[ Chu Tô ] Em Là Con Rối, Anh Có Cần Em Không ?
Chương 1 : Vật thí nghiệm
Tô Tân Hạo _ Em
Mom không ác thì ai ác
Tả Hàng _ Cậu
Bộ hành một người chưa đủ Wow hay gì - _-
Tô Tân Hạo _ Em
Thui Chúc mừng you đã trở thành đối tượng bị hành :)
Tả Hàng _ Cậu
Tao không muốn bị hành chung với mi
Tô Tân Hạo _ Em
Nghiệp ở bộ trước đấy 😏
Tả Hàng _ Cậu
Thù dai vậy :)
Tả Hàng _ Cậu
Tg Wish đâu rồi :)
Tô Tân Hạo _ Em
Biết chết liền 🙄
Tô Tân Hạo _ Em
Thui vô nè - _-
Mười năm trước, một tổ chức bí mật mang tên Eden chuyên bắt cóc trẻ em và người vô gia cư để thực hiện dự án mang tên "Puppet"
Mục tiêu của chúng không phải tạo ra siêu năng lực
Mà tạo ra những món đồ biết nghe lời
Có người bị biến thành robot, có người bị biến thành con rối, có người thất bại và chết trên bàn thí nghiệm
Em là sản phẩm thành công nhất
Khung xương bị thay bằng gỗ đặc biệt, các khớp nối đều là khớp gỗ, bên trong cơ thể vẫn còn trái tim và ý thức
Nhưng mọi thứ khác... không còn giống con người
Em được đặt một mã số.
Không còn tên.
Không còn thân phận.
Không còn tự do.
Cậu tỉnh lại sau cuộc thí nghiệm
Hai chân đã biến thành hợp kim
Một mắt là camera
Cơ thể không còn cần ngủ, không cần ăn...chỉ cần sạc điện
Một con rối
Một robot
Sau khi hoàn thành
Chúng bị đem bán như những món hàng
Một đường dây buôn bán "thành phẩm thí nghiệm" bị cảnh sát truy quét
Chu Chí Hâm là đội trưởng đội đặc nhiệm được cử điều tra
Trong kho hàng.
Có hàng chục chiếc lồng kính.
Có robot.
Có người máy.
Có người đã chết
Góc cuối cùng.
Một thiếu niên tóc đen đang ngồi bất động.
Đôi mắt vô hồn
Khớp tay bằng gỗ.
Khớp chân bằng gỗ.
Trên cổ còn đeo bảng giá.
Chu Chí Hâm _ Hắn
/bước đến/
Tô Tân Hạo _ Em
/chậm rãi ngẩng đầu/
Câu đầu tiên em hỏi là...
Tô Tân Hạo _ Em
Anh ...mua em sao ?
Chu Chí Hâm _ Hắn
*chết lặng *
Sau khi được cứu
Em được đưa về sống cùng hắn
Nhưng trong đầu em vẫn luôn nghĩ, mình chỉ đổi từ chủ cũ...Sang chủ mới
Mỗi sáng đều quỳ xuống chờ mệnh lệnh
Muốn ra ngoài phải xin phép,muốn ăn phải xin phép,muốn ngủ cũng phải xin phép
Chu Chí Hâm _ Hắn
Không ai bắt em quỳ 💢
Tô Tân Hạo _ Em
/giật mình / Nếu em không ngoan ...
Tô Tân Hạo _ Em
Anh sẽ bỏ em
Chu Chí Hâm _ Hắn
/ôm chặt em, giọng khàn đi/Anh chưa từng nghĩ em là đồ vật
Chu Chí Hâm _ Hắn
Em là Tô Tân Hạo
Chu Chí Hâm _ Hắn
Không phải con rối
Cậu được tìm thấy ở một cơ sở khác của tổ chức
Nhưng cơ thể đã gần như hoàn toàn cơ giới hóa
Không ngủ.Không biết đói.Sợ nước.
Mỗi tháng đều phải thay linh kiện
Cậu ít khi cười nhưng hẳn vô cảm như cỗ máy lạnh lẻo chỉ là không còn thấy gì để vui nữa
Nhưng mỗi lần nhìn thấy người khác ngủ...Ánh mắt đều rất buồn
Trương Cực là một kỹ sư thiên tài từng tham gia dự án Eden
Không trực tiếp thí nghiệm.
