Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Em Là Ngoại Lệ Trong Kế Hoạch Của Tôi [1510-0711] [Đình Bắc X Văn Khang]

Người Được Cưng Chiều Nhất

Cá 🐟 bị khùng
Cá 🐟 bị khùng
Lố =)
Cá 🐟 bị khùng
Cá 🐟 bị khùng
Fic này ngọt trước ngược sau nhoa 😚
________________
/abc/: Hành động. "abc": Nói thầm, nói nhỏ. *abc*: Suy nghĩ. 📲 abc: Gọi điện. 💬abc: Tin nhắn.
Buổi sáng đầu thu.
Ánh nắng dịu dàng phủ xuống khuôn viên trường đại học.
Văn Khang vừa ôm tập tài liệu chạy về phía thư viện thì bỗng có người kéo cổ tay cậu lại.
Đa nv nam
Đa nv nam
???: Cẩn thận.
Một chiếc xe đạp lao vụt ngang qua. Nếu chậm một giây... có lẽ Văn Khang đã bị tông.
Cậu còn chưa kịp hoàn hồn thì người kia đã buông tay.
Đa nv nam
Đa nv nam
???: Không sao chứ?
Văn Khang ngẩng đầu là một nam sinh rất đẹp, áo sơ mi trắng được cài ngay ngắn, đôi mắt đen sâu thẳm, gương mặt gần như hoàn mỹ.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
... Không sao.
Đa nv nam
Đa nv nam
???: /gật đầu/ Ừ.
Nói xong liền quay đi.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/ngơ ngác/...
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
*... Đẹp trai thật.*
__________
Ba ngày sau.
Hai người gặp lại. Lần này là ở quán cà phê.
Văn Khang đang loay hoay bê ba cốc nước thì một cốc sắp rơi, bàn tay quen thuộc lập tức đỡ lấy.
Đa nv nam
Đa nv nam
???: Để tôi.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
...Lại là anh?
Đa nv nam
Đa nv nam
???: /mỉm cười/ Có duyên.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/cười theo/ Đúng thật.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tôi là Nguyễn Đình Bắc.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang.
Đó là lần đầu tiên hai người chính thức quen biết.
_____
Kể từ hôm ấy, Đình Bắc xuất hiện rất nhiều.
Văn Khang thích trà sữa? Chiều nào trên bàn học cũng có một cốc. Văn Khang quên mang ô? Đình Bắc đã đứng chờ ngoài cửa lớp từ lúc nào. Văn Khang thức đêm làm bài? Sáng hôm sau sẽ có bữa sáng nóng hổi.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Này...
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh không cần phải tốt với em thế đâu.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/nhìn cậu/ Nếu muốn, tôi sẽ tốt thêm nữa.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/đỏ mặt/...
___________
Một tuần sau.
Bạn cùng phòng kinh ngạc.
Đa nv nam
Đa nv nam
Cậu kiếm đâu ra người yêu hoàn hảo vậy?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/cuống quýt/ Chưa... Chưa phải...
Đa nv nam
Đa nv nam
Chưa?
Đa nv nam
Đa nv nam
Người ta nhìn cậu như nhìn báu vật luôn đó.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/ngẩn người/ *Có sao?*
_________
Tối hôm đấy.
Trời đổ mưa.
Văn Khang tan học rất muộn. Vừa bước ra khỏi tòa nhà đã thấy Đình Bắc đứng dưới mái hiên, trên tay là một chiếc áo khoác.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Em lạnh.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tôi mang áo đến.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh đứng đây bao lâu rồi?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Hai tiếng.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Hả?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không sao.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Sợ em ra không thấy ai.
Văn Khang cắn môi, trong lòng mềm đến mức chẳng biết nói gì.
________
Trên đường về.
Đình Bắc che ô rất cẩn thận hầu như toàn bộ chiếc ô đều nghiêng về phía Văn Khang, vai anh bị mưa làm ướt.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/phát hiện/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh...
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Vai anh ướt hết rồi.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không sao.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Em đừng bị cảm.
Một câu nói rất đơn giản lại khiến trái tim Khang đập loạn.
______
Đêm đó.
Văn Khang gửi tin nhắn.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
💬 Hôm nay cảm ơn anh.
Chưa đầy ba giây tin nhắn trả lời đã đến.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
💬 Không cần cảm ơn.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
💬 Chăm sóc em là điều tôi muốn.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/ôm điện thoại+cười ngốc/
Trong khi đó ở một nơi khác, Đình Bắc ngồi trong căn phòng tối, điện thoại sáng lên, một người gửi đến một tin nhắn.
Đa nv nam
Đa nv nam
???: 💬 Tiếp cận thuận lợi chứ?
Đình Bắc nhìn màn hình rất lâu, sau đó trả lời ngắn gọn.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
💬 Con mồi đã bắt đầu tin tưởng.
Ánh mắt anh bình tĩnh đến đáng sợ, không ai biết... mọi cuộc gặp gỡ, mọi sự dịu dàng, mọi ánh mắt, đều đã được tính toán từ trước.
___________________

