Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

ĐÔNG CHÍ

Chương 1

ĐÔNG CHÍ Chương 1: Thư Kí Tiêu anh được lắm ! Tác giả : Vọng Nguyệt Chi Miêu ……………………………… Thời tiết buổi sáng mùa thu khá là dễ chịu đối với một người sợ cái nắng nóng như Tiêu Chiến, hôm nay anh đến công ty sớm hơn mọi ngày một chúc nên bản thân cũng không vội vì thế anh ghé vào một quán cafe gần đó mua cho mình một ly cafe rồi thong thả dạo bộ đến công ty Tiêu Chiến vừa bước vào phòng trà của công ty thì đã nghe tiếng thì thào xì xầm bàn tán của tổ thư kí, cái giọng vang vang của Bội Ngọc đúng là không lẫn vào đâu được _ Tôi nghe nói hôm nay đại minh tinh Giai Kỳ sẽ ghé công ty mình đó Nhã Tịnh nghe vậy liền háo hức cất tiếng hỏi _ Sao cô biết ? Bội Ngọc hất mũi một cái rồi lãnh lót trả lời _ Tuần trước sếp mình đi event đã trao đổi số điện thoại với cô ấy và ... hôm qua họ đã ăn tối cùng nhau, tôi chắc rằng hôm nay cô ấy sẽ đến công ty chúng ta, xưa nay cái quy trình này của sếp mình chưa hề thay đổi, dù là tiểu minh tinh hay đại lưu lượng thì vẫn thế nhé Khả Nguyệt nghe vậy liền lên tiếng _ Tôi thích cô ấy chết được, tôi nhất định phải tranh thủ cơ hội xin cô ấy cho tôi chụp hình Tiêu Chiến nghe câu chuyên có vẻ rôm rả và và bắt đầu đi xa trong khi đã đến giờ làm việc nên anh hắng giọng một cái rồi cất tiếng _ Nếu các cô vẫn muốn có cơ hội gặp thần tượng của mình thì tốt nhất nên mau chóng bắt tay vào công việc Nghe giọng của Tiêu Chiến cả bốn người đều giật mình đồng loạt đưa tay nhìn đồng hồ rồi ríu rít xin lỗi và ba chân bốn cẳng chay đi _ Xin lỗi thư ký Tiêu ... Xin lỗi ... Xin lỗi... Tiêu Chiến vốn không có ý làm khó nên chỉ cười nhẹ cho qua nhưng chức tránh thì vẫn phải thực hiện cho tốt, anh đưa tay ra hiệu chặn Hi Văn lại rồi nghiêm giọng nói _ Cô nên quản lại mấy cô ấy Hi Văn cuối thấp người rồi cất tiếng _ Xin lỗi thư ký Tiêu là do tôi thất trách _ Được rồi cô đi làm việc của mình đi _ Dạ Tiêu Chiến sau khi cẩn thận kiểm trả lại loại cà phê mà Vương tổng Vương Nhất Bác thích uống vào những ngày giao mùa như thế nào rồi mới an tâm trở về phòng làm việc, bởi vì Nhất Bác có thói quen uống cà phê theo từng mùa, ít nhất thì thói quen này được Tiêu Chiến nghi nhớ suốt 6 năm nay kể từ khi anh bắt đầu làm thư kí riêng cho văn phòng tổng giám đốc rồi đến hôm nay thì là thư kí riêng cho Vương tổng Mọi chuyện thật không khác với dự đoán của mọi người là mấy bởi Nhất Bác đến công ty chưa đầy 30 phút thì Giai Kỳ đã đến, ở ngoài cô ấy còn đẹp và thân thiện hơn trên truyền hình rất nhiều, bởi vì cô là vị khách đặc biệt của Vương tổng nên cũng được đón tiếp một cách đặc biệt hơn, cà phê mà cô uống là do đích thân Tiêu Chiến pha, bình thường Tiêu Chiến chỉ pha cà phê cho riêng Nhất Bác và mẹ cậu ấy nhưng Giai Kỳ là trường hợp đặc biệt của Nhất Bác nên bản thân một thư kí trưởng như Tiêu Chiến cũng đặc biệt hiểu ý người khác hơn. Tiêu Chiến sau khi pha cà phê cho Nhất Bác và Giai Kỳ xong thì để cho Hi Văn mang vào còn bản thân nhanh chóng bắt tay vào việc bởi Nhất Bác xưa này chưa bào giờ để tình cảm xen vào tốc độ công việc của cậu ta, cho dù có Giai Kỳ hay không thì guồng quay công việc cậu ta vẫn vận hành với tốc độ chóng mặt và đó chính là lý do cậu ta cần đến 5 người thư kí cho riêng mình. Chuông điện thoại của phòng thư kí vang lên Bội Ngọc sau khi nghe máy thì chạy vội đến bàn làm việc của Tiêu Chiến hớt hãi nói với anh _ Thư Kí Tiêu , chủ tịch Vương bà ấy đang trong thang máy Tiêu Chiến không trả lời Bội Ngọc mà lập tức chạy vội đến gõ cửa phòng Nhất Bác, nghe tiếng gõ cửa Nhất Bác cất tiếng _ Vào đi Tiêu Chiến vừa mở cửa bước vào Nhất Bác đã cất tiếng trước _ Sao thế ? _ Chủ tịch Vương đang trong thang máy _ Mấy phút nửa thì tới ? _ Khoảng 2 phút Nhất Bác đưa ánh mắt nhìn về phía Giai Kỳ rồi cất tiếng _ Đưa cô ấy ra ngoài _ Vâng Vương Tổng Tiêu Chiến hướng về phía Giai Kỳ người hơi cuối xuống đưa tay làm động tác mời rồi cất tiếng _ Giai Kỳ tiểu thư mời đi lối này Giai Kỳ đưa mắt nhìn Nhất Bác nhưng bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị có chút lạnh lùng lại pha lẫn chút ấm áp của cậu ta mà ấm ức cất lời _ Em muốn chào mẹ anh Nhất Bác không nhìn cô nữa mà tập trung vào công việc nhưng vẫn nhẹ nhàng đáp lời _ Mẹ anh không dễ để người khác chào đâu Giai Kỳ nhìn thấy thái độ cương quyết của Nhất Bác đành bất lực theo Tiêu Chiến rời đi, nhưng họ chưa kịp rời đi thì đã nghe thấy tiếng mở cửa cùng giọng nói quen thuộc vang lên _ Không cần vội như vậy Nhất Bác đưa mắt nhìn Tiêu Chiến rồi cất tiếng _ Thư kí Tiêu canh thời gian chính xát quá Tiêu Chiến nghe ra được giọng điệu của Nhất Bác nên hiểu cậu ta muốn gì nên anh nhanh nhẹn cuối người lễ phép chào bà Vương và lấy lí do công việc để đưa Giai Kỳ nhanh chóng rời đi, Giai Kỳ cũng nghe ra được mùi vị của bầu không khí trong phòng nên cũng ngoan ngoãn theo Tiêu Chiến rời đi Tiêu Chiến dẫn Giai Kỳ theo một lối khác rời khỏi công ty để tránh chạm mặt thư kí của chủ tịch Vương, anh đích thân tiễn cô ra tận bãi đỗ xe nhìn cô an toàn rời đi cùng người quản lý của mình mới an tâm quay lại văn phòng. Tiêu Chiến vừa bước vào văn phòng Hi Văn đã vội vàng cất lời _ Chủ Tịch Vương tìm anh _ Tôi biết rồi, cô làm việc của mình đi Tiêu Chiến nhanh chóng đi về phía phòng làm việc của Nhất Bác sau khi đưa tay gõ cửa anh cận thận bước vào rồi lễ phép cất tiếng _ Chủ Tịch Vương chào bà Bà nhìn Tiêu Chiến rồi chỉ tay vào tách cà phê trên bàn mà nói _ Ta không quen uống cà phê người khác pha _ Chủ tịch Vương xin lỗi tôi lập tức pha lại tách khác cho bà ngay Tiêu Chiến chưa kịp xoay người bước đi thì đã nghe giọng bà ấy vang lên _ Tôi càng