Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

「 Sharplow 」⪻ Sharpness X Judelow ⪼ "Thỏ Nhỏ, Đừng Làm Ta Điên Lên."

Chương 1 : Gặp gỡ.

Chú thích : - // ABC // : Hành động - *ABC* : Suy nghĩ - "ABC" : Thì thầm / nói nhỏ
"Tíc... Tắc... Tíc... Tắc... " "Cúc cu!"
Ánh sớm ban mai chiếu rọi cả ngôi làng.
Tiếng kêu từ chiếc đồng hồ chim cúc cu bằng gỗ vang lên trong một căn phòng nọ.
Trên giường, một chàng trai tuổi teen, mái tóc tím rối bời, đôi tai thỏ tím giật giật.
*Xoảng!*
Tiếng bát đĩa rơi và tiếng chửi rủa ầm ĩ dưới căn bếp.
Nv Phụ.
Nv Phụ.
CÔ ĐÚNG LÀ ĐỒ ĐÀN BÀ BẨN THỈU!
Nv Phụ.
Nv Phụ.
CÁI NHÀ NÀY SUỐT NGÀY CHỈ BIẾT BÀO TIỀN CỦA TÔI, CHẢ LÀM NÊN ĐƯỢC TÍCH SỰ GÌ CẢ!!
Nv Phụ.
Nv Phụ.
ANH CÒN DÁM LÊN MẶT KHOE KHOANG CHIẾN TÍCH À?!
Nv Phụ.
Nv Phụ.
NẾU KHÔNG PHẢI VÌ ANH LẺO ĐẺO THEO CON ĐÀN BÀ BÊN NGOÀI THÌ CÁI CĂN NHÀ NÀY ĐÃ KHÔNG NGHÈO NÀN NHƯ BÂY GIỜ!
Nv Phụ.
Nv Phụ.
CHÍNH VÌ ANH MỚI KHIẾN TÔI PHẢI RƠI VÀO NGÕ CỤT VÀ PHẢI KIẾM SỐNG BẰNG CÁI NGHỀ THỐI RỮA NÀY ĐẤY!
Tiếng chửi rũa, bát đĩa rơi, sự ồn ào đó đã lấn át đi sự yên bình của căn nhà.
Trong căn phòng ngủ chật hẹp...
Judelow.
Judelow.
Lại nữa rồi...
Judelow.
Judelow.
Họ lại cãi nhau...
Judelow.
Judelow.
Biết đến bao giờ mới có thể thoát khỏi địa ngục được ngụy trang dưới vai diễn của gia đình hạnh phúc giả tạo này đây?...
Judelow, một chàng trai trẻ tuổi, cậu sống dưới mái nhà nhỏ nghèo hèn này.
Mỗi ngày như một cực hình...
Bố mẹ cậu thì có mâu thuẫn sâu sắc.
Bố cậu thì đi làm nhưng vì có người tình bên ngoài và bị lừa mất đi một số tiền không nhỏ khiến cả gia đình chỉ còn vài đồng ít ỏi sống qua ngày.
Mẹ cậu, người đàn bà tham lam vật chất, cũng lảng vảng với một người đàn ông giàu có bên ngoài. Và cũng có việc làm nhưng... nó không phải công việc trong sạch gì...
Thế nhưng mỗi ngày, gia đình cậu sẽ mặt lên vai diễn của một gia đình hạnh phúc nhầm che đi sự bẩn thỉu vốn có trước mặt người khác.
Còn cậu, phải chật vật bên ngoài với nghề trộm cắp chỉ để có được cái bỏ bụng.
Đôi khi đó chỉ là vài ổ bánh mì, hoặc ngon nhất thì cũng chỉ có một con cá sống.
May mắn thì trộm được vài đồng của kẻ bán hàng rông.
Nhưng vài đồng đó cũng không giữ được lâu, cậu cũng bị bố mẹ mình lấy hết. Thậm chí họ còn tratan cậu chỉ để bắt ép cậu phải trộm thêm nhiều tiền cho họ.
Hôm nay cũng không ngoại lệ...
Cậu vừa bước chân nặng nề xuống từ trên bậc thang thì liền bị mẹ mình ném thẳng chiếc đĩa sứ vào đầu.
