Thương Lượng Với Đêm Thâu [DuongKieu]
1
Đồng hồ trên tường phòng thu B điểm 02:17 sáng
Trần Đăng Dương, 24 tuổi, Producer của North Star Studio
Anh đẩy cửa bước vào, tai nghe vẫn vắt quanh cổ. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính hắt ra. Anh không bật đèn. Ở đây nhiều năm đủ để anh thuộc từng vị trí công tắc
Đêm nay lại là một đêm không ngủ được
Anh thả người xuống ghế, khởi động dàn máy. File dự án đang làm dở hiện ra một bản demo chưa có vocal. Công ty gửi gấp, cần hoàn thiện trong tuần
Tiếng cửa phòng thu bật mở
Dương không quay đầu lại. Anh đoán là Hùng. Nhưng thay vì tiếng bước chân quen thuộc, một giọng nói lảnh lót vang lên từ phía sau
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ủa? Có người ở đây à?
Người đứng ở cửa là một cậu trai trẻ. Dáng người mảnh, hoodie oversize màu xám, áo thun trắng bên trong. Gương mặt nhỏ, da trắng, đôi mắt sắc nhưng rất sáng. Mái tóc đen vuốt nhẹ ra sau, vài lọn rơi lòa xòa trước trán
Dương nhận ra cậu. Nguyễn Thanh Pháp, 23 tuổi nghệ danh Kiều. Rapper mới ký hợp đồng, đang được lăng xê mạnh. Anh từng nghe qua vài bản thu thử. Flow ổn, chất giọng có cá tính. Nhưng đây là lần đầu họ đứng đối diện nhau ở khoảng cách gần thế này
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em tưởng giờ này không còn ai
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Định vào phòng B kiếm chỗ ngồi một lát
Pháp bước hẳn vào trong, đóng cửa lại
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh là...producer ở đây ạ?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Dương đáp ngắn gọn, quay lại màn hình
Pháp nhướn mày. Cậu đi vòng ra phía trước, nhìn vào màn hình máy tính, nơi những dải sóng âm đang chạy nhấp nhô
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Là bài sắp tới của em đúng không?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Công ty nói sẽ có một producer làm việc với em
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nghe bảo là người rất khó tính
Trần Đăng Dương ( Domic)
Tôi không khó tính
Trần Đăng Dương ( Domic)
Chỉ khó chịu với người làm việc không nghiêm túc
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Vậy là em an toàn rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em nghiêm túc nhất vào những lúc đêm khuya thế này
Cậu kéo chiếc ghế bên cạnh Dương ra, ngồi xuống
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh làm producer mà sống như con cú vậy?
Dương im lặng một nhịp. Ngón tay đang đặt trên chuột khựng lại
Trần Đăng Dương ( Domic)
Quen rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Quen thức đêm hay quen bị nói là cú?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Cả hai
Pháp cười thành tiếng. Tiếng cười giòn tan trong căn phòng cách âm, phá tan vẻ lạnh lẽo vốn có
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh tên gì thế?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Dương, Trần Đăng Dương
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Domic đúng không?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em có nghe tên anh rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Mọi người bảo anh là producer trẻ giỏi nhất công ty
Trần Đăng Dương ( Domic)
....