không quen với việc đến đây mà không nhìn thấy cậu _ Xin lỗi chủ tịch Vương Tiêu Chiến hiểu bà ấy muốn nói gì nhưng sắc mặt anh vẫn không đổi, khuôn miệng lúc nào cũng giống như lấp ló một nụ cười, từ khuôn mặt tươi tắn của anh đã mang lại một nguồn năng lượng tích cực rất lớn, dù trong bất kì hoàn cảnh nào sắc mặt anh vẫn không đổi cũng chính bởi bản lĩnh và sự đềm tĩnh đó của anh mà anh đã nhận được sự ưu ái rất lớn từ Nhất Bác Nhất Bác hiểu ý mẹ cậu đang muốn nói nên cất tiếng đỡ lời cho Tiêu Chiến _ Là con cần anh ta làm chút việc cho mình Vừa nghe Nhất Bác nói bà liền dùng ánh mắt có 3 phần sát khí 7 phần dửng dưng nhìn cậu rồi cất tiếng _ Mẹ biết. Ngoài Vương tổng con ra còn ai dám sai bảo cậu ta chứ Tiêu Chiến nghe rõ giọng điệu có pha chút tức giận của bà liền cất tiếng xoa dịu tình hình _ Chủ tịch Vương lần sau tôi nhất định ra tận cổng công ty đón bà Bà nhìn Tiêu Chiến cười mĩm rồi nhẹ giọng hơn mà nói _ Cháu là người của Vương Tổng đây cháu làm vậy ta thật sự không dám nhận Nhất Bác nghe vậy liền cất tiếng _ Mẹ có cần nói chuyện đến khó nghe như vậy không ? Rồi đưa mắt sang Tiêu Chiến mà nói _ Thư ký Tiêu anh ra ngoài trước đi Tiêu Chiến gật nhẹ đầu định xoay người bước đi thì bị Mẹ Nhất Bác ngăn lại _ Thư Kí Tiêu không cần phải ra ngoài đâu để bà già này đi Nói xong bà đứng dậy cầm túi xách bước nhanh ra cửa Tiêu Chiến cũng nhanh chân bước theo sau và nói _ Chủ tịch Vương để tôi tiễn Bà Bà gật nhẹ đầu với Tiêu Chiến rồi xoay qua nhìn Nhất Bác mà nói _ Đừng tưởng mẹ không nói gì là không có cách với cô ta _ Mẹ à _ Tối về nhà dùng cơm với mẹ Nhất Bác đưa ánh mắt bất lực nhìn bà rồi lại nhìn chầm chầm vào laptop chăm chú làm việc, Bà cũng không phiền cậu nửa nên cùng Tiêu Chiến rời đi , trước khi rời khỏi công ty bà cũng không quên để lại cho Tiêu Chiến một mệnh lệnh _ Nhiệm vụ của cậu là hôm nay là phải nhắc Vương Tổng của cậu về nhà ăn cơm, cậu hiểu ý tôi chứ? _ Vâng ! Thư Chủ tịch Nhiệm vụ này đúng là làm khó cho Tiêu Chiến rồi bởi cậu biết Nhất Bác hôm nay nhất định sẽ không chịu về nhà dùng cơm nhưng mà anh không hoàn thành nhiệm vụ thì chắc chắn cũng sẽ không yên với mẹ cậu ta đúng là tiến thoái lưỡng nan mà ---------------- Đã hơn 7 giờ tối Nhất Bác vẫn chưa có dấu hiệu muốn tan ca, Tiêu Chiến trong lòng có chút lo lắng bởi anh là người hiểu rõ tính khí của cậu ấy, càng ép buộc thì cậu ấy càng chống đối xem ra bữa cơm hôm nay có vẻ vất vả cho tổ thứ kí rồi, Tiêu Chiến đưa cho Hi Văn một tập hồ sơ rồi ra hiệu cho cô ấy đi vào báo cáo nhằm thăm dò tình hình Hi Văn đưa tay gõ cửa rồi nhẹ nhàng bước vào đặt tập hồ sơ lên bàn và nói _ Vương tổng hạn mục bên nhà máy thoát nước đã kí kết theo yêu cầu của chúng ta rồi Nhất Bác mắt vẫn dán chặt vào laptop của mình mà nói _ Để đó đi chút nửa tôi xem _ Dạ Hi Văn dạ nhẹ một tiếng rồi xoay người bước ra, sau khi khép cửa phòng lại cô mới dám thở mạnh không khí trong phòng dường như đặt quánh lại đến thở cũng rất là khó khăn, Hi Văn nhìn Tiêu Chiến rồi lắc nhẹ đầu, Tiêu Chiến ra hiệu cho cô quay về bàn làm việc của mình, dù đã đến giờ tan ca nhưng không ai dám ra về dù không có lệnh tăng ca nhưng với không khí hiện tại thì cho dù có cho chắc cũng không ai dám về sớm. Tiêu Chiến suy nghĩ một chút rồi nói với Khả Nguyệt bảo cô ấy đem điều khoản hợp đồng mới bên sắt thép yêu cầu qua cho anh, bản yêu cầu này đã được gửi đến công ty từ hôm qua nhưng chưa có đám phán chính thức từ hai bên nên anh chưa báo cáo với Nhất Bác nhưng xem ra hôm nay không thể không dùng tới rồi Tiêu Chiến tự mình vào báo cáo với Nhất Bác, anh đặt tập hồ sơ lên bàn rồi nhẹ nhàng cất giọng _ Vương Tổng ! bên phía sắt thép có một chút yêu cầu cần thay đổi trong việc cung cấp nguyên vật liệu cho kì hạn tiếp theo Nhất Bác lập tức dừng tay lại ánh mặt cậu tập trung vào bản hợp đồng mới với bên sắt thép, mà đều đầu tiên cậu chú ý chính là ngày tháng nhận được hợp đồng mới này bởi cậu muốn biết xem mẹ cậu thật ra đang muốn ra tay với cậu thế nào Hồ sơ này nhận được từ hôm qua, hai bên công ty vẫn chưa chính thức đàm phán mà Tiêu Chiến đã vội vàng báo cáo với cậu xem ra anh ta đúng là cùng đường nên làm liều rồi, xem ra mẹ cậu đã đoán nắm bắt tin thức của cậu quá nhanh rồi. Nhất Bác dùng cái âm điệu khàn khàn lạnh lùng đặc trưng của mình cất lời với Tiêu Chiến _ Thư kí Tiêu anh được lắm _ Vương Tổng xin lỗi cậu Nhất Bác trong lòng rất không vui nhưng cậu cũng là một người hiểu chuyện, cậu biết rõ sức ép mà mẹ cậu đặt ra cho tổ thứ kí là gì cũng hiểu rõ năng lực và sự cống hiến của từng người dành cho công ty là gì nên cũng không làm khó họ, nhưng tức giận vẫn là tức giận cậu bỏ mặc sự tồn tại của Tiêu Chiến mà tự mình nhấc máy gọi cho Hi Văn _ Dạ tôi nghe thưa Vương tổng _ Chuẩn bị xe tôi về nhà dùng cơm _ Dạ tôi sẽ làm ngay Hi Văn đã làm thư kí cho Nhất Bác được 3 năm nên cũng ít nhiều hiểu biết tất cả mọi sở thích cũng như tính cách của Nhất Bác nên khi nghe giọng điệu của cậu ta cô hiểu Tiêu Chiến đang hứng chịu mưa bom lửa đạn như thế nào, mà nhất thời rùng mình một cái rồi lập tức đi lấy phần quà mà Tiêu Chiến chuẩn bị sẵn đưa cho tài xế và đứng đó đợi Nhất Bác tan ca mới dám ra về Tiêu Chiến thấy tình hình căng thẳng cũng tự mình tìm đường rút lui, anh cuối người chào Nhất Bác rồi cất tiếng _ Nếu không còn gì nửa tôi xin phép ra ngoài trước Thấy Nhất Bác không phản ứng gì nên anh cũng im lặng mà chuồn ra ngoài, biết mọi chuyện đã được giải quyết nên Tiêu Chiến và mọi người nhìn nhau thở ra một cách nhẹ nhõm nhưng họ cũng biết rõ đây là bữa cơm khó nuốt của Nhất Bác nên ai nấy cũng tự chuẩn bị sẵn tinh thần cho trận cuồng phong vũ bão ngày mai.

