Love Is Pain
•Isolation (1/2)•
T/g ngáo l
Mở bát truyện bằng một fic ngắn BE/OE
T/g ngáo l
I’m going to insane guys
T/g ngáo l
Gun x Mob and Window x Mob are canon, trust me 🤑🤑
T/g ngáo l
Btw, design của t cho mấy đứa
•Verity™️ |Object head|•
“Hộc...hộc—”
Tiếng thở dốc nặng nề của Verity dường như bị khuếch đại lên, vang vọng trong khu thí nghiệm toạ lạc sâu trong lòng núi.
Bàn tay Verity khẽ run rẩy, andrenaline khiến tim hắn đập loạn, tiếng đập từng nhịp từng nhịp lùng bùng trong bộ phận phân tích âm thanh.
Verity mở to mắt nhìn xuống thân thể vô lực, yếu ớt của Mob nằm dài trên sàn đá hoa cương, không ngừng hồi tưởng về cảnh tượng vài phút trước.
Dòng ký ức hỗn tạp ấy cứ chạy đi chạy lại trong đầu Verity như cuốn băng cassette bị hỏng, khiến tinh thần hắn vốn đã bất ổn giờ càng thêm hỗn loạn.
Chỉ mới vài phút trước, Mob đã suýt tự tay cướp đi người hắn yêu — bản thân anh.
Anh đã không do dự mà chĩa ngược họng súng đen ngòm ấy vào mình, định dùng viên đạn đồng để rời xa hắn bằng cách thức tàn nhẫn và cực đoan nhất.
Nếu Verity không phản ứng kịp, nếu hắn không nhanh tay hất cái thứ kim loại đáng nguyền rủa kia ra khỏi tay Mob, nếu hắn không làm ngất anh...
Hậu quả tàn khốc ấy sẽ là thứ trực tiếp khiến những dòng code cũ nát chạy trong người hắn tự cào xé lẫn nhau.
Không gian xung quanh tĩnh mịch đến ngột ngạt, bản năng của Verity ép hắn phải bình tĩnh. Bộ vi xử lý của hắn bắt đầu hoạt động hết công suất, phân tích tất cả các khả năng, tất cả những cách khả thi nhất, hiệu quả nhất để giữ người hắn thương bên cạnh mãi mãi.
Hắn muốn Mob chỉ cần hắn và một mình hắn.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn điện bao trùm lên Verity, chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của Mob, lên vũng máu tươi loang lổ từ vết cào sâu hoắm trên tay anh. Mùi tanh của huyết như đang thúc ép hắn phải nhanh hơn, phải tìm cách không cho chuyện này xảy ra thêm lần nào nữa.
Khu thí nghiệm dường như bị cô lập với không gian bên ngoài, thế giới chỉ còn tiếng vo vo của mạch điện chạy trên trần, tiếng thở hổn hển và nhịp tim đập loạn của bản thân Verity.
Hắn cần phế đi khả năng chạy trốn của Mob bằng mọi giá.
Hắn cần một cách thức nào đó đủ hoàn hảo, đủ để giữ Mob lại, làm anh không thể rời nửa bước khỏi tầm mắt của hắn.
Verity bắt đầu lục tung bộ lưu trữ dữ liệu, cố gắng tìm ra giải pháp tốt nhất từ những điểm yếu mà hắn biết ở Mob.
Anh phụ thuộc tinh thần vào bạn bè rất nhiều.
Anh ghét các loại côn trùng.
Anh không thể nhìn rõ trong bóng tối.
Anh là Enderman, thích ăn cá...
•Verity™️ |Object head|•
“Có cách rồi—!” //Miệng Verity nở nụ cười kỳ dị, hằn nét thoả mãn bệnh hoạn khiến người ta không tự chủ được mà sởn gai ốc — nụ cười khiến Mob phải tìm đủ mọi cách rời bỏ hắn.//
Mob mơ màng tỉnh dậy trong cơn đau nhức từ cánh tay phải.
Ban đầu nó chỉ âm ỉ như lửa tàn, nhưng rồi một cơn đau đột ngột nhói lên khiến phải mở bừng mắt ngồi bật dậy. Mob rên rỉ, xuýt xoa ôm lấy phần được băng lại bằng băng gạc trắng tinh, sạch sẽ mà cảm thấy kì lạ.
Rõ ràng anh đã quay ngược súng, nhắm vào vị trí chắc chắn có thể lấy mạng bản thân ngay tức khắc. Anh vẫn còn nhớ cái cảm giác lạnh lẽo của kim loại ở dưới cằm, nhớ cái cảm giác nặng nề in hằn lên từng ngón tay khi kéo cò súng...
