[Kim Đồng] [Kim Tuyến Đồng Ánh Quỳnh] Ice And Fire - Phần 1
Giới thiệu & Cảnh báo
Author
Cảnh báo1: ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN DO CHAT LGBT VIẾT DƯỚI SỰ HỢP SỨC CỦA TÁC GIẢ TRONG LÚC HIGH ALCOHOL KIM ĐỒNG. NHỮNG BÔNG TUYẾT NÀO DỊ ỨNG VỚI AI HAY TÌNH YÊU NỮ/NỮ XIN HÃY CLICK BACK.
Author
Cảnh báo 2: Xài free + năng lực viết prompt có hạn nên câu chuyện có rất nhiều lỗ hổng, nói thẳng là 'tẩm đớ' nên các đồng râm thấy thì cũng để trong lòng, đừng nói ra. Tác giả và con chat lgbt rất dễ bị tổn thương.
Author
Cảnh báo 3: Các bà mẹ đang cho con bú, các bé liên chưa tròn 18 lưu ý câu chuyện có nhiều cảnh bạo lực, máu me. Ai yếu xin clickback. Tác giả xin cảm ơn
Author
Cảnh báo 4: Câu chuyện này hoàn toàn hư cấu, không có thật, không liên quan gì đến thực tế.
Author
GIỚI THIỆU NHÂN VẬT CHÍNH
Kim Tuyến
Kim Tuyến: Minh tinh hạng S, "bức tường thành" của điện ảnh Việt Nam với vẻ đẹp kiêu sa, làn da bánh mật quyến rũ và khí chất lạnh lùng vô thực. Luôn xuất hiện hoàn hảo trước ống kính, nhưng tận sâu trong ánh mắt cô lại ẩn chứa một nỗi buồn vĩnh cửu. Đằng sau cuộc sống khép kín và sự xa cách ấy là một bí mật vĩ đại mà cô đã âm thầm gánh vác, che giấu.
Đồng Ánh Quỳnh
Đồng Ánh Quỳnh: Nữ diễn viên, người mẫu kiêm ca sĩ thần tượng đình đám, rực rỡ, năng động và tràn đầy nhiệt huyết như một mặt trời nhỏ. Thế nhưng, ẩn sau lớp vỏ bọc hào nhoáng của showbiz, Quỳnh là truyền nhân xuất sắc nhất của một gia tộc pháp sư hộ vệ, sở hữu ngọn "Sinh Hỏa" rực cháy luôn khao khát quét sạch bóng tối và bảo vệ những người cô yêu thương.
Mi
Nguyễn Mi: Cô trợ lý nhỏ nhắn, luôn túc trực như hình với bóng bên cạnh Kim Tuyến. Dù mang vẻ ngoài ngây ngô và lanh lợi, Mi lại sở hữu một lòng trung thành tuyệt đối vượt qua cả sinh tử, cùng một thân thế không hề tầm thường.
Misthy
MisThy & Hậu Hoàng: Đôi bạn thân kiêm "đồng đội" vào sinh ra tử của Quỳnh. Trái ngược với vỏ bọc là những YouTuber/người nổi tiếng năng động, nhí nhố trên mạng xã hội, họ là những pháp sư hệ Gió vô cùng nhạy bén và can trường.
Khi ác quỷ vạn cổ trỗi dậy hòng dìm Sài Gòn vào vực thẳm "Bóng tối", ranh giới giữa ánh đèn thảm đỏ và chiến trường đẫm máu bị xé toạc. Liệu một tình yêu điên cuồng, dốc cạn sinh mệnh bất chấp thiên đạo có đủ sức chắp vá lại một linh hồn đã nát vụn?
CHƯƠNG 1: NHỮNG MẢNH SÁNG RẠN NỨT
Tiếng màn trập máy ảnh vang lên đều đặn, khô khốc như tiếng gõ thước của một vị giáo sư nghiêm khắc vào không gian tĩnh lặng.
Trong studio rộng lớn được bao phủ bởi lớp phông xanh lạnh lẽo và mùi sơn mới, Kim Tuyến đứng đó, bất động nhưng đầy sức hút, như một vị nữ thần bước ra từ những pho sử thi cổ đại. Cô đang mặc một chiếc đầm lụa dài màu trắng bạc, chất vải mỏng manh như làn sương ôm sát lấy cơ thể thanh mảnh, từng nếp gấp của vải lấp lánh dưới ánh đèn công suất lớn. Mái tóc đen tuyền được uốn lượn sóng xõa tung trên bờ vai trần màu bánh mật mịn màng, tạo nên một sự tương phản đầy mê hoặc và quyền lực.