Nhưng lại là người thiết kế những bản vẽ đầu tiên
Khi biết dự án bị biến chất thành địa ngục
Anh bỏ trốn.
Suốt nhiều năm âm thầm tìm kiếm những người còn sống
Chu Chí Hâm ban đầu rất căm ghét anh
Nhưng rồi nhận ra...Anh cũng là một người đang chuộc tội
Tả Hàng _ Cậu
Này mới Vô truyện thiệt nè
Ở ngoại ô thành phố, một tòa nhà không hề có tên trên bản đồ
Bên ngoài chỉ là một nhà máy bỏ hoang
Nhưng sâu dưới lòng đất...
Là nơi tồn tại của tổ chức thí nghiệm bí mật
Những hành lang trắng toát, ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, mùi thuốc sát trùng nồng đến nghẹt thở
Hai cánh cửa phòng thí nghiệm đóng kín
Bên trong...Tiếng gào thét vang lên đến khản đặc
Tả Hàng _ Cậu
Đừng... xin các người...
Tiếng cầu xin của hai thiếu niên bị những âm thanh máy móc chói tai nuốt chửng
Những người mặc áo blouse trắng vẫn bình tĩnh đứng quanh bàn mổ
Không ai đáp lại.
Trong căn phòng thứ nhất.
Tô Tân Hạo _ Em
/bị cố định chặt trên bàn thí nghiệm/
Hai cổ tay, hai mắt cá chân đều bị khóa bằng vòng kim loại
Tô Tân Hạo _ Em
/Nước mắt chảy dài, cả người run lên vì đau đớn/
All nhân vật
...: Mẫu số P-017, nhịp tim ổn định
All nhân vật
...: Bắt đầu giai đoạn thay thế
Tô Tân Hạo _ Em
Dừng lại...
Tô Tân Hạo _ Em
Xin các người mà ...
Tô Tân Hạo _ Em
Đừng ...
/Giọng yếu dần /
Đáp lại chỉ là giọng nói lạnh tanh
All nhân vật
...: Tiêm thuốc mê liều thấp
All nhân vật
...: Giữ ý thức
All nhân vật
...: Quan sát phản ứng
Kim tiêm đâm xuống.
Ý thức của em không biến mất
Chỉ đủ để cơ thể không còn sức chống cự
Nỗi đau vẫn còn nguyên.
Tiếng hét lại vang vọng khắp căn phòng
Tả Hàng _ Cậu
/Hai tay cũng bị cố định/
Khắp người cắm đầy dây dẫn
Dòng điện chạy qua khiến toàn thân co giật dữ dội
Một nhà nghiên cứu nhìn màn hình.
All nhân vật
...: Khả năng đồng bộ đạt bảy mươi phần trăm
All nhân vật
...: Tăng công suất
Tả Hàng _ Cậu
/cắn chặt môi đến bật máu, đôi mắt đỏ ngầu, ý thức dần mờ đi/
Nhưng vẫn nghe rõ một câu nói
All nhân vật
...: Nếu thành công...
All nhân vật
...: Đây sẽ là hai tác phẩm hoàn hảo nhất
Bên ngoài căn phòng
Một người đàn ông mặc vest đen đứng khoanh tay
All nhân vật
/Ánh mắt bình thản nhìn qua lớp kính/ Bọn chúng còn sống chứ ?
Một nhà nghiên cứu cúi đầu
All nhân vật
...: Dù rất đau ...
All nhân vật
...: Nhưng cả hai đều có ý chí sinh tồn cực mạnh
Người đàn ông đó khẽ cười
All nhân vật
/khẽ cười/ Tốt
All nhân vật
Sản phẩm còn sống...
All nhân vật
Mới bán được giá
Tiếng cười lạnh lẽo vang lên giữa hành lang
Trong khi đó...sau cánh cửa thép dày.
Tiếng gào khóc của hai thiếu niên vẫn không ngừng vọng ra
Nhưng...ngoài những bức tường bê tông ấy.
Không một ai biết.
Không một ai nghe thấy.
Càng không một ai đến cứu họ.
Tiếng la hét đã không còn, không phải vì hết đau.