•ThatMob•
_Không đúng._ //Thầm nghĩ//
Anh vẫn còn sống, đạn chưa ra khỏi nòng. Giờ anh đang ngồi trên chiếc giường lông cừu êm ái của mình, không phải trên thiên đường hay dưới lòng địa ngục.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
•ThatMob•
//Anh chống tay định đứng dậy, nhưng ngay lập tức một cơn đau thấu xương từ cánh tay chạy thẳng lên đại não khiến anh hối hận về quyết định của mình// “Ow—!”
Trong lúc Mob còn đang rên rỉ vì đau đớn, tiếng giày da gõ đều đều xuống nền đá khiến anh giật nảy mình, lập tức phóng tầm mắt lên tầng hai, nơi bóng tối mờ ảo bao trùm.
•Nhân vật phụ•
“Cậu không nên vận động mạnh ngay lúc này, kẻo vết thương lại rách miệng đấy.” //Một giọng nói dịu dàng, mang theo sự rung động cơ học rất nhẹ vang lên, kèm theo là tiếng giày da gõ xuống và tiếng sột soạt của vải.//
Một thân ảnh cao lớn xuất hiện từ bóng tối — làn da vàng, bộ vest sang trọng, cổ điển, găng tay nhung trắng, chiếc mũ nhỏ đội lệch một góc độ hoàn hảo, chiếc đầu hình cầu lơ lửng khỏi thân thể — là Verity.
•ThatMob•
“Verity—?!” //Anh thốt lên, âm thanh như nghẹn lại trong cổ họng. Đôi mắt lục bảo của anh mở to đầy sợ hãi, con ngươi co rụt lại, liên tục dao động khi nhìn vào nụ cười tiêu chuẩn kia.//
•Verity™️ |Object head|•
“Nguy hiểm thật, tôi đã bảo cậu bỏ khẩu súng đó ra trước khi nó gây nguy hiểm cho cậu rồi mà.” //Hắn làm như không thấy vẻ kinh hoàng đến co rúm lại của Mob, thong thả bước đến chiếc bàn chế tạo gần giường mà ngồi xuống.//
•Verity™️ |Object head|•
//Hắn ngồi vắt chéo chân, hai bàn tay đan lại, để thoải mái lên đùi, nụ cười dường như càng thêm đậm hơn khi nhìn Mob.//
•ThatMob•
“Sao mày vẫn còn ở đây?! Sao mày không để tao chết đi, để tao kết thúc tất cả mọi chuyện?!!”
Anh gào lên, nỗi uất hận lấn át cả nỗi kinh sợ trước đó, trong giọng anh bây giờ chỉ là sự hận thù, phẫn nộ tích tụ suốt tháng ngày qua trong mối quan hệ độc hại này.
•Verity™️ |Object head|•
“Tôi là Verity, là trợ lý cá nhân của cậu.” //Mặt Verity không đổi sắc, hắn kiên nhẫn như đang giải thích cho Mob về một điều hiển nhiên.//
•Verity™️ |Object head|•
“Nhiệm vụ của tôi là giúp đỡ, chăm sóc, và đảm bảo an toàn cho cậu, Mob à.”
•ThatMob•
“Điên à?! Tao không cần mấy thứ đó!?”
•ThatMob•
“Tao sẽ rời khỏi đây, một lần và mãi mãi!!” //Anh khó nhọc đứng dậy, lảo đảo lê bước ra cửa chính.//
Kì lạ thay, Verity dường như không có ý định ngăn cản Mob. Hắn chỉ ngồi nguyên ở đó, nụ cười trên môi thêm phần thích thú khi nhìn Mob cố gắng phản kháng.
•Verity™️ |Object head|•
“Cẩn thận đấy Mob, cơ thể cậu vẫn chưa hoàn toàn hồi phục đâu.” // Dịu giọng nhắc nhở//
•ThatMob•
//Mở phăng cửa ra//
Ngay khi cánh cửa được mở, Mob lập tức hiểu vì sao Verity thậm chí còn không thèm kéo anh lại. Không phải vì hắn muốn thả anh đi, mà vì hắn chắc chắn rằng anh không thể rời đi được.
Sau cánh cửa ấy không phải là nền đất vững chắc — là biển cả mênh mông, trống trải đến nỗi Mob có thể nhìn thấy cả đường chân trời. Tiếng sóng cuộn rì rào, vị mằn mặn mà gió biển lùa vào mặt anh nhắc nhở rằng đây không phải là mơ.
Mob cảm thấy một cỗ sợ hãi dâng lên trong lòng khi anh nhận ra chẳng có mặt bằng nào ngoài sàn nhà, nếu vừa nãy anh vội vàng thêm chút, anh sẽ rơi thẳng xuống biển và chịu sự đau đớn tột cùng.
