Chương 1:
"Nhất bái thiên địa."
"Nhị bái cao đường."
"Phu thê giao bái."
"Đưa vào động phòng."
Giữa đại sảnh phủ Trường Ninh hầu, tiếng hò hét chúc mừng thay nhau vang lên trong bầu không khí náo nhiệt. Tân nương được người hầu dìu về phòng theo lối đi vào hậu trạch.
Tân nương rời đi, khách mời bắt đầu bâu vào vị tân lang trẻ tuổi Diệp Trường Khanh, bắt đầu mời rượu. Thân thể Diệp Trường Khanh từ bé đã không tốt, bệnh tim thường xuyên tái phát, lại là cậu ấm sống trong nhung lụa từ bé. Vì vậy, trông chàng còn trắng trẻo mềm mại hơn một nửa nữ tử trong kinh thành.
Người thân cận nhất với chàng, A Thất, không ngừng uống hết ly rượu này đến ly rượu khác thay thế tử nhà mình.
"A Thất, ngươi uống ít thôi. Với trưởng bối, cứ để ta tự uống."
"Nhưng mà thế tử... phu nhân bảo ta phải uống thay người."
Diệp Trường Khanh cau mày gõ nhẹ vào đầu người kia một cái, gương mặt vẫn điềm tĩnh không lộ chút cảm xúc nào.
"Ta không phải người vô dụng đến mức chẳng uống được rượu."
"Nhưng đêm nay người còn phải động phòng hoa chúc với thế tử phi. Nếu người uống say thì sẽ không hay lắm đâu."
Nghe lời A Thất nói, Diệp Trường Khanh khẽ rít một hơi rồi cất giọng đầy dửng dưng.
"Nàng ta không đạp ta xuống giường là may rồi chứ đừng nói ở đó động phòng."
A Thất nhướng mày nhìn thế tử cao cao tại thượng nhà mình, trong lòng bỗng chốc có chút buồn cười. Nhưng vì sợ bị mắng nên đành nhịn xuống. Song, khóe môi vô thức không kiềm chế được mà giật giật.
Ngay tức khắc, ánh mắt sắc lẹm của Diệp Trường Khanh đã lia đến. Chàng chống hông, nheo măt nhìn người bên cạnh, không nói tiếng nào. Dù vậy, vẫn khiến A Thất cứng người nín thở.
Đáng sợ quá đi mất.
[...]
Tiễn những vị khách cuối cùng rời đi, tân lang Diệp Trường Khanh quay trở về phòng của mình. Dọc theo con đường lát đá, những ánh đèn tỏa ra từ chiếc đèn lồng đỏ hắt xuống lối đi làm cho con đường thêm phần lạ lẫm.
Diệp Trường Khanh cảm giác nhịp tim của mình đang dần tăng lên giống như đang phát bệnh. Tuy nhiên, anh chẳng hề mệt mỏi như thường khi mà cảm nhận được sự sôi sục đang dâng cao trong lòng.
"Sao lại như vậy nhỉ?"
"Ngươi không vào còn đứng ngoài đó làm gì thế? Ta đói sắp không ngồi nổi rồi đây."
Giọng nói ngọt ngào mềm mại phát ra từ bên trong, Diệp Trường Khanh sững người, dùng tay đẩy cửa tiến vào. Tiếng cửa gỗ khẽ "kẹt" một tiếng rồi ngưng bặt.
Diệp Trường Khanh nheo mắt nhìn cô nương bị lớp khăn đỏ che đầu, sự lạnh lùng nơi đáy mắt dần dịu đi đôi phần.
"Đợi ta có lâu không?"
Vừa nói, chàng vừa vén tấm khăn kia lên. Gương mặt xinh đẹp của Triệu Thanh Chi lộ ra trước ánh sáng. Đối diện với nàng, chàng bỗng chốc ngây người.
Mặc dù lớn lên cùng nhau, thường xuyên cãi nhau, nhưng Diệp Trường Khanh chàng chưa từng nhìn rõ nhan sắc của cô nương này một cách gần gũi như thế.
Chẳng mấy chốc, cổ họng Diệp Trường Khanh trở nên khô khốc. Chàng ho khẽ một tiếng, giấu đi hơi thở nặng nề rồi xoay người ngồi xuống ghế.