Mà vì... không còn đủ sức để hét nữa
Trong căn phòng mang ký hiệu Puppet-01
Tô Tân Hạo _ Em
/nằm bất động trên chiếc bàn kim loại/
Tô Tân Hạo _ Em
/Mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi dính vào gương mặt tái nhợt/
Tô Tân Hạo _ Em
/Đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà /
Một nhà nghiên cứu cầm bảng ghi chép
All nhân vật
...: Khung xương tay trái thay thế thành công
All nhân vật
...: Khung xương tay phải ổn định
All nhân vật
...: Tiếp tục hai chân
Tô Tân Hạo _ Em
/khẽ động môi/Đừng ...đau ...
Giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy
All nhân vật
...: Tăng thuốc giảm đau
All nhân vật
...: Duy trì tỉnh táo
All nhân vật
... : Không để mẫu vật ngất
All nhân vật
/Một người khác bật cười /Ý chí sống tốt thật
All nhân vật
Đến giờ vẫn chưa chết
Cậu ngồi dựa vào góc tường,khắp người nối đầy dây cáp.
Ánh mắt trống rỗng
Tả Hàng _ Cậu
/Ánh mắt trống rỗng, một cánh tay đã không còn là tay người/
Lớp da nhân tạo vẫn chưa phủ kín phần kim loại bên dưới
Những khớp máy phát ra tiếng "tách... tách..." mỗi khi cậu cử động
Một nhà nghiên cứu bước tới
All nhân vật
...: Hôm nay thử nghiệm hệ thống năng lượng
Tả Hàng _ Cậu
/khàn giọng / Cho tôi ...
All nhân vật
/chẳng buồn ngẩng đầu /...: Không
All nhân vật
...: Cậu là tài sản của tổ chức
All nhân vật
...: Tài sản thì không có quyền lựa chọn
Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều ngày
Hai căn phòng được mở cùng lúc để chuyển mẫu vật
Xe đẩy lăn ngang hành lang
Em nằm trên một chiếc, cậu nằm trên chiếc còn lại
Hai chiếc xe vô tình đi ngang nhau, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Bốn mắt chạm nhau.
Không ai nói được lời nào.
Chỉ nhìn thấy trong mắt đối phương...cùng một sự tuyệt vọng
Tô Tân Hạo _ Em
/khẽ mấp máy môi /...Đừng ...chết ...
Tả Hàng _ Cậu
/cũng cố nhếch môi / ...Cậu ...cũng vậy ...
Hai chiếc xe rẽ về hai hướng khác nhau, Cánh cửa thép khép lại
Đó là lần đầu tiên họ nhìn thấy nhau.
Và cũng là lần cuối cùng trong suốt nhiều năm sau.
Người đàn ông mặc vest nhìn màn hình giám sát
All nhân vật
/Khóe môi nhếch lên / Con rối
All nhân vật
Hai tác phẩm hoàn hảo
All nhân vật
/Ông ta chậm rãi đặt tách trà xuống/
All nhân vật
Chuẩn bị danh sách đấu giá
All nhân vật
Có rất nhiều người... đang chờ mua chúng
Tiếng gào thét đã trở thành điều quen thuộc
Những nhà nghiên cứu đi ngang hành lang, chẳng còn ai buồn ngoảnh đầu
Tô Tân Hạo _ Em
/ngồi trên chiếc ghế gỗ,hai mắt bị bịt kín/
Tô Tân Hạo _ Em
/Hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối/
All nhân vật
...: Thử nghiệm vận động
Một nhà nghiên cứu cất giọng
All nhân vật
...: Đứng lên
Tô Tân Hạo _ Em
/chậm rãi đứng dậy /
All nhân vật
...: Bước 3 bước
Tô Tân Hạo _ Em
/làm theo /
All nhân vật
...: Quay trái
Tô Tân Hạo _ Em
/quay trái /
All nhân vật
...: Quỳ xuống
Không chút do dự.