Cú ném làm chiếc đĩa vỡ tan, đầu cậu bị mảnh đĩa sứ làm chảy máu.
Thế nhưng cậu lại vô cảm, vì cậu đã quá quen với nó...
Cậu im lặng, mặc cho họ mắng chửi và đe dọa, cậu cứ thế mà bước ra khỏi căn nhà ngột ngạt đó.
Đội chiếc mũ trùm đầu lên, bịt kín mặt lại, cậu bắt đầu tiến đến phía chợ đông đúc để cố tìm ít thức ăn cho buổi sáng.
Judelow.
Judelow.
*Nên trộm gì nhỉ..?*
Ánh mắt cậu đảo lướt qua một vòng các sạp hàng nhỏ, rồi mắt cậu sáng lên khi thấy sạp thịt nướng gần đó.
Judelow.
Judelow.
*Tuyệt! Coi bộ sáng nay được ăn ngon một bữa rồi!*
Cậu rón rén, chậm rãi rồi cậu nhanh chóng lao đến chợp lấy một cây thịt nướng thơm lừng đúng lúc mà không ai để ý.
Vừa trộm được, cậu liền chạy nhanh ra khỏi hiện trường và trốn dưới gốc cây, ăn ngấu nghiến cây thịt nướng thơm ngon.
Judelow.
Judelow.
Ưm~! Ngon quá!
Cậu vừa ăn vừa tủm tỉm cười vì hương vị thơm ngon mà lâu lắm rồi cậu mới được ăn.
Judelow.
Judelow.
Oàm! //Cậu vui vẻ cạp một miếng thịt to đến mức khiến má cậu phồng lên//
Vừa ăn xong, cậu hí hửng định vào trong chợ để trộm thêm một xiên thịt nữa thì...
Phía sau cậu, một tên kỵ sĩ cao lớn với mái tóc vàng được cột ngay ngắn sau lưng. Hắn ta nheo mắt, hắng giọng hỏi.
Sharpness.
Sharpness.
Nhóc con, định táy máy tay chân tiếp à?
Jude giật mình quay lại, cậu sững sờ khi thấy tên kỵ sĩ.
Judelow.
Judelow.
ÁH!
Judelow.
Judelow.
Tôi... tôi-
Sharpness.
Sharpness.
Hửm? Trộm nhỏ muốn nói gì à?
*Bụp!*
Judelow từ đâu móc ra một cái ná rồi bắn lên cành cây, một cái bẫy được kích hoạt.
Phía trên đầu của tên kỵ sĩ là một cái xô nước rơi xuống và đổ thẳng lên người hắn.
Sharpness.
Sharpness.
...
Judelow.
Judelow.
Hahah!! Mắc bẫy rồi!
Cậu cười khoái chí rồi nhanh nhẹn tẩu thoát.
Tên kỵ sĩ sững người giữa vũng nước, hắn siết chặt tay, hắn lập tức ném mạnh cái xô ra xa rồi thở ra một hơi bực tức.
Sharpness.
Sharpness.
Thằng ranh con...
Nv Phụ.
Nv Phụ.
Thưa thủ lĩnh... ngài có sao không-?
Sharpness.
Sharpness.
Không, ta không sao.
Sharpness.
Sharpness.
Tên nhóc đó... thành công chọc giận ta rồi đấy.
Hóa ra, tên kỵ sĩ mà Jude vừa gài bẫy không phải là kỵ sĩ thông thường...
Mà là Thần Ấn Kỵ Sĩ.
Nói ngắn gọn, hắn ta là thủ lĩnh của hàng ngàn tên kỵ sĩ được biết là gan trời, khát máu và tàn bạo nhất vùng trời phía Nam này.
Tên hắn là Sharpness. Kẻ khiến cho bao người nghe thấy tên cũng đủ khiếp sợ đến mức không dám đắc tội.
.......

Chương 2 : Sụp đỗ

Buổi tối hôm đó.
Bầu trời về đêm có vẻ âm u hơn bình thường.
Ánh đèn quanh ngôi làng đều nhấp nháy ngọn sáng nhỏ.
