Ngoài những nỗi kinh hoàng mà người ta truyền miệng về Đèo Mất Tích, vẫn tồn tại một lời đồn kỳ lạ khác — nhẹ như làn sương nhưng lại khiến ai nghe cũng rơi vào cảm giác bâng khuâng khó tả. Người ta gọi nó là “thực thể cứu giúp.”
So với Wendigo – kẻ săn mồi vô hình gieo rắc nỗi sợ, thực thể này giống như một mặt đối lập hoàn toàn. Nó không gây hại, không đe dọa, thậm chí còn được xem như hy vọng cuối cùng của những người lạc đường giữa rừng sâu.
Người dân nói rằng thực thể ấy chỉ xuất hiện trong bảy ngày đầu tiên kể từ khi một người bị mất tích. Khi con người bắt đầu hoảng loạn, khi bóng tối và cái lạnh vỡ ra trong từng hơi thở, khi nỗi tuyệt vọng siết lấy tâm trí như bàn tay băng giá — đó là lúc thực thể cứu giúp xuất hiện.
Có người kể rằng họ nhìn thấy một dáng người mỏng manh hiện ra giữa sương mù. Một chàng trai với mái tóc màu nâu mềm, dài tới gáy, khẽ bay theo gió. Khuôn mặt thì mơ hồ, như bị lớp hơi nước che phủ, không rõ đường nét — chỉ thấy phảng phất vẻ dịu dàng, lặng lẽ. Trên người cậu ta là bộ đồ trắng giản dị, sạch sẽ đến mức nổi bật hẳn giữa nền rừng tối tăm. Cậu ấy đứng cách họ vài mét, đôi khi chỉ im lặng quan sát, rồi quay người đi về một hướng.
Những người may mắn sống sót nói rằng:
“Nếu bạn đi theo cậu ấy… bạn sẽ ra khỏi đèo.”
Và quả thật, có những người sau khi bị lạc nhiều ngày, kiệt sức đến mức không còn tin vào sự sống, đã được dẫn ra con đường mòn nối về phía chân đèo — nơi đội cứu hộ tìm thấy họ.
Nhưng không phải ai cũng được cứu như thế.
Có người thề rằng họ đi theo ánh trắng nhạt ấy, đi mãi, đi mãi… nhưng không bao giờ tìm thấy lối thoát. Họ nói rằng thực thể cứu giúp biến mất vào ngày thứ bảy, như thể mãn hạn nhiệm vụ kỳ lạ của mình. Và một khi nó biến mất mà người lạc đường vẫn chưa thoát khỏi đèo…
Thì đó không còn là cứu giúp nữa — mà là dấu hiệu của tai họa.
Bộ đồ trắng ấy biến mất vào màn sương, và đằng sau, chỉ còn lại tiếng thở khẽ khàng của thứ khác, tối tăm hơn, đang đến gần.
Người ta không biết thực thể cứu giúp là ai. Là linh hồn của một người từng chết trong đèo? Là ảo giác được tạo ra bởi chính rừng sâu? Hay là thứ gì đó tồn tại để cân bằng lại sự tàn ác của Wendigo?
Không ai chắc chắn.
Chỉ biết rằng giữa nơi rừng núi nuốt chửng ánh sáng ấy, đôi khi có một bóng trắng mảnh khảnh lặng lẽ dẫn đường — như hy vọng mong manh giữa cơn ác mộng không bao giờ dứt.