|RhyCap| Tội Ác Mang Tên Anh
CHƯƠNG 1: KHỞI ĐẦU
1:30 sáng tại dinh thự riêng của Quang Anh - Ngoại ô thành phố
Căn phòng làm việc ở tầng cao nhất của dinh thự chìm trong thứ ánh sáng vàng tù mờ, đậm đặc mùi gỗ đàn hương quyện lẫn vị đắng nhẹ của xì gà cao cấp
Từ cửa kính kịch trần, toàn bộ khung cảnh thành phố lên đèn về đêm thu gọn vào tầm mắt - tĩnh lặng, nhưng dưới đáy lại là những dòng chảy ngầm dơ bẩn
Quang Anh ngồi thong thả tựa lưng vào chiếc ghế bọc da đen. Anh mặc sơ mi đen mở hai khuy cổ, tay áo xắn lên tới khuỷu, để lộ đường cơ tay rắn rỏi cùng một vài vệt sẹo mờ - dấu vết của những cuộc thanh trừng cũ
Trên bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối không hề có giấy tờ hằng ngày, mà là hai chiếc vali nhôm nguyên khối đặt song song
Tiếng gõ cửa vang lên hai tiếng ngắn gọn. Một đàn em thân tín bước vào, cúi đầu kính cẩn
Là - Raven (Quạ Đen): Cánh tay phải của Quang Anh. Chuyên xử lý các nhiệm vụ quan trọng
Raven
Boss, xe chở 'hàng trắng' và lô hàng từ Đông Âu đã vào vị trí. Bến cảng số 4 đã được thu xếp xong. Đúng 2 giờ sáng tàu sẽ cập bến.
Quang Anh không ngẩng đầu ngay. Bàn tay chậm rãi miết nhẹ lên mặt kim loại lạnh ngắt của chiếc vali
Anh bật chốt. Bên trong không phải tiền, mà là từng thỏi ma túy tinh khiết được nén chặt cùng chiếc hộp lót nhung chứa một khẩu Sig Sauer P320 mạ titan đen tuyền
Anh cầm khẩu súng lên, thao tác tháo băng đạn, kiểm tra từng viên đạn 9mm sáng bóng rồi tạch một tiếng giắt lại vào gá
Mọi chuyển động của Quang Anh đều chuẩn xác, điềm nhiên đến mức đáng sợ - phong thái của một kẻ đã quá quen với việc nắm giữ sống chết của người khác trong tay
Nguyễn Quang Anh
Phía bọn ‘cớm’ như thế nào?
Quang Anh cất giọng, trầm thấp và lạnh đạm, không chút gợn sóng
Raven
Dạ, đội đặc nhiệm vùng 3 vẫn đang bị hướng điều tra giả của chúng ta dắt mũi ở khu kho bãi phía Tây. Họ sẽ không kịp trở tay đâu ạ.
Quang Anh nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai hiện lên trên khuôn mặt góc cạnh sắc nét. Anh đứng dậy, vơ lấy chiếc áo khoác da tối màu khoác lên người
Nguyễn Quang Anh
Đừng chủ quan.
Quang Anh bước qua chiếc bàn, vỗ nhẹ lên vai Raven
Nguyễn Quang Anh
Trong cái thành phố này, kẻ nghĩ mình là thợ săn... thường lại là kẻ chết đầu tiên.
Anh bước ra khỏi phòng, tiếng giày da nạm kim loại gõ đều đặn, đanh thép trên nền đá hoa cương
1:55 sáng tại khu container bến cảng số 4 - Ranh giới ven biển
Gió biển đêm thổi vào lồng lộng, mang theo vị mặn chát của muối và mùi dầu máy nồng nặc. Bến cảng số 4 giờ này đã được rút toàn bộ bảo vệ ca đêm- một đặc quyền chỉ cần chi ra một con số đủ lớn là có thể thu xếp gọn gàng
Dãy xe SUV màu đen tuyền trườn chậm rãi qua những hẻm kim loại hẹp được tạo bởi hàng trăm thùng container cao ngất ngưởng, rồi dừng lại thành một hàng ngang chắn gió
Cánh cửa chiếc xe giữa mở ra. Quang Anh bước xuống, theo sau anh là bộ bốn thân tín - những kẻ được ví như "bốn cánh tay đắc lực" chống đỡ toàn bộ đế chế của anh
Anh thong thả châm một điếu xì-gà, ngọn lửa từ chiếc bật lửa mạ bạc lóe lên trong bóng tối, soi rõ gương mặt sắc lạnh, góc cạnh cùng đôi mắt hẹp dài đang nheo lại nhìn ra phía mặt biển đen ngòm
Giày tây của anh nện xuống nền bê tông ẩm ướt, chậm rãi nhưng mang theo sức ép khiến hàng chục đàn em vạm vỡ đi phía sau đều tự giác giữ khoảng cách, không ai dám ho hăng một tiếng
Tiếng động cơ của chiếc tàu vận tải cỡ trung rẽ sóng tiến vào bến. Ánh đèn pha từ trên boong quét một đường sáng rực qua dãy container rồi tắt phụi, trả lại bến cảng thứ không gian mù mịt vốn có
Cipher
Bán kính 2km quanh đây hoàn toàn sạch sẽ, thưa Boss. Sóng vô tuyến của bên cảnh sát đã bị chặn hoàn toàn.
Là Cipher - Thiên tài công nghệ, là Hacker hàng đầu của tổ chức
Ngay lập tức, từ trên đỉnh của một thùng container cao nhất cách đó không xa, một chấm đỏ từ kính ngắm bắn sniper quét qua vai Quang Anh rồi biến mất
Là Falcon - Gã xạ thủ có đôi mắt của chim ưng
Nguyễn Quang Anh
Cho kiểm tra bãi đi.
Quang Anh nhả một làn khói trắng mỏng vào không khí lạnh giá, giọng điệu thản nhiên như đang đi dạo
Raven ra hiệu bằng một cái vẫy tay ngắn gọn
Hắn cùng Viper - gã sát thủ khét tiếng với phong thái ngông cuồng, hai tay lúc nào cũng mân mê cặp dao găm sáng quắc dẫn đầu một đội tiến về phía bóng tối để rà soá
Raven
Thưa boss, an toàn. Cầu dẫn hạ rồi.
