Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Dưới Quyền Kiểm Soát

chap1

diu diu bị đao
diu diu bị đao
Đây là bộ đầu mình nên sẽ có vài chỗ sai chính tả
_________
Trương Minh Viễn đứng chôn chân bên cạnh mép giường, ánh mắt tối sầm lại khi nhìn chăm chăm vào thân ảnh đang ngủ say không chút phòng bị kia. Sự ngây thơ pha lẫn chút quyến rũ vô thức của em như một mồi lửa, trực tiếp thiêu rụi chút lý trí ít ỏi còn sót lại trong đầu hắn sau một ngày tập luyện điên cuồng ở công ty.
Hắn chậm rãi tiến lại gần, tiếng bước chân khẽ khàng đến mức bị tiếng máy điều hòa nuốt chửng. Ngồi sụp xuống bên mép nệm, chiếc giường khẽ lún xuống một khoảng. Hắn không vội đánh thức em, chỉ đưa bàn tay thô ráp, nần nẫn những vết chai do tập vũ đạo lên, lướt nhẹ từ vùng eo thon gọn, trắng muốt rồi dừng lại ngay bên hông em. Lòng bàn tay ấm nóng chạm vào làn da mát lạnh của em tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Ưm...
Bị hơi ấm lạ lẫm quấy rầy, em khẽ cựa quậy, đôi mi cong dài run run rồi từ từ mở ra. Đập vào mắt em trong ánh đèn ngủ mờ ảo là khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của hắn. Thay vì hoảng sợ, Trần Lâm Vũ lại vô thức nở một nụ cười ngái ngủ, hai tay chủ động vươn ra ôm lấy thắt lưng hắn, giọng nói mềm nhũn như làm nũng
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Anh vào khi nào thế? Sao không gọi em dậy
Hắn không trả lời. Sự im lặng đáng sợ như bão giông sắp ập đến. Thấy hắn bất động, em lại càng bạo dạn hơn. Trần Lâm Vũ chống tay ngồi dậy. Chiếc áo thun rộng thùng thình trượt xuống một bên vai. Em chủ động rướn người sát lại gần hắn.
Hành động gạ gẫm ấy hoàn toàn đánh sập sự kiên nhẫn của hắn. Trương Minh Viễn cười gằn một tiếng. Không một chút nhẹ nhàng, hắn thô bạo tóm lấy hai cổ tay em. Hắn dùng lực ấn mạnh chúng xuống mặt giường. Lực tay quá mạnh khiến em đau đến mức khẽ rên lên. Nhưng đôi mắt em lại nhìn hắn tràn đầy vẻ thích thú.
Trương Minh Viễn
Trương Minh Viễn
Tôi đã cảnh cáo em thế nào về việc ăn mặc kiểu này rồi
Giọng hắn trầm đặc, mang theo áp lực nghẹt thở. Hắn cúi sát xuống. Hơi thở nóng rực phả lên mặt em.
Trương Minh Viễn
Trương Minh Viễn
Em xem lời tôi nói là gió thoảng bên tai đúng không
Em khẽ vặn vẹo cổ tay đang bị ghim chặt. Em vừa tỏ ra yếu đuối chịu đựng sự thô bạo của hắn, vừa khẽ thì thầm đầy khiêu khích:
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Em chỉ mặc thế này... khi biết anh sẽ đến thôi mà
Minh Viễn nhìn chằm chằm vào bờ môi đang khẽ mấp máy kia. Hắn không nhịn được nữa liền cúi xuống thô bạo cắn mút. Bàn tay còn lại của hắn mạnh mẽ luồn vào trong áo em. Hắn thô bạo xoa nắn vùng eo thon gọn. Những vệt đỏ chói mắt bắt đầu xuất hiện trên làn da trắng muốt mịn màng của Trần Lâm Vũ . Mỗi lần skinship, hắn luôn bạo lực như muốn khảm em vào người mình.