Thí sáng nhất lúc này có lẽ chỉ có mỗi ánh trăng sáng giữa bầu trời tăm tối.
Bên trong căn nhà nhỏ của Jude...
Nv Phụ.
Nv Phụ.
Hừ, chỉ kiếm được mỗi vài đồng bạc lẻ thôi sao, thằng vô dụng?!
Judelow.
Judelow.
Con... Con xin lỗi-
Nv Phụ.
Nv Phụ.
Không có xin với chả lỗi gì ở đây hết! Tối nay, mày nhịn ăn cho tao!!
Ông ta quát lớn rồi dứt khoát quất cây roi đầy gai lên lưng cậu.
Cơn đau thấu xương, cậu đau đớn hét lên.
Toàn thân giật giật, lưng cậu lấm tấm máu và vết xước.
Vết thương mới chồng chất lên những vết thương cũ còn chưa lành.
Thậm chí là có cả vết thương nhiễm trùng khiến cơn đau hành hạ câu theo từng giây.
Judelow.
Judelow.
AHHH!!! H-HỨC...
Judelow.
Judelow.
C-CHA ƠI, XIN CHA..! CON XIN CHA ĐỪNG ĐÁNH CON NỮA MÀ...!
Ông ta cười khẩy rồi quất cậu mạnh hơn khiến cậu khóc đến khàn giọng.
Còn bà mẹ của cậu thì chỉ đứng đó nhìn cậu với ánh mắt khinh miệt.
Bà ta đếm từng đồng bạc lẻ mà cậu đã tốn công trộm được.
Nv Phụ.
Nv Phụ.
Hừ, cho mày nhịn ăn và ăn đòn là con nhẹ đấy thằng nhãi vô dụng.
Sau gần cả chục phút bị hành xác với cây roi gai, cuối cùng ông ta cũng đã chịu tha cậu.
Nv Phụ.
Nv Phụ.
Cút về phòng của mày ngay, thằng vô tích sự!
Jude run rẩy, cố lê thân thể đầy thương tích của mình lên phòng.
Vào phòng, cậu thở nặng nhọc, nước mắt vẫn còn tuông rơi.
Cơn đau nhói khắp lưng cứ chọc thẳng vào từng thớ cơ và thần kinh khiến cậu càng thêm đau đớn.
Đúng lúc đó, cơn đau ở ngực cậu nhói lên.
Cậu run bần bật, đưa đôi tay ra, yếu ớt vớ lấy lọ thuốc gần đó.
Cậu lấy thuốc và nhanh chóng uống vào.
Khi cơn đau dịu xuống, cậu mới dám ngồi phịch xuống tấm đệm rác rưới, nhỏ bé của mình.
Judelow.
Judelow.
Đến bao giờ... đến bao giờ chuyện này mới kết thúc đây...?
Judelow.
Judelow.
Tại sao... Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với mình như thế...?
Cậu ôm mặt, khóc nức nở trong uất ức và đau đớn.
Từ bé đến lớn, cậu chưa từng có bạn bè hay được bao bọc, yêu thương.
Thậm chí ngay cả ba mẹ cậu cũng xem cậu là một cái công cụ kiếm tiền.
Hoặc là bao cát để họ giải tỏa.
Cơ thể cậu lúc nào cũng chỉ toàn vết thương chất chồng lên nhau.
Cậu nhớ lại cái đêm ấy...
Cái đêm mà ba mẹ cậu không chút thương tâm mà trừng phạt lên cơ thể cậu đến mức tác động cả vùng ngực.
Chính cái đêm đó đã khiến cậu có vấn đề về tim mạch.
Họ chẳng mảy may đến vấn đề đó.
Vì thế cậu mới dấn thân vào con đường trộm cắp tội lỗi này.
Cậu ôm đầu, rồi trong đầu đã nghĩ đến một nước đi ngu ngốc nhất...
Sáng hôm sau.
Cậu đứng trước tiệm thuốc nhỏ của thầy thuốc trong làng.
Judelow.
Judelow.
Cho tôi... uhm... thuốc ngủ... lượng nhiều nhé.
Người thầy thuốc sửng sờ rồi nhìn vào chàng trai trẻ ấy.