Em quỳ xuống nền gạch lạnh ngắt.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn ấy, một người bật cười
All nhân vật
... : Đúng là con rối
All nhân vật
...: Ra lệnh gì cũng nghe
All nhân vật
...: Nó không nghe lời
All nhân vật
...: Là vì... nó không dám chống laị
Cả căn phòng im lặng vài giây, rồi lại tiếp tục ghi chép
Tả Hàng bị buộc đứng giữa phòng, cánh tay đã hoàn toàn là kim loại, hai chân phát ra tiếng động cơ rất nhỏ mỗi khi bước đi
All nhân vật
...: Kiểm tra tốc độ
Tả Hàng _ Cậu
/không nhúc nhích /
Một nhà nghiên cứu nhíu mày
Một nút bấm được nhấn xuống
Dòng điện chạy dọc khắp cơ thể
Tả Hàng _ Cậu
/ngã quỵ xuống đất, hai hàm răng cắn chặt đến bật máu/
Tả Hàng _ Cậu
/run rẩy đứng dậy/
Lần này...cậu không dám dừng nữa
Cả khu thí nghiệm chìm vào yên tĩnh
Chỉ còn ánh đèn đỏ lập lòe
Tô Tân Hạo _ Em
/cuộn tròn trong góc phòng, khẽ ôm lấy hai đầu gối/
Cửa phòng bất ngờ mở ra.
Hai người mặc áo blouse bước vào
All nhân vật
Mang P-017 đi
Tô Tân Hạo _ Em
/giật mình /...Đi đâu ?
Không ai trả lời.
Chỉ có hai cánh tay lạnh lùng kéo em đứng dậy
Một chiếc xe đẩy khác cũng vừa dừng lại.
Trên đó...
Tả Hàng _ Cậu
/đang ngồi cúi đầu/
Tả Hàng _ Cậu
/Nghe thấy tiếng động, ngẩng lên/
Lần thứ hai.
Ánh mắt hai người lại chạm nhau.
Tô Tân Hạo _ Em
/khẽ mỉm cười /
Dù nụ cười rất nhạt
Cậu cũng cố gắng cười đáp lại ,không cần nói
Chỉ cần biết...Trong địa ngục này
Vẫn còn một người giống mình
All nhân vật
...: Bịt mắt lại
Một chiếc khăn đen phủ xuống.
Tầm nhìn biến mất
Xe đẩy tiếp tục lăn
Ở cuối hành lang.
Một cánh cửa lớn từ từ mở ra.
Phía sau lớp kính...
Là rất nhiều người mặc vest sang trọng đang ngồi trên ghế
Họ không nhìn hai thiếu niên, họ chỉ nhìn...
Người đàn ông đứng trên bục mỉm cười
All nhân vật
...: Xin chào quý vị
All nhân vật
...: Hôm nay ...
All nhân vật
...: Tổ chức Eden hân hạnh giới thiệu hai tác phẩm hoàn hảo nhất của chúng tôi
Tô Tân Hạo _ Em
/Nghe đến đây, khẽ siết chặt bàn tay/
Dù đã quen với đau đớn.
Nhưng lần đầu tiên...em hiểu.
Sau tất cả những gì mình chịu đựng.
Điều chờ phía trước...Là bị đem ra định giá.
Tô Tân Hạo _ Em
Cắt tới đây thui
Tả Hàng _ Cậu
Truyện này không có tg à :)
Tô Tân Hạo _ Em
Ai biết, chả thấy mặt đâu chỉ quăng cho cái cuốn kịch bản rồi biến đâu mất tiêu :)
Tả Hàng _ Cậu
Thế truyện ai viết :)
Tô Tân Hạo _ Em
Tụi mình tự viết
Tô Tân Hạo _ Em
Mỏ xinh không được chửi bậy 😌
Tô Tân Hạo _ Em
Ý tưởng truyện của mom tg
Tả Hàng _ Cậu
Tạo hình ngoài đời luôn mới chịu :)
Tô Tân Hạo _ Em
Không lệch vai luôn :)
Tả Hàng _ Cậu
Người tàn ác thường sống thảnh thơi 😞
Tô Tân Hạo _ Em
Đúng đúng 😣
Chương 2 : Món hàng bị trả lại
Tô Tân Hạo _ Em
Mom tg lại đâu nữa rồi ?