Mob đóng sầm cửa lại rồi run rẩy ngã bệt xuống sàn, nỗi sợ nước ép anh phải tránh xa khỏi vùng biển rộng lớn kia càng nhanh càng tốt.
Trực giác của Enderman mách bảo anh rằng ngoài kia chẳng có chỗ nào để đặt chân, phạm vi sử dụng năng lực dịch chuyển của anh đã bị giới hạn trong căn nhà hai tầng này.
•Verity™️ |Object head|•
“Tôi đã bảo rồi, phải cẩn thận đừng để bị ngã mà.” //Verity bình thản bước đến gần Mob rồi bế anh lên, giọng điệu hắn như thể hắn không phải là kẻ gây ra mọi chuyện.//
Mob giật bắn mình, thoát khỏi trạng thái thẫn thờ. Anh kích động rít lên, giống tiếng rít giận dữ của Enderman — khàn, nhưng tần số cao và chói tai.
Verity không mảy may quan tâm, bởi sự chú ý của hắn đã đặt lên một thứ khác — chiếc đuôi mới xuất hiện của Mob.
Trước đây hắn không hề thấy thấy Mob để lộ đuôi của mình, cũng như chưa từng thấy cá thể Enderman nào có đuôi. Mũi giày đổi hướng, hắn không đưa anh lên tầng ngắm biển nữa mà để lại anh lên giường.
Mob tròn mắt nhìn thực thể dịu dàng, cẩn thận để anh ngồi lên giường như thể anh là một món đồ sứ dễ vỡ. Gần như ngay lập tức, anh có thể cảm nhận sức nặng của chiếc đuôi mình giấu đi lâu nay giờ đã hiện ra hoàn toàn khi anh tức giận.
Chiếc đuôi ấy như có ý thức riêng ở mức độ nhất định nào đó; khi Verity định chạm vào nó vì tò mò, nó ngay lập tức hất tay hắn ra mà không có sự tự chủ của Mob, rồi bắt đầu tự quấn quanh eo anh — vừa để giữ, vừa để bảo vệ phần bụng của Mob.
Có thể thấy rõ rằng nó không hề có thiện cảm với Verity, cũng như nhận thức rằng hắn là mối nguy hiểm đối với chủ nhân.
Verity im lặng nhìn vào cái thứ mới xuất hiện mà đã muốn đẩy xa hắn kia, rồi lại hướng đến đôi mắt lục bảo lộ rõ sự lúng túng của Mob.
Verity không nói không rằng, đi đến chiếc rương gỗ lớn rồi lấy ra chiếc rìu kim cương sắc bén, sáng loáng dưới ánh đèn lồng. Hắn quay lại, nhìn Mob đang nhìn mình với ánh mắt kinh hoàng, nụ cười của hắn càng thêm thích thú.
•ThatMob•
“Này này, định làm gì đấy?!” //Anh vội vàng lùi lại, lưng va vào bức tường đầu giường.//
•Verity™️ |Object head|•
“Tôi chưa từng thấy cá thể Enderman nào mà có đuôi cả...” //Hắn dịu giọng như để trấn an Mob trong khi tay vẫn nắm lấy cán rìu, thêm nụ cười quỷ dị kia thì đúng là doạ người.//
•Verity™️ |Object head|•
“Vậy nên... tôi muốn thử chặt nó ra để nghiên cứu.”
•ThatMob•
“Điên à?! Mắc ₫éo gì chặt??!” //Anh hoảng hốt nhìn cây rìu kim cương ấy, không tự chủ được mà run rẩy khi nghĩ tới cảnh nó bổ xuống.//
•Verity™️ |Object head|•
“Tôi muốn nghiên cứu, muốn tìm hiểu, muốn biết tất cả mọi thứ về cậu, Mob à.” //Sắc mặt hắn không đổi, trái lại, đáy mắt hắn lại loé lên tia tò mò bệnh hoạn.//
•Verity™️ |Object head|•
“Chịu đau chút nhé, sẽ nhanh thôi.”
•ThatMob•
“Không— không được!!”
•ThatMob•
“Lỡ chặt rồi mà nó không mọc lại thì sao??”
Verity im lặng nhìn dáng vẻ co rúm lại của anh một lúc, lâu đến nỗi Mob tưởng hắn đang phân tích xem nên bổ rìu xuống với bao nhiêu lực, ở góc độ nào sao cho hoàn hảo nhất.
Ngay lúc Mob bắt đầu làm công tác tâm lý cho mình, Verity bất ngờ bật cười khẽ. Hắn để lại cây rìu vào trong rương, trên môi vẫn giữ nụ cười tiêu chuẩn ấy.