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nhưng cũng lạnh lùng nhất
Trần Đăng Dương ( Domic)
Mọi người hay nói vậy
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em thì thấy không hẳn
Dương không đáp. Anh chỉ muốn quay lại với công việc, nhưng sự hiện diện của người bên cạnh khiến anh không thể tập trung như trước
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh làm tiếp đi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em ngồi đây một lát được không?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Bây giờ về cũng không ngủ được
Dương liếc nhìn cậu. Lần đầu tiên trong tối nay, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt ấy lâu hơn ba giây. Dưới đôi mắt sáng kia, anh thấy một thoáng mệt mỏi. Nhưng nó được che giấu rất nhanh
Trần Đăng Dương ( Domic)
Tùy em
Anh quay mặt đi, nhấn nút Play
Âm nhạc vang lên. Một bản beat chậm rãi, sâu lắng, như tiếng thở dài của thành phố lúc về đêm
Pháp nhắm mắt lại. Ngón tay cậu gõ nhịp nhè nhẹ lên mặt bàn
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Beat này nghe buồn quá
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nhưng hay á
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Rất hợp để viết về đêm
Trần Đăng Dương ( Domic)
Em định viết về đêm?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ừm
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em hay viết về những thứ em thấy lúc không ngủ được
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh có hay không ngủ được không?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Có
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Thường không?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Vậy anh làm gì?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Làm nhạc
Pháp mở mắt ra, quay sang nhìn anh
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Giống em
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nhưng em thì viết lời
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh thì làm beat
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Vậy hóa ra chúng ta giống nhau à?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Có thể
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Có thể là sao?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Là có thể
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh nói chuyện tiết kiệm chữ thiệt á
Trần Đăng Dương ( Domic)
Quen rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Lại quen rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh còn câu nào khác hơn không?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Có
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ví dụ?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Tùy em
Pháp ôm bụng cười. Tiếng cười át cả tiếng beat đang chạy nền
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh buồn cười hơn em tưởng á
Trần Đăng Dương ( Domic)
Tôi không cố ý
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em biết mà
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Chính vì không cố ý mới buồn cười
Cậu lau khóe mắt, rồi đứng dậy
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Thôi em không làm phiền anh nữa
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Về đây
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Pháp đi được vài bước, dừng lại ở cửa, quay đầu lại
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Này anh
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ngày mai em đến thu thử bản này nhé?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Lịch thu là ngày kia
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em biết
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nhưng em muốn đến sớm hơn
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Làm quen với beat trước
Trần Đăng Dương ( Domic)
Tùy em
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
//bật cười// Lại tùy em
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Được rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Vậy mai gặp lại
Cậu vẫy tay, rồi biến mất sau cánh cửa
Căn phòng thu trở lại im lặng. Nhưng sự im lặng ấy không còn giống như trước. Nó không trống rỗng. Nó như vừa có ai đó đi ngang qua, để lại một chút hơi ấm và tiếng cười còn vương lại
Điện thoại trong túi rung lên
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Anh vẫn ở studio à?
Dương đọc tin nhắn, ngón tay lướt trên màn hình một lúc
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Em biết ngay
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Về nhà đi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Khuya rồi
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Em cũng vậy
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Em đang về đây
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Mai gặp nhé
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Ngủ ngon
Dương không trả lời. Anh cất điện thoại vào túi, nhìn ra cửa sổ. Thành phố vẫn sáng đèn
Anh biết tối nay mình sẽ không ngủ được
Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, điều đó không khiến anh thấy nặng nề nữa
Otis
Chào mọi người, mình là Otis
Otis
Thương Lượng Với Đêm Thâu là câu chuyện mình ấp ủ với rất nhiều tâm huyết. Mình lấy cảm hứng từ tinh thần chữa lành của bài hát "Thế giới của Anh", nhưng đây là một câu chuyện hoàn toàn mới với hành trình và cảm xúc của riêng các nhân vật
Otis
Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây
Otis
Mong rằng các bạn sẽ đồng hành cùng Thương Lượng Với Đêm Thâu, trong chặng hành trình phía trước 💖
Otis
Khai Trương Hồng Phát cho bộ truyện mới vào đầu tháng 8 ạaa
2
Hôm sau, Dương đến studio sớm hơn thường lệ
Không phải vì có lịch làm việc. Chỉ là anh thức dậy từ bốn giờ sáng, nằm trên giường đến sáu giờ vẫn không ngủ lại được, nên thôi thì đến studio cho đỡ phí thời gian
Anh pha cà phê trong pantry, ngồi vào bàn mixer, mở file demo tối qua lên nghe lại. Mọi thứ vẫn ổn. Beat ổn. Mix ổn. Nhưng có gì đó cứ lấn cấn trong đầu anh
"Em sẽ viết về việc mình cô đơn thế nào lúc hai giờ sáng, nhưng vẫn cố tìm một lý do để thức"
Dương lắc nhẹ đầu, với tay tăng volume. Không phải lúc để nghĩ vẩn vơ
Lê Quang Hùng (MasterD)
Nay đi sớm thế?