Em bị hắn giữ chặt, hoàn toàn không có cách nào chống cự trước sức mạnh áp đảo ấy. Nụ hôn thô bạo bóp nghẹt hơi thở của em, vị tanh ngọt chát chúa của máu lập tức lan tỏa nơi đầu lưỡi khi hắn tàn nhẫn cắn rách cánh môi mềm. Em khẽ ứ hự trong cổ họng, nhưng thay vì đẩy ra, em lại khẽ cong người, chủ động nghênh đón sự xâm chiếm điên cuồng
Hắn đột ngột buông lỏng hai cổ tay em, nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay to bản của hắn đã chuyển xuống bóp chặt lấy một bên đùi trắng nõn của em, thô bạo kéo mạnh ra hai bên. Lực tay mạnh đến mức chắc chắn sẽ để lại những vết hằn tím đỏ vào ngày mai
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Minh Viễn... nhẹ một chút... đau em...
Em vừa thở dốc vừa r*n rỉ, đôi mắt ngập nước đầy vẻ đáng thương nhìn hắn, nhưng hai chân lại vô thức có ý định quấn lấy hông hắn.
Hắn liếc nhìn biểu cảm ngây thơ nhưng đầy gạ gẫm ấy, ánh mắt càng thêm tăm tối. Minh Viễn cúi người xuống, cắn mạnh lên bờ vai đang lộ ra ngoài áo của em, để lại một dấu răng sâu hoắm. Hắn khàn giọng nói, thanh âm mang theo sự chiếm hữu đến cực đoan.
Trương Minh Viễn
Trương Minh Viễn
Tôi đã cho phép em quấn lấy tôi chưa? Em thích tự tiện như thế từ bao giờ vậy
Trương Minh Viễn vừa nói vừa ấn mạnh lòng bàn tay vào quả mông tròn trịa ẩn sau lớp quần lót đen ôm sát của em. Sự đụng chạm bạo lực và trực tiếp khiến em giật bắn người, da gà khắp người nổi lên vì kích thích. Lâm Vũ bấu chặt tay vào vai áo hắn, vừa khóc nghẹn vừa run rẩy thì thầm bên tai hắn
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Em... em xin lỗi... Anh tha em đi...
Lần này, hắn không nói hai lời, thô bạo lật người em lại, ép em phải nằm sấp xuống mặt nệm, lộ ra toàn bộ phần lưng trần trắng muốt và vòng ba căng tròn trước mắt hắn
diu diu bị đao
diu diu bị đao
END chap1

chap2

diu diu bị đao
diu diu bị đao
halo lại là Diu diu bị đao đây
_________
Hắn nhìn tấm lưng trần trắng muốt đang khẽ run rẩy của em, sự thỏa mãn xen lẫn thú tính kiểm soát trong lòng càng dâng cao. Không một chút do dự, hắn một tay giữ chặt gáy em ấn xuống nệm, tay kia dứt khoát rút sợi dây thắt lưng da đang đeo bên hông ra. Tiếng khóa kim loại va vào nhau lạch cạch khô khốc trong không gian im ắng.
*chát*
Tiếng thắt lưng da quất mạnh xuống nện thẳng vào mông tròn trịa ẩn sau lớp quần lót đen. Lực tay thô bạo của hắn không hề nể tình, lập tức để lại một vệt lằn đỏ rực chói mắt trên làn da trắng muốt.
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
A... anh... đau...!
Trần Lâm Vũ giật nảy người, hai tay bấu chặt lấy ga giường, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng. Cơn đau rát bỏng ập đến bất ngờ khiến em run lên bần bật, nhưng sâu trong ánh mắt ngập nước đầy chịu đựng kia lại là một khoái cảm khó tả khi được hắn chạm vào một cách thô bạo như thế.
Hắn cúi sụp người xuống, ghé sát vào tai em, một tay bóp mạnh lấy vết lằn vừa tạo ra khiến em càng thêm co rúm người lại. Hắn gằn giọng
Trương Minh Viễn
Trương Minh Viễn
Biết đau sao còn dám gạ gẫm tôi? Tôi hỏi em, cái thân thể này là của ai? Ai cho phép em ăn mặc thế này nằm đợi tôi
Em vừa nức nở vừa cố gắng ngoảnh đầu lại nhìn hắn bằng ánh mắt ngập nước, giọng nói đứt quãng đầy vẻ phục tùng
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Của... của anh... đều là của anh hết...
Hắn cười lạnh một tiếng trước câu trả lời đầy phục tùng của em. Sự ngoan ngoãn có phần d*m đ*ng này không những không làm hắn nguôi giận, mà càng kích thích ham muốn chà đạp của hắn lên đến đỉnh điểm. Trương Minh Viễn buông sợi dây thắt lưng da xuống, hai tay thô bạo túm lấy cạp chiếc quần lót đen ôm sát của em, dứt khoát kéo mạnh xuống.
