[ Lookism ] Song Sinh
Chương 1: Yamazaki
📍Tại phủ Yamazaki —Nhật Bản.
Tiếng gọi ý ới của lũ hầu gia tất bật kêu gào , nhưng vẫn không giấu được sự bàng hàng xen lẫn vui mừng.
Yamazaki Shintaro
Có gì khác lạ sao?
Nam
1: Những đứa trẻ đầu tiên thì không có gì đặc biệt...
Shintaro khẽ nhắm mắt lòng đang thầm nghĩ ông trời đã bỏ mặt nơi này rồi thì..
Nam
1: Nhưng đứa trẻ thứ tư đã được sinh ra! không! là một cặp song sinh nam!
Yamazaki Shintaro
Thế nào?!
Nam
1: Hai đứa trẻ thuộc về Park Somi gia tộc Hangure!
Nam
1: Hai đứa khỏe mạnh nhất!
Nam
1: Tất cả..đều có con ngươi kì lạ.
Lần lượt hai đứa trẻ được sinh ra như một sự sắp đặt.
Tuy nhiên ở gia tộc Yamazaki chỉ công nhận một lĩnh chủ tương lai
và đó chính là Park Jong Gun
Sinh ra bởi sự ca tụng. Chiến đấu và bạo lực
Park Somi
Tại sao lại chơi cái thứ vô bổ đó?
Park Jong Gun
../ngơ ngác/
Jong Gon đứng sau tấm cửa gỗ sợ hãi , tay nắm chặt cây Kendama giấu sau lưng.
Thằng nhóc mím môi không dám lên tiếng , bởi vì vốn dĩ nó đã là sự hiện diện sai lầm không nên có mặt ở đây.
Từng tiếng dạy dỗ vang lên trong gian phòng tĩnh mịch , chỉ cách một cánh cửa nhưng lại phản chiếu hai số phận khác nhau.
Khi Somi rời đi chỉ còn mỗi Jong Gun trong phòng, anh đang nằm bệch ra sàn gỗ nhìn lên cái đèn trắng lắc lư đến chói mắt
Tại sao anh phải làm việc này?
Tại sao anh không được giống như các gia đình khác?
Park Jong Gon
Anh hai ơi..
Jong Gon lấy một cái khăn ngâm nước lạnh chườm vào bên má vừa bị tát của Jong Gun
Tay nó run run , đầy lo lắng.
Park Jong Gon
Anh có sao không..mẹ..mẹ đánh anh đau lắm đúng không?
Park Jong Gon
anh..anh đừng giận mẹ..mẹ chỉ muốn tốt cho anh thôi../cà lăm/
Park Jong Gon
Anh..hai..không..không đau nữa nha? //thổi vào vết thương//
Tại sao luôn là thằng nhãi này được sự tự do đó?
Có phải vì nó quá yếu đuối nên không cần phải chiến đấu như anh không?
Nhưng Park Jong Gun lắc đầu , đây là em trai anh
dù thật ghen tị nhưng chẳng thế ghét nó nổi.
Park Jong Gun
..Anh hai không sao.
Jong Gun đứng dậy một mạch đi ra khỏi phòng. Một mình Jong Gon ngồi trong phòng ngơ ngác nhìn quanh
Nó lại lấy ra cái cây Kendama giấu trong vạt áo, ngồi một góc
Park Jong Gon
//ngân nga//
Tiếng gỗ vang lên lách cách va chạm vào nhau , đâu đó ở trong Yamazaki này vẫn còn sự hồn nhiên vốn đã nên bị diệt chủng ..
Park Jong Gon
anh ..anh Haruto ơi
Jong Gon chầm chậm đi vào phòng sách thấy người thân y màu xanh nhạt dưới ánh nắng trưa hắt qua ô cửa, tựa như tiên tử.
Yamazaki Haruto
Thiếu gia Jong Gon?