•Verity™️ |Object head|•
“Cúng đúng nhỉ.” //Hắn thản nhiên bước lại gần Mob, như thể kẻ vừa định chặt đi một phần cơ thể anh hoàn toàn không phải hắn.//
•Verity™️ |Object head|•
“Vậy để tôi thay băng cho cậu vậy, đằng nào cũng sắp đến giờ rồi.”
•ThatMob•
“Không cần!!” //Mob theo phản xạ tránh né sự đụng chạm của Verity, đôi mắt lục bảo nhìn hắn đầy oán độc, hàm răng của anh nghiến ken két.//
•Verity™️ |Object head|•
“Ngoan, tôi sẽ làm nhanh cho cậu—” //Nắm lấy cổ tay của Mob//
•ThatMob•
“TAO ĐÃ BẢO LÀ KHÔNG CẦN CƠ MÀ!!?” //Mob gào lên, vung tay cào một đường lên mặt Verity khiến hắn không kịp phản ứng.//
•ThatMob•
“CÚT ĐI!! MÀY KHÔNG THỂ ĐỂ TAO MỘT MÌNH ĐƯỢC HAY GÌ?!!” //Kích động//
•Verity™️ |Object head|•
“...” //Verity đưa tay lên, khẽ chạm vào vết cào rướm máu đen trên má trái.//
Nụ cười của hắn dường như giật một cái, đáy mắt hắn cuộn trào những cảm xúc hỗn tạp. Tức giận, tủi thân, bất ngờ... nhưng ẩn sâu trong đó là sự thích thú, thoả mãn bệnh hoạn của một kẻ săn mồi thấy nạn nhân sập bẫy.
•Verity™️ |Object head|•
“...Nếu cậu muốn.” //Biến mất vào hư không//
Mob thở hổn hển, cơ thể run rẩy không ngừng vì andrenaline cuộn trào dù Verity đã rời đi được một lúc. Anh lần mò trong túi quần, lôi ra chiếc máy liên lạc của anh, những ngón tay vẫn còn vương máu đen của hắn run rẩy bấm số.
•ThatMob•
“Whispy— Whispy... Làm ơn nghe đi mà...!” //Anh gần như khóc nấc lên, liên tục lẩm nhẩm tên người bạn của mình.//
Âm thanh chói tai ấy như khiến Mob phát điên lên. Anh bàng hoàng nhận ra nơi đây không hề có chút sóng nào.
Mob không cam tâm, anh chạy khắp nhà, thử mọi chỗ, thậm chí leo hẳn lên nóc nhưng vẫn không thể bắt được sóng để nhắn tin và gọi điện.
Mob thẫn thờ ngồi lại trên giường, andrenaline đã vơi bớt, giờ anh bắt đầu ép mình phải bình tĩnh. Nếu đã không thể liên lạc được với bên ngoài, vậy thì anh bắt buộc phải sinh tồn ở đây.
Vừa nãy lúc chạy đôn chạy đáo, anh để ý rằng căn nhà này dù cấu trúc giống với căn nhà cũ của anh, nhưng nó hoàn toàn làm bằng đá.
Những thứ duy nhất bằng gỗ là bàn chế tạo, khung giường, những chiếc rương và đống củi nhỏ bên lò sưởi trên tầng — hoàn toàn không thể làm một con thuyền. Anh không thể bơi, mà dù có được thì cũng chẳng thể bơi một quãng đường xa như thế.
Mob bắt đầu đi lục lọi những chiếc rương, rất nhanh anh nhận ra một sự thật kinh hoàng — ở đây không hề có đồ ăn. Anh có thể không cần nước, nhưng anh nhất định cần ăn.
Trong chiếc rương ẩm mùi gỗ mục chỉ có cây rìu kim cương khi nãy, một vài block đá lẻ tẻ và vài lọ thuốc hồi phục. Không có thứ gì có thể ăn được cả.
Nơi đây không có một block đất nào nên không thể trồng trọt, đáy biển sâu hun hút, anh không thể lặn xuống bắt cá hay tìm tảo.
Không thể liên lạc với thế giới bên ngoài, không có đồ ăn, không thể bước chân ra ngoài nửa bước.
Mob ngồi bệt xuống sàn, sự hoảng loạn vừa lắng xuống giờ lại mãnh liệt trỗi dậy. Anh ngồi bó gối, hai tay ôm vò đầu, đôi mắt lục bảo của anh mở to vì một ý nghĩ hãi hùng đang dần xuất hiện.
•ThatMob•
“Mình bị mắc kẹt thật rồi.”