Giọng nói của Raven vang lên qua tai nghe bluetooth của Quang Anh
Cầu dẫn từ trên tàu hạ xuống. Một người đàn ông ngoại quốc to lớn, trên mặt có vết sẹo dài từ thái dương xuống cằm bước xuống cùng toán vệ sĩ xách theo những chiếc vali kim loại hạng nặng
NV Nam
Rất đúng giờ, Ngài Noir.
Mật danh của anh là Noir - Người cai trị thế giới trong bóng tối
Tên đối tác lên tiếng bằng thứ tiếng Anh lơ lớ, nụ cười xếch lên gồ ghề
Quang Anh không cười đáp lại. Anh bước tới một bước, đứng đối diện gã ngoại quốc. Raven và Viper tự động tiến lên một bước, đứng chếch hai bên hông Quang Anh như những tấm lá chắn sống, ánh mắt đằng đằng sát khí khiến đám vệ sĩ ngoại quốc vô thức đặt tay lên bao súng
Quang Anh ra hiệu bằng một cú hất gáy nhẹ. Đàn em của anh lập tức tiến lên, mở tung hai chiếc container ngay phía sau
Bên trong không phải gỗ hay nông sản như khai báo hàng hải, mà là hàng trăm thùng gỗ đóng dấu niêm phong quân sự
Một tên tay sai dùng xà beng cạy nắp một thùng gỗ: những khẩu súng trường tấn công đời mới nhất, đen bóng, còn thơm nguyên mùi dầu bảo quản xếp thành từng hàng tăm tắp
hộc dưới là những bánh ‘hàng trắng’ nén chặt được bọc kín bằng nhiều lớp ni lông hút chân không
Nguyễn Quang Anh
Hàng của tôi lúc nào cũng đủ chất và lượng.
Quang Anh lấy điếu xì gà ra khỏi môi, dùng đầu ngón tay gõ gõ vào mép thùng gỗ, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người đối diện
Nguyễn Quang Anh
Còn phải đợi nhắc? Tiền đâu?
Tên ngoại quốc ra hiệu cho đàn em đặt ba chiếc túi lên nắp capo xe và mở khoá. Những xấp USD mới kít, còn nguyên đai nguyên kiện xếp ngay ngắn phản chiếu dưới ánh đèn pha xe ô tô
Cipher bước tới, cắm một thiết bị nhỏ vào góc vali để quét mã đếm tiền tự động và kiểm tra dấu vết chất hóa học. Sau năm giây, màn hình hiện lên màu xanh lá. Cipher gật đầu ngắn gọn với Quang Anh
Không khí tại bến cảng ngưng đọng lại. Tiếng sóng biển vỗ dồn dập vào mạn tàu như đếm ngược từng giây của thương vụ triệu đô
Quang Anh đưa tay lấy một xấp tiền, miết nhẹ qua mép giấy, rồi đưa lên mũi ngửi nhẹ một cái trước khi nhếch môi
Nguyễn Quang Anh
Giao dịch thành công. Bốc hàng lên tàu đi.
Viper huýt gió một tiếng đầy vẻ cợt nhả rồi khoanh tay đứng tựa vào xe, trong khi Raven tiếp tục giám sát tiến độ bốc xếp
Mọi thứ diễn ra trôi chảy, nhịp nhàng như một cỗ máy đã được tra dầu hoàn hảo. Quang Anh tựa lưng vào đầu xe, thả một hơi khói dài nhìn đoàn người làm việc, hoàn toàn làm chủ cuộc chơi…
Từng thùng hàng đã được bốc xếp gọn gàng lên khoang tàu. Tên đối tác ngoại quốc sau khi kiểm đếm xong tiền thì cúi chào Quang Anh rồi vội vã cho tàu nổ máy, rẽ sóng rời bến
Raven
Xong xuôi rồi Boss. Tiền đã được niêm phong, đường rút đã dọn sạch.
Raven bước lại gần, báo cáo ngắn gọn
Quang Anh dẫm nát tàn xì gà dưới mũi giày, gật đầu nhẹ. Anh cùng bộ bốn Raven, Viper, Falcon, Cipher bước lên xe
Dãy SUV màu đen lặng lẽ nối đuôi nhau rời khỏi bến cảng số 4, biến mất vào màn đêm thăm thẳm như chưa từng có bất kỳ cuộc giao dịch triệu đô nào diễn ra
Tại phòng họp Chuyên án 09 - Trụ sở Phòng Cảnh sát Điều tra tội phạm về Ma túy
Cú đấm nện mạnh xuống mặt bàn gỗ làm vài ly cà phê đổ sóng sánh, bắn tung tóa lên những tờ bản đồ tác chiến đang trải rộng
Thượng Tá Trần Uy
KHỐN KIẾP!
Tiếng gầm giận dữ vang khắp phòng họp kín. Người đang đứng ở đầu bàn là Thượng tá Trần Uy - Trưởng phòng Chuyên án, người nổi tiếng cẩn trọng và nóng tính bậc nhất
Mặt ông đỏ ửng, gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên thái dương, ánh mắt hằn lên những tia máu vì thức trắng đêm
Trước mặt ông, hàng chục chiến sĩ đặc nhiệm và điều tra viên đều cúi đầu, không ai dám ho hăng một tiếng.
Màn hình máy chiếu lớn ở trung tâm phòng họp vẫn đang hiển thị sơ đồ khu kho bãi phía Tây, nơi mà đêm qua cả đội đã huy động hơn 50 quân lực để phục kích
Thượng Tá Trần Uy
Tất cả chúng ta đều bị một đứa oắt con dắt mũi!
Thượng tá Uy quăng xấp hồ sơ dày cộp xuống bàn, giấy tờ văng tung tóe
Thượng Tá Trần Uy
Chúng ta san bằng cái khu kho bãi phía Tây đó chỉ để thu về cái gì? Mấy chục thùng sơn hết hạn! Trong khi đó, hàng thật của tên Quang Anh đã lọt qua bến cảng số 4 và theo tàu đi mất từ lúc 2 giờ sáng!
