng Đức Duy
thử mới biết.
chiếc áo sơ mi trắng của em bị vứt trên sàn nhà, người lại bị Duy ngồi đè lên.
trên người bắt đầu có những dấu vết sưng đỏ xuất hiện từ từ.
em nằm mệt mỏi trên giường, người như muốn rã nát ra.
Nguyễn Quang Anh
mẹ mày thằng chó!
Hoàng Đức Duy
không hỗn với tao.
Nguyễn Quang Anh
con mẹ mày!
Nguyễn Quang Anh
con chó Đức Duy!
người em bắt đầu nhột ngay phần đầu ngực, sống lưng như có dòng điện chạy qua.
Nguyễn Quang Anh
con chó!!
trên sàn đã có thêm một chiếc áo sơ mi bị vứt xuống, là của Duy.
lưỡi cả hai cứ cuốn lấy nhau như không thể dứt ra sự ngọt ngào này.
em chẳng kịp thở theo, nước bọt có chút chảy ra nhẹ một bên khóe môi.
Duy nó không bỏ xót miếng nào, từng chút một trong miệng em được Duy thưởng thức hết.
chiếc quần lại một lần nữa phồng lên ngay đũm quần.
nhưng lần này Duy không vào nhà tắm để tự giải quyết.
nó đang ngồi trên giường, hai tay chống hờ ra phía sau nhìn em.
em đang phải quỳ dưới sàn, trong miệng đã đầy ấp thứ gì đó.
Hoàng Đức Duy
nhanh hơn đi.
miệng em không thể nói, chỉ có thể rên vài tiếng trong cổ họng.
Duy đưa tay giữ sau đầu em, xoa xoa mái tóc mềm đó rồi liền đẩy đầu em tới.
Quang Anh nằm trong lòng Duy, cứ nhấc nỡ vài tiếng rồi lại im.
như kiểu vì quá oan ức nên không thể khóc một tràn ra được.
Hoàng Đức Duy
đừng khóc nữa.
người em rã rời sau chuyện may mưa vừa rồi với người bạn thân của mình.
may mà nó chưa đụng đến phía dưới vì chưa đủ tuổi, chứ không chắc em đã chết từ khi nào.
Nguyễn Quang Anh
con chó..Duy!
Hoàng Đức Duy
chó Duy thương em.
một nụ hôn đặt nhẹ lên má em, rồi em đã mệt đến mức ngủ đi từ khi nào không hay.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play