T/g ngáo l
Trái dứng vàng khốn nạn qus 😔🤡✌️
T/g ngáo l
Btw, avatars của Mob trong truyện này đây 😋
T/g ngáo l
Vẽ trên giấy xg chụp = cam trc nên ảnh bị mờ 😭💔
•Isolation (2/2)•
T/g ngáo l
Đm vt muốn cạn chất xám
T/g ngáo l
Vt trong 4 tiếng (10h tối đến 2h sáng), ko vt trên Word như mọi khi nên t ước chừng khoảng 2500 chữ gì đấy
T/g ngáo l
Ko bt phải do chữ t ẩu vs to ko mà t vt kín 7 mặt giấy A5, muốn gãy tay cmnl :P
T/g ngáo l
Tóm lại là mệt vcl 😔💔
Tuần đầu tiên trôi qua như một bản án đày ải.
Giữa khoảng không gian vô tận của đại dương, căn nhà đá hai tầng đứng trơ trọi như chiếc lồng giam đơn độc.
Mob ngồi thụp xuống góc phòng tầng một, chân anh co lại, cằm tựa lên đầu gối. Cặp kính xanh lục to bản được đẩy lên trán, che đi một phần mái tóc đen nhánh rối bù. Đôi mắt lục bảo từng trong vắt giờ đây mờ đục, trũng sâu xuống sau những đêm trằn trọc không ngủ.
Chiếc đuôi của anh khẽ quẫy phía sau, lông trên đuôi dựng đứng lên đầy căng thẳng. Nó ngúng nguẩy, vỗ xuống nền đá liên tục như muốn tìm đường tháo chạy, phản ánh sự bức bối tột độ của chủ nhân.
•ThatMob•
“Phải thoát khỏi đây... Phải đi tìm họ...” //Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc.//
Hơn một tuần qua, ngày nào anh cũng dùng khả năng của một Enderman để tìm kiếm một nơi có thể đặt chân trong vô vọng. Xung quanh anh chỉ có tiếng sóng đánh ì oạp vào tường đá — một thứ âm thanh đơn điệu đến rợn người.
Không một hòn đảo, không một con thuyền nào lướt qua, không nơi nào để anh hướng tâm trí đến mà dịch chuyển — mọi thứ chỉ là một khoảng không vô định
Sức cùng lực kiệt, Mob quyết định đánh liều.
Anh cầm chiếc rìu kim cương, đập vỡ một vài block đá ở góc tường rồi dùng những block đá lẻ tẻ tạo thành một con đường hướng ra biển. Anh muốn mở rộng phạm vi cảm nhận của mình dù chỉ một chút
(Ok t biết cầm rìu đập đá nó rất đớ nhưng kệ đi, đừng qtam 👽)
Mob lê từng bước chân lảo đảo, cơ thể gầy gò lách qua lỗ hổng. Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng phóng tầm cảm nhận của mình đi xa hơn nữa.
Mob lơ đãng trong một giây, một bước chân đặt hụt khiến cơ thể anh chao đảo, hụt hẫng trong khoảnh khắc. Anh trượt chân khỏi block đá nhỏ hẹp, cơ thể tàn tạ ấy rơi thẳng xuống biển
Làn nước lạnh ngắt ngay lập tức bủa vây lấy anh như một con thú đói. Đối với một Enderman, nước là kẻ thù, là axit ăn mòn từng tấc da tấc thịt.
Ngay khi dòng nước mặn chát tràn vào miệng, bao phủ lấy làn da bánh mật, một cơn đau thấu xương lan toả khắp các dây thần kinh của anh.
Mob vùng vẫy tuyệt vọng trong làn nước, hơi thở anh nghẹn lại, nước biển tràn vào khoang họng khiến nó bỏng rát — nhưng sức nặng của dòng nước vẫn tàn nhẫn kéo anh xuống đáy biển tối tăm.
•ThatMob•
_Mình sắp chết ở đây sao...?_ //Ý thức anh nhoè đi, bóng tối lạnh lẽo bắt đầu nuốt chửng tầm nhìn của anh.//
Nhưng thần chết không chuộng kẻ bất hạnh.
Đúng lúc đôi mắt lục bảo sắp khép lại hoàn toàn, một lực tay mạnh mẽ nhưng dịu dàng luồn dưới lưng anh, kéo anh lên khỏi mặt nước.
Mob ho sặc sụa, thở hổn hển trên sàn nhà. Trước mặt anh, bóng dáng quen thuộc trong bộ suit màu be thanh lịch hiện lên rõ dần.
Verity cúi xuống, chiếc đầu hình cầu màu vàng nghiêng một góc hoàn hảo, chiếc kính gọng mảnh lấp lánh dưới ánh nắng xám xịt. Nụ cười tiêu chuẩn ấy vẫn nở trên môi hắn — không xấu, nhưng kỳ dị và cứng đờ đến ám ảnh.
Verity đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc ướt sũng, dính bết vào trán Mob, giọng nói trầm ấm của hắn vang lên, mang theo chút trách móc lẫn sự cưng chiều đến gai người.