Sự im lặng đè nén không gian phòng họp. Bại trận dưới tay tổ chức do Quang Anh cầm đầu không phải là lần đầu, nhưng việc bị biến thành trò hề thế này là một đòn đau giáng thẳng vào tự tôn của lực lượng cảnh sát
Thượng tá Uy hít một hơi thật sâu, chậm rãi chống hai tay xuống bàn
Cơn giận bộc phát ban đầu dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự lạnh lùng và tính toán của một cáo già trong ngành
Ông ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng người trong phòng
Thượng Tá Trần Uy
Đánh trực diện từ bên ngoài... chúng ta đã thua tên đó ba lần rồi.
Giọng Thượng tá Uy trầm xuống, nhưng sức nặng trong từng câu chữ lại khiến không khí càng thêm căng thẳng
Thượng Tá Trần Uy
Quang Anh dựng nên một pháo đài quá hoàn hảo. Có Cipher làm lá chắn công nghệ, Falcon giữ tầm nhìn, Raven lo tác chiến và Viper càn quét. Muốn phá vỡ một pháo đài kiên cố như vậy, ‘dội bom’ từ bên ngoài chỉ tốn sức.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp bật mở
Một thanh niên mặc sơ mi trắng phẳng phiêu, áo gilet tối màu khoác ngoài bước vào
Cậu ôm một xấp tài liệu phân tích dấu vết vừa được chuyển từ viện khoa học hình sự về
Gương mặt cậu thanh tú, nước da trắng nhưng đường nét lại vô cùng sắc sảo, đặc biệt là đôi mắt tĩnh lặng như hồ nước mùa đông - Đại úy Hoàng Đức Duy, Đội trưởng Đội điều tra trọng án
Đức Duy bước đến bên bàn họp, đặt xấp tài liệu xuống, ánh mắt bình thản đối diện với vị chỉ huy
Thượng tá Uy nhìn Đức Duy, khóe môi chậm rãi nhếch lên một nụ cười thâm trầm. Ông chỉ tay vào bức ảnh của Quang Anh đang được ghim chính giữa bảng mục tiêu
Thượng Tá Trần Uy
Muốn hạ gục một con quái vật, cách tốt nhất không phải là đâm vào lớp giáp dày của nó... mà là gieo một mầm độc vào thẳng tim nó. Chúng ta sẽ làm suy yếu và xé nát tổ chức này từ bên trong.
Cả phòng họp rộ lên tiếng xì xào kinh ngạc
Đức Duy đứng tựa lưng vào mép bàn, hai tay khoanh trước ngực. Cậu không ngạc nhiên, ánh mắt sâu thẳm gợn sóng khi hiểu ra ý đồ của cấp trên
Hoàng Đức Duy
Ý sếp là… gài người vào làm nội gián?
Thượng Tá Trần Uy
Đúng vậy.
Thượng tá Uy nhìn thẳng vào mắt Đức Duy, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối nhưng cũng đầy nguy hiểm
Thượng Tá Trần Uy
Và người duy nhất có đủ bản lĩnh, sự nhạy bén cùng bản năng sinh tồn để sống sót bên cạnh một kẻ đa nghi như Quang Anh... chỉ có thể là cậu, Đại úy Duy.
CHƯƠNG 2: CHÚ Ý
Lời đề nghị của Thượng tá Uy rơi vào không gian phòng họp tựa như một mồi lửa thả vào thùng thuốc súng
Sự im lặng bao trùm đè nặng lên vai từng điều tra viên. Gài người vào một tập đoàn tội phạm bình thường đã là bước đi mạo hiểm "ngàn cân treo sợi tóc"
Huống chi đối tượng lại là Nguyễn Quang Anh - kẻ nổi tiếng đa nghi, tàn nhẫn và sở hữu mạng lưới tình báo có thể ngửi thấy mùi cảnh sát từ khoảng cách hàng cây số
Mọi ánh mắt trong phòng họp đồng loạt đổ dồn về phía Đức Duy
Đức Duy không đáp lại ngay. Cậu đứng yên ở mép bàn, đôi mắt đen sâu thẳm chớp nhẹ, ánh lên chút dao động lăn tăn rồi nhanh chóng trở lại vẻ tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng
Cậu cúi đầu nhìn bức ảnh của Quang Anh trên bảng chuyên án - người đàn ông với nụ cười nửa miệng đầy ngạo mạn, đôi mắt hẹp dài như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện
Trung Úy Hoàng
Thưa Sếp...
Một trung úy trẻ ngồi gần đó ngập ngừng lên tiếng, gương mặt hiện rõ sự lo lắng
Trung Úy Hoàng
Thâm nhập vào tổ chức của Quang Anh là chuyện gần như không tưởng. Bốn gã thân tín của hắn kiểm soát cực kỳ gắt gao. Chỉ cần một sơ hở nhỏ trong hồ sơ thân thế, Đức Duy có thể sẽ…
Trung Úy Hoàng
Chết không có chỗ chôn.
Đức Duy ngắt lời người cấp dưới bằng một giọng điệu thản nhiên đến đáng sợ. Cậu ngẩng đầu, rút ra một cây bút dạ màu đỏ trên bàn họp, thong thả bước đến trước bảng chuyên án
Cậu gạch một đường đỏ đậm nối thẳng từ bức ảnh của mình sang bức ảnh của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Sếp Uy nói đúng. Tiếp tục đánh từ bên ngoài chỉ khiến chúng ta tốn thêm lực lượng và làm mồi cho truyền thông xâu xé.
Đức Duy quay lại nhìn Thượng tá Uy, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh
Hoàng Đức Duy
Quang Anh quá kiêu ngạo. Một kẻ kiêu ngạo thì luôn tin vào sự kiểm soát của chính mình. Sự ngạo mạn đó chính là khe hở duy nhất để chúng ta chen chân vào.
Thượng tá Uy gật đầu, trong mắt hiện lên sự tán thưởng
Thượng Tá Trần Uy
Cậu đã có kế hoạch chưa?
Đức Duy ném cây bút lên bàn, âm thanh va chạm đanh gọn vang lên
Hoàng Đức Duy
Một kẻ đa nghi như anh ta sẽ không bao giờ tin vào những kẻ tự tìm đến xin đầu nhập, càng không tin vào những 'vở kịch' được dàn xếp quá hoàn hảo.