Tô Tân Hạo _ Em
Là tg dữ rồi đó :)
Tô Tân Hạo _ Em
Mặt chả thấy đâu =)
Chu Chí Hâm _ Hắn
Có khi vài chương sau mới xuất hiện
Tô Tân Hạo _ Em
Như anh dị đó he 🙄
Chu Chí Hâm _ Hắn
Chưa có đất diễn :)
Tả Hàng _ Cậu
Cực của tao đâu ?😣
Chu Chí Hâm _ Hắn
Chắc đi chơi với con tg rồi 😌
Tả Hàng _ Cậu
Của tao mà ai cho cướp 😡
Tô Tân Hạo _ Em
Trời ơi cp riu quá :)
Chu Chí Hâm _ Hắn
Vô truyện thôi
Chu Chí Hâm _ Hắn
Truyện không cần tg cũng được ^^
All nhân vật
...: Giá khởi điểm
All nhân vật
...: 5 Triệu tệ
Người đàn ông trên bục cười nhạt
All nhân vật
...: Con rối sống
All nhân vật
...: Có thể đi, đứng, ngồi, thực hiện mệnh lệnh
All nhân vật
...: Được chế tạo hoàn toàn thủ công
Những vị khách giàu có bắt đầu giơ bảng
All nhân vật
...: 8 Triệu tệ
/giơ bảng /
All nhân vật
...: 10 Triệu tệ
All nhân vật
...: 15 Triệu tệ
Một người đàn ông trung niên thắng cuộc
Ông ta bước lên, hài lòng nhìn em
Tô Tân Hạo _ Em
/đứng yên, không nhúc nhích/
All nhân vật
NNC : /khẽ nhíu mày / Quỳ xuống
Tô Tân Hạo _ Em
/vẫn đứng đó, ánh mắt trống rỗng /
Tả Hàng _ Cậu
Lưu ý có mình tao bị bịt mắt thôi ^^💢
Tô Tân Hạo _ Em
Chịu khó đi ^^
All nhân vật
NNC : /mất kiên nhẫn, giơ tay tát mạnh/
Tô Tân Hạo _ Em
/Đầu nghiêng sang một bên, khóe môi rỉ máu/
All nhân vật
NNC : Quỳ!! 💢
/quát /
Em từ từ quỳ xuống, không phải vì nghe lời.
Mà vì... sợ
All nhân vật
VK : /nhếch môi / Ngẩng đầu lên
Tô Tân Hạo _ Em
/chậm rãi ngẩng đầu /
All nhân vật
Vk : Nhìn tôi
Tô Tân Hạo _ Em
/nhìn ông ta /
Tô Tân Hạo _ Em
/đứng dậy /
Mọi người xung quanh gật gù
All nhân vật
All VK : Không tệ
Ông ta đưa em về biệt thự ngay trong đêm
Tô Tân Hạo _ Em
/cầm ấm trà /
Em vẫn không hiểu.
Con rối không biết pha trà.
Cũng chưa từng học.
Chỉ biết làm những động tác đã bị ép luyện suốt nhiều tháng.
All nhân vật
Mày bị điếc à !!?💢
Chiếc cốc sứ bị ném thẳng vào trán em
Tô Tân Hạo _ Em
/Máu theo thái dương chảy xuống,chỉ khẽ cúi đầu/ ...Xin lỗi
Tô Tân Hạo _ Em
/nhìn cái bàn rất lâu/
Tô Tân Hạo _ Em
/đứng trước căn bếp/
Lặng im, đến cách bật bếp...em cũng không biết
Người đàn ông tức giận đập mạnh xuống bàn
All nhân vật
Đây mà là sản phẩm hoàn hảo ? 💢
All nhân vật
Ngay cả việc nhà cũng không làm được 💢
Ông ta gọi điện cho Eden muốn trả hàng
All nhân vật
📱 : Mang thứ phế phẩm này về
All nhân vật
📱 : Tôi không cần
Người phụ trách nghe xong chỉ cười
All nhân vật
NPT 📲 : Tôi đã nói rồi
All nhân vật
NPT 📲 : Nó không phải người hầu
All nhân vật
NPT 📲 : Nó chỉ là ...
All nhân vật
NPT 📲 : Một con rối
Em bị ném trở lại căn phòng cũ.
Cửa sắt đóng sầm.
Một nhà nghiên cứu bước vào
All nhân vật
NNC : Không bán được
All nhân vật
NNC : Do mày không nghe lời
All nhân vật
/Ông ta cầm cây roi điện lên/
All nhân vật
NNC : Nếu vậy ...
All nhân vật
NNC : Chúng ta dạy lại từ đầu
Tiếng roi điện xé toạc bầu không khí
Tô Tân Hạo _ Em
/co người theo phản xạ, đôi mắt đỏ hoe/
Nhưng...vẫn không khóc, có lẽ...nước mắt đã cạn từ rất lâu rồi
Cậu được đưa đến phòng nghiên cứu riêng của một vị tiến sĩ nổi tiếng
Bề ngoài, ông ta là một nhà khoa học được nhiều người kính trọng
Nhưng sau cánh cửa đóng kín...