chương 2

Nhất Bác về đến nhà cũng đã hơn 8 giờ tối, xe vừa rẽ vào biệt thự của Vương gia bảo vệ đã nhanh chóng chạy ra cung kính cuối chào cậu, Nhất Bác đưa mắt nhìn bảo vệ rồi lên tiếng hỏi _ Mẹ tôi đang ở đâu ? _ Dạ phu nhân đang ở nhà mát ngoài vườn hoa _ Tôi biết rồi Xe của Nhất Bác rẽ lối sang phải vào biệt phủ tài xế liền cất tiếng hỏi _  Bây giờ ngài ra vườn hoa luôn đúng không ? _ Không . cứ đến cổng chính tôi sẽ tự mình đi  _ Dạ Nhất Bác đã làm con trai bà hơn 27 năm cũng xem như đủ lâu để biết tính bà, mẹ cậu đã muốn cậu tự mình đi bộ qua đó thế nên nếu không muốn chọc giận bà thì tốt nhất cậu không nên để tài xế lại xe đến đó. Không khí mùa thu có chút se lạnh, Nhất Bác sau khi bước xuống xe liền được đón tiếp bằng nụ cười ấm áp và ánh mắt nhớ nhung của quản gia Lâm, bà ấy đã làm việc ở nhà cậu hơn 30 năm, tuổi thơ của Nhất Bác chính là lớn lên trong vòng tay bà ấy vì thế đối với Nhất Bác bà ấy chính là người mẹ  thứ hai của cậu, Sau khi ba cậu qua đời mẹ cậu một mình tiếp quản sự nghiệp thời gian dành cho cậu càng ít đi vì thế hầu như chỉ có quan gia Lâm là luôn túc trực bên cậu. Nhất Bác bước xuống xe hai tay cho vào túi quần miệng mở một nụ cười rất ấm áp đôi mắt triều mến nhìn bà, dù là quản gia nhưng trong tim bà Nhất Bác chẳng khác gì con trai mình vì thế bà vội vàng bước đến ôm cậu vào lòng rồi xoa nhè nhẹ mái tóc cậu mà cất lời _ Sao lâu như vậy cậu mới chịu về nhà ? có biết bà già này nhớ cậu đến không thở nổi rồi không ? Nhất Bác cũng dịu dàng đáp lại lời bà _ Dì lâm à ! có cần khoa trương như vậy không ? _  Không khoa trương ... không hề khoa trương, bà già này thật lòng rất nhớ cậu Nhất Bác cũng chìu theo ý bà nên đứng yên cho bà ôm, cho bà cưng nựng một lúc sau mới cất lời _ Mẹ cháu đâu ? Nghe Nhất Bác cất tiếng  hỏi bà mới thả cậu ra rồi nhẹ nhàng cất lời _ Phu nhân đang ở vườn hoa _ Cháu ra gặp mẹ đây _ Khoan đã Bà đưa tay ra sau lấy chiếc khăn choàng từ tay người làm trong nhà đưa cho Nhất Bác rồi căn dặn _ Trời đang lạnh , khoác thêm cho phu nhận kẻo bà ấy lại cảm lạnh Nhất Bác cười nhẹ một cái rồi nheo mắt với bà mà nói _ Dì Lâm đúng là chu đáo nhất Nói xong Nhất Bác đưa tay nhận chiếc khăn rồi đi về phía hoa viên, trời thu vào buổi tối đúng là có chút se lạnh nếu không cẩn thận giữ ấm cơ thể nhất định sẽ cảm lạnh ngay. Nhất Bác nhanh chân bước về phía mẹ cậu, cậu nhìn thấy mẹ mình đang một mình ngồi vừa  thưởng trà và vừa đọc sách cậu vội bước tới choàng khăn lên vai bà rồi cất tiếng _  Trời tối sương lạnh mẹ không nên ở ngoài này đọc sách sẽ rất dễ cảm lạnh Bà Vương đua tay sửa lại chiếc khăn Nhất Bác vừa choàng cho mình rồi cất tiếng _ Con còn biết trời đã tối sao ? Nhất Bác đưa khuôn mặt nũng nịu nhìn bà rồi nhanh chóng xoay hướng câu chuyện _ Haiz .... con đói chết đi được chúng ta cùng ăn cơm đi nào _ Ta no rồi  Nhất Bác nhanh chống nở một nụ cười giả lả rồi tiếp lời _  Mẹ định để con trai mình đói chết hay sao ? Bà Vướng vẫn giữ nét mặt giận dỗi nhưng khuôn miệng vẫn không giấu được nụ cười, chậm rãi đứng dậy cùng  Nhất Bác vào nhà Sau khi dùng bữa xong cả hai cùng uống trà lúc này bà mới nói vào vấn đề chính mình muốn, Bà đưa ánh mắt nghiêm nghị nhìn Nhất Bác rồi nói _ Con với Giai Kỳ là thế nào ? Nhất Bác nhúng vai một cái rồi hờ hửng đáp lời bà _  Không thế nào hết ? _ Tin tức hẹn hò là sao ? _  Thì là hẹn hò thôi. chả sao hết  _ Vậy Tiểu Tịnh con tính thế nào ? _ Cô ta thì có liên quan gì đến con ? _ Chẳng phải hai đứa là thanh mai trúc mã của nhau sao? dù gì con cũng không yêu cái cô Giai Kỳ kia vậy tại sao không cho Tiểu Tịnh một cơ hội _  Mẹ à ! có phải mẹ hiểu lằm gì không vậy ? con với Ninh Tịnh chỉ là cùng nhau lớn lên dưới bầu trời Bắc Kinh này thôi làm gì có chuyện thanh mai với trúc mã mẹ đừng làm quá vấn đề lên như thế nửa _  Hai đứa dù sao cũng lớn lên bên nhau từ nhỏ mà, con cũng đừng nói chuyện tuyệt tình như thế _ Con chỉ là theo mẹ đến chào hỏi ba mẹ cô ta thôi, chưa bào giờ làm bạn với cô ta, còn nửa nếu mẹ với cô ta cứ ồn ào như năm hai trung học của con thì đừng trách con trở mặt _  Nếu con thật lòng thích Giai Kỳ mẹ sẽ không ý kiến, chỉ là con thuận mắt với cô ta nên mới hẹn hò vậy tại sao đối với Tiêu Tịnh con lại hà khắc với con bé như thế ? _ Mẹ cũng vừa nói là con thuận mắt mà _ Tiểu Tịnh có gì không tốt chứ con ? mẹ với mẹ nó lại là bạn thân của nhau, chúng ta có phải thân càng thêm thân không con ? _ Cô ta ồn ào chết được _ Có phải con muốn chống đối mẹ không ? Nhất Bác nghe ra giọng đệu mất bình tĩnh của bà nên nhanh chống tìm đường tháo lui, cậu giả vờ ngáp một cái thật dài rồi đưa tay nới lỏng caravat của mình và vờ vịt