Đạo diễn
Tuyệt vời, Tuyến ơi! Giữ ánh mắt đó, buồn thêm một chút nữa, như thể em đang chờ đợi người tình từ ngàn năm trước vậy! Một nỗi buồn vĩnh cửu, em hiểu không?
Đạo diễn hình ảnh Nam Phong hét lên đầy phấn khích sau ống kính, ngón tay ông ta không ngừng nhấn nút chụp để bắt trọn từng khoảnh khắc xuất thần.
Kim Tuyến khẽ chớp mắt, hàng mi dài như cánh bướm rung động. "Buồn" là thứ cô không cần phải diễn. Nó không phải là một loại cảm xúc nhất thời, mà là một khối vật chất hiện hữu, ngấm vào từng tế bào, len lỏi trong dòng máu đã chảy trôi suốt ba thiên niên kỷ qua những thăng trầm của nhân loại.
Cô nhìn vào ống kính, nhưng thực chất là đang nhìn xuyên qua nó, xuyên qua cả bức tường studio và những tầng mây xám xịt của Sài Gòn, nhìn về một khoảng không vô tận nơi những ký ức rách nát của những cuộc thánh chiến cổ đại vẫn đang gào thét trong thinh lặng.
Đột nhiên, một cơn đau nhói như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào tận tủy sống khiến toàn thân Tuyến run rẩy trong tích tắc. Lời nguyền cổ xưa, thứ phong ấn đen tối vốn đã ngủ yên vài tuần nay, bỗng dưng trỗi dậy mạnh mẽ. Cô cảm nhận được luồng hắc khí đen đặc, tanh nồng mùi mục rỗng đang cào cấu bên trong vết thương cũ nơi lồng ngực, ngay phía trên trái tim vẫn đập nhịp nhàng của một "con người". Đôi môi vốn dĩ mang sắc hồng trầm tự nhiên bỗng chốc tái nhợt, khô khốc.
Mi
Chị Tuyến, chị ổn không? Sắc mặt chị tệ quá!
Nguyễn Mi, cô trợ lý trẻ luôn túc trực bên cạnh, nhận ra sự bất thường dù là nhỏ nhất. Mi vội vã chạy lại ngay khi ánh đèn flash vừa tạm tắt, tay cầm sẵn chai nước khoáng và chiếc khăn giấy.
Tuyến hít một hơi thật sâu, ép buộc bản thân phải điều khiển dòng năng lượng hỗn loạn đang chực chờ bùng phát ra ngoài. Cô khéo léo vận một chút pháp lực dịu nhẹ để làm dịu các dây thần kinh đang căng cứng.
Khi ngước lên, cô lại nở một nụ cười dịu dàng, ấm áp – thứ vũ khí tối thượng giúp cô tồn tại và giữ vững vị thế "ngọc nữ" trong giới giải trí đầy rẫy những cạm bẫy và sự soi mói này.
Kim Tuyến
Chị không sao, chắc do điều hòa studio hôm nay để hơi thấp, lại mặc đồ mỏng nên hơi lạnh thôi.
Giọng cô nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng chuông gió rung trong một buổi chiều thanh bình, nhưng sâu thẳm trong đó ẩn chứa một sự mệt mỏi rệu rã mà chỉ những kẻ đã sống quá lâu, chứng kiến quá nhiều sự sinh ly tử biệt mới thực sự thấu hiểu.
Ở góc kia của studio, các nhân viên hậu cần đang bận rộn dọn dẹp đạo cụ nhưng vẫn không quên xì xào bàn tán. Huy, một cậu thanh niên phụ trách ánh sáng với gương mặt còn vương nét thư sinh, đang vừa cuộn những sợi dây điện to bản vừa lén nhìn Tuyến bằng ánh mắt ngưỡng mộ pha lẫn sự sùng bái thần thánh.
Huy
Mày thấy không? Chị Tuyến đúng là đại mỹ nhân, làn da bánh mật đó nhìn sang trọng và cuốn hút kinh khủng.
Huy thì thầm với đồng nghiệp ngồi cạnh.