•Verity™️ |Object head|•
“Mob, tôi mới để cậu một mình chút thôi mà cậu đã thành ra như thế này rồi.”
•Verity™️ |Object head|•
“Bất cẩn thật.”
•ThatMob•
//Anh run lẩy bẩy, hoảng loạn lùi sát vào chân tường, đôi tay vô thức ôm lấy đầu. Chiếc đuôi phía sau căng lên, khẽ siết nhẹ vài vòng quanh eo anh.//
•Verity™️ |Object head|•
//Verity không hề bận tâm, hắn chỉ dùng khăn cẩn thận lau đi những giọt nước còn vương lại trên gương mặt xanh xao của Mon rồi bế thốc anh lên giường.//
Sự tuyệt vọng đã bóp nghẹt ý chí phản kháng anh. Mob hiểu rằng hắn sẽ không bao giờ buông tha cho anh, và nếu cứ tiếp tục phản kháng, anh sẽ chết đói hoặc vùi thây dưới đáy biển trong cô độc.
Mob trở nên ngoan ngoãn và bình tĩnh hơn, nhưng nó đi kèm với sự kiệt quệ đang bào mòn anh, chờ anh vỡ vụn ra thành từng mảnh từ bên trong.
Verity làm tất cả mọi thứ cho anh với sự chu đáo đáng kinh ngạc.
Khi Mob đờ đẫn nằm trên giường, chán ăn và vô cảm từ chối mọi thứ; hắn sẽ dịu dàng dỗ dành anh, rời đi một lát rồi quay lại với một chiếc bánh nướng bí ngô thơm lừng.
•Verity™️ |Object head|•
“Ăn một chút đi Mob.” //Hắn cẩn thận cắt chiếc bánh thành từng miếng nhỏ cho anh ăn.//
•Verity™️ |Object head|•
“Cậu thích bánh ngọt mà, đúng không?” //Verity kiên nhẫn mỉm cười, chiếc đuôi quỷ khẽ vẫy theo từng chuyển động.//
•ThatMob•
“Không phải đồ anh nấu.”
Khi Mob nhìn căn phòng với tường đá xám xịt bằng ánh mắt trống rỗng và phàn nàn rằng nơi này quá tẻ nhạt, Verity liền mang đến những miếng dán đủ màu, đủ hình dáng, tỉ mỉ dán chúng lên tường để giúp không gian xung quanh nhiều màu sắc hơn — chói lọi nhưng cô độc.
Mỗi khi bóng tối gặm nhấm tia chiều tà cuối cùng, làn gió biển cùng sương lạnh lùa qua khe cửa, Verity sẽ ngồi bên Mob và nhóm lò sưởi lên.
Hắn sẽ ôm chặt Mob vào lòng, để anh tựa đầu vào lồng ngực mình, hít hà mùi hương cơ thể của Mob trong khi tay hắn vuốt ve tấm lưng gầy gò ấy.
Những đêm như thế luôn chìm trong ánh lửa ấm áp, tiếng sóng ì oạp, tiếng củi nổ lách tách và những câu chữ thì thầm ngọt ngào của Verity xen lẫn với tiếng thổn thức khe khẽ của Mob.
Tất cả mọi thứ đều hoàn hảo.
Nếu như... ký ức về Twixxel không từng giây từng phút găm vào tâm trí anh.
Twixxel — người bạn tri kỉ đã cùng Mob sát cánh qua biết bao cuộc phiêu lưu mạo hiểm, người từng chia sẻ với anh những mẩu bánh mì khô khốc, từng trú cùng dưới một mái lều trong cơn mưa giá buốt...
Cũng là người đã chết trong khi cố gắng tìm cho anh một con đường thoát khỏi con quái vật Verity. Là người đã bị anh liên luỵ, đã chết oan uổng vì sự yếu đuối của Mob.
“C'est entièrement de ma faute.”
Một buổi chiều nọ, Mob đờ đẫn ngồi bên cửa sổ, đắm mình trong ánh chiều tà đỏ rực như muốn thiêu đốt cả đường chân trời.
Tay anh vẫn giữ khư khư chiếc máy liên lạc vô dụng, từng ngón tay vẫn vô thức gửi đi những tin nhắn đùa cợt, tâm sự, thậm chí là cầu cứu đến tài khoản của Twixxel — người mà anh biết rõ sẽ không bao giờ có thể nhận được những câu chữ ấy nữa trước cả khi thông báo lỗi lạnh lùng hiện lên.
Verity chậm rãi tiến đến gần Mob từ đằng sau, hắn nhẹ nhàng vòng tay qua eo anh, kéo vào lồng ngực mình khiến Mob giật nảy.