Hoàng Đức Duy
Muốn anh ta cắn câu, chúng ta phải tạo ra một kịch bản mà ở đó... anh ta là kẻ tự tay đi săn.
Đức Duy tiến lại gần bàn, chống hai tay xuống mặt gỗ, ánh mắt sắc lẹm lướt qua toàn bộ thành viên trong đội
Hoàng Đức Duy
Kể từ bây giờ, xóa toàn bộ dữ liệu cá nhân của tôi trong hệ thống nội bộ phòng Cảnh sát Điều tra.
Hoàng Đức Duy
Trên giấy tờ, Đại úy Hoàng Đức Duy đã bị đình chỉ công tác, khai trừ khỏi lực lượng vì vướng vào sai phạm nghiêm trọng trong vụ án kho bãi phía Tây.
Một thoáng bàng hoàng hiện lên trên mặt các sĩ quan trẻ. Họ hiểu điều này có nghĩa là gì. Một khi bước ra khỏi cánh cửa này với chiếc danh xưng "cảnh sát tha hóa"
Đức Duy sẽ mất đi mọi sự bảo vệ của pháp luật. Nếu cậu bỏ mạng dưới tay tập đoàn của Quang Anh, sẽ không có một lễ truy điệu hay một tấm huy chương nào dành cho cậu
Thượng Tá Trần Uy
Cậu chắc chắn chứ, Đức Duy?
Thượng tá Uy nheo mắt, giọng nói trầm xuống, ẩn chứa sự chua xát của một người đàn anh đi trước
Thượng Tá Trần Uy
Bước đi này là đường một chiều. Không có lượt về đâu.
Đức Duy tháo chiếc huy hiệu cảnh sát ghim trên ngực áo xuống, chậm rãi đặt nó lên trung tâm của chiếc bàn họp
Hoàng Đức Duy
Trong cuộc chơi này, không riêng gì anh ta...
Đức Duy cất giọng, đĩnh đạc và kiên định
Hoàng Đức Duy
Tôi cũng sẵn sàng cược bằng cả mạng sống của mình.
Hoàng Đức Duy
Tôi cũng sẽ không làm thất bại, chờ tin tốt từ tôi nhé.
Với sự hỗ trợ ngầm từ hệ thống dữ liệu của lực lượng Cảnh sát, Đức Duy nắm rõ mọi ngóc ngách vận hành, thói quen và cả những điểm yếu trong mạng lưới của Quang Anh
Cậu biết rằng: Bốn tên thân tín cửa anh sẽ không bao giờ tin bất kỳ ai
Muốn chúng chú ý, cậu phải tự biến mình thành một "biến số không thể bỏ qua"
Nước cờ thứ nhất: Phải tạo ra một "Hỗn số"
Tổ chức của Quang Anh đang âm thầm ép bang Hồng Long - một thế lực giang hồ cũ phải nhượng lại tuyến đường chuyển tiền ngầm qua khu vực Chợ Lớn. Tuy nhiên, việc thương lượng kéo dài lê thê khiến Viper vô cùng ngứa mắt
Đức Duy quyết định sẽ ra tay trước
Vào một đêm mưa tầm tã, Đức Duy một mình cầm theo một thanh xà beng bước vào sào huyệt của bang Hồng Long
Cậu tận dụng kỹ năng chiến thuật thượng thừa, hạ gục tám tên tay sai, cướp sạch ba vali tiền mặt chứa gần năm tỷ đồng vừa được thu gom từ các sòng bạc ngầm
Nhưng Đức Duy không ôm tiền bỏ trốn. Cậu cố tình để lại vết máu và dấu vết di chuyển kéo dài về phía địa bàn do Viper quản lý, khiến bang Hồng Long lầm tưởng đây là đòn dằn mặt từ phía Quang Anh
Sáng hôm sau, Cipher lập tức báo cáo bất thường lên màn hình giám sát. Viper tức giận vì bị gài bẫy, lập tức kéo quân đến khu nhà kho hoang nơi Đức Duy đang ngồi
Khi mười mấy tên đàn em hung hãn của Viper bao vây căn nhà kho, cậu chỉ thản nhiên ngồi trên một thùng gỗ, tay cởi băng gạc tự quấn lại vết thương ở cánh tay. Ba chiếc va-li tiền đặt ngay ngắn dưới chân cậu
Viper
Mẹ kiếp? Mày giỡn mặt với tao đấy à? Mày là cái mẹ gì mà dám mượn danh bọn tao để gây chiến với bang Hồng Long?
Viper bước vào, con dao găm trên tay hắn xoay tròn tít, mắt lóe lên sát khí
Đức Duy không ngẩng đầu, giọng nói lạnh lùng như băng
Hoàng Đức Duy
Tao không mượn danh ai cả. Bang Hồng Long nợ tao một mối thù, tao đòi lại cả vốn lẫn lời.
Đức Duy dùng chân đá nhẹ ba chiếc vali về phía Viper
Hoàng Đức Duy
Tiền này tao đếch cần. Địa bàn này thuộc về ai, tao lại càng không quan tâm. Nhưng nếu tụi bây muốn lấy lại tuyến đường đó từ tay bang Hồng Long... thì kẻ ngáng đường duy nhất của tụi bây đã bị tao đánh gãy chân rồi đấy.
Viper nheo mắt nhìn gã thanh niên ngông cuồng trước mặt. Sự lì lợm và tính toán tàn nhẫn của Đức Duy khiến một kẻ ngông nghênh như Viper cũng phải khựng lại một nhịp
Đức Duy đứng dậy, bước qua hàng rào đàn em đang chĩa súng vào mình mà không hề chớp mắt, bỏ lại một bầu không khí im lặng đến rợn người
Sau khi đi xa, cậu lấy bộ đàm thông báo về lại trụ sợ
Hoàng Đức Duy
Kế hoạch đầu tiên đã hoàn thành.