"Lại đây, cùng ta uống rượu giao bôi."
Thấy thái độ lạnh nhạt của chàng, Triệu Thanh Chi cau mày không mấy hài lòng. Nàng khẽ cất giọng ấm ức.
"Ngươi có phải không muốn lấy ta không?"
"Sao lại hỏi như vậy?"
Triệu Thanh Chi nhướng mày, cười lạnh một tiếng.
"Ha, có thể nhìn ra đấy. Cười với ta một cái, ngươi cũng không làm. Vậy chẳng phải ngươi không thích ta rồi sao?"
Diệp Trường Khanh rót đầy hai ly rượu, sau đó quay đầu lại nhìn nàng, không khỏi bật cười.
"Cười với nàng là thích nàng, còn không cười là không thích sao? Ai dạy nàng như vậy hả?"
"Chẳng lẽ không đúng?"
Diệp Trường Khanh cầm ly rượu bước đến vị tân nương đang nhìn chàng với đôi mắt hờn dỗi. Ly rượu trong tay chàng đưa đến trước mặt nàng, kèm theo giọng nói hững hờ xen lẫn sự cưng chiều vô đối.
“Nói nàng ngốc, nàng lại mắng ta. Cười không có nghĩa là thích, mà không chưa chắc đã là không thích. Ta nói nàng nên xóa bỏ suy nghĩ kia đi, nếu không sớm muộn gì cũng bị lừa gạt.”
Ngừng lại một chút, chàng cúi xuống kéo gần khoảng cách giữ hai người. Hơi thở nóng rực phả vào gương mặt xinh đẹp của Triệu Thanh Chi. Môi bạc chậm rãi nâng lên tạo thành một nụ cười đắc ý.
“À mà cũng không cần phải như vậy. Nàng bây giờ đã là người trong tay bổn thế tử. Người nào cũng tiếp cận nàng, chẳng khác nào tìm chỗ chết, hửm?”
“Diệp… Diệp Trường Khanh, ngươi vô liêm sỉ.”
Diệp Trường Khanh mỉm cười nhàn nhạt, xoay người tiêu soái ngồi xuống ghế. Bàn tay anh kéo nhẹ chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu cho nàng ngồi xuống.
“Nàng bây giờ là nương tử của ta. Không thể kiềm chế tính khí một chút sao, lúc nào cũng mắng ta.”
Nghe giọng nói tủi thân của chàng, Triệu Thanh Chi cắn môi, nhỏ giọng nói.
“Ta xin lỗi ngươi mà. Ta có chút không quen.”
“Phải tập làm quen dần thôi. Nàng không thể tùy hứng như trước nữa. Bây giờ nàng là thế tử phi, bên ngoài có rất nhiều cặp mắt đổ dồn vào nàng đấy. Đừng có hở chút là đánh ta.”
Chương 2:
Triệu Thanh Chi trợn tròn mắt, bàn tay siết chặt ly rượu làm bằng sứ trắng. Đầu ngón tay hồng hào nổi bần bật giữa màu trắng đục của gốm sứ. Ánh mắt Diệp Trường Khanh dừng lại tay nàng không rời đi, bên tai là giọng nói ấm ức của cô nương kia.
“Ta đánh chàng khi nào chứ? Đừng có vu oan cho ta.”
Vành mắt nàng khẽ ửng đỏ, làm cho người khác nhìn liền muốn bắt nạt. Diệp Trường Khanh thở dài, đè nén sự dâng trào trong lòng ngực.
“Uống rượu giao bôi thôi. Để nàng còn ăn uống nghỉ ngơi.”
Cánh tay trắng nõn của Triệu Thanh Chi lộ ra bên ngoài tay áo màu đỏ thẫm, câu qua cổ tay xanh xao của Diệp Trường Khanh. Sau đó, nàng ngửa đầu uống cạn ly rượu trong tay, chất rượu lành lạnh thấm vào cổ họng dâng lên cảm giác cay nồng.
Nhìn nét mặt xinh đẹp hơi nhăn lại của nàng, đáy mắt Diệp Trường Khanh thoáng qua ý cười nhàn nhạt. Chàng chậm rãi đứng dậy, cẩn thận tháo trâm cài trên đầu nàng xuống.