Lê Quang Hùng, 26 tuổi. Producer kiêm Sound Engineer của North Star Studio
Dương ngước lên. Hùng đang đứng ở cửa phòng thu A, tay cầm ly cà phê, áo sơ mi xanh nhạt sơ vin gọn gàng. Mắt anh vẫn còn hơi sưng, dấu hiệu của một đêm thiếu ngủ. Nhưng tư thế thẳng lưng và giọng nói bình tĩnh khiến người khác khó mà nhận ra
Trần Đăng Dương ( Domic)
Không ngủ được
Lê Quang Hùng (MasterD)
Lại mất ngủ à?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Hùng bước vào, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh
Lê Quang Hùng (MasterD)
Tối qua mày ở lại studio đến mấy giờ?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Gần ba giờ
Lê Quang Hùng (MasterD)
Về đi ngủ hay làm gì?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Có người vào phòng B
Lê Quang Hùng (MasterD)
Ai?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Rapper mới
Trần Đăng Dương ( Domic)
Kiều
Hùng nhíu mày, như đang lục lại trí nhớ
Lê Quang Hùng (MasterD)
À, Nguyễn Thanh Pháp
Lê Quang Hùng (MasterD)
Thằng nhỏ đó giờ đó còn ở công ty à?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Lê Quang Hùng (MasterD)
Nói chuyện được không?
Dương ngừng tay trên bàn mixer một giây
Trần Đăng Dương ( Domic)
Nói nhiều
Hùng bật cười nhẹ. Anh hiểu Dương. Đối với Dương, ai nói quá ba câu trong một lần gặp đã được xếp vào hạng nói nhiều
Lê Quang Hùng (MasterD)
Mày thấy sao?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Cũng được
Lê Quang Hùng (MasterD)
Cũng được của mày là ổn hay không ổn?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Là còn phải xem lúc thu âm
Hùng gật gù, không hỏi thêm. Anh với tay kiểm tra điện thoại
Lê Quang Hùng (MasterD)
Hôm nay có lịch gì không?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Chiều Pháp đến thu thử
Lê Quang Hùng (MasterD)
Pháp?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Kiều
Lê Quang Hùng (MasterD)
Gọi tên thật luôn rồi à?
Lê Quang Hùng (MasterD)
Nhanh đấy
Dương không trả lời. Hùng cười, đứng dậy vỗ vai anh một cái rồi đi về phía phòng Control
Đúng ba giờ, cửa phòng thu A mở ra. Pháp bước vào, trên tay cầm một ly trà sữa, tai đeo một bên tai nghe bluetooth. Hôm nay cậu mặc quần cargo đen, áo thun trắng rộng, tóc chải gọn gàng hơn tối qua
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em đến rồi đây
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ngồi đi
Pháp kéo ghế ngồi xuống, đặt ly trà sữa lên bàn, mắt nhìn quanh phòng thu
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Phòng này rộng hơn phòng B hôm qua
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Có cả đàn piano kìa
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh chơi piano à?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Biết một chút
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Một chút là sao?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Là đủ để làm nhạc
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Khiêm tốn ghê
Dương không đáp. Anh đẩy một cặp tai nghe về phía cậu
Trần Đăng Dương ( Domic)
Đeo vào
Trần Đăng Dương ( Domic)
Nghe beat trước đi
Pháp đeo tai nghe, nhắm mắt lại. Dương nhấn Play
Beat vang lên, trầm và chậm, từng nốt nhạc như kéo dài ra trước khi rơi xuống. Pháp không gõ nhịp như hôm qua. Cậu ngồi im. Môi mấp máy, như đang đọc lời trong đầu
Ba phút sau, beat kết thúc
Trần Đăng Dương ( Domic)
Thấy sao?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Buồn
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nhưng hay
Trần Đăng Dương ( Domic)
Hợp giọng em không?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Hợp
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Mà...
