Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Nháp

Phụ Huynh Faké

Chiều muộn tầm tan, học sinh về cả, để lại trường cấp ba trống trải.
Tiếng quạt trần xoay vòng vòng làm không khí phòng giám thị càng ngột ngạt hơn.
Cậu ngồi đó, chân thản nhiên gác lên bàn, tay vân vê cái vòng cổ vàng lấp lánh.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Nhanh đi, tốn thì giờ quá.
Cô giám thị ngẩng đôi mắt sau gọng kiếng dày lên nhìn Duy.
Giang
Giang
Nếu em cảm thấy được thì đi về luôn đi.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
//Đạp ghế đứng dậy//
Nhưng vừa đi đến ngưỡng cửa, vì không nhìn đường mà cậu đã va phải lồng ngực vạm vỡ của ai đó.
Cặp đen đắt tiền đeo một bên vai suýt thì rơi xuống.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Mắt để dưới đít à ?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Chào em.
Giọng nói trầm ổn vang lên làm cậu càng tức thêm.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Quen à ?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Trước lạ sau quen.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Quen con cặc, cút cho bố đi.
Hắn nhìn xuống đỉnh đầu đen xơ vì nhuộm rồi lại tẩy.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Chú đến đây để xử lý đống hỗn độn em gây ra đấy.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Ai mượn không ?
Quang Anh lịch sự nhưng dứt khoát đẩy Duy về sau rồi tiến lên ngồi xuống đối diện cô.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Chào cô ạ.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi là Nguyễn Quang Anh, phụ huynh của em Hoàng Đức Duy lớp 11C.
Giang
Giang
À dạ vâng.
Giang
Giang
Chuyện là em Đức Duy có gây gổ với bạn Thắng lớp 12B ạ.
Cô vừa nói vừa nhìn sang phía một cậu nam cao lớn ngồi trên ghế, mặt mày bầm dập.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
//nhíu mày//
Trần Nam Thắng.
Trần Nam Thắng.
Chú ạ.
Anh gật đầu, tay đưa lên quệt vết máu chưa khô bên mép.
Giang
Giang
Theo lời Thắng kể thì là do Thắng rủ bạn Dương Phong cùng lớp Duy đi chơi.
Giang
Giang
Nhưng Phong và Duy là bạn thân.
Giang
Giang
Duy không cho, rồi Thắng mới trêu vài câu. Không ngờ lại làm Duy giận lên như vậy.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Kháy cho lắm, nói thì ngu–
Giang
Giang
Duy!
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
//liếc//
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Dạ, đúng là thằng bé nhà tôi có hơi nóng tính.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi xin thay mặt Duy xin lỗi cháu và thầy cô ạ.
Trần Nam Thắng.
Trần Nam Thắng.
Dạ vâng ạ.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
//rút trong túi ra bao phong bì dày, đưa cho anh//
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Chú gửi tiền thuốc men nhé.
Trần Nam Thắng.
Trần Nam Thắng.
Dạ.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Cũng rất xin lỗi và cảm ơn cô giám thị đã kiên nhẫn với cháu Duy ạ.
Giang
Giang
Vâng, không có gì đâu anh.
...
Đế dày gia quý phái nương theo nhịp dày thể thao xuống tới tận cổng trường.
— Tí tách...
Từng hạt mưa buôn buốt lạnh trút xuống.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Duy, mưa rồi, lên xe chú chở về.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Không cần.
Cậu đưa cặp lên che đầu rồi lội mưa.
Hắn đang định nói che vậy sẽ ướt sách, lại chợt nhận ra nhóc này có bao giờ mang theo dù chỉ một cuốn vở đi học đâu.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Được, bướng, thích dầm mưa, ốm tự chịu.
Chiếc BMW đen tuyền cao cấp phóng vụt qua bóng hình ướt sũng mà lao ra đường lớn.
___________________
lẳng Lơ
lẳng Lơ
Bướng

Bạn thằng bố em.