Huy
Nghe nói chị ấy vừa từ chối một hợp đồng quảng cáo mỹ phẩm chục tỷ từ nước ngoài chỉ để dành thời gian đi làm từ thiện và nghỉ ngơi. Người gì đâu mà vừa đẹp vừa có tâm, lúc nào cũng đối xử tử tế với tụi mình, không bao giờ ra vẻ ngôi sao.
Cậu đồng nghiệp gật gù, nhưng ánh mắt lại hiện lên sự băn khoăn
Nhân viên hậu cần
Nhưng tao cứ thấy chị ấy có cái gì đó... xa cách lắm. Dù chị ấy cười với mày, mày vẫn cảm giác như đang đứng trước một ngọn núi tuyết vĩnh cửu vậy. Như kiểu người ở một hành tinh khác, một đẳng cấp khác hoàn toàn rơi xuống đây ấy.
Huy cười khổ, nghĩ về tờ hóa đơn tiền nhà đang quá hạn trong túi quần và thực tại cơm áo gạo tiền tầm thường. Với cậu, Kim Tuyến là một vì sao xa xôi, rực rỡ và không thể chạm tới. Cậu đâu biết rằng vị minh tinh có làn da rám nắng đầy sức sống ấy vừa mới phải dùng một chút pháp lực phong ấn cấp cao để ngăn không cho toàn bộ hệ thống tụ điện và thiết bị ánh sáng đắt tiền trong phòng này nổ tung vì sự dao động năng lượng khủng khiếp phát ra từ cơn đau của cô.
Cùng lúc đó, tại một phòng tập nhảy hiện đại ở trung tâm Quận 1, không khí lại hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh lặng đầy áp lực của Kim Tuyến.
Tiếng nhạc bass dồn dập, mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển cả sàn gỗ và những tấm gương lớn bao quanh phòng.
Đồng Ánh Quỳnh đang thực hiện một cú xoay người đầy ngoạn mục trên không, mái tóc cột cao quất vào không trung theo từng nhịp điệu. Mồ hôi ướt đẫm chiếc áo crop-top đen, làm lộ rõ những đường nét săn chắc và làn da trắng hồng rạng rỡ. Mỗi chuyển động của cô đều tràn đầy năng lượng sống, dứt khoát và nóng bỏng như chính nguyên tố hỏa mà cô đang âm thầm sở hữu.
Quỳnh dừng lại khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc bằng một tiếng dậm chân đầy uy lực. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, rồi đón lấy chai nước lạnh từ tay biên đạo múa.
Nhân vật phụ
Quỳnh, em nhảy như thể ngày mai là tận thế và đây là bài nhảy cuối cùng để cứu thế giới vậy.
Anh biên đạo múa quệt mồ hôi trên thán, cười nói đầy thán phục trước sự bền bỉ của cô học trò.
Đồng Ánh Quỳnh
Thì cũng gần thế rồi mà anh, cuộc đời này ngắn ngủi, phải cháy hết mình chứ!
Quỳnh nháy mắt tinh nghịch, nụ cười rạng rỡ của cô tỏa ra một luồng năng lượng tích cực làm bừng sáng cả căn phòng tập vốn đang ngột ngạt. Cô luôn là tâm điểm của mọi đám đông, là ngọn lửa sưởi ấm và thu hút mọi ánh nhìn bằng sự chân thành, nhiệt huyết của mình.
Tuy nhiên, ngay khi bước vào phòng thay đồ riêng biệt và đóng cửa lại, nụ cười trên gương mặt Quỳnh biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị sắc sảo.
Cô áp lòng bàn tay vào mặt gương phòng tắm vẫn còn hơi nước. Một luồng nhiệt lượng nhỏ từ các đầu ngón tay tỏa ra, khiến hơi nước bốc lên mù mịt rồi ngưng tụ lại thành những ký hiệu ngoằn ngoèo màu đỏ rực – một loại mật mã liên lạc chỉ dành riêng cho các pháp sư trong mạng lưới bảo vệ nhân loại mà cô tham gia từ năm 18 tuổi.
Cảnh báo: Phát hiện biến động năng lượng lạ, mang theo tà khí cổ đại tại khu vực phim trường phía Đông thành phố. Mức độ: Không xác định, có dấu hiệu của sự sụp đổ không gian nhỏ. Cần kiểm tra ngay lập tức.