Trần Đăng Dương ( Domic)
Mà sao?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em muốn thêm một đoạn chuyển ở giữa
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Chỗ này nè
Cậu chỉ tay vào màn hình, ngón tay chạm vào đoạn giữa bài
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Chỗ này nếu có một đoạn beat drop nhẹ, rồi sau đó trầm hẳn xuống, em sẽ vào flow chậm hơn
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nó sẽ tạo cảm giác như đang rơi
Trần Đăng Dương ( Domic)
Được
Trần Đăng Dương ( Domic)
Để tôi chỉnh
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Thiệt hả?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em tưởng anh sẽ nói tôi là producer, em đừng chỉ đạo
Trần Đăng Dương ( Domic)
Tôi chỉ khó chịu với người làm việc không nghiêm túc
Trần Đăng Dương ( Domic)
Còn góp ý đúng thì nghe
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Vậy là ý em đúng?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh khen em một câu đi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Cho có động lực
Trần Đăng Dương ( Domic)
Không quen
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Thì tập dần cho quen
Trần Đăng Dương ( Domic)
...
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Thôi được rồi, không cần khen
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Chỉ cần đừng chê là được
Dương không nói gì, cúi xuống chỉnh beat
Pháp ngồi im một lúc, uống trà sữa, thỉnh thoảng liếc nhìn Dương làm việc. Cậu thấy anh rất tập trung. Ngón tay di chuột nhanh, ánh mắt dán vào màn hình, không hề phân tâm dù cậu ngồi ngay bên cạnh
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh có bao giờ nghỉ không?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Có
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Lúc nào?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Lúc ngủ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Mà anh có ngủ được bao nhiêu đâu
Dương dừng tay, quay sang nhìn cậu
Trần Đăng Dương ( Domic)
Sao em biết?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nhìn quầng thâm dưới mắt anh là biết
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Với lại...
Trần Đăng Dương ( Domic)
Với lại sao?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em cũng vậy
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Người không ngủ được nhận ra nhau dễ lắm
Dương im lặng. Pháp cũng không nói gì thêm. Cả hai ngồi trong phòng thu, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng click chuột và tiếng điều hòa chạy đều đều
Buổi thu thử kết thúc lúc sáu giờ tối
Pháp thu một đoạn ngắn để test giọng. Dương ngồi ngoài phòng Control cùng Hùng, nghe qua loa ngoài
Giọng Pháp qua loa khác hẳn lúc nói chuyện. Trầm hơn, có lực hơn, nhưng vẫn giữ được chất linh hoạt. Hùng gật gù
Lê Quang Hùng (MasterD)
Ổn
Lê Quang Hùng (MasterD)
Tốt hơn anh nghĩ
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Lê Quang Hùng (MasterD)
Mày định nhận sản xuất cho nó luôn à?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Chưa biết
Lê Quang Hùng (MasterD)
Mày mà nói chưa biết là đang nghĩ rồi
Dương không đáp. Hùng cười nhẹ
Tối hôm đó, Dương vẫn ở lại studio
Không phải vì nhiều việc. Anh đã xong việc từ lâu. Nhưng về nhà cũng chỉ nằm nhìn trần nhà, nên thôi thì ở lại
Điện thoại rung lên lúc 02:03 sáng
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Anh ngủ chưa?
Dương nhìn màn hình. Không trả lời ngay. Anh tự hỏi sao cậu ta lại nhắn vào giờ này. Và sao lại nhắn cho anh
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Chưa
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Em biết ngay
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Sao chưa ngủ?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Không ngủ được
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Đang viết lời cho beat hồi chiều
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Viết được chưa?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Cũng kha khá
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Mà anh đang làm gì vậy?
