Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RC | Thương Lắm Mình Ơi

# Mở đầu

Miền Tây năm ấy... Con nước lớn rồi lại ròng. Cánh đồng sen vẫn nở hồng mỗi sớm, ghe xuồng vẫn xuôi ngược trên dòng kênh, tiếng mái chèo vẫn khua nhịp giữa buổi chiều vàng như mật. Nhưng ở cái làng ấy... Có một thứ còn đáng sợ hơn nghèo đói. Là lệ làng. Là giai cấp. Và là cái gọi là...
Hội Đồng Nguyễn. Cả vùng này, chỉ cần nghe đến ba chữ ấy, ai nấy đều cúi đầu. Nhà cửa, ruộng đất, ghe thuyền... hơn nửa cái làng đều mang họ Nguyễn.
Người đứng đầu... Là Hội Đồng Nguyễn. Ông có ba người con trai. Người thứ ba... Nguyễn Quang Anh. Dân trong làng quen gọi là... Cậu Ba.
Cậu Ba không giống cha mình. Không khinh người nghèo. Không coi mạng người như cỏ rác. Cậu hay lén đem gạo, thuốc, tiền cho dân nghèo.
Ai bệnh... Cậu mời thầy thuốc. Ai đói... Cậu bảo người làm nấu cơm. Bởi vậy... Dân thương cậu lắm.
Nhưng... Cha cậu ghét điều đó. Ông luôn nói...
"Con nhà Hội Đồng không được cúi đầu trước đám dân đen."
Má cậu cũng chẳng khá hơn. Bà chỉ mong con trai cưới tiểu thư nhà giàu. Để giữ danh tiếng họ Nguyễn.
Ở cuối làng... Có một căn chòi nhỏ lợp lá. Mỗi mùa mưa... Nước dột khắp nơi. Ở đó... Có một cậu trai tên...
Hoàng Đức Duy. Cha mất từ khi em mới lên năm. Má em quanh năm bán bún, mò cua bắt ốc, hái sen thuê. Nghèo... Đến mức nhiều hôm chỉ có nồi cháo loãng. Đức Duy từ nhỏ đã theo má ra đồng. Mười mấy tuổi... Đã biết cắt lúa.
Biết chèo xuồng. Biết lội bùn hái sen. Đôi bàn tay lúc nào cũng đầy vết xước. Nhưng... Nụ cười vẫn hiền.
Hiền đến mức... Người ta chỉ muốn thương.
Lần đầu Quang Anh gặp Đức Duy... Là một buổi chiều nước nổi. Chiếc xuồng của cậu mắc vào bụi sen. Trong lúc người hầu còn loay hoay... Một cậu trai gầy gò đã lội xuống nước.
Không nói một lời. Chỉ lặng lẽ đẩy chiếc xuồng ra. Quần áo lấm bùn. Tay trầy cả da. Đến khi xuồng đi được... Em chỉ cười.
"Đi cẩn thận nghen cậu."
Rồi ôm bó sen... Lặng lẽ bước đi. Quang Anh đứng chết lặng. Từ hôm đó... Ngày nào cậu cũng tìm cớ ra cánh đồng sen. Có khi mua vài bông.
Có khi chỉ đứng nhìn. Có khi... Chỉ để được nghe người kia cười.
Nhưng... Ở cái làng ấy... Khoảng cách giữa hai người... Không phải con kênh. Không phải cánh đồng. Mà là... Một bên là Cậu Ba Hội Đồng Nguyễn. Một bên... Là thằng Duy con nhà nghèo. Một bên sống trong dinh lớn. Một bên ngủ dưới mái lá dột. Một bên được người người cúi đầu. Một bên...
Ngay cả quyền ngẩng mặt nhìn người mình thương... Cũng không có. Đâu ai biết... Chính mối tình ấy... Sẽ khiến cả làng dậy sóng. Sẽ khiến Hội Đồng Nguyễn nổi giận. Sẽ khiến một người vì thương mà bất chấp. Và một người... Vì quá thương... Mà chọn rời đi mãi mãi.
"Thương lắm mình ơi... Nếu có kiếp sau... Xin đừng để mình gặp nhau giữa cái đời còn phân biệt sang hèn nữa..."
Hết Mở đầu