Quỳnh nhíu mày, đôi mắt nâu sáng của cô chợt lóe lên những tia lửa nhỏ li ti. Cô là một ca sĩ thần tượng với hàng triệu lượt theo dõi, đúng, nhưng đằng sau ánh đèn sân khấu rực rỡ, cô là một pháp sư hệ Lửa với bản năng chiến đấu và bảo vệ bẩm sinh. Đã ba đêm nay, mỗi khi đêm về, cô đều cảm thấy có gì đó không ổn trong bầu không khí của thành phố này. Một thứ mùi mục rỗng, tanh tao của tà thuật đang lảng vảng, len lỏi vào từng con hẻm nhỏ như một loại virus đang chờ ngày bùng phát.
Đồng Ánh Quỳnh
Lại là mấy con chuột hắc ám đang tìm cách phá hoại sao?
Cô thì thầm, bàn tay siết chặt lại, cảm nhận luồng linh lực đang cuộn chảy trong huyết quản, chực chờ được giải phóng.
Cô cầm điện thoại lên, thấy hàng loạt thông báo nhảy ra từ quản lý
Nhân vật phụ
Quỳnh ơi, tối nay có buổi tiệc đóng máy phim 'Ngàn Năm Chờ Đợi' của đạo diễn Nam Phong tại khách sạn 6 sao. Có cả Kim Tuyến tham dự đấy, chị ấy hiếm khi đi tiệc lắm. Em nhớ chọn bộ đồ nào thật sang chảnh nhé, đây là cơ hội vàng để em tiếp cận giới điện ảnh và mở rộng quan hệ cho album tới.
Đồng Ánh Quỳnh
Kim Tuyến...
Quỳnh lẩm bẩm cái tên đó, ánh mắt dừng lại ở tấm poster phim của Tuyến dán trên tường phòng tập.
Cô đã gặp Kim Tuyến vài lần trong các lễ trao giải lớn, nhưng cả hai chưa bao giờ nói chuyện quá ba câu. Với Quỳnh, Tuyến quá kín đáo, quá hoàn hảo và có phần quá... diễn. Mọi cử chỉ, ánh mắt của Tuyến đều chuẩn mực đến mức Quỳnh cảm thấy có chút gì đó không thực, như một lớp mặt nạ được gia công tỉ mỉ. Hoặc có lẽ, đó là sự phòng thủ quá mức của một người phụ nữ đã trải qua quá nhiều giông bão.
Đồng Ánh Quỳnh
Để xem 'Minh tinh quốc dân' có gì mà khiến cả thế giới điên đảo đến vậy, và liệu sự xuất hiện của chị có liên quan gì đến luồng năng lượng lạ sáng nay không.
Quỳnh mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức và tò mò. Cô không hề hay biết rằng, người mà cô sắp gặp chính là vị pháp sư vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại, kẻ đang mang trên mình những vết sẹo rỉ máu của một cuộc chiến mà loài người hiện đại chỉ còn coi là thần thoại huyễn hoặc.
Tối hôm đó, Kim Tuyến trở về căn biệt thự đơn lập nằm ẩn mình giữa một khuôn viên rộng lớn, biệt lập hoàn toàn với sự xô bồ của phố thị. Cô cởi bỏ đôi giày cao gót đính kim cương đau đớn, bước đi chân trần trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Ánh đèn thành phố rực rỡ phía xa hắt qua cửa kính sát trần, tạo nên những bóng hình dài dặc, cô độc đổ lên bức tường treo đầy những giải thưởng điện ảnh danh giá.
Khi chỉ còn lại một mình trong không gian rộng lớn này, vẻ ngoài hiền lành, đôi khi có chút "ngố" và dính người mà cô hay thể hiện trước mặt trợ lý hay những người thân thiết hoàn toàn biến mất. Tuyến ngồi xuống thảm ngay giữa phòng khách, bắt chéo chân theo tư thế thiền định cổ xưa. Cô bắt đầu lầm rầm những câu chú bằng ngôn ngữ Enchorial đã thất truyền từ hàng ngàn năm trước.