“Ta đi kiểm tra nhà bếp chuẩn bị thức ăn đến đâu rồi. Nàng vào trong thay quần áo đi.”
“Khoan đã.”
Bàn tay nhỏ bé của nàng nắm lấy tay áo chàng, đôi mắt lo lắng khẽ ngước lên nhìn thẳng vào nam nhân bên cạnh.
“Có chuyện gì sao?”
“Không có gì.”
Diệp Trường Khanh khẽ cười, vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của nàng trấn an.
“Đừng sợ, ta sẽ quay lại ngay mà.”
“Ta mới không sợ. Chàng… lấy ít đồ thôi, nếu không ta ăn đêm sẽ béo lên mất.”
“Biết rồi.”
[…]
Sáng hôm sau, Diệp Trường Khanh còn đang chìm trong cơn mơ mê man, bên tai không ngừng thu vào những âm thanh lạch cạch trong phòng. Chàng khó chịu mở mắt, bực dọc quát.
“Sáng sớm tinh mơ, ai cho phép các người làm phiền giấc ngủ của bổn thế tử đấy?”
“Thế tử tha tội, nô tì không cố ý.”
Hai cung nữ đứng bên bàn trang điểm lập tức quỳ xuống, khúm núm lên tiếng. Người đàn ông trên giường bỗng nhớ ra điều gì đó liền mở to hai mắt. Chàng vén màn, nheo mắt nhìn về phía vừa phát ra âm thanh.
Gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng của Triệu Thanh Chi khẽ quay lại, giữa cặp chân mày xuất hiện một nếp gấp. Diệp Trường Khanh bóp trán, thở dài một tiếng, phát tay bảo hai người kia đứng dậy.
“Tỉnh cũng tỉnh rồi. Mau chuẩn bị cho thế tử phi đi.”
Nghe giong dịu đi của thế tử, hai người hầu quay về chỉnh trang mái tóc cho Triệu Thanh Chi, song chân tay vẫn không kiềm được mà run rẩy. Mãi cho đến khi Diệp Trường Khanh đi ra khỏi phòng, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
“Chàng ấy bình thường rất hung dữ với các cô à?”
Triệu Thanh Nhi khẽ lên tiếng, giọng nói chậm rãi không hề lộ ra cảm xúc tức giận hay quan tâm. Hai người phía sau đưa mắt nhìn nhau, sau đó ngập ngừng phủ nhận.
“Không phải thế, thế tử phi đừng hiểu lầm.”
“Hiểu lầm cái gì?”
Bỗng, một giọng nói lạnh lùng truyền đến. Ba người trong phòng quay đầu, đập vào mắt là hình ảnh lười nhác của Diệp Trường Khanh đang tựa vào cửa.
Chàng khoác trên người bộ y phục màu đen thuê hoa văn hồi bằng chỉ vàng. Nền gấm đen làm bật lên nước da tái nhợt khiến khuôn mặt lạnh lẽo thêm vài phần.
Triệu Thanh Chi cụp mắt đứng dậy, lướt qua hai người hầu đi đến trước mặt nam nhân kia. Liếc nhìn đôi môi tái nhợt của Diệp Trường Khanh, đôi chân mày thanh tú của nàng khẽ cau lại.
“Thang thuốc lần này không ổn à?”
Diệp Trường Khanh nhìn nàng thật sâu, thở dài một tiếng không rõ là mệt mỏi hay tiếc nuối.
“Nàng rốt cuộc là quan tâm ta hay là sợ làm góa phụ hả?”
“Ta có ý tốt, sao vào tai chàng lại thành người không biết tốt xấu thế? Diệp Trường Khanh, chàng ngứa đòn à?”
Nghe lời của nàng, chàng nửa đầu cười, nhưng chẳng bao lâu đã đưa tay che môi, ho khẽ vài tiếng. Dưới đôi mắt lo lắng của nàng, Diệp Trường Khanh cúi người nắm lấy bàn tay giấu trong áo.
“Đi thôi, cha mẹ đang chờ chúng ta đến dâng trà đấy.”
“Này, có cần tìm một lang trung khác không? Ta có biết một người, ông ấy rất giỏi, nói không chừng bệnh tình của chàng sẽ được trị khỏi…”
“Thanh Chi, đừng bận tâm. Ta không sao cả.”