Người Yêu À?

Cá 🐟 bị khùng
Cá 🐟 bị khùng
Bắc không phải là người tồi đâu đừng hỉu lầm mà.
Cá 🐟 bị khùng
Cá 🐟 bị khùng
Bắc thương Khang lắm chứ bộ.
___________
Cuối tuần.
Văn Khang nhận được một tin nhắn.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
💬 Có rảnh không?
Văn Khang vừa tỉnh ngủ, tóc còn bù xù.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
💬 Có ạ.
Chưa đầy một phút sau.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
💬 Đi siêu thị với tôi.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
...
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Hả?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/ngơ ngác nhìn màn hình/ Đi... siêu thị?
...
Hai mươi phút sau.
Một chiếc xe màu đen dừng trước ký túc xá.
Đình Bắc bước xuống xe.
Hôm nay anh mặc áo len màu kem đơn giản, khác hẳn vẻ nghiêm túc thường ngày. Vừa thấy Văn Khang, anh liền mở cửa xe.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Lên đi.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/cười gượng/ Anh ga lăng quá.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Đó là việc tôi nên làm.
Chỉ một câu nói cũng đủ khiến vành tai cậu đỏ bừng.
__________
Trong siêu thị, Văn Khang đẩy xe hàng, Đình Bắc đi bên cạnh.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh cần mua gì?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không biết.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Hả?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tôi chỉ cần biết em thích ăn gì.
Nói rồi anh lấy xuống một hộp bánh quy.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Loại em thích.
Tiếp theo là sữa dâu, kẹo, socola, bánh mochi, kem đến cả loại mì Văn Khang từng vô tình nhắc một lần cũng được bỏ vào xe.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/tròn mắt/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh...anh nhớ hết sao?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ừ.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chuyện về em tôi đều nhớ.
Tim Văn Khang lại lỡ một nhịp.
....
Đi ngang quầy trái cây.
Văn Khang với tay định lấy một hộp dâu trên cao nhưng không tới.
Đình Bắc đứng phía sau, một tay nhẹ nhàng lấy hộp dâu xuống.
Khoảng cách giữa hai người bỗng gần đến mức Văn Khang có thể ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ trên người anh.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Được rồi.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Cảm... cảm ơn.
Đúng lúc đó.
Một cô nhân viên nhìn hai người rồi cười tươi.
Đa nv nữ
Đa nv nữ
Nhân viên: Hai anh đẹp đôi quá.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/khựng lại/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Dạ.
Đa nv nữ
Đa nv nữ
Nhân viên: Hôm nay siêu thị có chương trình giảm giá cho các cặp đôi.
Đa nv nữ
Đa nv nữ
Nhân viên: Đây là phiếu ưu đãi của hai anh.
Đa nv nữ
Đa nv nữ
/nhét tờ giấy vào tay Khang+chạy mất/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/đỏ bừng mặt/ Chị ấy hiểu lầm rồi...
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/vội quay sang/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh đừng để ý nhé.
Đình Bắc nhìn tờ phiếu vài giây, khóe môi khẽ cong.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không sao.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Hiểu lầm cũng không tệ.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
...!!
Văn Khang đứng hình, mặt đỏ đến mức chẳng dám nhìn anh.
________
Hai người tiếp tục đi mua đồ.
Một bà cụ đứng gần đó nhìn theo rồi cười hiền.
Đa nv nữ
Đa nv nữ