Yamazaki Haruto
Ngài đến đây lại để đọc sách à? //mỉm cười//
Jong Gun cười tủm tỉm đi đến chọn một quyển về các cách chiến đấu của gia tộc Yamazaki rồi ngồi xuống cạnh Haruto.
Haruto cũng chỉ lẳng lặng đóng quyển sách mình đang đọc lại, một tay chống cằm nhìn Jong Gon chăm chú đọc sách
dáng vẻ của cậu nhóc trong thật bình thường khác hẳn không khí ai oán nơi này
Yamazaki Haruto
Thiếu gia Gon thích học võ sao?
Park Jong Gon
//chậm rãi gật đầu//
Park Jong Gon
Học..học võ rất ngầu
Park Jong Gon
giống anh hai! //cười//
Yamazaki Haruto
..Nếu vậy thì thật tốt , ngài sẽ cùng ta nâng đỡ thiếu gia Gun.
Yamazaki Haruto mắt hơi đượm buồn nhìn Jong Gon , hiện tại Jong Gon còn quá nhỏ để nó có thể hiểu tầm ảnh hưởng của bản thân mình như thế nào
Song sinh. Đều mang Dị Nhãn
Một kẻ sớm đã vô cảm trở thành cỗ máy chiến đấu.
Một kẻ lại quá ngây thơ , hoàn toàn lạc loài và tầm thường.
Nhưng chung quy đều chỉ do sinh cách nhau đúng 30 giây , nên thời thế phải đưa Jong Gun lên ngôi.
Nếu là Jong Gon đứa bé tốt bụng này thì thật tốt...
Park Jong Gon
anh Haruto..anh Haruto!
Yamazaki Haruto
//Giật mình//
Yamazaki Haruto
Sao thế thiếu gia?
Park Jong Gon
Đi ra..ngoài ..ngoài chơi đi!
Jong Gun vui vẻ nắm tay Haruto rồi chỉ ra ngoài cửa sổ nơi khu vườn dinh thự , có hình bóng một cậu bé đang đứng đó cùng những chú bướm.
Yamazaki Haruto
Thiếu gia Gun , ngài đang làm đau chú bướm đó ạ.
Yamazaki Haruto
Ngài không được bắt nạt kẻ yếu đâu.
Jong Gun quay đầu ra đằng sau liếc nhìn anh họ mình và thằng nhóc kế bên giống mình y đúc.
Park Jong Gun
Tại sao không được làm nó đau?
Haruto tiến đến dùng tay mình nhẹ nhàng gỡ tay của Jong Gun ra, cánh bướm sắc xanh dương khẽ đập rồi bay lên.
Yamazaki Haruto
Bởi vì khi ngài bắt nạt kẻ yếu
Yamazaki Haruto
Là ngài đang làm đau chính mình.
Yamazaki Haruto
Tôi không muốn ngài đánh nhau đâu.
Jong Gun thờ thẫn nhìn theo chú bướm đang bay lên như hòa cùng bầu trời xanh
Park Jong Gon
Vậy..Vậy ..để em đánh thay..anh Gun cho!
Jong Gun búng trán em trai mình
Park Jong Gon
Aida! //ôm trán//
Park Jong Gun
Em thì hiểu cái gì chứ
Yamazaki Haruto
Ngài không thuộc về ai hết.
Park Jong Gon
Anh Haruto ơi!!
Jong Gon vui vẻ mở xoạc cánh cửa phòng sách ra nhưng chẳng thấy người anh họ như thường lệ.
Park Jong Gon
Anh Haruto ơi?
Park Jong Gon
Anh Haruto ơi..
Jong Gun hơi mếu máo nhưng nó không khóc được , chỉ có thể đi lanh quanh trong dinh thự rộng lớn để tìm kiếm
Ngực nó bỗng nhói lên kì lạ , cảm giác như bị ngàn mũi kim chích vào
Park Jong Gon
Chú Hiroaki , chú Shigeaki..!