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Ngồi không
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Ở Studio hả?
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Anh có cái tật ở studio suốt ấy nhỉ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Về nhà đi
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Về cũng không ngủ được
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Thì ít nhất cũng nằm cho cơ thể nó nghỉ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Anh mà cứ thế này sập mất
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Không sao
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 "Không sao" của anh chắc cũng giống "tùy em"
Dương suýt bật cười. Anh không biết tại sao, nhưng cái cách cậu ta nói chuyện khiến anh thấy nhẹ đi một chút
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Viết lời đi
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Đừng nhắn nữa
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Rồi rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Nhưng anh cũng về đi
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Ừ xong vẫn ngồi đấy chứ gì
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Em cũng vậy thôi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Em khác
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Em đang nằm
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Anh thì đang ngồi
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Sao em biết?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Vì em đoán=)))
Dương lắc đầu. Anh cất điện thoại vào túi, đứng dậy, với tay lấy chìa khóa
Năm phút sau, một tin nhắn nữa gửi đến
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Anh về thật chưa?
Dương đang đứng trước cửa studio, tay cầm chìa khóa, đọc tin nhắn
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Tốt
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Ngủ ngon
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Ừ
Anh cất điện thoại, bước ra ngoài. Đêm Sài Gòn vẫn ồn ào, nhưng trong đầu anh lại lắng xuống một cách kỳ lạ
Trước khi về đến nhà, Dương mở điện thoại lần cuối. Đồng hồ điểm 02:17
Anh không biết tại sao, nhưng anh đã lưu số Pháp vào danh bạ
Không phải "Kiều". Không phải "Rapper mới"
3
Sáng thứ Hai, Dương có mặt ở studio lúc tám giờ
Đây là buổi làm việc chính thức đầu tiên cho dự án mới. Hùng đã đến từ trước, đang ngồi trong phòng Control kiểm tra từng đường tiếng, chỉnh lại chân mixer. Ly cà phê đen đặt bên cạnh vẫn còn bốc khói
Lê Quang Hùng (MasterD)
Ăn sáng chưa?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Chưa
Lê Quang Hùng (MasterD)
Biết ngay
Hùng đẩy về phía anh một hộp bánh bao để trên bàn
Lê Quang Hùng (MasterD)
Tao mua dư
Lê Quang Hùng (MasterD)
Ăn đi
Trần Đăng Dương ( Domic)
Cảm ơn
Dương cầm hộp bánh bao, ngồi xuống ghế, mở máy tính. Anh vừa ăn vừa kiểm tra lại file beat đã chỉnh theo ý Pháp hôm trước
Chín giờ, cửa phòng thu mở ra
Một cậu trai khác bước vào, dáng người thon gọn, áo hoodie xanh navy, quần jeans rách gối, sneaker trắng. Gương mặt nhỏ, da trắng, mắt cong cong như đang cười dù chưa nói gì. Trên tay cậu là một túi nilon đựng mấy hộp sữa và bánh ngọt
Đặng Thành An, 23 tuổi, Vocalist, Performer, dance, bạn đồng diễn của Pháp
Đặng Thành An (Negav)
Chào buổi sáng!
Đặng Thành An (Negav)
Có ai chưa ăn sáng không ạ?
Lê Quang Hùng (MasterD)
Có Dương chưa ăn
Đặng Thành An (Negav)
May quá
Đặng Thành An (Negav)
Em có mua dư nè
An đặt túi đồ lên bàn pantry, rồi quay sang nhìn Dương
Đặng Thành An (Negav)
Anh Dương
Đặng Thành An (Negav)
Ăn thêm bánh đi
Đặng Thành An (Negav)
Bánh trứng nhân kem, mới ra lò sáng nay
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ăn bánh bao rồi
Đặng Thành An (Negav)
Bánh bao no bụng nhưng không ngọt
Đặng Thành An (Negav)
Ăn thêm bánh ngọt cho có tinh thần
Trần Đăng Dương ( Domic)
...