#1

______
_____
Sáng sớm... Sương còn phủ trắng mặt sông. Tiếng gà gáy vọng từ đầu xóm, tiếng xuồng khua nước hòa cùng tiếng chim ríu rít trên những rặng dừa. Đức Duy đã thức từ khi trời còn mờ đất.
Em xách chiếc giỏ tre cũ, đội nón lá rồi theo má ra đồng sen. Má em vừa hái vừa dặn:
???
???
Duy à... bữa nay nhớ hái bông đẹp nghen con. Nhà Hội Đồng đặt nhiều lắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cười hiền / Dạ, con biết rồi má.
Đôi chân trần lội xuống bùn. Nước ngập đến đầu gối. Đức Duy cẩn thận lựa từng búp sen còn khép cánh. Em sợ mạnh tay... Hoa sẽ dập.
Cùng lúc ấy... Trong dinh Hội Đồng Nguyễn. Người làm tất bật quét sân, pha trà, chuẩn bị bữa sáng. Hội Đồng Nguyễn đặt mạnh chén trà xuống bàn.
Ông Hội
Ông Hội
Quang Anh đâu?
???
???
/cuối đầu/ Dạ ông...Cậu Ba đi từ sớm rồi ông..
Ông Hội
Ông Hội
/đập bàn./Lại ra ngoài?
Bà Hội
Bà Hội
/thở dài./Thằng nhỏ càng lớn càng khó dạy.
Ngoài đồng sen. Quang Anh mặc áo bà ba màu đen giản dị, một mình chèo chiếc xuồng nhỏ.
Cậu không mang theo người hầu. Chỉ lặng lẽ chèo về phía cánh đồng quen thuộc. Xa xa... Một bóng người đang lom khom hái sen.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/khẽ cười/ "Lại gặp rồi..."
Đức Duy vừa ngẩng lên thì giật mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
C... cậu Ba..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/bước xuống xuồng./ Ừm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cúi đầu./Con chào cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng gọi như vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ..?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gọi cậu là Quang Anh là được rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/vội lắc đầu/ hỏng được đâu cậu, con hong dám
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cười nhẹ/ Có gì mà không giám chứ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cúi gầm mặt/ Má con nói... dân nghèo không được vô lễ với con nhà Hội Đồng.
Nghe vậy... Nụ cười trên môi Quang Anh nhạt dần. Cậu nhìn đôi bàn tay đầy vết xước của em. Nhìn chiếc áo đã sờn vai.
Nhìn đôi dép đứt quai được cột bằng dây chuối. Khẽ hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Đau không ?"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ngơ ngác/ Dạ..?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cầm nhẹ bàn tay em nhìn những vết cắt nhỏ chằng chịt vì gai sen./ Tay vậy mà còn nói không sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/vội rút tay lại/Con... con quen rồi.
Quang Anh lặng người. Một câu "quen rồi"... Nghe nhẹ tênh. Mà đau đến lạ.
Đúng lúc ấy... Một người đàn bà đi ngang nhìn thấy. Bà ta tròn mắt.
???
???
"Trời đất! Cậu Ba đứng nói chuyện với thằng Duy!"
Người khác cũng ngoái nhìn. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
???
???
"Con nhà Hội Đồng mà chơi với dân nghèo? đúng là kỳ cục, lỡ ông Hội Đồng biết thì chết."
Đức Duy nghe hết. Em lùi lại mấy bước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu... cậu về đi....
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hông được đâu.../giọng run run/người ta thấy rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/đứng yên/Thấy thì sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cười buồn/ Cậu hông hiểu đâu ,con nghèo... người ta ghét con quen rồi...
Quang Anh nhìn em rất lâu. Lần đầu tiên... Cậu nhận ra. Có những vết thương... Không nằm trên da thịt. Mà nằm sâu trong lòng người. Một cơn gió thổi qua.
Những cánh sen rung rinh. Không ai biết...
Ở phía xa. Một gia nhân của Hội Đồng Nguyễn đã nhìn thấy tất cả. Ông ta lập tức quay đầu chạy về dinh. Báo tin cho Hội Đồng. Một cơn giông... Đang lặng lẽ kéo đến.