Lớp vải duy nhất bị lột bỏ, phơi bày toàn bộ mông to tròn, trắng muốt và vùng tư mật nhạy cảm nhất của em ra trước mắt hắn. Trên làn da mịn màng ấy, vệt lằn đỏ do thắt lưng da quất lúc nãy trông càng thêm chói mắt và kích thích thị giác
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
A... anh...
Cảm nhận được luồng khí lạnh tràn vào da thịt, em run bắn người, hai chân vô thức khép chặt lại vì xấu hổ. Nhưng hắn đâu để em trốn tránh. Hắn thô bạo chen một chân vào giữa hai đùi em, tách rộng hai chân em ra, ép em phải hoàn toàn mở rộng và dâng hiến trước mặt hắn.
*Bốp*
Lòng bàn tay to bản, thô ráp của hắn dùng lực tát mạnh một cái vào bên mông còn lại. Tiếng da thịt va chạm giòn giã vang lên trong phòng. Cái tát thô bạo khiến quả mông em nảy lên, lập tức in hằn năm dấu ngón tay đỏ ửng
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Đau... anh ơi, nhẹ lại... Trương Minh Viễn... em đau...
Em khóc nấc lên, cả cơ thể co rút lại vì đau rát, hai tay vò nát ga giường. Nhưng sự thô bạo này lại khiến nơi mẫn cảm của em bắt đầu rỉ nước, cơ thể ngây thơ này đã hoàn toàn bị hắn thuần hóa, cứ mỗi lần bị bạo lực là lại hưng phấn không thôi. Trương Minh Viễn nhìn thấy sự thay đổi của em, ánh mắt tăm tối đầy thỏa mãn. Hắn cúi xuống, thô bạo ấn hai ngón tay vào sâu trong rãnh mông em, vừa xoa nắn thô bạo vừa gằn giọng
Trương Minh Viễn
Trương Minh Viễn
Miệng thì kêu đau nhưng chỗ này của em lại ngậm chặt tay tôi thế này à? Đúng là đồ d*m đ*ng, thích bị tôi bạo lực đến thế sao
Hắn cười gằn, sự hưng phấn điên cuồng lộ rõ trong ánh mắt tăm tối. Hắn không để em kịp thở dốc, ngón tay trỏ thô ráp lập tức dùng lực ấn mạnh vào giữa nếp gấp tư mật của em, một mạch cắm thẳng vào bên trong
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
A...! Anh... Minh Viễn... em... đau
Mắt em trợn trừng vì bất ngờ, tiếng hét nghẹn lại nơi cổ họng. Cơ thể Lâm Vũ co rúm, phần mông vô thức rụt lại vì đau đớn khi bị dị vật thô bạo xâm nhập mà chưa có sự chuẩn bị. Nơi đó thắt chặt lấy ngón tay hắn như một phản xạ tự nhiên
Trương Minh Viễn chẳng những không xót thương, ngược lại càng thêm kích thích bởi sự chật chội này. Hắn thô bạo xoay ngoáy ngón tay, liên tục đóng cắm để ép vách tường thịt bên trong phải giãn ra
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
á~.. ư~..ha~...ư~
Trương Minh Viễn
Trương Minh Viễn
Em thả lỏng ra cho tôi. Ngậm chặt thế này thì làm sao tôi vào được
Hắn vừa trầm giọng ra lệnh, vừa dùng bàn tay còn lại bóp mạnh vào eo em, để lại những vết hằn đỏ chói mắt. Chưa dừng lại ở đó, hắn dứt khoát đưa thêm ngón thứ hai, rồi ngón thứ ba chen chúc cắm mạnh vào sâu bên trong
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Ư... hức... đau... anh ơi... rách mất...