Jong Gon vừa gọi thì hai gã to con quay lại , mặt đang nghiêm nghị thấy Jong Gon lại liền giãn ra ráng nặn nụ cười dịu dàng nhất nhưng càng thêm ác tợn.
Kojima Hiroaki
Có chuyện gì sao thiếu gia Gon?
Park Jong Gon
Anh..anh Haruto đâu rồi?
Mặt cả hai thoáng biến sắc.
Kojima Shigeaki
Thiếu gia Haruto đã rời đi rồi thưa ngài.
Park Jong Gon
rời đi? //sững sờ//
Park Jong Gon
Tại sao lại rời đi?
Shigeaki thở dài , quỳ một chân xuống để tầm nhìn ngang bằng nó. Bàn tay thô ráp chi chít sẹo đặt lên bờ vai non nớt.
Kojima Shigeaki
Ngài Haruto đã phạm một sai lầm và đã phải trả giá cho việc đó.
Kojima Shigeaki
Nói cách khác..
Kojima Shigeaki
..Ngài bây giờ là người duy nhất phải hậu thuẫn và đứng phía sau nâng đỡ thiếu gia Gun.
Kojima Hiroaki
..Như cách phó thủ lĩnh Shintaro hậu thuẫn cho ngài thủ lĩnh Shingen.
Ánh mắt ông nghiêm nghị không cho phép sự sáo rỗng đang trị vì trên gương mặt ngơ ngác kia.
Jong Gon bàng hoàng , đôi mắt tròn xoe mở to không tin được.
Park Jong Gon
Không! trả anh Haruto cho cháu!
Nó đánh vào cánh tay của Shigeaki, mặt nhăn nhó vì tức giận.
Anh em Kojima nhìn nhau rồi lại thở dài.
Chỉ có họ là thầm tiếc nuối , một nhân tài bị bỏ xó như Jong Gon không được trau dồi tỉ mỉ như Jong Gun.
cho nên tính cách vẫn như một đứa trẻ bình thường
chỉ biết đọc sách và sách , đôi mắt dị nhãn bẩm sinh hiếm có giờ chỉ như một đồ trang trí bỏ đi.
Nếu không giờ Yamazaki đã tồn tại cùng lúc cả song sinh nghịch nhãn , một bước ngoặt lớn cho cả nền gia tộc đang bất lực này.
Nam
1: Ngài Shintaro ..nếu ngài Gun có suy nghĩ như vậy
Nam
1: Tại sao ta không thử đến ngài Gon–
Shintaro bóp vỡ chén trà sứ trong tay ánh mắt hung tợn nhìn kẻ vừa phỉ nhổ ra câu điên rồ đó.
Yamazaki Shintaro
Thiếu gia Gon là em trai , phải hậu thuẫn cho anh trai mình.
Yamazaki Shintaro
Nói như ngươi thì không lẽ ngài Shingen đang bất lực.
Yamazaki Shintaro
Thì ta phải lên nắm quyền thay sao?
Nam
1: K-không..không ..là ta ăn nói hàm hồ..
Thật ra Shintaro cũng đã có ý nghĩ đó từ lúc cả hai vừa chào đời.
vì hoàn cảnh của Gon y hệt ông ngày xưa..chịu sự xỉa xói bàn tán sau lưng vì là em trai.
Cùng sinh sau 30 giây và đều mất chức thủ lĩnh trong tay.
Yamazaki Shintaro
"Gia tộc Yamazaki này , phải tuân thủ theo luật lệ."
Chương 2: Yamazaki
📍Dinh thự Yamazaki— Nhật Bản.
Sau sự rời đi đột ngột của Haruto nơi này càng như tràn ngập cơn phẫn nộ không tên.
Tiếp nối là sự tạo phản của một vài kẻ cốt cán trong gia tộc , mùi sát khí hòa cùng máu tươi tưới đẫm một màu đỏ u uất khắp biệt phủ.