Nước cờ thứ hai: Bẫy tâm lý
Một tháng sau kể từ ngày hoàn thành nhiệm vụ thứ nhất
Đức Duy biết Raven là gã thân tín cẩn trọng nhất bên cạnh Quang Anh, còn Falcon là gã xạ thủ có tầm nhìn bao quát toàn bộ thế cục
Để vượt qua hai tầng bảo vệ này, cậu phải tạo ra một tình huống mà ở đó, sự sống chết của họ nằm trong tay cậu
Dựa vào nguồn tin tình báo mật từ Cảnh sát, Đức Duy biết một bang hội thù địch vừa thuê sát thủ tự do để ám sát Raven tại một quán ăn ngầm ở thành phố A
Tối hôm đó, Falcon đã ngụy trang trên tầng thượng của tòa nhà đối diện để làm nhiệm vụ bảo vệ tầm xa cho Raven
Tuy nhiên, tên sát thủ thực sự lại đóng giả làm nhân viên dọn vệ sinh, âm thầm gài một quả mìn tự chế dưới gầm chiếc xe SUV mà Raven sắp bước lên
Đức Duy không báo cho cảnh sát can thiệp. Cậu tự mình leo lên điểm cao - nơi Falcon đang đặt súng ngắm
Falcon chợt cảm nhận được luồng khí lạnh sau lưng. Ngay khi gã quay lại và chĩa thẳng khẩu Glock có gắn ống giảm thanh vào trán Đức Duy, cậu không hề nao núng
Đức Duy giơ hai tay lên cao, dùng ánh mắt ra hiệu xuống phía dưới bãi xe
Hoàng Đức Duy
Xem lại góc chết 4 giờ của anh đi, xạ thủ.
Duy thì thầm, giọng nói chìm trong tiếng gió đêm
Hoàng Đức Duy
Tên dọn dẹp bên dưới không lau xe đâu. Hắn vừa nhét một khối C4 vào hốc bánh xe của anh em anh đấy.
Falcon nhíu mày, lập tức xoay kính ngắm xuống bãi xe. Quả nhiên, qua ống ngắm nhiệt, một mồi nổ điện tử đang phát tín hiệu đỏ tươi dưới gầm xe của Raven!
Chưa kịp để Falcon nhắm bắn, Đức Duy đã lao từ trên mái nhà xuống bằng đường ống nước. Với sự nhanh nhẹn của một cựu lính đặc nhiệm, cậu áp sát tên sát thủ từ phía sau
Một tay bịt miệng, tay kia dùng dao cứa đứt cuống họng hắn trong im lặng
Cậu nhanh tay gỡ khối mìn, quăng nó vào thùng rác sắt gần đó trước khi Raven từ trong quán bước ra
Khi Raven bước lên xe và lăn bánh an toàn, gã hoàn toàn không biết mình vừa bước qua cửa tử
Trên tầng thượng, Falcon hạ ống ngắm xuống, ánh mắt chấn động nhìn bóng dáng của Đức Duy đang lẩn khuất vào đêm tối
Lần đầu tiên, gã xạ thủ kiêu ngạo của Quang Anh phải bấm tai nghe gọi cho Raven với giọng điệu đầy hoang mang
Falcon
🎧: Raven... Chúng ta vừa nợ một tên lạ mặt một cái mạng.
Tại Bãi đỗ xe ngầm Khách sạn Grand - Nơi Quang Anh dự tiệc của giới mafia
Quang Anh bước ra khỏi thang máy riêng cùng Raven và Viper. Sau một buổi tiệc ngoại giao mệt mỏi, ông trùm tháo hai khuy áo sơ mi, tay cầm chiếc áo vest khoác nhẹ trên tay
Vừa bước vào lòng bãi đỗ xe ngầm hun hút, một tiếng RẮC khô khốc vang lên từ bảng điện trung tâm
Toàn bộ hệ thống đèn cao áp bị ngắt đột ngột. Mọi thứ chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại ánh đèn khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy mờ ảo cùng tiếng còi báo động gầm rống chói tai
Raven
Có biến! Bảo vệ Boss!
Raven gầm lên, lập tức rút ra hai khẩu Glock, chắn ngay trước mặt Quang Anh
Viper xoay cặp dao găm, đứng thủ thế phía sau
Một chiếc xe tải hạng nặng húc văng cửa an ninh, động cơ gầm rống lao thẳng về phía đám người của Quang Anh
Chiếc SUV bọc thép của anh bị húc văng sang một bên, tiếng kim loại va chạm ma sát tạo ra những tia lửa bắn tung tóa
Quang Anh bình tĩnh gãi nhẹ dái tai
Nguyễn Quang Anh
Mấy thằng chó chết này..
Ngay sau đó, sáu tay súng bịt mặt từ trên thùng xe tải nhảy xuống, súng tiểu liên xả đạn như mưa về phía cột bê tông nơi Quang Anh đang trú ẩn
Đây là cuộc phục kích từ tàn dư bang Hồng Long kết hợp với sát thủ ngoại quốc, một tình huống ngoài dự tính của đám đàn em của Quang Anh, nhưng lại nằm trong kịch bản mà Đức Duy đã dự báo từ trước qua kênh theo dõi ngầm
Viper
Mẹ kiếp! Sóng vô tuyến bị chặn rồi! Không gọi được cho Falcon và Cipher!