Parrorx2.
Parrorx2.
Cậu mua nhiều thế để làm gì?
Cậu im lặng.
Judelow.
Judelow.
Mua cho nhiều người thôi.
Người thầy thuốc tỏ vẻ nghi ngờ.
Anh ta nhìn thẳng vào gương mặt mệt mỏi ấy.
Parrorx2.
Parrorx2.
Cậu định làm điều gì đó dại dột... đúng chứ?
Judelow.
Judelow.
Tôi-
Cậu im lặng lần nữa...
Đúng lúc đó thì...
Sharpness.
Sharpness.
Ta đã nói là ta ổn, các ngươi có nhất thiết phải theo ta đến tận đây không hả?!
Giọng nói vọng từ xa...
Ồ, hóa ra là cái tên kỵ sĩ bị cậu làm cho ướt sũng người hôm qua đây mà...
Cậu không bận tâm lắm, chỉ liếc nhìn một cái rồi không nói gì thêm mà giật mạnh bao thuốc trên tay thầy thuốc rồi nhét những đồng vàng vào tay anh ta.
Parrorx2.
Parrorx2.
Này!-
Ngay lúc anh ta định hỏi tiếp thì cậu đã chạy nhanh về.
Còn gã Sharpness thì nhìn thấy bóng dáng ấy, gã chợt nhận ra cậu ngay vì đôi tai thỏ tím đó không thể lầm vào đâu được.
Gã vừa tò mò vừa khó hiểu rồi bước đến trước mặt anh chàng thầy thuốc.
Sharpness.
Sharpness.
Này, thằng nhóc đó vừa mua gì vậy?
Sharpness.
Sharpness.
Mua thuốc bẫy người ta à?
Người thầy thuốc im lặng một lúc rồi không chắc nói.
Parrorx2.
Parrorx2.
Tôi không biết, cậu ấy kỳ lạ lắm, đột nhiên lại đòi mua cả đống thuốc ngủ.
Parrorx2.
Parrorx2.
Tôi thấy bất an...
Gã sững người.
Sharpness.
Sharpness.
Hả?
Sharpness.
Sharpness.
Ngươi vừa nói gì?
Parrorx2.
Parrorx2.
Cậu ta đến và mua một lượng lớn thuốc ngủ.
Parrorx2.
Parrorx2.
Gương mặt cậu ta cứ như người âm vậy.
Parrorx2.
Parrorx2.
Trông mệt mỏi vô cùng.
Parrorx2.
Parrorx2.
Tôi thấy... cậu ta có lẽ sắp làm chuyện dại d-
Parrorx2.
Parrorx2.
Ủa??? NÀY!? CHƯA KỊP NÓI XONG LÀ CHẠY ĐI VẬY À??
Người thầy thuốc la lên, còn gã Sharpness thì lao người chạy nhanh về phía mà Jude vừa đi.
Sharpness.
Sharpness.
*Cái tên nhóc này!? Hôm qua còn cả gan gài bẫy ta, hôm nay lại định gan trời hơn à!?*
Sharpness.
Sharpness.
*Ta mà không xử lý được ngươi chuyện hôm qua thì đừng hòng chết trước mặt ta!!*
Gã hét lên trong lòng, gã tăng tốc và nhanh chóng đến được căn nhà mà Jude vừa bước vào.
Căn nhà tồi tàn, nhỏ bé.
Gã nhướn mày rồi đá mạnh cái cửa gỗ làm nó bị sập.
Bên trong không có ai.
Vì tất nhiên, ba mẹ Jude đã rời đi để "đi làm" rồi.
Gã hừng hực bước lên bậc thang dẫn đến căn phòng bụi bặm.
Không một lời nói. Gã đẩy mạnh cánh cửa ra.
Bên trong, cảnh tượng khiến gã cứng đờ...

Chương 3 : Tia hy vọng.

"ẦM"
Cánh cửa mở toang ra, bên trong, Jude đang liên tục nhét đống thuốc ngủ vào miệng một cách điên cuồng.
Gã đứng ngoài cửa, gương mặt tái mét, gã lao vào không chút do dự.
Gã vung tay hất mạnh những viên thuốc trong tay cậu ra.