Lê Quang Hùng (MasterD)
Nó không ăn đâu
Lê Quang Hùng (MasterD)
Để đấy lát Pháp đến ăn
Đặng Thành An (Negav)
Pháp nay đến sớm thế ạ?
Lê Quang Hùng (MasterD)
Chưa biết
Lê Quang Hùng (MasterD)
Nhưng nó hay đến bất ngờ lắm
An gật gù, kéo ghế ngồi xuống cạnh Hùng, mắt nhìn vào màn hình
Đặng Thành An (Negav)
Hôm nay tụi mình làm gì anh Hai?
Lê Quang Hùng (MasterD)
Gọi anh là Hùng được rồi
Đặng Thành An (Negav)
Nhưng anh lớn hơn em mà
Đặng Thành An (Negav)
Với lại trông anh giống anh Hai của em thiệt
Hùng thở dài nhẹ, nhưng khóe môi hơi nhếch lên
Lê Quang Hùng (MasterD)
Tùy em
Đặng Thành An (Negav)
Dạ anh Hai
Hùng không đáp. Anh quay sang Dương
Lê Quang Hùng (MasterD)
Có ai nói nhóc An với Pháp giống nhau chưa?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Giống chỗ nào?
Lê Quang Hùng (MasterD)
Nói nhiều
Đặng Thành An (Negav)
Oan cho em quá
Đặng Thành An (Negav)
Em nói ít hơn Pháp nhiều
Đặng Thành An (Negav)
Pháp mà vào đây là cả phòng thu thành cái chợ
Đúng lúc đó, cửa phòng thu bật mở
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ai mới nhắc tên em đó?
Pháp bước vào, tay cầm ly trà sữa, tóc gọn gàng. Hôm nay cậu mặc quần cargo xám, áo thun đen, đeo một bên khuyên tai bạc nhỏ
Đặng Thành An (Negav)
Ai nhắc gì đâu
Đặng Thành An (Negav)
Tự vô tự nghe
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Tao nghe rõ mồn một
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Mày nói tao nói nhiều
Đặng Thành An (Negav)
Thì có sai đâu
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Nhiều mà chất lượng
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Còn mày nói nhiều mà toàn mấy câu vô nghĩa
Đặng Thành An (Negav)
Này nhé...
Lê Quang Hùng (MasterD)
Thôi thôi
Lê Quang Hùng (MasterD)
Giờ làm việc rồi
Lê Quang Hùng (MasterD)
Tập trung đi
Pháp cười khẽ, kéo ghế ngồi xuống cạnh Dương
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Chào buổi sáng
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ừ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ăn sáng chưa?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Bánh bao Hùng mua?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Sao em biết?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Vì trên bàn có vỏ hộp
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Với lại anh Hùng lúc nào cũng mua bánh bao
Trần Đăng Dương ( Domic)
Quan sát kỹ đấy
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Rapper mà
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Phải quan sát mới viết được lời
An từ bên kia phòng nói vọng sang
Đặng Thành An (Negav)
Hai người tính tán gẫu tiếp hay làm việc?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Mày im đi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Người ta đang xây dựng mối quan hệ đồng nghiệp
Đặng Thành An (Negav)
Xây dựng gì mà giống thả thính quá hà
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ghen à?
Đặng Thành An (Negav)
Ghen gì?