Viper gạt một đường dao, chém đứt cổ họng một tên sát thủ áp sát, nhưng Viper cũng bị đạn sượt qua đùi khiến bước chân lảo đảo
Khói thuốc súng bốc lên nghi ngút. Trong lúc Raven và Viper bị ghìm chân bởi làn đạn gắt gao từ bốn phía, một gã sát thủ ngoại quốc to lớn, lợi dụng góc tối từ tầng kỹ thuật phía trên, thả người đu dây xuống ngay sau lưng Quang Anh
Gã không lên tiếng, nụ cười tàn nhẫn hiện lên sau lớp mặt nạ. Gã giơ khẩu shotgun nòng đôi, chĩa thẳng vào gáy Quang Anh từ khoảng cách chưa đầy hai mét
Ngón tay gã sát thủ siết nhẹ cò súng
Một lưỡi dao găm xé gió lao tới trong đêm tối, cắm phập thẳng vào mu bàn tay đang cầm súng của tên sát thủ
Tiếng xương gãy cùng tiếng gầm đau đớn vang lên, phát bắn bị lệch hướng, chùm đạn shotgun găm tung tóe vào tường bê tông ngay bên cạnh đầu Quang Anh, bụi đá bắn rát mặt
Ngay lập tức, một bóng người từ trong góc tối lao ra như một con mãnh thú
Cậu không dùng súng. Đức Duy lao thẳng vào người tên sát thủ to lớn, dùng một cú húc vai cực mạnh quật ngã gã xuống sàn bê tông
Tên sát thủ rống lên, rút con dao găm dự phòng đâm thẳng vào bụng Đức Duy
Cậu nhanh như cắt dùng hai tay kẹp chặt cổ tay hắn, vặn mạnh một vòng theo thế võ quân đội
Khớp xương tay tên sát thủ gãy gập
Đức Duy hét lớn về phía Quang Anh
Nhưng đúng lúc đó, hai tên sát thủ khác ở phía sau nhận ra mục tiêu, chúng đồng loạt xoay nòng súng tiểu liên về phía Quang Anh
Không một giây chần chừ, Đức Duy buông tên sát thủ dưới đất ra, dùng toàn bộ sức lực lao mình về phía trước, ôm trọn lấy thân hình Quang Anh và đổ ập xuống sau chiếc xe tải bị lật
Làn đạn xé tan không khí. Đức Duy dùng chính lưng mình làm tấm lá chắn sống cho Quang Anh. Một mảng mảnh văng kim loại do đạn nổ bắn ra găm sâu vào lưng cậu, kéo theo một đường đạn sượt qua hông
Quang Anh nhíu mày nhìn thân thể đang che cho mình ở phía trên
Máu tươi nóng hổi bắn tung tóe, thấm đẫm chiếc áo khoác da cũ kỹ của Đức Duy, vệt máu tươi bắn cả lên gò má sắc lạnh của Quang Anh
Cậu lập tức cảm thấy choáng váng, gục đầu trên vai Quang Anh, tiếng thở dốc dồn dập và đứt quãng, nhưng đôi bàn tay đeo găng rách rưới của cậu vẫn ghì chặt lấy vai anh, cố định anh trong vị trí an toàn
Đúng lúc này, tiếng còi xe viện binh của Falcon và Cipher hú dài ngoài cổng bãi xe. Đèn pha siêu sáng bật tung, càn quét toàn bộ bãi đỗ
Những phát bắn nhanh gọn của Falcon từ trên cao kết thúc hoàn toàn những tên sát thủ còn lại trong vòng năm giây
Ánh đèn của bãi đỗ xe bật sáng lại. Bầu không khí đặc quánh mùi thuốc súng và máu
Đức Duy quỳ một chân trên nền bê tông ẩm ướt, tay ôm lấy mảng lưng đang chảy máu đầm đìa, hơi thở dồn dập
Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm, lạnh lẽo chạm phải ánh mắt của Quang Anh đang đứng ngay trước mặt
Quang Anh chậm rãi bước lại gần. Anh nhìn vết thương trên lưng Duy, nhìn lưỡi dao găm quen thuộc mà Duy vừa dùng - chính là lưỡi dao cậu từng cướp được từ tay đàn em bang Hồng Long tháng trước
Nguyễn Quang Anh
Cậu là ai?
Mọi mảnh ghép từ vụ Chợ Lớn, vụ cứu Raven và phát đạn đêm nay... lập tức xâu chuỗi lại trong đầu anh
Hoàng Đức Duy
Có quan trọng không? Sắp chết rồi nè…
Quang Anh không ngu ngốc. Anh biết tên thanh niên này đã cố tình xuất hiện trong quỹ đạo của mình từ lâu
Nhưng điều khiến một kẻ ngạo mạn như Quang Anh bị thuyết phục, đó là Đức Duy đã dùng chính mạng sống của mình để chứng minh giá trị
CHƯƠNG 3: NGHI NGỜ
Quang Anh ngồi xổm xuống trước mặt cậu. Anh đưa bàn tay có đeo chiếc nhẫn kim cương đen nâng cằm Đức Duy lên, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình
Nguyễn Quang Anh
Lần thứ ba cậu xuất hiện để cứu bọn tôi nhỉ?
Quang Anh trầm giọng, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ nguy hiểm
Nguyễn Quang Anh
Nói cho tôi biết... cậu muốn cái gì? Tiền? Quyền? Hay mạng của tôi?
Đức Duy không hề né tránh ánh mắt áp đảo đó. Cậu nhếch môi, nhổ ra một ngụm máu tươi xuống sàn, giọng khàn đục nhưng đanh thép
Hoàng Đức Duy
Tôi muốn kẻ thù của tôi phải chết. Và ở cái thành phố này... chỉ có đi theo anh, tôi mới có thể làm được điều đó.
Quang Anh nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng đầy sự căm hờn vốn là vỏ bọc hoàn hảo của Đức Duy
Anh buông cằm cậu ra, đứng dậy và cởi chiếc áo vest đắt tiền trên người mình, quăng xuống phủ lên bờ vai đang chảy máu của Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Raven, đưa cậu ta về dinh thự. Mời bác sĩ giỏi nhất.
Quang Anh quay lưng đi về phía chiếc xe, cất giọng lãnh đạm nhưng mang sức nặng tuyệt đối
Nguyễn Quang Anh
Đào tạo cậu ta gia nhập NOX Dominion.
NOX Dominion - là tổ chức khét tiếng của Quang Anh
Trong một khoảnh khắc không ai chú ý, Đức Duy âm thầm nhếch môi
Hoàng Đức Duy
💭: Tuyệt vời.
Chiếc SUV đen dừng lại ngay trước sảnh phụ của dinh thự. Raven bước xuống trước, mở cửa xe rồi tóm lấy vai Đức Duy xốc cậu đứng dậy
Đức Duy cắn chặt răng, gương mặt tái nhợt vì mất máu nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng kêu hay rên rỉ
Chiếc áo vest đắt tiền của Quang Anh đang phủ trên vai cậu đã bị máu tươi ở mảng lưng thấm ướt một mảng lớn, dính chặt vào da thịt
Quang Anh bước xuống từ chiếc xe phía sau, thong thả cởi hai khuy tay áo sơ mi. Anh nhìn lướt qua đôi chân đang hơi run rẩy vì kiệt sức của cậu rồi lạnh nhạt cất giọng
Nguyễn Quang Anh
Đưa vào phòng y tế. Gọi bác sĩ John.