Ánh mắt nhìn "thành phẩm" lại chẳng hề giống nhìn một con người
All nhân vật
/đi một vòng quanh cậu, chậm rãi quan sát từng chi tiết/
All nhân vật
Đúng là hoàn hảo...
All nhân vật
Ý thức của con người... nhưng cơ thể gần như đã là máy móc
Tả Hàng _ Cậu
/đứng im, ánh mắt lạnh lẽo/
Tả Hàng _ Cậu
/không thèm nhìn /
All nhân vật
/đưa tay định giữ lấy cằm cậu/
Tả Hàng _ Cậu
/Cánh tay kim loại của cậu siết chặt cổ tay đối phương/
Tiếng xương khớp kêu lên khiến người đàn ông tái mặt
All nhân vật
Buông... buông ra
Trong đầu chỉ hiện lên những ký ức ở phòng thí nghiệm
Những mệnh lệnh.
Những cơn đau.
Những lần bị coi như một món đồ.
All nhân vật
/hoảng hốt vùng vẫy/
Tả Hàng _ Cậu
/lập tức buông tay, lùi lại vài bước/
Người căng cứng như một con thú bị dồn vào đường cùng
Vài người lao vào khống chế cậu
Người tiến sĩ ôm lấy cổ tay đã bầm tím, vừa đau vừa giận dữ
All nhân vật
Đem nó về!! 💢
All nhân vật
Tôi không cần một thứ nguy hiểm như vậy!! 💢
Chiếc xe chở cậu quay lại tổ chức Eden trong đêm
Khi cửa xe mở ra.
Một nhà nghiên cứu nhìn hồ sơ rồi cười nhạt
All nhân vật
NNC : Lại bị trả về ?
Tên áp giải ném tập giấy lên bàn
All nhân vật
...: Khách hàng nói sản phẩm không ổn định
All nhân vật
...: Còn làm bị thương người mua
All nhân vật
NNC : /lật từng trang, vẻ mặt chẳng hề bất ngờ/Đúng là ...
All nhân vật
NNC : Vẫn còn giữ quá nhiều bản năng tự vệ
All nhân vật
/đóng tập hồ sơ lại / Đưa về khu cải tạo
All nhân vật
Tiếp tục điều chỉnh
Tả Hàng _ Cậu
/cúi đầu, không phản kháng/
Tả Hàng _ Cậu
/Chỉ có bàn tay kim loại khẽ siết lại/
Trong lòng cậu chỉ còn một ý nghĩ rất mơ hồ...
Tả Hàng _ Cậu
"Mình phản kháng ...cũng là sai sao ? "
Cánh cửa thép lại từ từ khép kín
Âm thanh nặng nề vang vọng khắp hành lang
Địa ngục...vẫn chưa buông tha họ
Cả hai không còn được đưa đến khu dành cho "thành phẩm hoàn hảo "
Mà bị chuyển xuống tầng hầm
Nơi đó...chỉ dành cho những "món hàng lỗi"
Cánh cửa sắt đóng sầm lại
Tô Tân Hạo _ Em
/loạng choạng ngã xuống nền xi măng lạnh buốt/
Tô Tân Hạo _ Em
/Trên trán vẫn còn vết thương do chiếc cốc sứ hôm trước để lại/
Một nhà nghiên cứu ném tập hồ sơ xuống đất
All nhân vật
NNC : Chỉ 4 ngày đã bị trả về
All nhân vật
NNC : /cười khẩy / Đúng là vô dụng
Tô Tân Hạo _ Em
/cúi đầu /... Xin lỗi
All nhân vật
NNC : Xin lỗi ?
All nhân vật
/túm tóc em ngẩng lên/Mày xin lỗi ai ?
Tô Tân Hạo _ Em
/nhăn mặt vì đau /
All nhân vật
Khách hàng bảo mày không biết nấu ăn
All nhân vật
Không biết dọn dẹp
All nhân vật
Không biết phục vụ
All nhân vật
Thứ bọn tao tạo ra...không phải để đứng im như khúc gỗ!! 💢
Một cú đấm giáng thẳng vào bụng em
Tô Tân Hạo _ Em
/Gập người xuống, hai tay ôm lấy bụng /
Không kêu, không khóc, chỉ nhỏ giọng...