Sharpness.
Sharpness.
NGƯƠI ĐANG LÀM CÁI TRÒ QUÁI GÌ THẾ HẢ!?
Cậu đơ cưng người trước sự hiện diện của gã.
Rồi nước mắt lưng tròng trước khi chúng tuông ào ra.
Cậu khóc, khóc rất nhiều, tay chân run lẩy bẩy.
Judelow.
Judelow.
Tôi... Tôi muốn chết!! Tôi mệt mỏi lắm rồi-!...
Judelow.
Judelow.
Hức... hức.
Cậu siết tay, cố vương tay nhặt lại những viên thuốc.
Gã đang đứng bên cạnh, không chần chừ mà nắm chặt cánh tay của cậu.
Sharpness.
Sharpness.
NHƯNG RỐT CUỘC LÝ DO LÀ GÌ?!
Sharpness.
Sharpness.
NGƯƠI NGHE CHO KỸ ĐÂY, TÊN NHÓC KIA.
Gã cố giữ bình tĩnh rồi nhìn thẳng vào mắt cậu.
Sharpness.
Sharpness.
Cái chết không hoàn toàn có nghĩa là kết thúc.
Sharpness.
Sharpness.
Và không phải bất kì vấn đề gì ngươi cũng có thể chấm dứt nó bằng cái chết.
Sharpness.
Sharpness.
Và cái chết ngươi chọn là cái chết hèn hạ nhất ta từng thấy.
Sharpness.
Sharpness.
Giữ lại bình tĩnh, nôn đống thuốc ngươi đã uống ra ngoài và kể ta nghe xem, rốt cuộc là chuyện gì đã khiến ngươi ra nông nổi như thế này.
Cậu run run, rồi cậu nhả hết những viên thuốc còn trong miệng ra.
Cậu quay sang gương mặt nghiêm túc của gã.
Và kể hết đầu đuôi sự việc cho gã nghe.
Nghe xong, gã ta còn tức giận hơn ban nãy.
Hai người mà cậu xem là ba mẹ lại là những người đẩy cậu vào con đường cùng.
Gã siết chặt tay đến mức các đốt trắng bệt.
Sharpness.
Sharpness.
Bọn chúng không đáng để ngươi phải làm thế này.
Gã nhìn vào gương mặt của cậu, gương mặt đó tràn đầy sự tuyệt vọng và mệt mỏi.
Sharpness.
Sharpness.
Này.
Judelow.
Judelow.
Hả-?
Sharpness.
Sharpness.
Ta sẽ cho ngươi một lựa chọn.
Judelow.
Judelow.
Lựa... lựa chọn gì?
Sharpness.
Sharpness.
Theo ta, và ta sẽ cho ngươi một nơi để ở, đồ ăn, nước uống đầy đủ.
Sharpness.
Sharpness.
Nhưng ngươi sẽ phải làm việc ở chỗ của ta.
Sharpness.
Sharpness.
Muốn hay không tùy thuộc vào ngươi.
Đôi mắt cậu lóe lên tia hy vọng, cậu chần chừ một chút rồi dứt khoát gật đầu.
Judelow.
Judelow.
Tôi... tôi sẽ đi theo anh...
Sharpness.
Sharpness.
Tốt. Thế thì đi luôn nào.
Judelow.
Judelow.
Khoan đã-! còn... còn đồ của tôi-
Sharpness.
Sharpness.
Vứt bỏ chúng đi, ta sẽ mua cho ngươi y phục mới.
Judelow.
Judelow.
Thật sao...?
Sharpness.
Sharpness.
Ta nói là làm.
(Vì quá lười viết đoạn hai thằng chả đi nên tác giả xin tua nha:] )
Trước cổng của một căn dinh thự to lớn.
Cậu há hốc mồm khi thấy sự nguy nga, đẹp đẽ và huyền bí của nó.
Xung quanh được trang trí tuy hơi dị nhưng lại mang đến cảm giác đặc biệt của riêng nó.
Bao phủ nó là những chậu hoa màu vàng rực rỡ.
Bước vào bên trong, nội thất xa hoa và thậm chí có cả quản gia và người hầu đứng hai bên.
