Cảnh Sát Ngầm? [0711] {BắcKhang}
chap1: kế hoạch
tg trầm tính
tui quay trở lại rùi đâyyyy
tg trầm tính
MN nhớ tui khummm
tg trầm tính
Mà nếu truyện của tui có làm mn khó chịu thì mình mong mn nhẹ nhàng với tui hơn xíu nhé❤️
tg trầm tính
Huhu đừng chửi tui nữa nheeeee , mà chửi cũng đc nhưng nhẹ lời xíuuu
tg trầm tính
Mấy cái truyện cũ của tui á , tui ko định làm nữa đâu nhé
tg trầm tính
Truyện này mà flop nữa là tui drop luôn
Khang,Một cái tên không có trong hồ sơ thật,Em là cảnh sát ngầm, được cấp trên trực tiếp điều động tham gia vào một nhiệm vụ gần như không có đường lui — thâm nhập vào NDB, băng đảng khét tiếng nhất thành phố.
Mục tiêu của em không phải chỉ là thu thập thông tin.
Mà là ở lại bên cạnh ông trùm.
Từng bước một… lấy được lòng tin của hắn.Rồi khi thời cơ đến
Thâu tóm toàn bộ.
Đêm đầu tiên em bước vào NDB, trời đổ mưa.
Ánh đèn neon phản chiếu lên mặt đường ướt át, kéo dài thành những vệt sáng lạnh lẽo
Em đứng trước tòa nhà cao tầng — nơi được gọi là “trái tim” của cả băng đảng.
Không ai biết em là ai.
Càng không ai biết… em đến đây để phá hủy tất cả.
Giọng nói của cấp trên vang lên trong tai nghe
???
đừng để lộ thân phận , đừng tin bất cứ ai, nếu cần giúp đỡ thì nói với tổ chức mọi người sẽ cố gắng giúp em
???
Và đặc biệt đừng phải lòng người nắm đầu
Khuất văn khang
Vâng! Em biết phải làm gì mà
Em ngắt liên lạc,Cánh cửa mở ra,Em bước vào
Không khí bên trong đặc quánh mùi thuốc lá và sự đề phòng.
Ngay khi em xuất hiện, vài ánh mắt đã dừng lại trên người em — lạnh lẽo, dò xét, mang theo cả sự khinh thường lẫn cảnh giác.
Tiếng nói chuyện nhỏ dần.
Không gian như chững lại trong một nhịp.Em vẫn bước, đều và vững.Cho đến khi Một gã đàn ông cao lớn tiến ra, chặn ngang đường.Hắn nhìn em từ đầu đến chân, ánh mắt sắc như muốn xuyên thấu.
Khuất văn khang
//đưa tấm thẻ//
Hắn nhìn em vài giây rồi cười nhếch mép
đàn em
ở đây không cần kẻ yếu, sống sót được rồi tính tiếp
Em không đáp.
Chỉ bước qua.
Vì em biết, nói nhiều… chỉ khiến mình dễ chết hơn.
Cánh cửa cuối hành lang mở ra.
Không gian bên trong yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Ở trung tâm căn phòng — hắn.
Ông trùm của NDB.
Không cần giới thiệu, cũng không cần danh xưng. Chỉ cần một ánh nhìn của hắn cũng đủ khiến người khác tự biết mình đang đứng ở đâu.
Ánh mắt hắn dừng lại trên em.
Sắc. Lạnh. Và nguy hiểm
Giọng hắn trầm, không lớn nhưng đủ khiến cả căn phòng im lặng.
Em bước tới.
Từng bước một, không nhanh, không chậm.
Hắn chống cằm, quan sát em như đang cân nhắc một thứ gì đó.
Một cái tên giả.Một thân phận giả.Nhưng ánh mắt em là thật.Không sợ.Không lùi.
Nguyễn Đình Bắc
Biết mình đang bước vào đâu không?
Em nhìn thẳng vào mắt Hắn
Khuất văn khang
em không sợ chết
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi hắn bật cười.Không phải kiểu vui vẻ.Mà là kiểu… hứng thú.
Nguyễn Đình Bắc
Không sợ chết?
Nguyễn Đình Bắc
Hay là không còn gì để mất?
Em không trả lời.Bởi có những câu trả lời… một khi thốt ra, sẽ không còn đường quay lại
Đêm đó, Khang chính thức bước chân vào NDB.Không phải với tư cách một kẻ mới.Mà là một bí mật sống.
Không ai biết em là cảnh sát.Không ai biết nhiệm vụ thật sự em mang theo.