Phòng y tế tầng hầm của dinh thự được trang bị không khác gì một phòng phẫu thuật thu nhỏ của bệnh viện quốc tế - nơi xử lý những vết thương "không thể khai báo với chính quyền"
Bác sĩ John - một người đàn ông dưới 30 mang kính trắng, nét mặt lạnh đạm đã quá quen với việc gắp đạn cho đám tay chân ngầm, lập tức chuẩn bị dụng cụ
Bác Sĩ John
Cởi áo ra. Ngồi quay lưng lại.
Bác sĩ John vừa đeo găng tay cao su vừa ra lệnh
Đức Duy chậm rãi cởi chiếc áo vest của Quang Anh ra, cẩn thận đặt sang chiếc ghế bên cạnh. Khi cậu lột tiếp chiếc áo khoác da rách rưới cùng chiếc áo bên trong, không gian trong phòng khẽ ngưng đọng lại một nhịp
Mảng lưng của Đức Duy là một "trận địa" đúng nghĩa. Ngoài vết đạn sượt rần rật đang chảy máu tươi cùng những mảnh văng kim loại cắm sâu vào da thịt đêm nay, trên tấm lưng trần rắn rỏi ấy còn chằng chịt những vết sẹo cũ
Một vệt sẹo dài chéo qua mạn sườn, vài vết đạn đã lành cùng dấu tích của những lần rèn luyện khắc nghiệt
Quang Anh đứng gần đó khẽ nhíu mày
Viper đứng khoanh tay tựa vào cửa, nhếch môi huýt gió một tiếng
Viper
Chà, tấm lưng đầy thành tích đấy. Mày sống sót qua mấy cái này đúng là mạng lớn.
Tiếng kéo gắp kim loại gắp từng mảnh văng từ lưng Đức Duy ra, thả vào khay nhôm vang lên tiếng leng keng lanh lảnh
Bác sĩ John không dùng thuốc mê, chỉ xịt một lớp giảm đau bề mặt
Mỗi lần gắp một mảnh kim loại, các khối cơ trên lưng Đức Duy lại gồng chặt lên, mồ hôi hột chảy ròng ròng xuống gáy, nhưng ánh mắt cậu vẫn khóa chặt vào mảng tường đối diện, lạnh lẽo và lì lợm đến đáng sợ
Bác Sĩ John
Sức chịu đựng tốt lắm.
Bác sĩ John lên tiếng khen ngợi một câu hiếm hoi, bắt đầu khâu vết thương bằng chỉ tự tiêu
Hoàng Đức Duy
💭: Đau thấy bà không lẽ la lên.
Bác Sĩ John
Không uống rượu hay dùng chất kích thích trong vòng 48 giờ tới nếu không muốn vết thương nhiễm trùng.
Đức Duy cất giọng khàn đục, nhận lấy chiếc khăn sạch từ tay y tá lau qua mồ hôi trên mặt
Lúc này, Quang Anh mới chậm rãi bước lại gần. Anh đứng gác một tay vào thành giường, nhìn chằm chằm vào đôi mắt mệt mỏi nhưng chưa từng mất đi sự sắc bén của Đức Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy.
Quang Anh nhếch môi, ánh mắt phủ một tầng hèn hạ đầy tò mò
Nguyễn Quang Anh
Một kẻ lăn lộn ở khu chợ đen, đòi nợ thuê, lại không rượu bia, không ma túy, không gái gú. Cậu sống vì cái gì vậy, Đức Duy?
Hoàng Đức Duy
Anh điều tra tôi?
Nguyễn Quang Anh
Việc cậu luôn xuất hiện bên đám đàn em của tôi cũng đủ khiến tôi chú ý rồi.
Đức Duy ngẩng đầu, ánh mắt đối diện trực tiếp với anh. Cậu nhếch khóe môi sưng móp vì vết thương, trả lời bằng một giọng điệu đầy bất cần nhưng kiên định
Hoàng Đức Duy
Sống để chờ ngày nhìn thấy những kẻ đã đẩy tôi vào con đường này... phải đền mạng.
Quang Anh nhìn sâu vào mắt Duy trong ba giây. Anh không phát hiện một tia dối trá nào, bởi vì hận thù của Đức Duy là thật, chỉ có điều "những kẻ đẩy cậu vào con đường này" trong lời Duy chính là tổ chức của Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tốt. Từ nay, chỗ của cậu là ở đây.
Quang Anh quay sang dặn Raven
Nguyễn Quang Anh
Sắp xếp cho cậu ta một phòng ở dãy Tây tầng 2. Cho người theo dõi... à không, 'chăm sóc' cậu ta cho tốt.
Nói rồi, Quang Anh quay lưng bước ra khỏi phòng y tế
Đức Duy nhìn theo bóng lưng của ông trùm biến mất sau cánh cửa thép. Cậu chậm rãi buông lỏng hai bàn tay đang siết chặt, cảm nhận cơn đau xé da xé thịt từ mảng lưng mới khâu. Cậu biết, cuộc chiến sinh tồn thực sự... giờ mới chính thức bắt đầu
Tiếng cửa phòng y tế khép lại sau lưng Quang Anh. Bầu không khí căng thẳng tạm thời lắng xuống, nhưng sự hoài nghi của đám thân tín thì vẫn chưa hề nguội lạnh
Viper vắt con dao găm vào hông, nhếch môi nhìn Đức Duy đang khoác tạm chiếc áo sơ mi đen rộng thùng hình lên người
Viper
Tao công nhận mày lì thật đấy. Lần đầu tiên tao thấy Boss nhường cả áo vest lẫn cho kẻ lạ bước vào dãy nhà Tây.
Cipher
Bớt nói nhảm đi, Viper
Cipher gõ bàn phím đánh tạch một cái, mắt không rời màn hình máy tính bảng
Cipher
Lý lịch của cậu ta tuy sạch, nhưng việc xuất hiện đúng lúc ba lần liên tiếp là một xác suất quá vô lý. Tôi vẫn đang chạy thuật toán quét lại toàn bộ dữ liệu 5 năm qua của cậu.