cất lời _ Mẹ à con buồn ngủ quá mình nói chuyện sau nha ! Nói xong cậu bước đến ôm vai bà rồi thì thầm _ Mẹ cũng nên ngủ sớm đi . Con về đây Nhất Bác xoay người bước đi tránh ánh mắt khó chịu của mẹ cậu, bà thấy bóng lưng tháo chạy của Nhất Bác thì có chút không hài lòng mà nói với theo _ Con đừng tưởng như vậy là xong với mẹ Nhất Bác nhẹ nhàng đáp lời bà _ Mẹ ngủ ngon --------------------------- SÁNG HÔM SAU TẬP ĐOÀN VƯƠNG THỊ Hôm nay mọi người trong tổ thư kí đều tự động đi làm rất sớm, còn 30 phút nửa mới tới giờ làm  mà mọi người đã sẳn sàng cho công việc, Tiêu Chiến hôm nay đặc biệt chu đáo hơn mọi ngày anh đã xấp xếp công việc đâu vào đấy, đang trong tư thế đợi Nhất Bác đến công ty Nhất Bác vừa bước vào cổng bảo vệ đã báo cho phòng thư kí vì vậy mà Nhất Bác vừa tới phòng làm việc cũng vừa lúc Tiêu Chiến bưng một tách cà phê nóng hỏi đặt lên bàn cho cậu còn trên tay ôm một xấp dầy hồ sơ cần cậu ta giải quyết. Nhất Bác sau khi nhấp một ngụm cà phê mới bắt đầu vào công việc, cậu lắng nghe Tiêu Chiến báo cáo sau đó mới tự mình cẩn thận xem xét từng dự án mà Tiêu Chiến trình lên. Trong tất cả dự án Tiêu Chiến trình lên có một dự án mà phía đối tác là tập đoàn dầu khí Mạc Thị, Nhất Bác đưa dự án đến trước mặt Tiêu Chiến rồi hỏi _  Ai đàm phán hợp đồng này Tiêu Chiến cầm bảng hợp đồng lên xem rồi cẩn thận lướt trên ipap của mình tìm chi tiết hợp đồng chưa đến 10 giây anh đã có đáp án cho Nhất Bác _  Hợp đồng này là Chủ Tịch Vương đích thân giao cho giám đốc Trần _ Tôi hiểu rồi anh ra ngoài trước đi Tiêu Chiến dạ một tiếng sau đó cuối người chào Nhất Bác rồi rời đi, Nhưng đi được vào bước thì Ipap anh hiện lên mail của phòng thư kí báo cáo là Giai Kỳ lại đến cô ấy đang ở đại sảnh chuẩn bị lên, Tiêu Chiến lập tức báo cáo với Nhất Bác _ Vương Tổng cô Giai Kỳ đang ở đại sảnh, cô ấy đang lên đây _  15 phút nửa anh xấp xếp cho cô ấy rồi khỏi đây, đừng để chạm mặt mẹ tôi _  Dạ. Trang phục của cô Giai Kỳ đã được giao đến công ty có cần tôi xấp xếp một phòng thử đồ cho cô Giai Kỳ không ? _ Không cần. Anh hãy cho người chuyển đến nhà cô ấy _ Dạ Nói xong anh nhanh chóng quay người rời đi để chuẩn bị mọi việc, Tiêu Chiến pha thêm một tách cà phê cho Giai Kỳ rồi cẩn thận dặn dò Hi Văn mọi chuyện _ 15 phút nửa đưa Giai Kỳ tiểu thư rời khỏi đây _ Dạ thư kí tiêu _ Không được dùng xe của Vương tổng hãy dùng xe của tôi và chọn tài xế khác cho cô ấy. tránh để cô ấy gặp chủ tịch Vương. _ Dạ. Hi văn lập tức theo sự xấp xếp của anh mà làm việc, còn Tiêu Chiến anh cẩn thận điều tra lại bản hợp đồng mà Nhất Bác vừa hỏi, Tiêu Chiến vốn luôn cẩn thận như vậy trong công việc, anh cũng hiểu rõ tính cách của Nhất Bác nếu không có vấn đề cậu ta sẽ không hỏi như vậy. Quả thật bản hợp đồng có chút vấn đề, nó được kí kết dưới danh nghĩa là công ty con của tập đoàn dầu khí Mạc Thị và người phụ trách phía sau nếu anh đoán không làm thì rất có thể là Mạc Ninh Tinh con gái duy nhất của tập đoàn Mạc Thị. Tiêu Chiến cũng biết khá rõ về mối quan hệ của Nhất Bác và Ninh Tịnh nên nếu lần này anh không khéo léo giải quyết vấn đề thì e rằng những ngày tháng sau này của anh và mọi người khó mà vui vẻ được. Tiêu Chiến vẫn đang nghiên cứu lại tất cả các hạng mục của hợp đồng để tìm ra mấu chốt giải quyết vấn đề thì chính chủ đã tìm đến. Nhã Tịnh chạy đến vẻ mặt lo lắng nhỏ giọng nói với anh _ Thư kí Tiêu chỉ tịch Vương và cô Mạc đang ở đại sảnh công ty Tiêu Chiến sau khi nghe Nhã Tịnh nói liền chạy như bay đến phòng Nhất Bác, Nhã Tịnh cũng nhanh chân chạy theo anh, Tiêu Chiến sau khi gõ cửa đã nhanh chóng bước vào dùng giọng điệu nửa vội vàng nửa điềm tĩnh nói với Nhất Bác  _ Chủ tịch Vương đang ở đại sảnh còn có cả Mạc tiểu thư Nhất Bác gật nhẹ với Tiêu Chiến rồi nhẹ giọng nói với Giai Kỳ _ Anh có việc em về trước đi tối anh sẽ tìm em Giai Kỳ không hiểu vấn đề là gì nhưng nhìn không khí căng thẳng trong phòng làm việc của Nhất Bác cô cũng chẳng còn tâm trạng mà ở lại nên chỉ dạ nhỏ một tiếng Tiêu Chiến hướng về phía Giai Kỳ hơi cuối người nhẹ giọng nói _ Giai Kỳ tiểu thư xe đã chuẩn bị sẵn mời cô đi lối này . Tiêu Chiến cho Nhã Tịnh tiễn Giai Kỳ ra về còn bản thân anh nhanh chóng ra đón chủ tịch Vương. Cuộc chiến giữa Nhất Bác và mẹ anh chưa bao giờ có hồi kết nhất là khi có mặt Ninh Tịnh bên cành bà thì bà càng ra sức ép Nhất Bác hơn. Một buổi sáng xen lẫn giữa công việc và những khía cạnh riêng tư làm Nhất Bác đặc biệt mệt mỏi, sau bữa cơm trưa cùng mẹ và Ninh Tinh Nhất Bác trở về công ty với tâm trạng khá buồn bực Nhất Bác bước vào văn phòng và yêu cầu pha cho mình một tách cà phê nhưng do đang là giờ nghỉ trưa nên chỉ có một mình Hi