Diệp Trường Khanh trầm giọng cắt phăng lời nói chứa đầy sự lo lắng của nàng. Ánh mắt sâu thẳm trong thấy đáy của chàng dừng trên đôi môi mấp máy kia, cổ họng hơi khô lại.
"Chẳng phải trước đây nàng thường mắng ta hung dữ độc ác sao? Người làm ác thường sống lâu lắm."
"Chàng sao lại không nói lý lẽ như vậy chứ?"
Cô nương kia chậm rãi rút bàn tay nhỏ bé mình khỏi tay chàng. Tuy nhiên, nam nhân xấu xa không cho phép nàng thực hiện được mục đích, bàn tay siết chặt lại.
"Chàng..."
Diệp Trường Khanh híp mắt cười xấu xa, cúi đầu xuống gần tai nàng khẽ thì thầm.
"Đêm qua chúng ta không động phòng, nàng nghĩ chuyện này có thể che giấu trưởng bối được bao lâu? Nếu hôm nay chúng ta không phối hợp diễn cho tốt, người trong nhà sẽ nghĩ nàng bị lạnh nhạt mà bắt nạt đó."
Nghe lời đe dọa này, tim trong lồng ngực nàng khẽ đập nhanh hơn. Triệu Thanh Chi mở to mắt ngước lên nhìn nam nhân kia, há môi thật lớn một lúc vẫn không nói nên lời.
Chương 3:
"Họ muốn bắt nạt ta? Đừng nghĩ ta là con nhà thương nhân thì dễ dàng bắt nạt đấy nhé."
Diệp Trường Khanh cụp mắt, bật cười nhàn nhạt. Chàng không phủ nhận, song cũng chẳng tiếp lời tăng cho nàng động lực. Bàn tay to lớn bao lấy những ngón tay bé nhỏ trắng trẻo lại, chầm chậm kéo nàng bước đi.
"Phu nhân, trễ giờ rồi."
Lúc họ đến đại sảnh, hầu gia và chủ mẫu đã ngồi sẵn ở đó. Hai bên hàng ghế chỉ còn lại hai vị trí phía trên bên trái.
"Phụ thân."
"Mẫu thân."
Chủ mẫu liếc mắt nhìn đôi vợ chồng mới cưới tay trong tay bước vào sảnh, khóe môi nâng lên mỉm cười hài lòng.
"Hai đứa đến rồi."
Diệp Trường Khanh ra hiệu cho người hầu mang trà đến. Tách trà nóng hổi, tỏa hương thơm thoang thoảng, mang theo chút hương cỏ cây. Chàng ngăn bàn tay đang đón nhận của Triệu Thanh Chi lại, rồi tự mình một tay cầm tách trà, tay khác kéo lấy tay nàng đi về phía hai người ngồi vị trí chủ tọa.
Đến trước mặt hầu gia, Diệp Trường Khanh liếc mắt, chậm rãi truyền ly trà sang tay cô nương bên cạnh, nhỏ giọng nhắc nhở.
"Cẩn thận."
"Chậc, xem nhị ca kìa."
"Ai bảo nhị tẩu là cô nương xinh đẹp. Là tỷ thì tỷ cũng sẽ làm giống như vậy."
Triệu Thanh Chi bị hành động của chàng làm ngây người, sau đó khuôn mặt xinh đẹp khẽ đỏ lên. Nàng cắn môi, cầm lấy tách trà đã bớt nóng, dâng lên trước mặt hầu gia uy nghiêm.
"Phụ thân, mời người dùng trà."
"Được."
"Mẫu thân, mời người dùng trà."
"Được, ngoan lắm."
Triệu Thanh Chi quay về chỗ ngồi của mình, đôi mắt không nhịn được liếc sang nam nhân lười nhác bên cạnh. Thi thoảng, chàng khẽ ho vài tiếng, rồi quay về trạng thái lười biếng như cũ.
Dáng vẻ này của chàng khác hoàn toàn với hình tượng trong mắt nàng trước đây. Chàng thiếu niên thường xuyên trêu chọc nàng giữa phố, bây giờ đã trở thành phu quân của nàng. Nhưng nàng thật sự không thể hiểu rõ người này.
"Nhìn gì mà chăm chú thế? Mặt ta dính thứ gì sao?"