Yamazaki Shinji
//mở mắt// Núp cái gì?
Cựu thủ lĩnh Yamazaki , nói cách khác là ông nội của Park Jong Gun - Gon.
Nó rón rén nhìn qua lại rồi đóng cửa bước vào trên tay cầm cây Kendama bước tới.
Mặt Jong Gon giờ đây lãnh đạm bớt vui vẻ hơn trước, nó ngồi cạnh ông mặt lầm lì.
Yamazaki Shinji
Lại có chuyện gì nữa đây?
Park Jong Gon
Ông ơi, làm sao để trở nên mạnh mẽ ạ?
Ông lão vuốt chùm rau bạc , đôi mắt đen kịt với con ngươi trắng dã nhìn ra ô cửa tới khu vườn bonsai được cắt tỉ mỉ.
Yamazaki Shinji
Giỏi. Ta rất mừng khi con hỏi như vậy.
Yamazaki Shinji
Nhưng con hỏi sai rồi Jong Gon
Yamazaki Shinji
Đôi mắt này của con , dòng máu Yamazaki này.
Yamazaki Shinji
Vốn đã là một nền tảng mạnh mẽ thực sự, chẳng cần bước nào để trở nên mạnh mẽ hơn nữa..
Yamazaki Shinji
Sự mạnh mẽ thuần túy này không phải là việc con đấm đau như thế nào , hay né tránh bao nhiêu nhát dao
Yamazaki Shinji
Mà là nằm ở việc chính con có dám bóp chết cái phần 'người' yếu đuối nằm bên trong lồng ngực trái kia không.
Ông chỉ vào nơi trái tim đang đập thình thịch của Jong Gon.
Những lời vốn dĩ không nên dùng để dạy bảo một đứa trẻ lại được Yamazaki Shinji nói ra tựa như mây.
Yamazaki Shinji
Kẻ nào sợ làm người khác đau, kẻ đó mãi mãi chỉ là một con cún rách giấu mình trong vỏ bọc của sư tử.
Yamazaki Shinji
Khi nào con không còn sợ vì một giọt máu rơi nữa..thì đến lúc ấy sự mãnh mẽ của gia tộc ta con đã hoàn toàn sở hữu.
Park Jong Gon ngơ ngẩn ,nhưng từ lúc nào bàn tay nhỏ bé ấy đã siết chặt cây Kendama đến trắng bệch.
Hóa ra đây là những bài học anh Gun phải học sao?
Nó chưa từng được nghe qua những điều khủng khiếp như thế này bao giờ.
Hình bóng Haruto hiện lên
"Không được bắt nạt kẻ yếu."
"kẻ nào sợ làm người khác đau ,kẻ đó mãi mãi là con cún rách giấu mình trong vỏ bọc của sư tử."
Hai câu nói , hai ý nghĩa đối lập bên thiện bên ác.
Vậy bên nào là lựa chọn đây?
Park Jong Gon rời đi , tiếng chân trần va chạm trên nền gỗ ộp ẹp. Đầu óc thằng nhóc chỉ vừa tiểu học hoàn toàn đắm chìm vào những câu nói khuất sau cánh cửa gỗ kia.
Đây là lần cuối cùng nó được gặp ông nội mình..
Chân nó dẫm phải thứ gì đó ươn ướt , và mùi tử khí sộc vào mũi.
Park Jong Gon
//cúi người//
Nó dùng tay quệt vệt chất lỏng đặc sệt còn ấm nóng chảy ra từ cánh cửa bên kia đưa lên mũi ngửi.
Park Jong Gon
//nhăn mặt//
Park Jong Gon
Ọe, cái gì đây??
Tiếng tòa nhà như vỡ vụn , rung chuyển cả nơi Gon đang đứng.