Đặng Thành An (Negav)
Tao lào
Đặng Thành An (Negav)
Tao chỉ muốn thu âm cho xong rồi về
Lê Quang Hùng (MasterD)
Chưa thu đã đòi về
Đặng Thành An (Negav)
Thì em nói cho xong rồi về
Đặng Thành An (Negav)
Em đâu nói về liền
Cả phòng cười ồ lên. Dương không cười lớn, nhưng khóe môi anh giãn ra một chút
Hùng ngồi trong phòng Control, chỉnh từng dải tần số, cân bằng âm lượng. Dương đứng ngoài phòng thu A cùng Pháp và An, hướng dẫn từng đoạn thu
Trần Đăng Dương ( Domic)
Đoạn đầu An hát trước
Trần Đăng Dương ( Domic)
Vào nhẹ thôi
Trần Đăng Dương ( Domic)
Pháp vào sau, flow chậm
Đặng Thành An (Negav)
Hiểu rồi ạ
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ok anh
Đèn đỏ trong phòng thu bật sáng
An đeo tai nghe, hít một hơi, rồi bắt đầu hát. Giọng cậu trong, cao và sáng, vang lên giữa không gian cách âm như một tia nắng hiếm hoi giữa ngày nhiều mây
Lê Quang Hùng (MasterD)
🎧 Tốt
Lê Quang Hùng (MasterD)
🎧 Đoạn này ổn
Lê Quang Hùng (MasterD)
🎧 Giữ lực đều vậy
An cười tươi, giơ ngón tay cái về phía phòng Control
Cậu bước vào booth thu, đeo tai nghe, nhắm mắt một giây
Giọng cậu qua tai nghe khác hẳn lúc nói chuyện. Trầm hơn, có lực, nhưng không thô. Flow chậm mà chắc, từng chữ như có sức nặng riêng, đập vào tường cách âm rồi vọng lại đầy dư âm
Hùng ngồi ngoài phòng Control, ánh mắt chăm chú vào màn hình. Anh gật nhẹ
Lê Quang Hùng (MasterD)
🎧 Có chỗ cần chỉnh flow một chút
Lê Quang Hùng (MasterD)
🎧 Nhưng tổng thể ổn
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Chỗ nào ạ?
Lê Quang Hùng (MasterD)
🎧 Đoạn "rơi"
Lê Quang Hùng (MasterD)
🎧 Em nhấn mạnh quá
Lê Quang Hùng (MasterD)
🎧 Giảm lực một chút
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Để em thử lại
Pháp thu lại lần hai. Lần này, cậu tiết chế hơn, để giọng mình hòa vào beat thay vì lấn át nó
Lê Quang Hùng (MasterD)
Tốt
Lê Quang Hùng (MasterD)
Qua được
Pháp tháo tai nghe, bước ra ngoài, ngồi xuống cạnh Dương
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Sao anh không nói gì hết vậy?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Hùng nói hết rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em muốn nghe anh nhận xét cơ
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ổn
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ổn thôi à?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Ổn là được
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh có bao giờ khen ai một câu tử tế không?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Có
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ví dụ
Trần Đăng Dương ( Domic)
Hồi nãy tôi khen Hùng
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Khen gì?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Mày nói đúng đấy
Pháp im lặng một giây. Rồi cậu phá lên cười
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Trời ơi, đó mà là khen hả?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Với tôi là khen
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Tiêu chuẩn khen của anh thấp thế?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Tiêu chuẩn khen của tôi là nói thật
Pháp nhìn anh, nụ cười vẫn còn trên môi, nhưng ánh mắt dịu lại
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Vậy...hồi nãy em thu, anh thấy thật sự thế nào?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Được
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Lại được
Trần Đăng Dương ( Domic)
...
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Thôi được rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Được của anh chắc là tốt
Trần Đăng Dương ( Domic)
Có thể
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh không thể nói thẳng là tốt được à?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Không quen
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Thì tập đi
Trần Đăng Dương ( Domic)
Đang tập
Pháp im lặng. Rồi cậu cười, lắc đầu
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh kỳ lạ thiệt á
Trần Đăng Dương ( Domic)
Tôi biết
Buổi thu kéo dài đến tận tối
Đến bảy giờ, Hùng tắt bàn mixer, vươn vai
Lê Quang Hùng (MasterD)
Hôm nay tạm dừng ở đây
Lê Quang Hùng (MasterD)
Ngày mai thu tiếp
Đặng Thành An (Negav)
Cuối cùng cũng xong
Đặng Thành An (Negav)
Em đói muốn xỉu rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Đi ăn đi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em cũng đói
Lê Quang Hùng (MasterD)
Đi đâu?