Văn trực thế nên cô ấy đã thay Tiêu Chiến pha cà phê cho Nhất Bác Bình thương Hi Văn là người mang cà phê vào nhưng đêu do Tiêu Chiến pha thế nên tách cà phê này Nhất Bác vừa uống một ngụm thấy không hài lòng, cậu không uống được mùi vị quen thuộc của thường ngày càng làm tâm trạng cậu tệ hơn. Nhất bác nhấc điện thoại gọi cho tổ thư kí, Hi Văn sau khi nhận điện thoại đã nhanh chóng chạy vào. nhìn thấy Hi Văn Nhất Bác đưa tay chỉ vào tách cà phê và hỏi _  Nó không giống với ly cà phê buổi sáng _ Dạ xin lỗi Vương tổng ! Cà phê Vương Tổng uống đều do thư kí trưởng Tiêu đích thân pha, bây giờ là giờ nghỉ trưa anh ấy vẫn chưa về công ty Nhất bác đưa tay nhìn đồng hồ sau đó nói _ 10 phút nửa nói anh ta pha cho tôi một tách cà phê. Hi Văn có chút sợ sệt nên giọng nói có chút rung rung đáp lời Nhất Bác _ Xin lỗi Vương tổng thư kí Tiêu hôm nay xin về trễ 30 phút Nhất bác hay đầu chân mày đâu lại nét mặt u ám gằng từng tiếng hỏi Hi Văn _ Tại sao ? Hi Văn lúc này bị Nhất Bác do đến hồn phách cũng không còn nên biết cái gì cô liền thành thật nói hết ra _ Thư kí Tiêu bán nhà nhưng giấy tờ nhà gặp vấn đề vì vậy mà anh ấy đang liên hệ với bên ngân hàng để vay tiền Nét mặt Nhất Bác giãn ra một chút nhưng giọng nói vẫn khàn đặc lạnh băng _ Anh ta đổi nhà sao ? _ Dạ không. Hình như anh ấy cần tiền vì hôm qua tôi thấy anh ấy liên hệ thuê nhà ở. _ Được rồi cô ra ngoài đi, khi nào anh ta về nói pha cho tôi một tách cà phê. Hi Văn lấy hết bình tĩnh bước ra ngoài, ra khỏi văn phòng của Nhất Bác cô mới dám thở mạnh Sau khi lấy lại bình tĩnh cô lập tức gọi điện cho Tiêu Chiến, Sau khi nhận được điện thoại của Hi Văn Tiêu Chiến lập tức chạy vội về công ty chưa đến 10 phút anh đã có mặt ở văn phòng. Anh đích thân pha cà phê mang vào cho Nhất Bác, mồ hôi vẫn vương trên trán anh rồi khẽ chạy dọc theo khuôn hàm rơi xuống chiếc cố cao thanh tú của anh, Tiêu Chiến đúng là một mỹ nam thật thụ cái nét hững hờ đó của anh đến cả một vương tử tài sắc đủ cả như Nhất Bác còn phải ngẩn ngơ mất mấy giây để ngấm. Tiêu Chiến đặt ly cà phê lên bàn nhẹ giọng xin lỗi Nhất Bác _ Xin lỗi Vương tổng Nhất bác đưa tay lên xem đồng hồ rồi mới chậm rãi lên tiếng _ Vừa kịp giờ làm việc của anh. Anh ra ngoài được rồi _ Dạ Tiêu Chiến vừa ra đến cửa đã thấy Hi Văn nét mặt cáo lỗi đợi sẵn, anh cười nhẹ rồi cất tiếng _ Không sao _ Thư kí Tiêu em xin lỗi vì lúc nảy Vương tổng nhất định đòi uống cà phê anh pha _ Được rồi , cô làm việc của mình đi _ Công việc của anh sao rồi ? có bị ảnh hưởng không ? _ Tạm ổn rồi _ Vậy em đi làm việc của mình nha _ uh Tiêu Chiến  bắt tay vào công việc nhưng hôm nay sự tập trung của anh không được như thường ngày bởi anh liên tục nhận những cuộc gọi cho việc riêng của mình, cuộc gọi làm anh phân tâm nhất vẫn là của Phồn Tinh, đâu giây bên kia giọng Phồn Tinh có chút hốt hoảng vang lên _ Chiến ca ! Tuyền Lộ tỷ ấy mới nôn ra rồi ngất đi rồi bác sĩ đang cấp cứu em một mình ở đây rất sợ Tiêu Chiến sau khi nhận điện thoại cũng hốt hoảng không kém giọng anh bắt đầu mất tĩnh đáp lại lời Phồn Tinh  _  Anh đến bệnh viện ngay đây em đừng quá lo lắng Tiêu Chiến sau khi cúp máy đã trực tiếp giao phó mọi việc cho Hi văn, anh nhanh chóng xin phép Nhất Bác cho mình nghỉ một buổi vì việc riêng của gia đình rồi nhanh chóng đến bệnh viện với Tuyền Lộ Nhất Bác không làm khó anh là bởi vì Tiêu Chiến trước nay chưa bao giờ trễ nảy công việc nếu không phải vì bắt đắc dĩ anh sẽ không rời đi trong giờ làm việc  Nhất Bác hôm nay tâm trạng cũng khá tệ trong đầu cậu luôn luẩn quẩn trong cuộc hẹn ba ngày sau với mẹ cậu, bà yêu cầu Nhất Bác trong ba ngày nhất định phải cho bà gặp được người mà cậu thật lòng thích còn nếu chỉ là hẹn họ tìm hiểu thì người đó phải là Ninh Tịnh chứ không phải Giai Kỳ . Nhất Bác vốn dĩ không sợ sức ép từ mẹ cậu nhưng lần này cậu vừa kí được một hợp đồng rất lớn tầm cở thế giới nếu thành công nó sẽ đưa tên tuổi của cậu trở ông vua bất động sản vì thế trong quá trình hoàn thành công trình xuyên quốc gia này cậu nhất định phải cẩn thận, không thể để bà hoàng sắt thép là mẹ cậu kết hợp với ông vua dầu khí Mạc thị gây khó dễ cho cậu được. Nhất Bác nhất thời không thể tập trung vào công việc được nên cậu thả lỏng đầu óc lướt một chút trên bản tin thời sự quốc tế, có một mẩu tin đặc biệt thu hút cậu đó lag tin tức về tổng thống pháp và người vợ hợp pháp đông tính của ông, Nhất Bác trong đầu chợt nảy ra ý định tìm một người như vậy để trấn áp mẹ anh, nghĩ là làm cậu tự mình rà xoát lại tất cả các mối quan hệ của mình để tìm một người đủ tin tưởng để cùng cậu diễn vở kịch này, nhưng có lẽ việc này khá khó khăn với Nhất Bác rồi.