Nam
1: Thiếu gia Gon ngài đây rồi , hãy qua gian nhà chính ngài Shintaro đang đợi.
Yamazaki Shintaro
Tao sẽ thanh trừng tất cả máu thịt của mày,
Yamazaki Shintaro
Và loại bỏ hết những vết nhơ của gia tộc.
Yamazaki Shintaro
Đó là lí do vì sao tao gọi bọn nó đến đây.
Park Jong Gun
..//sững sờ//
Jong Gon thấy xung quanh tang hoang chẳng còn ra hình dạng một căn phòng nữa , nó sợ hãi nhìn cảnh tượng trước mắt mà núp sau lưng Gun.
Yamazaki Shingen
"Tại sao lại có hai đứa giống nhau?"
Shintaro thấy vẻ mặt của Shingen mà bật cười thích thú. Hắn ôm mặt
Yamazaki Shintaro
Đang thắc mắc sao, em trai của ta?
Yamazaki Shintaro
Tụi nó cũng là sinh đôi như chúng ta vậy,
Yamazaki Shintaro
Thật đáng thương làm sao...
Park Jong Gun tay nắm chặt thành quyền vô thức che chắn cho Park Jong Gon.
Yamazaki Shintaro
Cũng thật tiếc khi mất đôi mắt nghịch thiên của chúng nó..
Yamazaki Shintaro
...Nhưng thật tiếc.
Shingen mở to đôi mắt , gã không thể nào tin được sự tàn bào độc ác này của Shintaro.
Với một tiếng ra lệnh của Yamazaki Shintaro , hàng chục tay sai cầm katana lao vê phía Jong Gun và Jong Gon.
Không có chuyện gì xảy ra như chúng tưởng.
Yamazaki Shingen lấy thân mình che chắn cho giọt máu của mình.
Huyết bắn ra chảy lên mặt Jong Gun.
người đàn ông này lại bảo vệ mình chứ?
Mặt ông ta vô cảm nhưng những kí ức hiện hữu về trong đầu gã , những thông tin được nói về Gun.
Thằng bé rất muốn được công nhận sao?
Rồi lại nhìn Park Jong Gon
hai đứa trẻ này sao lại giống ta đến vậy?
Yamazaki Shingen
Nói đi , hai nhóc muốn bất cứ thứ gì. Ta sẽ cho hai nhóc.
Jong Gon chớp chớp mắt bây giờ mới nhận ra đây là phụ thân của mình trong lời đồn.
Không hiểu sao mắt nó cay cay.
Park Jong Gun
Chúng tôi muốn được đặt tên.
Yamazaki Shingen
Được thôi-
Huyết tương phun ra ồ ạt trước sự chứng kiến đầy bàng hoàng của hai đứa nhóc , cánh tay của Shingen đứt lìa trong phút chốc.
Yamazaki Shintaro
Hừ, sắp chết đến nơi rồi còn diễn tình cha con gì đây?
Hỗn chiến nội bộ diễn ra rất cuồng bạo.
Shintaro bị Shingen đánh văng vào vách tường có thể nghe cả tiếng đấm kình phong đầy uy vũ.
Yamazaki Shingen
Ta đã nói hai đứa chạy đi mà..
Gã nhìn về phía sau lưng Jong Gun và Gon là những tên phản nghịch nằm la liệt ở đó chẳng còn chút hơi tàn.
Tác giả là Gun vì Gon còn chẳng dám chửi chó nói chi đến đánh đấm.
Yamazaki Shingen
"Là thằng nhóc này giúp ta sao?" //nhìn Gun đầy máu//
Yamazaki Shingen
...Không liên quan đến nhóc,
Yamazaki Shingen
Chỉ là chút chuyện quá khứ thôi-
Một lưỡi kiếm dài sáng chói đâm xuyên qua cổ của Shingen từ phía sau.
Yamazaki Shintaro
Thằng ngu.