Bà cụ: Hai cháu yêu nhau lâu chưa?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/suýt đánh rơi hộp sữa/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Không... không phải đâu ạ.
Đa nv nữ
Đa nv nữ
Bà cụ: /bật cười/
Đa nv nữ
Đa nv nữ
Bà cụ: Ngại gì.
Đa nv nữ
Đa nv nữ
Bà cụ: Bạn trai cháu từ nãy tới giờ cứ nhìn cháu suốt.
Văn Khang vô thức quay đầu.
Quả thật, ánh mắt Đình Bắc vẫn luôn đặt trên người cậu, chưa từng rời đi.
Anh cũng không phủ nhận lời bà cụ, chỉ nhẹ nhàng xách toàn bộ túi đồ sang tay mình.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Đi thôi.
________
Đến quầy thanh toán, nhân viên thu ngân mỉm cười.
Đa nv nữ
Đa nv nữ
Nhân viên thu ngân: Tổng cộng 350k.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/lấy ví/ Để em-
Một chiếc thẻ đen đã đặt lên quầy trước.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tôi trả.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Không được đâu.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Lần nào anh cũng trả.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/nhìn Khang/
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tiền của tôi cũng là để chăm em.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
"Nhưng em ngại..."
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/khẽ xoa đầu Khang/
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Đừng ngại.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Em chỉ cần đứng cạnh tôi là đủ.
Câu nói ấy khiến cả cô thu ngân cũng phải ôm mặt cười.
Đa nv nữ
Đa nv nữ
Nhân viên thu ngân: "Trời ơi, ngọt quá..."
__________
Rời khỏi siêu thị.
Hai người vừa bước ra thì nghe thấy tiếng cãi nhau.
Đa nv nam
Đa nv nam
1: Cậu bị đ.iên à?
Đa nv nam
Đa nv nam
2: Đ.iên thì sao?
Một chàng trai tóc nhuộm nâu đang chống nạnh trước một người mặc áo hoodie đen.
Đa nv nam
Đa nv nam
1: Anh làm rơi cà phê của tôi!
Đa nv nam
Đa nv nam
2: Xin lỗi.
Đa nv nam
Đa nv nam
1: Xin lỗi là xong à?
Đa nv nam
Đa nv nam
2: Thế cậu muốn gì?
Đa nv nam
Đa nv nam
1: Đền!
Đa nv nam
Đa nv nam
2: Tôi đền.
Đa nv nam
Đa nv nam
1: Không!
Đa nv nam
Đa nv nam
2: ...
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/kéo tay Bắc/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Hình như bọn họ sắp đánh nhau.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/nhìn sang/
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chỉ là hai người ngang bướng.
Chàng trai tóc nâu bỗng quay sang Khang.
Đa nv nam
Đa nv nam
1: Anh đẹp trai!
Đa nv nam
Đa nv nam
1: Phân xử giúp em đi!
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/giật mình/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Ơ...
Đa nv nam
Đa nv nam
2: /thở dài/
Đa nv nam
Đa nv nam
2: Cậu bớt làm phiền người khác.
Nguyễn Văn Trường
Nguyễn Văn Trường
Tôi là Văn Trường.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Tôi là Quốc Việt.
Nguyễn Văn Trường
Nguyễn Văn Trường
Nhớ mặt đấy.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Tôi với cái cục băng này chắc chắn còn gặp nhau dài dài!
Nguyễn Văn Trường
Nguyễn Văn Trường
Tôi chỉ mong là không.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Xì.
Nguyễn Quốc Việt
Nguyễn Quốc Việt
Đồ đáng ghét!
Văn Khang bật cười. Hai người này đúng là vừa gặp đã khắc khẩu.
Đình Bắc khẽ liếc nhìn Văn Trường.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc, như thể đều nhận ra đối phương không hề đơn giản nhưng rồi anh chỉ nhẹ nhàng nắm lấy túi đồ.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Văn Khang.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Về thôi.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Vâng /vui vẻ chạy theo/
_____________