Nước mắt em chảy dài, ướt đẫm một mảng ga giường. Sự thô bạo của hắn khiến em vừa đau đớn, nhưng cơ thể ngây thơ được nuông chiều bằng bạo lực lại phản ứng ngược lại. Nơi mẫn cảm bắt đầu tiết ra dịch thủy dầm dề, theo ngón tay hắn chảy ra ngoài, tạo nên những tiếng "vầy vò" ám muội đầy d*m đ*ng. Hắn cảm nhận được sự ẩm ướt đó, lực nới rộng càng lúc càng nhanh và mạnh bạo hơn, liên tục thúc mạnh vào những điểm nhạy cảm nhất bên trong em
diu diu bị đao
diu diu bị đao
sao nó xàm lông
diu diu bị đao
diu diu bị đao
END chap2

chap3

diu diu bị đao
diu diu bị đao
halo
__________
Hắn cười lạnh, dứt khoát rút ba ngón tay đang ướt đẫm dịch thủy ra khỏi nơi tư mật của em. Sự trống trải đột ngột làm em khẽ run lên, tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng. Trương Minh Viễn đứng dậy, động tác nhanh gọn dứt khoát cởi bỏ chiếc quần thể thao vướng víu, giải phóng thứ thô dài, trướng lớn và nóng rực đã sớm nổi đầy gân xanh của mình.
Không một lời báo trước, hắn thô bạo nắm lấy hai bên hông em, nhấc cao mông em lên rồi nhắm thẳng vào lối nhỏ đang hé mở, dùng lực một mạch đâm lút tận gốc
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Á...!
Lâm Vũ thét lên một tiếng chói tai, cả cơ thể co rút lại, hai tay bấu chặt đến mức làm rách một mảng ga giường. Sự thô bạo, to lớn của hắn đột ngột lấp đầy khiến em có cảm giác như cơ thể mình bị xẻ làm đôi. Nơi đó thắt chặt vây khốn lấy c* v*t của hắn.
Hắn bị sự chật chội và nóng ấm bên trong em ép đến mức thở hắt ra một hơi, gân xanh trên trán giật liên hồi. Hắn không để em kịp thích nghi, ngay lập tức bắt đầu những cú thúc mạnh bạo và dồn dập
*Bạch! Bạch! Bạch!*
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
...
Tiếng da thịt va chạm thô bạo vang lên liên tục khốc liệt trong phòng. Mỗi một cú đâm của hắn đều dùng lực rất mạnh, khiến cả thân thể em bị đẩy về phía trước rồi lại bị hắn kéo giật lùi về sau. Hắn vừa điên cuồng cày xới bên trong em, vừa bóp mạnh vào eo em đến mức để lại những vệt ngón tay bầm đỏ
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Hức... anh... mạnh quá... em chịu không nổi... chậm lại...
Trần Lâm Vũ vừa khóc nấc vừa cầu xin, giọng nói đứt quãng vì bị thúc quá mạnh. Nhưng biểu cảm r*n r*, quyến rũ của em càng kích thích tính kiểm soát của hắn. Hắn cúi xuống, thô bạo cắn mạnh vào sau gáy em, gằn giọng
Trương Minh Viễn
Trương Minh Viễn
Kêu cái gì? Chẳng phải em cố tình mặc thế này để gạ gẫm tôi sao? Bây giờ tôi cho em thỏa mãn, em phải ngoan ngoãn nhận lấy cho tôi
Hắn càng nói, động tác dưới thân càng thêm dũng mãnh và bạo lực, liên tục thúc sâu vào điểm nhạy cảm nhất của em, ép em phải run rẩy đầu hàng trong sự chiếm hữu điên cuồng này
Hắn gầm lên một tiếng, gân xanh trên trán và cổ giật mạnh liên hồi. Sự chật chội và nóng rực bên trong em đang ép hắn đến giới hạn cuối cùng. Động tác của hắn không những không chậm lại mà càng trở nên dồn dập, điên cuồng hơn. Hắn dùng lực bóp chặt lấy hai bên hông em, nhấc cao lên để mỗi cú thúc đều đâm sâu đến mức tối đa
*Bạch! Bạch! Bạch!*
Tiếng va chạm da thịt khốc liệt vang lên liên tục với tần suất dày đặc. Em bị đóng cắm mạnh bạo đến mức nói không ra hơi, cả người run rẩy dữ dội, nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt nệm. Cảm giác trướng đầy và nóng rực khiến em vừa đau đớn vừa sung sướng đến mức chết đi sống lạ
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Anh... anh ơi... em... sắp...