Yamazaki Shintaro
Mày đã quá dựa dẫm vào bản năng siêu việt của mình rồi đấy.
Hai đứa nhóc sững sờ , cơ thể chúng run lên và đồng thời cùng lúc cả hai đều lao lên.
Park Jong Gun
Shingen! Không!!
Park Jong Gon
Cha! Không!!
Hàng loạt lưỡi kiếm lao đến xé toạt cơ thể đầy vết thương của Shingen , đôi mắt gã không còn tia sát khí cuồng nộ ban nãy.
Một kẻ như ta cũng xứng được gọi bằng cha sao?
Gã vung cú đấm hất văng bọn đang chém lên người mình ra.
Nam
1:Mau ném kiếm vào người hắn đi!
Park Jong Gon
K-Không cha ơi!!
Hai đứa này thật ngoan cố mà.
Có lẽ đây là chút thành tâm cuối cùng ta dành cho hai con rồi.
Bàn tay to lớn của ông bắt trọn hai cổ tay bé xíu kia đang chạy về phía mình bằng sự lo lắng bản năng nhất.
Yamazaki Shingen
Gun - Gon à.
Chương 3: Thất lạc
/Dòng thời gian rối quá anh em coi giải trí nhá/
Gun đưa cho Gon một chiếc áo hoodie xám giống cái của anh đang bận.
Lúc bị Shingen ném đi , Jong Gun đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh trước mà cùng em trai chốn chui chốn lũi ở mấy con hẻm nhỏ đèn đỏ.
Cả hai nương bên nhau như chỗ dựa tinh thần không thể thiếu.
Park Jong Gon
Cái này anh lấy đâu ra vậy? (-15 tuổi)
Park Jong Gun
được người ta cho.(-15 tuổi)
Mấy tên đàn ông nằm quằng quại dưới đất ôm người , Jong Gun lấy tiền từ bọn chúng nhưng đến khi liếc thấy bộ quần áo của chúng rồi lại nhìn đồ của bản thân.
Park Jong Gun
Tao thích cái này. Cởi ra.
Park Jong Gon
//nheo mắt//
Park Jong Gon
Thiệt không đó?
Park Jong Gun
Mày nói nhiều thế , đưa thì mặc đi.
Hai anh em sinh đôi bước cao bước thấp đi sánh vai nhau trên đường. Jong Gun thấy một tờ báo treo giật xuống và đọc.
Lòng anh giờ ngỗn ngang trăm lối.
Cái cảm xúc khó tả mà anh chưa được dạy qua bao giờ.
Nam
1: Shingen chết rồi đấy!
Nam
2: Haha tao bảo rồi , Hổ quỷ cũng chỉ là hổ mà thôi! //cười lớn//
Park Jong Gon
Anh hai đừng đánh nữa!
Jong Gon sốt sắng níu tay áo của Jong Gun , mặt hắn dính vài giọt máu của bọn vừa phỉ báng Yamazaki Shingen kia.
không hiểu vì sao bản thân lại tức giận như vậy nữa.
Và rồi một đám người áo đen xuất hiện.
Park Jong Gun
Shintaro cử bọn mày đến đây để giết bọn tao à?
Nam
1: Thật mừng vì chúng tôi đã tìm thấy các cậu trước.
Nam
1: Xin hãy đi theo chúng tôi.
Nam
1: Phu nhân Park Somi đang đợi.
Park Jong Gun
Tại sao bà lại giúp chúng tôi?
Park Somi
Chính ta còn không hiểu tại sao bản thân lại làm vậy.
Park Somi
Đây là danh thiếp của một kẻ môi giới buôn lậu.
Park Somi
Hai đứa hãy chạy qua Hàn Quốc đi,
Park Somi
Vì ở đây Yamazaki sẽ truy sát cả hai.
Tấm thiệp cứng được đưa vào tay Jong Gun và Jong Gon.