#2

----
𝐘𝐨𝐮𝐧𝐠 | เค.แอน / Tg
𝐘𝐨𝐮𝐧𝐠 | เค.แอน / Tg
Not support
_____
Chiều hôm ấy... Mặt trời đỏ rực sau rặng dừa. Chiếc xuồng của Quang Anh vừa cập bến thì quản gia đã đứng đợi sẵn. Ông cúi đầu.
???
???
Cậu Ba... ông Hội Đồng kêu cậu lên nhà lớn.
Quang Anh khựng lại. Trong lòng cậu chợt dấy lên một linh cảm chẳng lành. Bên trong nhà chính... Hội Đồng Nguyễn ngồi giữa gian nhà, tay cầm điếu thuốc. Má cậu ngồi cạnh, sắc mặt lạnh tanh. Không khí im phăng phắc. Quang Anh vừa bước vào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thưa cha... thưa má./cuối đầu/
Rầm!
Chiếc tách trà bị đập mạnh xuống bàn, Ông quát lớn
Ông Hội
Ông Hội
Mày quỳ xuống!
Quang Anh không cãi. Cậu lặng lẽ quỳ giữa nền gạch đỏ. Ông nhìn thẳng vào con trai.
Ông Hội
Ông Hội
"Tao nghe nói... mày lại ra đồng sen? MÀY RA ĐÓ LÀM GÌ , ?"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ..con..
Ông Hội
Ông Hội
Lại còn đứng nói chuyện với một thằng nghèo đó nữa?
Cậu im lặng. Sự im lặng ấy... Là câu trả lời.
Ông Hội
Ông Hội
Mày đường đường là con trai nhà hội danh giá! Mày làm vậy không xấu hổ mặt mũi cha với má mày sao hả! //Quất mạnh roi//
Vút!
Chiếc roi mây quất thẳng xuống lưng anh..
Chát!
Máu chưa chảy. Nhưng vết đỏ đã hằn lên lớp áo. Người làm đứng quanh chỉ biết cúi gằm mặt. Không ai dám lên tiếng.
Ông Hội
Ông Hội
Con nhà Hội Đồng mà đi gần đám dân đen! /Quất mạnh/
Chát!
Ông Hội
Ông Hội
Mày không biết nhục hả?/Quất /
Chát!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nghiến răng./Cha...Con chỉ....
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng mà cha..Thằng Duy cũng có làm gì sai với nhà mình đâu chứ..
Nghe đến đó. Hội Đồng Nguyễn càng nổi giận.
Ông Hội
Ông Hội
Câm miệng! Sai, nó sinh ra là đã sai rồi!Nghèo là nghèo! đừng hòng bước chân vô nhà tao!
Má cậu đứng dậy. Giọng bà lạnh lùng.
Bà Hội
Bà Hội
Quang Anh, con lớn rồi phải biết thân phận mình sau này con còn cưới con gái nhà quan, đừng vì một đứa nghèo mà làm mất mặt dòng họ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ngước lên ánh mắt đỏ hoe./Má...người nghèo thì không đáng được thương sao?
Cả căn nhà im bặt. Bà chỉ quay mặt đi.
Bà Hội
Bà Hội
Không đáng
____
Ở đầu làng... Đức Duy đang gánh bó sen về nhà. Bỗng mấy đứa trẻ chạy ngang.
???
???
Anh Duy! Tụi em nghe nói cậu Ba bị ông Hội Đồng đánh rồi!
Em sững người. Chiếc đòn gánh tuột khỏi vai.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đ...đánh á...?
???
???
Dạ, nhưng mà tụi em là vì anh mà bị đánh á , em đi trước nha bai anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Tim thắt lại / À ừm..
Đêm xuống. Gió thổi lạnh qua mái lá. Đức Duy ngồi trước hiên, hai tay ôm gối. Má em đặt chén cơm xuống.
???
???
Ăn đi con
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Lắc đầu / Má..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Có phải... con làm cậu Ba bị đòn hông?"/lí nhí../
Má em thở dài. Bà xoa đầu con trai.
???
???
Con à...người nghèo như mình..đừng nên đến gần người ta , không phải vì mình xấu, mà vì cái đời này... nó không cho phép
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cúi đầu nước mắt rơi xuống mu bàn tay./ "Con... đâu có muốn hại cậu."
???
???
/ôm nhẹ em vào lòng/ Ngoan , đừng khóc, má biết, nhưng mà đời nó ác lắm con à
____
Cùng lúc đó... Trong căn phòng rộng của dinh Hội Đồng. Quang Anh cởi áo. Sau lưng là những vết roi đỏ tím chồng lên nhau.
Người hầu mang thuốc đến. Cậu chỉ khẽ lắc đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để đó
Khi mọi người lui ra. Quang Anh mở lòng bàn tay. Bên trong... Là một cánh sen màu hồng nhạt. Lúc rời đồng sen.
Đức Duy đã vô tình cài lên xuồng của cậu. Cậu mỉm cười, giọng rất khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Duy à...Đừng tự trách mình...Là tui muốn thương em..."
Ngoài sân... Tiếng gió nổi lên từng cơn. Như báo trước... Những ngày bình yên của hai người sẽ chẳng còn được bao lâu nữa.
____

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play