Bé Gấu Chỉ Dành Cho Em

Cá 🐟 bị khùng
Cá 🐟 bị khùng
Mệt quớ, sốt từ qua tới giờ...
Cá 🐟 bị khùng
Cá 🐟 bị khùng
Nhưng vẫn lặn lội để ra chap cho các độc giả đọc..
______________
Chủ nhật.
7 giờ sáng.
Văn Khang còn đang cuộn tròn trong chăn thì điện thoại rung lên.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
💬: Dậy chưa?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/dụi mắt/ 💬: Em vừa dậy.
Chưa đầy mười giây sau.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
💬: Xuống dưới kí túc xá.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
💬: Tôi chờ em.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
...
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/nhìn đồng hồ/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
"Mới bảy giờ..."
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
*Anh ấy đến từ lúc nào vậy?*
__________
Mười phút sau.
Văn Khang chạy xuống.
Đình Bắc đứng dựa vào xe, trên tay là hai cốc cacao nóng.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Buổi sáng tốt lành.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/đưa một cốc cho cậu/ Cẩn thận nóng.
Văn Khang nhận lấy, đôi mắt cong cong.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Cảm ơn anh.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
À... hôm nay mình đi đâu vậy?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/mỉm cười/ Bí mật.
___________
Một tiếng sau.
Chiếc xe dừng trước cổng công viên giải trí.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/mở to mắt/ Anh đưa em đến đây sao?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ừ.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Em từng nói... nhỏ đến giờ chưa có ai đi cùng.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vậy hôm nay, tôi đi cùng em.
Văn Khang sững người.
Chỉ một câu nói thôi... cũng đủ khiến trái tim cậu mềm nhũn.
....
Hai người chơi hết trò này đến trò khác.
Từ tàu lượn, xe điện đụng đến vòng quay ngựa gỗ.
Văn Khang cười đến mức hai má đỏ hồng.
Đình Bắc không chơi nhiều. Phần lớn thời gian anh chỉ đứng nhìn cậu cười. Trong mắt anh lúc ấy chỉ có duy nhất một người.
......
Đến khu trò chơi gắp thú.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/dừng chân/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Oa...
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Có bé gấu trắng dễ thương quá...
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/nhìn theo/
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Muốn?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
... Có.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Nhưng em gắp dở lắm.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/xắn nhẹ tay áo/ Đợi.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/đổi xu/
Lần một.
Trượt.
Lần hai.
Vẫn trượt.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/bật cười/ Anh cũng có lúc không giỏi.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/khẽ nhướng mày/ Em cười tôi?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
... Không có.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Được.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vậy phải lấy được.
Mười phút sau.
Bộp!
Con gấu trắng rơi xuống.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/reo lên/ Được rồi.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/cúi xuống lấy bé gấu/
Không chút do dự, anh đặt vào lòng Văn Khang.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cho em.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
/ôm chặt bé gấu/
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Đẹp quá....
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Em thích lắm.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
/nhìn cậu/ Chỉ cần em thích là đáng.
Trong lúc Văn Khang mải vuốt tai bé gấu.
Ở phía xa, một người đàn ông mặc vest đen đang lặng lẽ quan sát. Ông ta lấy điện thoại.
Đa nv nam
Đa nv nam
📲: Thiếu gia. Cậu chăm cậu ta quá rồi.
Giọng Đình Bắc lạnh hẳn.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
📲: Việc của tôi, đừng theo dõi nữa.
Đa nv nam
Đa nv nam
📲: Nhưng...
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
📲: Tôi nói. Đừng theo dõi nữa.
Anh cúp máy. Khi quay lại, nụ cười dịu dàng ban nãy đã trở về.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Khang.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Đi ăn kem nhé?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Được.
Văn Khang chẳng hề biết nụ cười kia có bao nhiêu phần là thật.
__________
Chiều muộn.
Trên vòng đu quay, Văn Khang ôm bé gấu trắng, nhìn ánh hoàng hôn phủ khắp thành phố.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Cảm ơn anh.
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Hôm nay là ngày vui nhất của em.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chỉ cần em muốn.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tôi sẽ cho em nhiều ngày như vậy nữa.
Văn Khang mỉm cười hạnh phúc, khẽ tựa đầu lên vai anh.
Đình Bắc hơi khựng lại rồi... nhẹ nhàng nghiêng đầu để cậu dựa thoải mái hơn. Chỉ là ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa kính mang theo một nỗi giằng xé mà chính anh cũng không nhận ra.
_____________
Cá 🐟 bị khùng
Cá 🐟 bị khùng
Mệt quá nên viết hơi ngắn 😞

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play