chương 3

Tiêu Chiến từ bệnh viện đến thẳng công ty, trên người anh vẫn mặc bộ quần áo của hôm qua nét mặt vô cùng mệt mỏi, anh pha cho Nhất Bác một tách cà phê, cũng tự pha cho mình một tách giống như thế đã sáu năm nay anh luôn uỗng cùng một loại cà phê với Nhất Bác, cũng chẳng nhớ rõ là Nhất Bác đã thay đổi thói quen uống cà phê của mình hay bản thân Tiêu Chiến thay đổi theo khẩu vị của cậu ta để tiện cho công việc của anh nữa. Tiêu Chiến hôm nay khá mệt mỏi, anh đứng ngay bàn làm việc của mình vừa nhấp một ngụm cà phê vừa xem xét lại mọi việc của hôm qua cũng như những việc cẩn thiết của hôm nay, thỉnh thoảng hai đầu chân mày anh lại đâu nhẹ vào nhau rồi dùng tay xoa xoa thái dương mới tiếp tục công việc Nhất Bác vì không thể tập trung vào công việc nên ánh mắt đôi lúc lại bị phân tán và ngay cái lúc những mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt Tiêu Chiến lại chính là lúc ánh mắt lạc hướng của Nhất Bác chạm vào, cậu vô thức ngắm anh một lúc có lẽ đây là lần đầu tiên cậu để ánh mắt mình khám phá nét tuấn mỹ trên khuôn mặt anh, bất giác môi cậu nở một nụ cười hài lòng với ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu mình, với một người kín miệng và chuyên nghiệp như Tiêu Chiến lại còn sở hữu nhan sắc đỉnh cao không thua kém cậu là bao nên nếu kết hợp cùng nhau có phải cậu sẽ bớt đi nhiều phiền toái và cũng đỡ mất mặt hơn hay không , nhưng phải làm thế nào để anh ta đồng ý mới là một đều nan giải Nhất Bác nghĩ là làm cậu lập tức cho người đều tra Tiêu Chiến nhưng kết quả nhận được không như mong đợi của cậu bởi Tiêu Chiến sống khá kín tiếng không có bất cứ yếu điểm nào để Nhất Bác có thể  tấn công, Tiêu Chiến lớn lên trong cô nhi viện, khi anh được 9 tuổi thì gia đình anh xảy ra tan nan ba mẹ anh qua đời vì thế anh được gửi vào cô nhi viên, thành tích học tập của Tiêu Chiến rất ưu tú ngoài chuyên môn anh còn có nhiều năng khiếu khác đặc biệt là vẽ và ca hát, suốt những năm tháng ở cô nhi viện học bỏng của anh được một mạnh thường quân âm thầm chu cấp, trong lí lịch không có người thân hay bạn bè gì đặc biệt, bạn gái cũng chưa từng có, hiện tại đang rất cần tiền liên tục liên hệ nhiều ngân hàng để vay tiền, nhà cũng đang rao bán nhưng gặp một chút trục trặc về mặt giấy tờ, nguyên nhân anh cần nhiều tiền như vậy vẫn chưa tra ra được vì thường ngày lối sống anh rất lành mạnh và sạch sẽ bạn bè lại không nhiều Nhất Bác nhất thời cũng không biết phải mở lời với Tiêu Chiến thế nào về ý định điên rồ của mình nhưng thời gian quá gấp rút cũng chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn nên cậu đành bá đạo theo ý mình. Nhất Bác đợi đến giờ tan ca mới gọi Tiêu Chiến vào, Tiêu Chiến đang nóng lòng đến bệnh viện với Tuyền Lộ nên tâm trạng có chút gấp gáp nhưng nét mặt vẫn thản nhiên bình tĩnh anh dùng giọng đệu từ tốn của mình chào Nhất Bác  _ Vương tổng cậu cận gì ? Nhất Bác im lặng một lúc mới chậm rãi cất tiếng _ Anh đang cần tiền sao ? Tiêu Chiến thoáng ngạt nhiên với câu hỏi của Nhất Bác nhưng nét mặt vẫn điềm tĩnh nhẹ nhàng đáp lời _ Vương tổng có vấn đề gì không hài lòng với tôi sao ? _  Không . chỉ là quan tâm anh thôi Tiêu Chiến bị câu nói của Nhất Bác dọa cho không biết phải suy nghĩ thế nào nên chỉ đành cám ơn cậu cho qua chuyện, Nhất Bác đi một vòng lớn cuối cùng vẫn không thể khiến Tiêu Chiến mở miệng tâm sự nới lỏng sự khách sáo của mình thế nên cậu đành nói thẳng vào vấn đề _  Thư kí Tiêu  tôi có một việc  cần anh hoàn thành cho tôi chỉ cần anh làm tốt thì anh cần bao nhiêu tiền tôi đều có thể cho anh  Tiêu Chiến khá ngạc nhiên và hoan mang trước đều Nhất Bác vừa nói bởi những việc liên quan đến công ty xưa nay anh luôn dốc toàn tâm để làm mà chưa bao giờ đòi hỏi đều gì vì thế câu nói vừa rồi của Nhất Bác thật sự làm anh có chút lo sợ cho sự mờ ám phía sau, Tiêu Chiến hơi ngập ngừng hỏi lại Nhất Bác  _ Vương tổng cậu cần tôi làm việc gì cậu cứ nói nếu trong khả năng của tôi tôi nhất định dốc sức mà làm cho công ty Nhất Bác không vội nói ra yêu cầu của mình mà cậu hỏi ngược lại Tiêu Chiến  _ Anh cần bao nhiêu tiền ? Tiêu Chiến suy nghĩ một lúc mới quyết định nói ra số tiền mình cần, không phải anh hi vọng Nhất Bác sẽ cho anh mà chỉ là anh hi vọng dựa vào mối quan hệ của cậu ta có thể giúp anh bán được nhà và vay được tiền ở ngân hàng nhanh hơn mà thôi. Tiêu Chiến hơi nhỏ giọng khi nói ra số tiền mình muốn _  10 triệu tệ Nhất Bác nghe con số mà Tiêu Chiến thì thoáng nhìn anh môi vẽ một nụ cười không rõ nét, hơi khàn giọng nói _ Cũng không nhiều Tiêu Chiến có chút lúng túng nên lấp bấp giải thích với Nhất Bác  _ Vương tổng mong cậu đừng hiểu lầm ý tôi không phải tôi muốn nhận số tiền đó từ cậu mà chỉ là nếu có thể mong cậu nói giúp một tiếng để tôi có thể dễ dàng hơn trong việc vay tiền từ ngân hàng và ngôi nhà tôi đang bán có thể ... Những chữ cuối của Tiêu Chiến đã bị câu  nói bá đạo của Nhất Bác chặn lại _ Vậy từ hôm nay anh hãy làm người tình của tôi đi Nhất Bác dùng đôi mắt cao lãnh của