•Verity™️ |Object head|•
“Cậu lại lơ đãng rồi, Mob.” //Hắn vùi mặt vào hõm cổ Mob, mặc cho đuôi của anh đang bất mãn quất liên tục xuống đất.//
•Verity™️ |Object head|•
“Quên tên Twixxel kia đi, chẳng phải chỉ hai chúng ta là đủ rồi sao?”
Cái tên “Twixxel” được thốt ra thản nhiên như chiếc kim mạnh bạo chọc thủng lớp phòng thủ vốn đã căng đến giới hạn của Mob. Anh vùng ra khỏi vòng tay của Verity, đôi mắt lục bảo của anh đầy tơ máu, ghim thẳng vào người đối diện đầy uất hận.
•ThatMob•
“CÂM MỒM!!” //Giọng anh khàn đi, vỡ vụn ra trong cơn giận dữ bộc phát.//
•ThatMob•
“Anh— Mày đã lấy mạng Twixxel— Mày đã cô lập tao khỏi tất cả bạn bè còn lại—”
•ThatMob•
“Và mày vẫn có thể thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra?!!”
Trái ngược với tưởng tượng của Mob, Verity không hề nổi trận lôi đình. Hắn bình thản vuốt lại nếp nhăn không tồn tại trên vạt áo, nụ cười trăm năm như một ấy không hề dao động.
•Verity™️ |Object head|•
“Cô lập cậu khỏi bạn bè?” //Hắn bình tĩnh lặp lại, trong giọng nói đều đều ấy khẽ run lên vì sự phấn khích khó thấy.//
•Verity™️ |Object head|•
“Tôi đã mang tất cả những người bạn của cậu đến đây mà?”
•ThatMob•
“Ý mày là gì?” //Mob giật mình, một dự cảm không lành vô cớ dâng lên trong lòng anh.//
•Verity™️ |Object head|•
“Nhớ cái bánh bí ngô mà tuần trước tôi làm cho cậu chứ?”
•Verity™️ |Object head|•
“Là tên Whispy đấy. Hắn khá thân thiết với cậu, vậy nên tôi đã nghĩ ra ý tưởng lấy đầu hắn làm cái bánh đó cho cậu.”
•Verity™️ |Object head|•
“Cậu cũng nghĩ ý tưởng để cậu và Whispy ‘hoà làm một’ là một ý tưởng ra, đúng không Mob?” //Hắn nói từng câu từng chữ một cách rành rọt, thản nhiên như thể chỉ đang kể lại một việc bình thường.//
Một cơn buồn nôn làm dạ dày Mob quặn thắt. Anh muốn nôn khan, nhưng cổ họng anh nghẹn lại trong khi đang run rẩy tiêu hoá đống thông tin khủng khiếp vừa nãy.
Anh nhớ đến dáng vẻ vụng về mà hoạt bát của Whispy, nhớ đến cái cách mà cậu ấy quan tâm bạn bè, luôn lạc quan với niềm đam mê nấu nướng dù kết quả chẳng mấy khi khả quan.
Rồi hình ảnh chiếc bánh nướng bí ngô thơm lừng, ngọt ngào, được trang trí đẹp mắt hiện lên trong tâm trí khiến nội tạng anh như muốn cào cấu chính nó.
•Verity™️ |Object head|•
“Tiếp đến là Idiaoss—”
•ThatMob•
“Cái quái- Mày đã làm gì cậu ấy?!”
•Verity™️ |Object head|•
“Bình tĩnh nào, Mob thân mến.” //Bình thản mỉm cười như hắn và anh chỉ đang nói chuyện thời tiết//
•Verity™️ |Object head|•
“Thấy những miếng dán kia quen chứ? Cậu đã phàn nàn với tôi rằng những bức tường đá xám xịt ở đây quá tẻ nhạt và tôi cũng thấy thế, sự nhàm chán sẽ không tốt cho tâm trí của cậu.”
•Verity™️ |Object head|•
“Tôi đã tìm đến Idiaoss, đập vụn bộ hệ thống tổng của hắn ta, lột từng lớp vỏ kim loại, cẩn thận gọt giũa, tạo hình rồi đem về đây.”
•Verity™️ |Object head|•
“Thú thật, tôi không thích tên bạn robot của cậu ấy lắm. Hắn luôn cố gắng truy vết tung tích cậu, vậy nên tôi nghĩ sẽ thật tốt bụng làm sao nếu tôi giúp hắn một tay, giúp hắn được hội ngộ với cậu sớm.”
Từng câu từng chữ Verity thốt ra đều có vẻ nhẹ tựa lông hồng, nhưng với Mob, chúng như những sợi xích sắt nặng nề đang dần siết lấy anh chặt hơn từng giây. Anh bắt đầu run rẩy, bắt đầu sợ cái tên tiếp theo mà hắn sẽ nói ra — sinh mạng mà hắn tước đi ‘vì anh’.
