Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

12 Chòm Sao: Em Còn Nhớ Không?

Giữa Những Ngày Còn Thương

༘⋆🌷🫧💭₊˚ෆ
NovelToon
╭──────────────╮ Em còn nhớ không? ╰──────────────
Một câu chuyện về ký ức, về những lời hứa còn dang dở, về những người từng hứa sẽ đi cùng nhau đến hết tuổi trẻ.
༘⋆🌷🫧💭₊˚ෆ
Điều đáng sợ nhất không phải là quên một người, mà là người ấy đã quên mất mình.
Có những câu hỏi, cả đời cũng không cần một lời đáp.
_________
Những năm tháng đại học, em và Bách gần như là cặp bài trùng nổi tiếng của Đại học A.
Em theo học ngành Ngôn ngữ Anh. Còn anh chọn Lịch sử học, một ngành mà anh từng nói:
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Lịch sử không chỉ là những gì đã qua, mà còn là cách con người nhớ về quá khứ
Em cười tít mắt, nhẹ nhàng trêu chọc anh
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
Thật sao?
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
Anh bớt ông cụ non đi!
Người ta vẫn bảo hai đứa là hai mảnh ghép đối lập.
Em kiêu hãnh, sắc sảo và chẳng bao giờ chịu thua trong bất kỳ cuộc tranh luận nào.
Anh thì điềm đạm, ôn hòa, luôn mỉm cười nhiều hơn phản bác.
Em như một cơn gió lớn, lúc nào cũng muốn lao về phía trước.
Còn anh giống mặt hồ mùa thu, lặng lẽ đến mức người khác chẳng nhận ra mình đang được bình yên bởi sự hiện diện của anh.
Chẳng ai nghĩ hai con người khác biệt đến thế lại có thể đồng hành cùng nhau suốt bốn năm đại học.
Anh tin lịch sử được viết bởi những người còn nhớ. Em tin ngôn ngữ tồn tại để diễn tả những điều con người không thể giữ lại.
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
// Cầm bằng tốt nghiệp loại xuất sắc // Bách! Em làm được rồi, em chuẩn bị thực tập ở công ty lớn nè anh
Bách cười cong môi, xoa đầu em. Ánh mắt anh tràn đầy sự tự hào và nuông chiều
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Giỏi lắm. Em muốn anh thưởng cái gì đây?
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
Em chỉ muốn chúng ta bên nhau rực rỡ như vậy thôi
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Ừm, chắc chắn là vậy mà
༘⋆🌷🫧💭₊˚ෆ
Ra trường ở tuổi hai mươi hai.
Em đầu quân vào một công ty lớn với chiếc thẻ nhân viên còn thơm mùi nhựa mới.
Còn Bách tiếp tục theo đuổi chương trình thạc sĩ, ngày ngày vùi mình trong thư viện và những chồng tài liệu dày cộm.
Hai đứa đều đang đứng trước những ngã rẽ đầu tiên của tuổi trẻ. chênh vênh, bấp bênh.
Và đầy những điều chưa từng được ai dạy.
Ngày đầu đi làm, em mang theo sự thẳng thắn của một cô sinh viên vừa bước ra khỏi giảng đường. Em nghĩ đúng thì phải nói, sai thì phải sửa.
Ngày đầu tiên đi làm, em thức dậy từ rất sớm. Chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu từ tối hôm trước, mái tóc buộc gọn gàng sau gáy.
Đứng trước tòa nhà cao tầng với những ô kính phản chiếu ánh nắng ban mai, em hít một hơi thật sâu.
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
*Mình sẽ làm rất tốt*
Đó là điều em đã tự nhủ
Buổi sáng trôi qua êm đềm đến kỳ lạ. Cho đến cuộc họp đầu tiên, chị trưởng nhóm trình bày bản kế hoạch trước cả phòng. Sau khi kết thúc, quản lý nhìn quanh rồi hỏi:
NPC nữ
NPC nữ
Chị quản lý: Có ai bổ sung gì thêm không?
Mọi người đều im lặng. Em thấy thế khẽ giơ tay.
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
Em có xem qua phần số liệu khảo sát. Em nghĩ nếu mình cập nhật thêm dữ liệu quý này thì bản kế hoạch sẽ thuyết phục hơn ạ.
NPC nữ
NPC nữ
Chị quản lý: // Lật tài liệu, gật đầu // Ừm... đúng là nên chỉnh
Chị quản lý vẫn cười
NPC nữ
NPC nữ
Chị quản lý: Nếu vậy chị sẽ chỉnh lại
Giọng nói chị rất nhẹ
Nhẹ đến mức em tưởng mọi chuyện đã qua
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
*Vui quá! Chị ấy lắng nghe ý kiến của mình rồi*
Thế nhưng giờ nghỉ trưa, khi em vừa bước đến khu pantry lấy nước, những câu nói phía sau cánh cửa khép hờ vô tình lọt vào tai.
: Con bé mới vào gan thật
: Có khi muốn tạo ấn tượng với sếp
: Có gì thì nói riêng cũng được, góp ý ngay trong cuộc họp làm chị ấy quê muốn chết
Một người khác bật cười
: Thời buổi này người ta không ghét người giỏi
: Chỉ không thích người mới mà quá nổi bật
Em đứng lặng ngoài cửa. Ly cà phê trên tay em dần nguội đi, nhưng em không bận tâm đến nó.
Đó là lần đầu tiên em nhận ra...
Bước ra khỏi cánh cổng đại học, đúng thôi vẫn chưa đủ. Đôi khi, người ta còn phải học cách nói đúng vào đúng thời điểm.
Chiều hôm ấy, em trở về nhà với đôi mắt đỏ hoe. Vừa nhìn thấy Bách mở cửa, mọi sự mạnh mẽ em cố giữ suốt cả ngày bỗng tan biến.
Em ấm ức ôm Bách kể lại mọi chuyện từ sáng đến giờ
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
Em chỉ muốn mọi chuyện tốt hơn thôi...
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
Tại sao họ nghĩ em muốn làm họ mất mặt...Hức
Bách không trả lời ngay
Anh chỉ lặng lẽ ôm em vào lòng, bàn tay khẽ vuốt mái tóc đang rối vì gió
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Vì em vẫn còn giữ cách nghĩ của một sinh viên.
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Ở trường, người ta trân trọng những ai dám nói điều đúng.
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Còn ngoài xã hội... đôi khi điều người ta quan tâm không chỉ là đúng hay sai, mà còn là cảm xúc của người đối diện.
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
// Ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe còn ươn ướt //
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
Vậy em phải...thay đổi sao?
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
// Mỉm cười, dịu dàng lắc đầu //
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Không
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Anh chỉ mong em học cách dịu dàng hơn với thế giới
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Đừng đánh mất sự thẳng thắn của chính mình. Chỉ là... hãy để sự thẳng thắn ấy được nói bằng một trái tim biết lắng nghe.
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
Dạ... em hiểu rồi anh // Mỉm cười tựa đầu vào vai anh //
Kiều Anh <mk>
Kiều Anh <mk>
Hoàng Bách, anh dịu dàng quá đi>< Kiều Anh yêu anh lắm
Hoàng Bách <bd>
Hoàng Bách <bd>
Anh yêu em
Lúc ấy em vẫn ngây thơ nghĩ rằng: Chỉ cần có Bách ở bên, những ngày chênh vênh tuổi trẻ rồi cũng sẽ qua

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play