mình nhìn sâu vào mắt Tiêu Chiến, bản thân Tiêu Chiến bị câu nói của Nhất Bác làm cho hai mắt mở to khuôn miệng vẫn chưa kịp khép lại còn đầu óc thì cứ như rớt ra bên ngoài, cái gì cũng không thể nghĩ được chỉ biết im lặng kinh ngạc như người vừa mất đi hồn phách nhìn Nhất Bác  Nhất Bác nhìn thấy ánh mắt mà Tiêu Chiến nhìn cậu cứ như nhìn một sinh vật lạ một người ngoài hành tinh mà nổi đóa lên cậu gằng lớn từng tiếng vô mặt Tiêu Chiến  _  Anh chỉ cần hợp tác diễn cho mẹ tôi xem là được, số tiền anh cần tôi nhất định sẽ cho anh Cho dù là diễn đi nữa nó cũng là quá sức với Tiêu Chiến, điều Nhất Bác vừa nói cho dù có chết đi sống lại cả trăm lần Tiêu Chiến cũng không bao giờ nghĩ tới, anh hơi nhỏ giọng nhưng lại rất nghiêm nghị và uy lực trong lời nói đáp lại lời Nhất Bác  _ Vương tổng xin lỗi ! nhưng cậu hãy tìm người khác. tôi không thể Nhất Bác bị Tiêu Chiến từ chối nhất thời mất mặt mà nổi cáo lên với anh _ Thư kí Tiêu anh đừng có rượu mời không uống mà muốn uông rượu phạt  Tiêu Chiến vẫn giữ thái độ cương quyết của mình đáp lại Nhất Bác _ Xin lỗi Vương tổng. nếu không còn gì nửa tôi xin phép được tan ca _ Anh cút ra ngoài cho tôi Sau khi Tiêu Chiến rời đi trận cuồng phong trong lòng Nhất Bác bắt đầu kéo đến, cậu đập mạnh tay xuống bàn rồi ra lệnh cho giám đốc bộ phần hành chính can thiệp vào tất cả ngân hàng mà Tiêu Chiến tìm đến để anh không thể vay được tiền, cả ngôi nhà của anh cũng không ai được mua, nếu có mua thì người đó cũng phải là cậu.  ------------------------- SÁNG HÔM SAU TÒA NHÀ VƯƠNG THỊ Tiêu Chiến từ bệnh viện trở về nhà thay quần áo rồi đến thẳng công ty, từ tối hôm qua đến sáng hôm nay dù không phải trong giờ làm việc nhưng anh lại nhận được rất nhiều cuộc gọi từ chối cho vay của tất cả ngân hàng anh tìm đến, ngay cả người mua nhà mà anh đang thương lượng giá cả cũng bỏ ngang không mua nửa, bây giờ có đánh chết anh thì trong đầu anh vẫn cứ nghĩ tất cả mọi chuyện này đều do tên Vương tổng khốn kiếp kia làm, chỉ vì anh làm trái ý cậu ta mà cậu ta nhẫn tâm triệt mọi đường sống của anh như thế, đúng là ngang ngược bá đạo vô lương tâm mà. Tiêu Chiến hôm nay tìm mọi cách để tránh mặt Nhất Bác, một phần do bản thân anh có cảm giác ghét bỏ khi đối mặt với cậu ta phần còn lại anh cũng không muốn để cậu ta nhìn thấy anh rồi càng thêm khó chịu, nhưng mà Tiêu Chiến càng tránh mặt thì Nhất Bác lại càng khó chịu hơn, có những báo cáo đúng ra địch thân Tiêu Chiến phải báo cáo với Nhất Bác vậy mà hôm nay anh lại để Hi Văn làm thay mình đều này làm cho con sư tử được nhốt trong người Nhất Bác gầm lên dữ dội Nhất Bác từ văn phòng làm việc của mình dõi ánh mắt ra bàn làm việc của Tiêu Chiến, cậu nhìn anh say xưa làm việc mà bất giác có chút không vui liền muốn làm khó anh, Nhất Bác nhấc máy gọi cho tổ thư kí anh yêu cầu pha cho mình một tách cà phê, sau khi Nhã Tịnh nhận điện thoại Tiêu Chiến lập tức pha cho Nhất Bác , cũng như thường lệ Hi Văn mang cà phê vào cho Nhất Bác, tách cà phê vừa đặt xuống bàn cậu lập tức nhấp một ngụm rồi nhăn mặt khàn giọng cất tiếng _ Tại sao mùi vị lạ vậy ? Hi Văn có chút bối rối vì cà phê này là do đích thân Tiêu Chiến pha thì tại sao lại khác mùi vị chứ , cô nhẹ giọng  _  Xin lỗi Vương tổng tôi sẽ đổi tách khác ngay cho anh Hi Văn bưng tách cà phê ra ngoài cho Tiêu Chiến mà vẫn không khỏi thắc mắc, sau khi Tiêu Chiến pha tách cà phê mới xong cô tràn đầy tự tin mang vào cho Nhất Bác nhưng kết quả vẫn là mùi vị không giống, lần này thì Hi Văn có chút sợ cô không biết là do Tiêu Chiến tâm trạng không tốt nên pha cà phê mùi vị không ổn hay do khẩu vị của Nhất Bác hôm nay có vấn đề nửa, nhưng mà kiếp nạn này thì không ai có thể gánh thay cô rồi. Tách cà phê thứ ba rồi thứ tư được đổi vẫn là câu mùi vị không giống, Hi Văn thật sự không còn đủ can đản bưng cà phê vào cho Nhất Bác, ánh mắt của cậu càng lúc càng phủ đầy sát khí, cơn thịnh nộ mỗi lúc một cao hơn, Hi Văn ngay cả thở thôi cũng đã thấy khó khăn rồi, cứ tiếp tục thế này chắc cô ngất đi trước khi Nhất Bác tìm được tách cà phê hợp khẩu vị mình quá Tiêu Chiến hiểu người Nhất Bác đang muốn làm khó là anh nên cũng không thể vô cớ để Hi Văn chịu thay được, tách cà phê lần này Tiêu Chiến đích thân mang vào cho Nhất Bác Nhất Bác sau khi nhấp một ngụm cà phê môi liền vẽ nửa nụ cười mà nói _  Quả nhiên chính là mùi vị này Tiêu Chiến môi cũng vẽ một nụ cười nhưng nét mặt nghiêm nghị đứng bên cạnh Nhất Bác . Nhất Bác  nhìn Tiêu Chiến rồi nhẹ nhàng hạ giọng _ Thư kí Tiêu nghĩ thế nào về đề nghị hôm qua của tôi Tiêu Chiến nghiêm mặt suy một lúc mới lạnh giọng nhưng nhẹ nhàng đáp lại Nhất Bác  _ Vương tổng có cần quan tâm tôi đặc biệt như vậy không ? Nhất Bác cười nửa miệng ánh mắt thách thức nhìn Tiêu Chiến rồi lạng giọng đáp _ Tôi nghĩ mình nên thể hiện chút thành ý với thư kí Tiêu _ Bản hợp đồng đó của Vương tổng tôi chỉ sợ mình không đủ sức mà làm nên rất mong Vương tổng  ngài tìm người khác thay tôi _ Được thôi. Chỉ sợ công việc của thư kí Tiêu không đợi được mà thôi _ Vương tổng ! thật ra câu đang muốn gì ? _ Kí hợp đồng với thư kí Tiêu Tiêu Chiến thật sự mất bình tĩnh nét mặt thể hiện rõ sự bất mãn, Nhất Bác nhìn thấy nét mặt đó của anh nhưng lại không giận, cậu chọn anh vì những tính cách tốt đẹp của anh sẽ không làm ảnh hưởng đến cậu sau này nên hiện tại dù anh có bất mãn thế nào cậu cũng nhất định ép anh cho bằng được.   