Hai đứa nhìn nhau. Cũng không thể nghĩ đây là lần cuối chúng nó còn gặp nhau với tư cách là anh em.
Yook Seongji
Hả? cái quái gì đây chứ?
Seongji ngái ngủ bước ra khỏi cái chồi làm bằng mấy tấm thép tạm bợ của mình.
Vừa bước chân trái ra đã dẫm chúng thứ gì đó mềm mềm ướt ướt.
Yook Seongji
Thằng quỷ nào vậy?
Anh ngồi xỏm xuống lật người của gã dưới đất lại , thấy vẫn còn hơi thở mà thở phào
Anh lấy cái nồi để thắng kẹo hồ lô của mình úp lên đầu kẻ kia rồi gõ lên thành nồi.
Người đang nằm kia giật mình bật dậy. Hay sao đầu đập vào trong nồi nổ ra một cái binh.
Jong Gon quăng cái nồi ra khỏi đầu mình rồi ôm đầu mình.
Park Jong Gon
A! itai itai!!🇯🇵
Park Jong Gon
anh..anh là ai!?🇯🇵 //lắp bắp//
Yook Seongji
"Người Nhật à?"
Yook Seongji
Này nhóc , người phải hỏi câu đó là tôi mới đúng chứ?🇯🇵
Jong Gon hoảng loạn ôm đầu , nó nắm một phần tóc rồi đập đầu mình những kí ức hỗn loạn cứ tràn ngập khiến nó bấn loạn.
Máu, máu và các cuộc chiến. Nó ngửi thấy mùi tanh tưởi và ai đó đã chết.
Yook Seongji
//Giật mình//
Yook Seongji
//Hơi lùi lại//
Yook Seongji
Đừng nói là vừa rồi mình làm cho nó ngáo rồi đó chứ..?
Park Jong Gon
Đây là đâu , sao tôi lại ở đây!🇯🇵
Nó quay phắt sang nhìn Seongji , ánh mắt nó chứa ánh lửa của sự thù hằn kì lạ.
Yook Seongji
"Yamazaki? Nghịch Nhãn?"
Yook Seongji
Nhóc là Yamazaki sao?🇯🇵
Park Jong Gon
Yamazaki gì chứ..anh đang nói cái quái gì vậy? //nhăn mặt//
Yook Seongji
Này đừng nói là mất trí nhớ rồi đó chứ..//thở dài//
Anh đang cảm thấy bất lực đến mức khó nói , vừa bị mấy đám nhóc phiền toái nào đấy lẻn lên núi rồi còn gọi anh là sư phụ.
Giờ còn gặp thằng nhóc tộc Yamazaki mất trí nhớ nữa chứ.
Park Jong Gon
//Nhíu mày// "Đây là ngôn ngữ gì?"
Yook Seongji
Nhóc tên là gì?🇯🇵
Nó im lặng , rồi cái tên Park Jong Gon đột nhiên nảy ra trong đầu một cách bất thình lình.
Park Jong Gon
Park...Jong Gon.
Park Jong Gon
//xoa bụng//
Yook Seongji
//thở dài//đói rồi chứ gì?🇯🇵
Seongji bật bếp , nước sôi lên ùng ục bốc khói nghi ngút.
Jong Gon ngồi trên tảng đá chăm chú nhìn xuống toàn cảnh biển cả của Cheonliang từ trên núi.
Jong Gon cầm đũa lên và bắt đầu ăn. Sợi mì dai dai cùng vị cay cay tê của nước sốt Hàn Quốc.
Một hương vị ngon đến kì lạ , nó không thể ngưng đũa mà ăn liên tục. Chỉ trong cái chớp mắt thì nồi mì 3 gói hết sạch.
Park Jong Gon
//Liếm môi//
Jong Gun lại nhìn Seongji.
Seongji nhìn vào thùng mì vừa nhờ bọn nhóc mua hồi tuần trước giờ sạch bách 12 gói.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play