Đặng Thành An (Negav)
Mì Nhà Bà Sáu đi anh Hai
Lê Quang Hùng (MasterD)
Lại gọi anh hai
Đặng Thành An (Negav)
Quen miệng luôn rồi
Đặng Thành An (Negav)
Đi nha anh?
Hùng nhìn Dương. Dương nhún vai
Trần Đăng Dương ( Domic)
Tùy mọi người
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Tùy mọi người là đồng ý đấy
Trần Đăng Dương ( Domic)
Sao em biết?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Vì nếu không đi, anh đã nói không rồi
Dương im lặng. Pháp cười đắc thắng
Bốn người kéo nhau ra quán mì cuối con hẻm gần công ty
Quán Mì Nhà Bà Sáu nhỏ, cũ, nhưng sáng đèn vàng ấm áp. Bà Sáu đứng sau quầy, tay thoăn thoắt múc nước lèo, miệng cười tươi khi thấy bốn người bước vào
Bà Sáu
Lâu quá mới thấy tụi bây đi đông đủ vậy
Lê Quang Hùng (MasterD)
Dạ, tại dạo này ai cũng bận hết
Bà Sáu
Bận thì bận, nhưng phải ăn
Bốn tô mì bốc khói được bưng ra. An cầm đũa, mắt sáng rỡ
Đặng Thành An (Negav)
Ngon nhất quả đất!
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Mày nói câu này lần thứ một trăm rồi á An
Đặng Thành An (Negav)
Thì lần nào cũng ngon
Đặng Thành An (Negav)
Đúng không anh Hai?
Đặng Thành An (Negav)
Anh Hai lúc nào cũng ừ
Đặng Thành An (Negav)
Giống hệt anh Dương
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Hai người họ là đồng nghiệp mà
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ảnh hưởng lẫn nhau
Trần Đăng Dương ( Domic)
Không liên quan
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Có đấy
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Ở bên nhau lâu sẽ giống nhau
Trần Đăng Dương ( Domic)
Vậy sao em không giống tôi?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Vì em chưa ở bên anh đủ lâu
Dương cầm đũa, không nói gì. Nhưng Pháp thấy khóe môi anh hơi động đậy
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Anh vừa cười đúng không?
Trần Đăng Dương ( Domic)
Không
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
Em thấy rồi
Trần Đăng Dương ( Domic)
Vậy chắc là có
Cả bàn cười ồ lên. Tiếng cười vang vọng trong quán mì nhỏ, át cả tiếng nước lèo sôi ùng ục trên bếp
Tối hôm đó, về đến nhà, Dương mở điện thoại
Anh đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại
Một lúc sau, màn hình sáng lên
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Anh ngủ chưa?
Dương mở mắt. Anh cầm điện thoại, nhìn tin nhắn. Rồi gõ trả lời
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Chưa
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Em biết ngay
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Sao lúc nào em cũng nói câu đấy?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Vì lúc nào anh cũng thức
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Em cũng vậy
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Thì em nói rồi
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Người không ngủ được nhận ra nhau dễ lắm
Dương im lặng một lúc. Rồi anh gõ
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Hôm nay thu tốt
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Ủa?
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Anh vừa khen em á hả?
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Không
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Nói thật
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Với anh, nói thật là khen rồi
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Có thể
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Em sẽ lưu tin nhắn này lại
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Tùy em
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Lại tùy em
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Ngủ đi anh
Trần Đăng Dương ( Domic)
💬 Em cũng vậy
Nguyễn Thanh Pháp (Kiều)
💬 Ngủ ngon
Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, anh đặt điện thoại xuống và nhắm mắt lại với một cảm giác nhẹ nhõm
____________________________
Download MangaToon APP on App Store and Google Play