Nhất Bác thảy bản hợp đồng do đích thân cậu soạn lên bàn rồi cất tiếng _ Chỉ cần một chữ kí của thư kí Tiêu thì một nửa số tiền anh cần sẽ được chuyển khoản cho anh ngay lập tức một nửa còn lại sau ba ngày nếu thư kí Tiêu làm tốt thì sẽ nhận đủ không thiếu một xu,  sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn đừng để tôi làm thư kí Tiêu mất vui. Tiêu Chiến chính là hiểu rõ sự máu lạnh vô tình và quyết đoán của Nhất Bác trên thương trường  nên trong lòng có chút sợ hãi, cộng thêm bệnh tình của Tuyền Lộ không thể đợi được nửa, anh dù muốn hay không thì bản hợp đồng này cũng nhất định phải kí bởi vì Vương Nhất Bác xưa nay chưa từng muốn cái gì mà không được huống chị sự việc lần này cậu ta lại bỏ ra nhiều tâm tư như vậy, Tiêu Chiến hoặc là chọn làm theo ý cậu ta hoặc là vĩnh viễn biến khỏi mắt cậu ta. Tiêu Chiến đã không còn đường lui, anh đưa tay nhận lấy bản hợp đồng thận trọng đọc đi đọc lại ba lần mà vẫn chưa hết ngạc nhiên bởi ngoài việc diễn trước mặt mẹ cậu ta ra thì việc cá nhận tự do riêng tư của mỗi người đều được tôn trọng, chỉ cần giữ kín bí mật hợp đồng với tất cả mọi người là được, duy nhất chỉ có thời hạn hợp đồng làm anh lo lắng bởi nó kéo dài đến hai năm rưỡi.  Dù thời hạn có hơi dài nhưng mọi đều khoản điều vô cùng có lợi cho Tiêu Chiến, trên đời làm gì có việc ngồi mát ăn bát vàng như thế chứ, Tiêu Chiến nét mặt thể hiện rõ sự hoang mang khó hiểu nhìn Nhất Bác, Nhất Bác thấy ánh mắt của anh nên nhẹ nhàng hạ giọng _ Tôi chỉ cần anh diễn trước mặt mẹ tôi là đủ Tiêu Chiến sau một lúc phân vân cuối cùng anh gật đầu đống ý với Nhất Bác bởi vì với anh lúc này tính mạng của Tuyền Lộ quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời kể cả là chính bản thân anh. Tiêu Chiến sau khi kí cùng Nhất Bác bản hợp đồng  "tình nhân" anh có chút bất an rời khỏi văn phòng cậu, tay anh vừa xoay nắm cửa định bước ra ngoài thì bất chợt nghe giọng Nhất Bác vang lên phía sau tai  _ Tiêu Chiến ! tên anh cũng ngắn gọn thật. tôi nên tập gọi anh như vậy cho hợp với mối quan hệ của chúng ta sau này Tiêu Chiến xoay người lại lạnh giọng đáp _ Vương tổng ngài thích gọi thế nào thì cú gọi như vậy đi _  Anh cũng thử gọi tên tôi xem nào Tiêu Chiến chưa bao giờ gọi thẳng tên Nhất Bác nay bất ngờ bị cậu ta yêu cầu anh không biết gọi thế nào nên cứ tròn hai mắt nhìn cậu ta, Nhất Bác thấy anh cứ đơ người nhìn mình nên cậu lập lại lời mình vừa nói lần nửa _ Nhất Bác . anh gọi thử xem nào Tiêu Chiến nhẹ giọng có chút ai ngại gọi tên cậu ta _ Nhất Bác  _ Được rồi. tối này chúng ta cùng ăn cơm tối với mẹ tôi anh đi chuẩn bị đi _ Tối nay sao ? _  Anh có ý kiến gì sao ? _  Không. nhưng mà sao nhanh vậy ? _  Anh vẫn chưa muốn nhận tiền chuyển khoản sao ? _  À không ... không phải vậy. tối nay thì tối nay Tiêu Chiến bước ra khỏi văn phòng anh giống như một người mất hồn cả buổi chiều cứ thừ người ra để mặc mọi việc cho Hi Văn giải quyết, đây quả thật là một quyết định quá lớn của cuộc đời anh, hai năm rưỡi sau này không biết bản thân anh phải sống thế nào, mà việc quan trọng trước mắt là buổi cơm tối nay anh không biết làm sao để nuốt. Tiêu Chiến cứ thừ người ra suy nghĩ cho đến khi giọng của Nhất Bác vang lên bên tai anh  _ Thư kí Tiêu đi thôi nào Câu nói của Nhất Bác thu hút sự chú ý ngạc nhiên của cả tổ thư kí, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Tiêu Chiến, Tiêu Chiến cố giữ nét mặt bình tĩnh dạ một tiếng rồi mang theo cập táp tan ca với Nhất Bác. Đợi Tiêu Chiến và Nhất Bác khuất hẳn trong thang máy Nhã Tịnh mới ủ dột thay Tiêu Chiến mà mở lời _ Thương thư kí Tiêu của em quá à ! hôm nay Vương tổng cứ vô cớ nổi trận cuồng phong đã vậy còn không được tan ca, nghĩ thôi đã đau lòng đến không thở được rồi Khả Nguyệt cũng tiếp lời Nhã Tịnh  _ Từ sau buổi trưa thư kí Tiêu đã như người mất hồn rồi từ lúc tôi vào công ty đến nay chưa bao giờ thấy tâm trạng anh ấy tệ như vậy không biết đã xảy ra chuyện gì nửa ?  Bội Ngọc cũng tiếp lời _ Ôi Tiêu soái của em thật là làm người ta đau lòng quá mà Hi Văn dù có lo lắng cho Tiêu Chiến thế nào cũng không thể hiện ra ngoài bởi trách nhiệm cô là dằn mọi người lại _ Trong mắt các cô đừng có chỉ nhìn thấy mỗi thư kí Tiêu như thế chứ Bội Ngọc lập tức đáp lời Hi Văn  _ Cô còn muốn chúng tôi nhìn thấy ai ? Vương tổng cao như vậy có muốn nhìn thì cũng chỉ thấy cái bóng của anh ta mà thôi Hi Văn cười nhẹ rồi nói _ Tôi muốn mấy cô tan ca. Hay là ... hôm nay các cô muốn tăng ca Bây giờ thì mấy cô nàng mới nhớ đến việc phải tan ca thế là ba chân bốn cẳn mang túi xách ra về.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play