Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MasonB] Evenlight

Gặp gỡ

Một buổi sáng giờ ra chơi vào năm XXXX .
Sân trường tiểu học lúc nào cũng ồn ào bởi tiếng đùa nghịch và tiếng cười của lũ trẻ
Đứa thì đuổi bắt ,đứa thì nhảy dây .Vài cậu bé ngồi xổm dưới gốc cây phượng ,bắn bi đến quên cả thời gian vào lớp.
Nhưng ở một góc nhỏ trong sân trường .Có một cậu bé đang lặng lẽ ngồi đó
Cậu ôm chiếc hộp bút cũ ,ngồi một mình trên bậc thềm,chăm chú dùng một nhánh cây nhỏ vẽ nguệch ngoạc những hình vẽ ngộ nghĩnh xuống nền cát.Thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn những đám mây trôi qua rồi cúi xuống vẽ tiếp ,như thể đó là một trò chơi thú vị.
Bỗng một tiếng nói bất ngờ vang lên
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
ủa?
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
cậu đang làm gì vậy?
Cậu bé ngẩng đầu. Trước mặt cậu là một đứa bé mặc đồng phục xộc xệch, đầu tóc rối tung, hai đầu gối lấm lem đất cát.Trên tay cậu cầm một con châu chấu vừa bắt được
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Nguyễn Thành Công (còn bé)
//ngẩng đầu// Vẽ
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Vẽ cái gì dợ?
Cậu nhìn xuống nền cát
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Nguyễn Thành Công (còn bé)
nhà
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nhà gì vậy
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Nguyễn Thành Công (còn bé)
//bất lực// không biết
Cậu bé kia chớp mắt vài cái rồi bất ngờ ngồi phịch xuống cạnh cậu
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
// lấy một nhành cây// Cho tớ vẽ cùng với nha
Không đợi cậu đồng ý ,cậu bé ấy đã hí hoáy ngồi vẽ lên nền cát những vòng tròn ,rồi nối chúng với nhau thành một con đường ngoằn ngoèo chạy khắp khoảng sân
Hai đứa chẳng ai nói thêm câu nào. Đến khi tiếng trống trường vang lên, cậu bé kia phủi tay đứng dậy, cười toe
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Tớ tên là Bách
Cậu khẽ gật đầu, đáp lại
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Còn tớ là Công
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Mai chúng mình ra chơi nữa nhá
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Nguyễn Thành Công (còn bé)
ừm
Hôm sau, Bách thật sự đã mang theo một cành cây khác. Từ đó, khoảng sân nhỏ dưới gốc cây phượng luôn có hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau. Một đứa thì nghĩ ra đủ thứ trò ngốc nghếch, một đứa lặng lẽ làm theo
Chúng chẳng hề biết rằng, những con đường , ngôi nhà vẽ trên nền cát rồi sẽ bị gió xóa đi, nhưng tình bạn bắt đầu từ những buổi ra chơi năm ấy thì ở lại rất lâu, rất lâu về sau.