•Verity™️ |Object head|•
“À, còn Grox nữa nhỉ?”
•Verity™️ |Object head|•
“Tôi khá bất ngờ trước khả năng cháy và toả nhiệt của xương tên đó khi lần đầu thử nhóm lò sưởi ấm cho cậu bằng chúng.”
•Verity™️ |Object head|•
“Nếu phải nói thật, bộ óc chiến lược sắc sảo ấy thực sự biến hắn thành một kẻ khó đối phó hơn so với những người khác—”
•ThatMob•
“CÂM ĐI—!!” //Mob run rẩy, cả người vô lực trượt theo tường ngồi thụp xuống. Hai tay anh bịt chặt tai lại, sâu trong đáy mắt anh dường như có thứ gì đó đã chết đi.//
Anh không muốn nghe thêm bất kỳ cái tên nào phải chết vì mình nữa.
Twixxel, Whispy, Idiaoss, Grox.
Tất cả đều là những người bị liên luỵ bởi sự yếu đuối của Mob.
Và Verity nói gì? Hắn làm tất cả những điều đó đều là VÌ ANH.
Chính anh là kẻ đã kéo họ vào, là kẻ đã mở đường cho con quái vật ấy tàn sát tất cả bạn mình.
Ánh nắng buổi sớm mai len lỏi qua lớp kính thuỷ tinh, phản chiếu lấp lánh lên những miếng dán mỏng đầy màu sắc trên tường. Gió biển lách qua khe cửa sổ mở hé lùa vào phòng, mang theo hơi lạnh của sương sớm và vị mằn mặn đọng lại nơi đầu lưỡi.
Verity đã đứng sẵn trong bếp từ lúc nào. Hắn cẩn thận nấu nướng, nêm nếm gia vị không sai một gam sao cho đúng khẩu vị của Enderboy trong phòng.
•Verity™️ |Object head|•
“May mắn là thịt tên này cũng gọi là có chất lượng, đạt đủ tiêu chuẩn.” //Hắn múc cháo ra bát, vui vẻ bưng nó vào phòng của Mob.//
•Verity™️ |Object head|•
“Mob dạo này ngoan nhỉ? Không khóc không quấy nữa luôn mà.”
Verity nhẹ nhàng bước đến gần giường rồi đặt bát cháo nóng hổi lên chiếc bàn chế tạo gần đó. Hắn đưa tay lên, dịu dàng vuốt ve những lọn tóc đen nhánh loà xoà của Mob, nâng niu và cẩn thận như thể đang chạm vào báu vật thế gian.
Bát cháo mà Verity làm hoàn hảo đến độ Master Chef cũng không thể bới móc tìm lỗi. Cháo loãng vừa đủ, thịt được băm nhỏ giúp Mob có thể ăn dễ dàng hơn. Hành xanh và hành khô vàng rụm được trang trí trên bề mặt càng làm tăng sự kích thích về vị giác và thị giác.
Mob dường như không còn để tâm tới bất cứ thứ gì. Anh không khóc lóc, không giận dữ, đôi mắt lục bảo mờ mịt không tiêu cự chỉ nhìn về phía đâu đó vô định.
Tâm hồn anh đã từng chút bị bóp đến chết nghẹt vào buổi chiều đó.
Xa xa, bên ngoài cửa sổ, một chú chim mòng biển lạc đàn lảo đảo bay trên bầu trời rộng lớn với đôi cánh tả tơi.
Nó trơ trọi, cô độc và kiệt sức, yếu ớt để cơn gió buốt da buốt thịt của buổi sớm đông quật ngã. Nó rơi thẳng xuống làn nước mênh mông, để sức nặng ấy kéo mình xuống vùng tăm tối.
Nó đã chấp nhận vùi thân nơi đáy biển mãi mãi.
T/g ngáo l
Welp, short này BE r thì short sau nên HE ko nhể?
T/g ngáo l
T đang khá phân vân ko bt nên vt về Swap AU hay concept Artist!Verity x Blinded!Mob
T/g ngáo l
(Cả hai bao ngọt, trust me)
T/g ngáo l
Btw, design Swap AU của t, ms vẽ chibi th tại t lười vcl
T/g ngáo l
Ae nào thắc mắc thg xanh xanh ở trên thì t vẽ cha nội Trương Đông Đông đấy, ko lq tới truyện nên t lười đ chụp
•Twixxel |Swap AU|•
Mobbie ới, cho t mượn thân xác m xíu đc hơm? 🥺
•ThatMob |Swap AU|•
Cặc— Lần trước m mượn m lột đồ t cmnl
•ThatMob |Swap AU|•
Vụ đó t còn chưa tính sổ vs m
Download MangaToon APP on App Store and Google Play