Cậu bắt đầu thắc mắc... rốt cuộc người mà cậu luôn nghĩ là kỵ sĩ bình thường này là gì.
Sharpness.
Sharpness.
Được rồi, lão quản gia, dẫn cậu nhóc này đến phòng ngủ trống đi.
Sharpness.
Sharpness.
Đảm bảo trong phòng đầy đủ vật dụng cần thiết.
Nv Phụ.
Nv Phụ.
Vâng thưa chủ nhân.
Nv Phụ.
Nv Phụ.
Mời cậu đi theo tôi ạ.
Lão quản gia dẫn cậu bước lên từng bậc thang đến phòng ngủ.
Bên trong là một chiếc giường êm ái được chỉnh chu gọn gàng, đối diện là một cái cửa sổ được vén tấm màng lên, ánh nắng chiếu vào căn phòng làm căn phòng trở nên thêm ấm áp.
Xung quanh là tủ quần áo, và kệ sách.
Cậu dạo bước quanh căn phòng mới của mình, ánh mắt không khỏi thán phục trước sự tối giản mà vẫn đầy đủ như này.
Cậu bước đến chiếc giường mềm mại và nằm lên nó.
Sự êm đềm của chiếc giường phai đi phần nào cơn đau nhức và mệt mỏi của cậu.
Judelow.
Judelow.
Thật mềm mại...
Lão quản gia nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi rời đi, để lại không gian riêng cho cậu.
Cậu chớp chớp mắt rồi từ từ thiếp đi lúc nào không hay.
Thời gian dần trôi qua trong yên bình.
Không còn tiếng mắng chửi, không còn đòn roi khiến cậu ngủ ngon đến tận chiều.
Khi thức dậy, bầu trời đã chuyển sang màu cam vàng của buổi chiều tà.
Tiếng gõ cửa vang khẽ bên ngoài.
"Cốc... cốc... cốc"
Sharpness.
Sharpness.
Này, ngươi ngủ gì mà đến tận bây giờ thế?
Sharpness.
Sharpness.
Mau dậy đi, ta dẫn ngươi ra chợ để mua quần áo này.
Judelow.
Judelow.
Oáp... Tôi dậy rồi...
Cậu ngồi dậy khỏi giường rồi bước đến mở cánh cửa nặng nề.
Sharpness.
Sharpness.
Chà, đánh một giấc đã nhỉ?
Judelow.
Judelow.
Ưm... lâu rồi tôi mới được ngủ ngon như này...
Gã nắm tay cậu rồi dẫn cậu xuống từng bậc thang.
Sharpness.
Sharpness.
Được rồi, ta đi thôi, kẻo tí nữa lại đông kín người đấy.
Judelow.
Judelow.
Ưm!
Thế là cả hai dẫn nhau ra khu chợ, và rồi đứng trước sạp quần áo nhỏ.
Cậu háo hức nhìn quanh đó.
Judelow.
Judelow.
Oa, nhiều đồ đẹp quá...
Sharpness.
Sharpness.
Ngươi thích bộ nào thì cứ chọn thả ga đi.
Sharpness.
Sharpness.
À mà vẫn phải có chừng mực nhỉ? Ta cho ngươi mua 20 bộ quần áo đấy.
Judelow.
Judelow.
Hả-???
Judelow.
Judelow.
Nhiều thế á-??
Sharpness.
Sharpness.
Nhiều à?
Sharpness.
Sharpness.
Vậy 30.
Judelow.
Judelow.
???
Sharpness.
Sharpness.
Ngươi thấy vẫn không đủ sao?
Sharpness.
Sharpness.
Vậy 40—
Judelow.
Judelow.
K-Không không không!
Judelow.
Judelow.
20 thôi, như thế là đủ lắm rồi...
Sharpness.
Sharpness.
Ồ, được, tùy ngươi, thỏ nhỏ.
Judelow.
Judelow.
Thỏ nhỏ-?
Sharpness.
Sharpness.
À không có gì, ngươi cứ lựa đi.
Sharpness.
Sharpness.
Nhanh lên, ta còn về dùng bữa tối nữa.
Judelow.
Judelow.
À ưm...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play