Tô Tân Hạo _ Em
Xin lỗi ...
Cậu cũng bị hai người kéo vào.
Người tiến sĩ biến thái kia đã gửi báo cáo về
Sản phẩm có xu hướng phản kháng.
Có nguy cơ gây thương tích cho chủ sở hữu.
All nhân vật
NPT : /đọc xong thì cười lạnh /Phản kháng ?
All nhân vật
/nhìn cậu / Xem lại ...
All nhân vật
Vẫn còn giữ quá nhiều ý thức của con người
Tả Hàng _ Cậu
/ngẩng đầu, Ánh mắt không hề né tránh/ Tôi ...
Tả Hàng _ Cậu
Không phải đồ vật
Cả căn phòng im phăng phắc.
Một giây sau
All nhân vật
Mày nói cái gì!!? 💢
Tả Hàng _ Cậu
/lặp lại, Từng chữ một / Tôi
Không khí như đông cứng.
Người phụ trách từ từ cười.
All nhân vật
NPT : Nếu còn là con người...
All nhân vật
NPT : Thì để tao dạy mày
Ông ta ra hiệu.
Ngay lập tức, vài nhân viên bước tới, giữ chặt hai tay cậu.
Một sợi cáp được nối vào cổng kết nối sau gáy
All nhân vật
Dòng điện mức 3
Tả Hàng _ Cậu
Không...
/Đôi mắt mở to, dòng điện chạy khắp cơ thể/
Tả Hàng _ Cậu
/Toàn thân co giật dữ dội/
Các khớp kim loại phát ra tiếng va chạm khô khốc
Tả Hàng _ Cậu
/cắn chặt môi đến bật máu/
Nhưng vẫn không hét.
Chỉ nhìn chằm chằm người trước mặt
Ở phòng bên cạnh.
Em nghe thấy.
Tiếng điện.
Tiếng kim loại va chạm.
Và...Một tiếng rên đau bị cố nén lại.
Tô Tân Hạo _ Em
/khẽ ôm lấy đầu gối/
Tô Tân Hạo _ Em
/Nhìn về phía bức tường lạnh ngắt, khẽ thì thầm, như sợ không ai nghe thấy/
Tô Tân Hạo _ Em
...Đừng chết
Tả Hàng dường như cũng nghe thấy giọng nói rất nhỏ ấy
Tả Hàng _ Cậu
/Khóe môi khẽ nhếch lên, rất nhẹ/
"...Tôi... vẫn còn sống..."
Nhưng câu nói ấy...Không một ai ngoài hai người nghe thấy
Tả Hàng _ Cậu
/cầm cuốn kịch bản hôm nay đọc xong, mặt không biết nên dùng biểu cảm nào vào trường hợp này /
Tô Tân Hạo _ Em
/ngồi cắn hạt dưa, vẻ mặt của người nhìn thấu hồng trần / Hãy tập quen dần đi
Tô Tân Hạo _ Em
Kịch bản có khi nào nhẹ nhàng với tụi mình đâu
Tô Tân Hạo _ Em
Ngược cho đã rồi lại chữa lành quá hiểu mà
Tô Tân Hạo _ Em
Anh cười cái gì?, không đi tìm con mom tg xin đổi thời gian xuất hiện thành 5 năm để xuất hiện cứu tui ra kìa
Tô Tân Hạo _ Em
Ở đó cười cái chó gì ?
Chu Chí Hâm _ Hắn
Mỏ xinh đừng hỗn :)
Tô Tân Hạo _ Em
Kệ mom tui anh ý kiến gì ?
Tô Tân Hạo _ Em
/quay sang cầm cuốn kịch bản lên lật lật /
Tô Tân Hạo _ Em
Sao vai gì hiền dữ vậy 😑
Tả Hàng _ Cậu
Đi tìm mom tg hỏi á
Tô Tân Hạo _ Em
Ok
/xắn Tay áo lên, đi tìm mom tg/
Tả Hàng _ Cậu
Đi thiệt hả :)
Chu Chí Hâm _ Hắn
Chịu rồi =)
Download MangaToon APP on App Store and Google Play