Và càng không ai biết Người đứng trước mặt họ, trông như chỉ là một quân cờ vừa được đặt xuống bàn…
Lại chính là kẻ sẽ lật đổ cả ván cờ này.
Nhưng trong thế giới này…Ranh giới giữa kẻ săn mồi và con mồi chưa bao giờ rõ ràng.
Có những lúc, chính kẻ đang giương bẫy…Lại là kẻ từng bước rơi vào đó.Và khi em tiến quá gần ông trùm Gần đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở, từng suy nghĩ ẩn sau ánh mắt hắn
Em chợt nhận ra một điều đáng sợ.Rằng có lẽ…Người nắm quyền kiểm soát không phải là em.
Mà là hắn,Và từng bước một Em đang bị kéo sâu vào một trò chơi mà kết cục…Có thể là cái giá em không bao giờ trả nổi.
tg trầm tính
nhìn ít vậy chứ 800 chữ đó huhu
tg trầm tính
Mất 1h của tuiii
chap2: thú vị
tg trầm tính
Mình xin cảm ơn mn đã ủng hộ truyện của mình ạ♥️
tg trầm tính
Thật sự mình rất biết ơn những người đã đi theo mình từ những bộ truyện cũ đến giờ
tg trầm tính
Và mình cũng rất biết ơn những đọc giả lần đầu đọc truyện của mình
tg trầm tính
Yêu mọi người lắm ạ♥️
Ngày thứ ba ở NDB, Khang vẫn còn ở đó.
Không bị nghi ngờ, không bị loại bỏ, cũng không bị thử thách theo cách khiến người khác biến mất chỉ sau một đêm.
Ở nơi mà mỗi sai lầm đều phải trả giá bằng mạng sống, việc tồn tại qua ba ngày đầu tiên… đã là một ngoại lệ.
Em đứng lặng trong góc phòng họp, gần như hòa vào bóng tối, quan sát tất cả bằng ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lẽo.
Cuộc trao đổi trước mặt đang dần leo thang thành căng thẳng. Một lô hàng biến mất, tiền thất thoát không dấu vết, những lời buộc tội bắt đầu xuất hiện, kéo theo sự nghi ngờ len lỏi giữa những con người vốn đã không tin tưởng lẫn nhau.
Câu nói vang lên không quá lớn, nhưng đủ để cả căn phòng chùng xuống.
Ở NDB, hai từ đó không đơn thuần là nghi vấn. Nó là bản án tử hình chưa tuyên, là dấu chấm hết cho bất kỳ ai bị nhắm đến.
Khang không lên tiếng. Em chỉ nghe, chỉ nhìn, và ghi nhớ. Mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ, mỗi sự thay đổi nhỏ nhất trong không khí—tất cả đều được em thu lại, xâu chuỗi trong đầu như một bản đồ vô hình.
Nguyễn Đình Bắc
ý mày là ai?
Giọng hắn vang lên từ đầu bàn. Không cao, không gắt, nhưng đủ khiến tất cả lập tức im bặt.
Quyền lực không nằm ở âm lượng, mà nằm ở việc không ai dám trái lời.
Ông trùm khẽ ngả người ra sau, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng kẻ trong phòng. Không ai dám đối diện. Không ai… ngoại trừ Khang.
Ánh nhìn của hắn dừng lại ở em lâu hơn bình thường. Một giây. Hai giây. Đủ để mọi người nhận ra điều gì đó sắp xảy ra.
Nguyễn Đình Bắc
Người mới?
Không cần gọi tên, không cần chỉ rõ. Tất cả đều hiểu hắn đang nói đến ai.
Nguyễn Đình Bắc
Em nghĩ sao?
Đó không phải là một câu hỏi, Đó là một cái bẫy.
Cả căn phòng chìm vào im lặng. Không ai nói, nhưng tất cả đều đang chờ. Chờ xem em sẽ phản ứng thế nào. Chờ xem em sẽ sụp đổ ra sao.
Khang không né tránh. Ánh mắt em vẫn giữ nguyên, không dao động.
Khuất văn khang
không phải tôi
Một câu trả lời thẳng, không giải thích, không biện hộ.
Vài tiếng cười khẩy vang lên, xen lẫn sự khinh thường.
Những lời đó không làm em thay đổi sắc mặt. Khang vẫn đứng yên, như thể mọi âm thanh xung quanh không liên quan đến mình.
Hắn cũng không nói gì. Chỉ nhìn em, chờ đợi. Không phải chờ câu trả lời, mà là chờ xem em còn đi được bao xa.
Khuất văn khang
Nếu là tôi..tôi đã không để lộ sơ hở kiểu này
Không khí lập tức khựng lại, như thể có ai đó vừa bóp nghẹt cổ họng của cả căn phòng.
Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt thoáng qua một tia thú vị.
Nguyễn Đình Bắc
Vậy em nghĩ kẻ đó sai ở đâu?
Lần này, Khang không đứng yên nữa. Em bước ra khỏi góc tối, tiến thẳng vào trung tâm, nơi ánh đèn chiếu rõ từng đường nét trên gương mặt.
Không nhanh, không chậm, nhưng đủ để tất cả phải dõi theo.
Khuất văn khang
Quá vội. Quá rõ. Và chọn sai thời điểm.
Giọng em đều, từng chữ rơi xuống rõ ràng.
Khang đảo mắt nhìn quanh bàn.
Khuất văn khang
Tất cả đều đang nhìn vào ‘người mới’. Vậy kẻ thật sự làm chuyện đó… lại càng an toàn.
Sự im lặng lần này không còn là chờ đợi. Nó là sự nhận ra.
Ánh mắt hắn thay đổi. Không còn đơn thuần là dò xét, mà là hứng thú—một thứ cảm xúc hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt luôn lạnh lùng đó.
Nguyễn Đình Bắc
Vậy theo em.. Là ai?
Khang không trả lời ngay. Em chỉ khẽ liếc sang người đàn ông ngồi bên trái—kẻ từ đầu buổi đến giờ nói nhiều nhất, cũng là kẻ liên tục hướng nghi ngờ về phía em.
Khuất văn khang
Người muốn đẩy sự chú ý sang hướng khác… thường là người sợ bị nhìn thấy nhất.
Tiếng súng vang lên chói tai, xé toạc bầu không khí.
Một kẻ phía sau đã ra tay trước.
Người đàn ông kia gục xuống, không kịp phản ứng.
Căn phòng rơi vào hỗn loạn trong chớp mắt, rồi nhanh chóng trở lại im lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ở đây, cái chết không phải là điều bất thường.
Hắn đứng dậy, từng bước tiến lại gần Khang. Chậm rãi. Áp lực. Khoảng cách giữa hai người rút ngắn đến mức nguy hiểm.
Nguyễn Đình Bắc
Em biết mình vừa làm gì không?
Khuất văn khang
Loại bỏ một nguy cơ
Nguyễn Đình Bắc
Hay tạo ra một?
Hai ánh mắt chạm nhau, không ai lùi bước.
Nguyễn Đình Bắc
// bật cười//
Chỉ một từ, nhưng đủ khiến tất cả hiểu—cán cân trong căn phòng này vừa thay đổi.
Hắn đưa tay, nâng nhẹ cằm Khang lên. Không thô bạo, nhưng cũng không cho phép từ chối. Một cử chỉ vừa kiểm soát, vừa mang ý nghĩa chiếm hữu vô hình.
Nguyễn Đình Bắc
//nâng cằm em lên//
Nguyễn Đình Bắc
Em không giống những kẻ còn lại.
Giọng hắn hạ thấp, gần như chỉ để hai người nghe thấy.
Nguyễn Đình Bắc
Thông minh, Lạnh và biết cách tồn tại.
Nguyễn Đình Bắc
//buông tay//
Nguyễn Đình Bắc
ở lại bên tôi~
Ko phải lời mời mà là một lệnh mệnh
Nguyễn Đình Bắc
Em muốn gì?
Câu hỏi đó khiến cả căn phòng chấn động trong im lặng.
Không ai ở đây từng được hỏi như vậy.
Khang nhìn hắn. Lần đầu tiên, suy nghĩ của em chậm lại một nhịp—không phải vì do dự, mà vì cân nhắc.
Một nụ cười hiện lên trên môi hắn, rõ ràng hơn bất cứ lần nào trước đó.
Nguyễn Đình Bắc
Vậy thì đừng làm tôi thất vọng.
Từ khoảnh khắc đó, Khang không còn là “người mới"
Em trở thành một ngoại lệ.
Nhưng chính sự ngoại lệ đó… lại là thứ nguy hiểm nhất.Bởi vì khi một kẻ như hắn bắt đầu để ý đến em, điều đó không chỉ có nghĩa là tin tưởng.
Mà còn có nghĩa là ,em đã bước vào phạm vi của hắn.
Và một khi đã ở trong đó—
Thoát ra… sẽ không còn dễ dàng nữa.
tg trầm tính
Gần 1200 chữ
tg trầm tính
Mỏi tay lắm trời ơiiii
tg trầm tính
Cố làm xong hết bộ này trước ngày khai giảng:))
tg trầm tính
Tại vào năm học tui bận học nữa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play