Đức Duy chậm rãi cài từng chiếc khuy áo, thản nhiên ngước mắt nhìn Cipher, giọng khàn khàn không một chút run sợ
Hoàng Đức Duy
Cứ quét thoải mái. Quét ra được cái gì sai, cứ việc bắn tôi.
Raven lạnh nhạt lên tiếng ngắt lời. Ánh mắt gã lướt qua mảng băng gạc đang rấm rớm máu sau lưng Duy, rồi hất gáy về phía cửa
Raven
Theo tôi. Boss đã lên tiếng thì tạm thời không ai chạm vào cậu. Nhưng nhớ lấy, Cipher vẫn đang theo dõi từng hơi thở của cậu qua hệ thống đấy.
Viper chỉ cười hời hợt vẫy tay chào đầy cợt nhả, còn Cipher thì cắm cúi bước đi trước. Đức Duy cắn răng nén cơn đau dữ dội từ vết khâu, lẳng lặng bước theo sau Raven
Cả hai đi qua dãy hành lang dài hun hút của dinh thự. Kiến trúc nơi đây mang phong cách cổ điển, sang trọng nhưng u uất, được trang bị camera an ninh dày đặc ở mọi góc chết
Raven dẫn Duy lên tầng 2, rẽ vào dãy nhà phía Tây - khu vực dành riêng cho những nhân sự cấp cao và khách quý của Quang Anh
Và ở đây cũng là chỗ ở của bốn tên đàn em thân tín của Quang Anh
Raven quẹt thẻ từ, cánh cửa gỗ sồi dày dặn mở ra. Căn phòng rộng rãi, đầy đủ tiện nghi với gam màu xám - đen chủ đạo, có ban công nhìn ra hướng khu khuôn viên phía sau dinh thự
Raven đứng ở cửa, bàn tay vẫn đặt hờ trên bao súng gài bên hông
Raven
Trong phòng có đầy đủ đồ dùng cá nhân và thuốc thay băng. Tuyệt đối không được bén mảng sang dãy nhà phía Đông, đó là khu vực riêng của Boss. Bước qua ranh giới đó mà không có lệnh, Falcon trên đài quan sát sẽ đục một lỗ trên đầu cậu ngay lập tức.
Đức Duy bước vào trong, tựa nhẹ hông vào mép bàn gỗ để giảm áp lực cho mảng lưng đang nhói lên từng hồi. Cậu gật đầu ngắn gọn
Hoàng Đức Duy
Tôi biết rồi.
Raven nhìn cậu bằng đôi mắt sâu hút, đắn đo một chút rồi cất giọng trầm thấp
Raven
Đêm nay cậu cứu Boss, tôi ghi nhận. Nhưng ở cái dinh thự này, lòng tin là thứ đắt đỏ nhất. Đừng làm điều gì khiến tôi phải hối hận vì đã không bóp cò ngay hôm nay.
Nói xong, Raven lùi lại rồi đóng sầm cửa phòng. Tiếng khóa điện tử tự động gài chốt vang lên tạch một tiếng đanh gọn
Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối
Đức Duy đứng một mình giữa bóng tối. Cậu không vội bật đèn hay kiểm tra căn phòng. Cậu chậm rãi tiến về phía cửa sổ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua rèm cửa ra khu khuôn viên mờ ảo dưới ánh đèn bảo vệ
Cậu biết, trong căn phòng này chắc chắn có giấu thiết bị nghe lén của Cipher
Căn phòng chìm trong thứ ánh sáng mờ mờ phát ra từ chiếc đèn ngủ ở góc tường
Đức Duy đứng trước tấm kính lớn của phòng tắm, cởi phăng chiếc áo sơ mi dính máu. Cậu bật vòi hoa sen, để mặc làn nước ấm xối thẳng vào lồng ngực rắn rỏi, nhưng cố tình giữ cho mảng lưng bó băng gạc khô ráo
Cùng lúc đó, tại phòng điều khiển trung tâm tầng hầm, Cipher đang ngồi trước nhiều màn hình giám sát
Hắn đeo tai nghe, mắt không rời khỏi luồng nhiệt cảm ứng và tín hiệu âm thanh thu được từ phòng của Duy
Tiếng nước chảy róc rách dội qua loa vang lên vô cùng rõ ràng. Không có sóng điện thoại phát ra, không có thao tác lạ
Nước chảy được chừng mười phút, Đức Duy quấn chiếc khăn tắm ngang hông bước ra ngoài. Cậu tỏ ra vô cùng mệt mỏi và đau đớn - đúng bản chất của một kẻ vừa trải qua cuộc phẫu thuật
Cậu tiến lại gần chiếc bàn làm việc, lấy hộp y tế mà Raven để lại ra. Bên trong có bông gạc, dung dịch sát trùng và vài vỉ thuốc kháng sinh
Đức Duy thong thả bóc hai viên thuốc uống ừng ực, rồi lấy ra một cuộn băng gạc y tế mới cùng chiếc kéo nhỏ
Cậu không bật đèn trần, chỉ dùng ánh đèn ngủ để thao tác. Duy ngồi tựa lưng vào mép giường, tay cầm chiếc kéo nhấp nhẹ, cắt cuộn băng gạc thành từng đoạn ngắn
Cipher ở phòng giám sát nheo mắt, phóng to ống kính camera ẩn giấu trong chiếc báo cháy trên trần nhà
Trên màn hình, Cipher thấy Duy đang kiên nhẫn dùng kéo tỉa lại mép băng gạc bị xơ, sau đó cẩn thận dùng keo y tế dán chúng lại thành từng miếng gạc vuông vắn để tự thay băng cho mảng lưng
Mọi chuyển động đều tự nhiên, vụng về đúng kiểu một cựu lính tự chăm sóc bản thân
Nhưng Cipher không hề biết rằng, mọi nét cắt của chiếc kéo lại là một chuỗi mã Morse đã được lập trình sẵn
Mỗi tiếng nhấp... nhấp... nhấp của lưỡi kéo kim loại chạm vào nhau tưởng như vô hại, nhưng nhịp điệu ngắn, dài lại tạo nên một thông điệp bằng tần số âm thanh gõ
... - - - ... / .- .- -... ...-
(AN TOÀN. ĐÃ THÂM NHẬP. DÃY TÂY.)
Download MangaToon APP on App Store and Google Play