Trần Lâm Vũ nức nở gào lên, hai tay vò nát ga giường. Nhận ra em cũng đã đến giới hạn, hắn cười gằn một tiếng đầy tăm tối. Trương Minh Viễn không hề có ý định rút ra, ngược lại còn ấn mạnh eo em xuống, cố định cơ thể em thật chặt rồi đâm mạnh liên tiếp vài cú chí mạng vào sâu tận cùng bên trong
Trương Minh Viễn
Trương Minh Viễn
Ngoan, nhận lấy hết cho tôi
Hắn trầm giọng ra lệnh, ngay sau đó dứt khoát bắn ra. Từng luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc phun trào mạnh mẽ, lấp đầy khoang chứa chật hẹp bên trong em. Dòng chất lỏng nóng rực bắn thẳng vào nơi sâu nhất tạo nên một kích thích cực đại, khiến em rú lên một tiếng rồi cả cơ thể co giật, hoàn toàn bắn ra ngoài dù không hề có ai chạm vào
Nơi tư mật của em co thắt dữ dội, ngậm chặt lấy c* v*t của hắn để tiếp thu trọn vẹn dòng sữa nóng. Hắn thở dốc, vẫn duy trì tư thế cắm chặt bên trong em như một cách đánh dấu chủ quyền tuyệt đối, không cho bất kỳ giọt dịch thủy nào có cơ hội tràn ra ngoài. Thân thể trắng nõn của em lúc này đầy rẫy những vệt bầm đỏ do hắn bóp cọ, minh chứng cho một màn trừng phạt đầy bạo lực và chiếm hữu.
*00:00*
Hắn nằm sụp xuống, áp lồng ngực rắn rỏi, đẫm mồ hôi của mình lên tấm lưng trần đang khẽ run rẩy của em. Hắn vẫn giữ nguyên c* v*t thô dài bên trong lối nhỏ, ép cho dòng tinh dịch nóng hổi không thể tràn ra ngoài. Vừa thỏa mãn được thú tính kiểm soát, gương mặt lạnh lùng của hắn giờ đây đã dịu đi vài phần, nhưng sự chiếm hữu thì vẫn vẹn nguyên
Trương Minh Viễn vươn cánh tay to bản ra phía trước, ôm trọn lấy vòng eo thon gọn đầy vết hằn đỏ của Trần Lâm Vũ , kéo sát cơ thể nhỏ bé ấy khảm chặt vào lòng mình. Đôi môi hắn lướt nhẹ từ sau gáy, dọc theo bờ vai gầy, dịu dàng hôn lên vết cắn sâu hoắm do chính hắn vừa tạo ra lúc nãy
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
Ưm... anh...
Hắn không nói gì, chỉ trầm thấp "hửm" một tiếng trong cổ họng. Bàn tay thô ráp của hắn bắt đầu di chuyển, chậm rãi vuốt ve từ mạn sườn, lướt qua vùng bụng phẳng lì rồi dừng lại ở bờ ngực đang phập phồng thở dốc của em. Ngón tay hắn mân mê, búng nhẹ lên đầu ngực hồng hào vốn dĩ đang nhô cao vì lạnh và kích thích
Trần Lâm Vũ
Trần Lâm Vũ
A... đừng... anh... em mệt rồi...
Lâm Vũ khẽ vặn vẹo người né tránh, giọng điệu yếu ớt giống như đang làm nũng hơn là từ chối. Sự tương phản giữa tính cách ngây thơ, hiền lành lúc này với sự dạn dĩ, gạ gẫm lúc nãy của em khiến hắn đặc biệt vừa mắt
Hắn siết chặt eo em hơn, khiến nơi giao hợp giữa hai người một lần nữa khẽ động, thúc nhẹ vào bên trong. Hắn kề sát môi vào vành tai em, khàn giọng nói
Trương Minh Viễn
Trương Minh Viễn
Tôi đã cho phép em nghỉ ngơi chưa? Ngoan ngoãn nằm im để tôi ôm, nếu còn dám nhúc nhích gạ gẫm, tôi sẽ không để em ngủ yên đêm nay đâu
Lời đe dọa đầy tính chiếm hữu của hắn làm em co rúm người lại, không dám động đậy nữa. Em ngoan ngoãn nhắm mắt, tận hưởng sự bao bọc ấm áp của hắn, chìm dần vào giấc ngủ sau một đêm bị vắt kiệt sức lực
diu diu bị đao
diu diu bị đao
END chap3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play