Triệu Thanh Chi chớp mắt, bỗng phát hiện gương mặt người kia phóng đại trước mắt. Nàng hoảng hồn lùi người về sau sợ hãi.
"Chàng... chàng..."
Thấy dáng vẻ ấp a ấp úng không nói nên lời, ánh mắt Diệp Trường Khanh hơi nheo lại, mang theo ý thăm dò thích thú.
"Có phải đang suy nghĩ gì bậy bạ nên chột dạ rồi đúng không?"
Giọng chàng chứa đầy ý cười khiến trái tim Triệu Thanh Chi dần loạn nhịp. Khuôn mặt xinh đẹp dần ửng đỏ trông có chút đáng yêu, làm người khác không nhịn được mà muốn trêu chọc.
"Không nói được à? Vậy quay về phòng nói riêng cho ta nghe nhé, ta đảm bảo giữ bí mật cho nàng."
"Trường Khanh."
Giọng chủ mẫu vang lên mang vài phần bắt đắc dĩ xen lẫn ý nhắc nhở. Bà cau mày với đôi mắt không hài lòng nhìn về con trai đang chú tâm trêu chọc nương tử mới cưới trước mặt bao nhiêu người.
Diệp Trường Khanh giả vờ ho vài tiếng, cười cười lấy lệ. Song, bàn tay đặt dưới tay áo lặng lẽ siết chặt từng ngón tay mềm mại. Ngón tay anh khẽ cào nhẹ vào lòng bàn tay Triệu Thanh Chi khiến gương mặt đỏ lại càng đỏ hơn.
Nàng thật sự không dám ngẩn đầu nhìn ai, không nói cũng biết bộ dạng lúc này của nàng rất khó coi. Hừ, chàng ấy vốn dĩ là muốn trả thù ta. Diệp Trường Khanh, chàng là đồ đáng ghét.
[…]
Lần này tin vui đến Hầu phủ không chỉ một mà tận hai. Thế tử Diệp Trường Khanh vừa kết hôn, chẳng bao lâu tin tức thắng trận từ biên cương đã truyền về.
Em trai thứ ba của chàng, Diệp Huyền Cảnh sẽ khải hoàng trở về kinh thành. Chủ mẫu nghe tin rất vui mừng, liền giao cho Triệu Thanh Chi chuẩn bị yến tiệc.
Ba ngày sau.
Đoàn binh lính dẫn đầu là thiếu niên uy phong lạnh lùng ngồi trên con hắc mã. Diệp Trường Khanh liếc mắt nhìn dân chúng hò hét và phụ mẫu không giấu nỗi vui mừng trên mặt, trong lòng thoáng qua chua xót.
Bỗng, bàn tay chàng bị một hơi ấm chạm lấy. Diệp Trường Khanh mở to mắt nhìn bàn tay bị những ngón tay trắng nõn bao lấy, hơi thở chàng dường như ngưng đọng.
“Nàng…”
Triệu Thanh Chi ngước mắt nhìn chàng, đôi mắt to tròn cong cong như vầng trắng khuyết, đáy mắt ánh lên ý cười dịu dàng. Nàng nhỏ tiếng cất giọng đủ để cả hai nghe thấy.
“Mỗi người đều có một thế mạnh. Tuy chàng không ra trận, nhưng chàng là cánh tay đắc lực của thái tử gia. Bằng một cách khác, chàng vẫn có thể giúp dân giúp nước.”
Nghe lời này của nàng, sự khó chịu trong lòng Diệp Trường Khanh liền tan biến. Chàng khẽ cười, vươn tay chạm nhẹ vào gương mặt của nương tử, sắc bén trong đáy mắt cũng mềm đi đôi phần.
“Vẫn là phu nhân biết cách an ủi ta.”
Điều này làm chàng nhớ lại rất nhiều năm về trước. Lúc đó, chàng chỉ mới hơn 10 tuổi, sức khỏe yếu ớt thường xuyên bị ghét bỏ. Chỉ có cô nương nào đó, thường xuyên cãi nhau với chàng, lại vì chàng mà đi đánh nhau với đám trẻ kia.
Nghĩ đến đây, khóe môi Diệp Trường Khanh không khỏi nâng lên.
Lúc này, tam đệ Diệp Huyền Cảnh bước đến.
“Nhị ca, nhị tẩu.”
“Chào mừng quay về.”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play