Mùa hè năm ấy

Từ lúc nào chẳng ai còn nhớ nữa, giờ ra chơi của Bách luôn có thêm Công, còn con đường tan học của Công cũng xuất hiện thêm một cái bóng chạy nhảy không ngừng nghỉ
Bách kể đủ thứ chuyện trên đời.
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Hôm kia tớ bắt được con cào cào to bằng ngón tay
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Ngày mai tớ sẽ ra sông bắt thêm mấy con cá
Cậu chỉ lặng lẽ nghe, thi thoảng mỉm cười. Cậu ít nói, nhưng lại nhớ rất rõ từng câu chuyện Bách từng kể.
Chiều hôm ấy, Bách bỗng kéo tay cậu chạy về phía sau biệt thự nhà mình.
Hai đứa băng qua khu vườn rộng, len lỏi giữa lối mòn phủ đầy lá khô. Đi hết cánh rừng nhỏ, trước mắt hiện ra một khoảng đất trống. Giữa bãi cỏ là một cây đỗ quyên, tán lá xòe rộng như chiếc ô khổng lồ.
Bách buông tay cậu ra
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Đẹp không ?
NovelToon
Cậu nhìn quanh. Gió khẽ lay những ngọn cỏ , những chú chim ríu rít, ánh nắng lọt qua từng kẽ lá, rơi thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất.
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Đ..đẹp lắm
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
// cười đắc ý// Nơi này chỉ có tớ biết
Xuân Bách im lặng một chút rồi quay sang nhìn cậu.
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Bây giờ ... cậu cũng biết
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Tại sao lại nói cho tớ ?
Bách nhún vai, cười hồn nhiên.
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Vì cậu là bạn thân của tớ
Cậu khẽ siết chặt vạt áo. Cậu không biết rằng, từ giây phút ấy, khoảng đất trống sau cánh rừng không còn là bí mật của riêng Xuân Bách nữa.
Nó trở thành nơi cất giữ tuổi thơ của cả hai.
Vào mùa hè năm XXXX Năm ấy khi cả hai chỉ là những đứa trẻ thơ bé .Hai người bạn thân "Bách và Công"
Phía sau căn biệt thư của gia đình Bách là một cánh rừng nhỏ,một con đường mòn dẫn đến một khoảng đất trống
Đó là thế giới riêng ,nơi mà chỉ có hai người họ
Ngày nhỏ ,Bách thường kéo Công chạy vào đó để trốn những buổi học nhàm chán
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Nguyễn Xuân Bách (còn bé)
Sau có ai hỏi thì nhớ không được nói chỗ này ra đâu nha
Nguyễn Thành Công (còn bé)
Nguyễn Thành Công (còn bé)
//cười ,chìa ngón út//Tớ hứa
Khu đất trống ấy chỉ còn tiếng cười trong trẻo của hai đứa trẻ và khoảng trời kí ức tươi đẹp của tuổi thơ.

Mười năm sau

Mười năm trôi qua
Khoảng đất trống sau cánh rừng vẫn còn đó ,thời gian chẳng đủ để xóa nhòa đi con đường mòn phía sau cánh rừng ấy.Chỉ là hai đứa trẻ hay đến đó giờ đây đã cao lớn hơn rất nhiều
Khoảng đất trống năm nào vẫn nằm lặng dưới tán cây đỗ quyên rừng cổ thụ .Chỉ khác là hai cậu bé từng ngồi vẽ vời trên nền cát giờ đã là những thiếu niên cao lớn
Bách vẫn thích chạy ,vẫn thích nhảy dây,vẫn cười rất lớn mỗi khi thắng 1 trận đấu với đám bạn
Tan học, Bách đứng trước cửa lớp ,gõ lên khung cửa sổ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ê
Cậu vẫn cắm cúi lật sách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhanh
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Còn một bài nữa
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
tí về rồi làm
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
không
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tí nữa tao quên thì sao
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
sống gì khuôn khổ dữ vậy trời
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
.....
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nếu tao và đống bài tập đó rơi xuống biển mày sẽ cứu ai trước
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//kéo khóa cặp//tao vớt đống bài tập lên trước
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
ủa tao thì sao?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
mày biết bơi mà
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
còn mày chìm... thì tao tính sau
Chuyển cảnh hai người đạp xe trên con đường về nhà.
Đi được một đoạn
Bách bỗng chỉ sang bên đường
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mày thấy con chó kia không?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nó nhìn tao
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//Công liếc qua// Nó đang ngủ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
ờ...
Bách im lặng hai giây
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thế chắc tao tự tưởng tượng.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//Công phì cười//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cuối cùng cũng cười
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Từ sáng giờ, mới thấy mày cười 1 lần đó
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cười nhiều làm gì
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tại đẹp
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cười đẹp
Bách nói xong cũng chẳng để ý
Tiếp tục đạp xe
Công thì đứng hình mất mấy giây
...
Nhìn bóng lưng Bách đạp xe không hiểu sao ...
Trong đầu Công cứ lặp đi lặp lại đúng một câu
(Cười đẹp)
Đó chỉ là một câu nói vu vơ
Có lẽ ...
Chỉ mình cậu nhớ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play