Trong bộ đồ kín mít, hắn bay đến HongKong chuẩn bị cho vài tập kí kết hợp tác.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
📲 Alo ?
Quang Anh cầm máy điện thoại, ghé vào.
Hoàng Đức Long.
Hoàng Đức Long.
📲 Qua thằng Duy nó có làm mày khó chịu không ?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
📲 Không.
Hoàng Đức Long.
Hoàng Đức Long.
📲 Vậy đến nơi gọi tao.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
//tắt máy//
...
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Địt mẹ, lại thua.
Cậu ngồi trên giường, tay cầm máy điện thoại với màn hình sáng và mấy con số quay quay đủ thứ màu sắc.
Mấy trận thua liên tiếp càng khiến bản tính hiếu thắng trong cậu bị chèn ép.
Lúc đó không suy nghĩ nhiều, cậu vào luôn web vay, chụp CCCD.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Ô thắng rồi này ?
Tiền lại đầy lên, mắt cậu theo đó mà sáng lên.
— Không phải vì tiền, mà vì con thú trong cậu được vuốt ve.
Tối đó, tiêng bô nẹt bành bạch vang vọng phía xa.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Phong.
Dương Phong.
Dương Phong.
Hả ?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Chuyện mày với Thắng giải quyết sao đấy ?
Cậu thở ra ngụm khói, tay tung tung cái bật lưa lên xuống.
Dương Phong.
Dương Phong.
Từ chối rồi.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Ờ.
Ngay lúc đó có một cái phân khối lớn đỏ đô dừng xoẹt ngay tại chỗ em đang đứng.
Trần Nam Thắng.
Trần Nam Thắng.
Xin chào~
Dương Phong.
Dương Phong.
Đến đây làm gì ?
Trần Nam Thắng.
Trần Nam Thắng.
Nhớ mày, không cho chắc ?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Cút.
Rõ là Phong không thích, sao thằng này cứ bám theo.
Trần Nam Thắng.
Trần Nam Thắng.
Thôi, trêu.
Trần Nam Thắng.
Trần Nam Thắng.
Theo tao đi, tao bao đi ăn nem chua rán.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
//phì cười//
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Đớ à ?
Dương Phong.
Dương Phong.
Không đi tao đi à.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Đi.
Trần Nam Thắng.
Trần Nam Thắng.
Lên xe.
Về khuya, ba chiếc xe độ ngông nghênh vẫn cứ quét đường quét phố, ngỗ ngược xé cả màn đêm.
__________
Chẳng mấy mà đến hạn nợ, lũ côn đồ kéo đến nhà cậu. Một tên dẫm lên bàn.
"Cu em, tính sao đây?"
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Chưa có.
Tháng này, cậu lỡ quá tay dùng hết tiền quà vặt bố cho rồi.
Không cần hai lời, Duy bị bọn họ đánh cho nằm bẹp dưới đất.
"Nhớ lấy hôm nay, tháng sau tụi tao đòi tiếp."
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
//chống tay cố ngồi dậy//
"Không cần tháng sau."
Thấy quen thuộc, cậu nheo mắt nhìn ra phía cổng — là hắn.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tao xin phép bố nó rồi, đem nó về.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Này ông chú ?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nói ?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Chú là ai mà quản tôi qua tới giờ ?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Bạn thằng bố em.
_____________
lẳng Lơ
lẳng Lơ
Thế là ngon nuôn

Tịch thu.

Cậu chỉ nhếch môi, tay thẳng thừng tát vào mặt hắn bằng ngón giữa nhuốm máu đầy ngông cuồng.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
//nhổ một ngụm nước bọt xuống đất//
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Ra là cái thằng mà bố tôi hay tâng bốc tận trời.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Nào ngờ nuôi toàn chó dữ.
Hắn mỉm nhẹ, bước đến dùng mũi dày đay nghiến bàn tay đang chống đất của cậu.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Đau không ?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Không bằng mẹ tôi vụt.
Cậu nháy mắt nghịch ngợm.
Mấy tên đàn em thấy vậy chỉ biết cúi đầu câm như hến.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Gan.
Hắn sai người vác cậu tống lên xe rồi chở một mạch về nhà riêng.
...
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tôi tưởng chú định cho tôi đi làm chân tay trả nợ ?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Đâu cần.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Có nhiều cách để trả nợ mà.
Quang Anh nói, bàn tay dính thuốc mỡ thoa vào vết thương ở đùi Duy.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Như bắt cóc không bằng.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Thế em nghĩ đây là tôi đang làm gì ?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
//nhấn mạnh xuống//
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Áaaaa !
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Địt mẹ nó, chú cố tình đấy à ?!
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ừ, biết đau thì ngậm mẹ mồm vào.
Rồi lực tay hắn lại giảm xuống như xoa khẽ.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Đéo thoa được thì đừng có bày đặt.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
//nhìn cậu//
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Nhìn cái gì mà nhìn không biết.
Cậu quay mặt đi, mặt vì tức mà ửng hồng lên.
Thuốc thang xong, Quang Anh mới nói.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ngày mai tan học tôi đón.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tôi chưa tàn tật ?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Từ ngày mai, thẻ tôi giữ, xe tôi giữ.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Đá tan chưa ?!
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Suỵt...
Hắn thong thả xoay người đi về phía cửa.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Vào xem phòng đi, ưa phòng nào nằm phòng đó.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Trưa chiều tối có người mang đồ vào, tôi đi làm việc.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
//tức tối nắm lấy cái gối trên ghế sofa gần đó quẳng mạnh vào lưng hắn//
Quang Anh vẫn đi tiếp, chẳng buồn ngoái lại nhìn.
— Cạch.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Đèo mẹ..
Duy chán nản ngả lưng xuống ghế, tay vuốt điện thoại định bụng call cho đám bạn.
— "Tải khoản bạn hiện không hoạt động."
— "Khoản nợ đã được thanh toán."
— "Tài khoản game hiện không được cho phép hoạt động."
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Thằng chó kia !!!
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Mày rốt cuộc là muốn cái gì ?!?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play