Ngay lập tức, một vòng tròn ma pháp phức tạp với những hoa văn bạc nhạt hiện ra dưới chân cô, tỏa ra một làn hơi lạnh thấu xương khiến những bông hoa hồng trong lọ gần đó tức khắc đóng băng rồi vỡ vụn. Vết thương nơi ngực Tuyến bắt đầu rỉ ra những sợi khói đen đặc quánh. Cô nghiến răng chịu đựng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, làm ướt đẫm cả chiếc áo lụa mỏng. Lời nguyền này không chỉ hành hạ thể xác mà còn gặm nhấm linh hồn cô mỗi ngày. Mỗi lần cô sử dụng sức mạnh để để âm thầm thanh tẩy một vùng đất khỏi sự xâm lăng của bóng tối, nỗi đau lại nhân lên theo cấp số nhân.
Kim Tuyến
Ngươi vẫn chưa chịu từ bỏ ý định quay lại thế giới này sao, Malphas?
Tuyến thì thầm vào thinh không, giọng nói giờ đây sắc lạnh và uy nghiêm như một vị nữ vương. Cô đang gọi tên Chúa tể hắc ám, kẻ mà 3000 năm trước cô đã dùng cả tính mạng để đánh trọng thương, buộc hắn phải trốn vào kẽ nứt của hư vô.
Cô vươn bàn tay run rẩy ra, một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích cổ xưa, xỉn màu thời gian, đột ngột hiện hình trong lòng bàn tay. Nó rung nhẹ, tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lục dịu dàng nhưng đầy cảnh báo, báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp sửa diễn ra, một vòng quay mới của định mệnh.
Kim Tuyến
Sắp đến lúc rồi... sự cân bằng đang bị phá vỡ.
Tuyến ngả người ra sàn đá, hơi thở đứt quãng và yếu ớt. Lúc này, nếu ai đó nhìn thấy cô, họ sẽ không thể nhận ra một minh tinh hạng A quyền lực, mà chỉ thấy một linh hồn lạc lõng, kiệt sức vì sức nặng của thời gian và trách nhiệm. Cô nhớ về những cánh rừng già đại ngàn nơi cô từng tu luyện, về những người đồng đội trung kiên đã hóa thành cát bụi từ lâu, và về nỗi cô đơn vĩnh cửu khi phải sống đời đời kiếp kiếp mà không thể gắn bó với bất kỳ ai.
Cô nhắm mắt lại để tìm kiếm một chút bình yên trong tâm tưởng, và bất chợt, hình ảnh một cô gái trẻ với mái tóc màu hạt dẻ, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời ban trưa mà cô tình cờ thấy trên một tờ tạp chí giải trí chiều nay bỗng hiện lên. Đồng Ánh Quỳnh.
Một ngọn lửa nhỏ nhoi, thuần khiết và mãnh liệt giữa mùa đông lạnh lẽo của tâm hồn cô.
Tuyến tự hỏi, liệu ngọn lửa ấy có đủ sức để sưởi ấm, để làm tan chảy lớp băng giá đã bao phủ trái tim cô suốt mấy ngàn năm, hay nó cũng sẽ lụi tàn nhanh chóng như bao điều tươi đẹp và ngắn ngủi khác mà cô từng chứng kiến trong dòng lịch sử đẫm máu của nhân loại?
Bên ngoài cửa sổ, những đám mây đen kịt từ biển bắt đầu kéo vào, nuốt chửng ánh trăng khuyết yếu ớt. Một âm mưu to lớn, đen tối và sâu thẳm hơn cả những gì giới giải trí hào nhoáng này có thể hình dung, đang bắt đầu chuyển mình dữ dội trong lòng thành phố.
Và cuộc chơi của những vị thần và ác quỷ, dưới lốt những kẻ nổi tiếng, mới chỉ thực sự bắt đầu.
CHƯƠNG 2: VŨ ĐIỆU CỦA LỬA VÀ BĂNG
Khách sạn Grand Imperial tối nay rực rỡ hơn bao giờ hết, tựa như một viên kim cương khổng lồ tọa lạc ngay giữa lòng thành phố không ngủ. Những ánh đèn chùm pha lê tinh xảo thả mình từ trần cao vút, tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim sang trọng, phản chiếu lấp lánh trên những tháp ly champagne sủi bọt và những bộ trang sức kim cương đắt giá của quan khách.
Đây là buổi tiệc đóng máy của bộ phim điện ảnh bom tấn "Ngàn Năm Chờ Đợi" – một dự án không chỉ hứa hẹn doanh thu phòng vé kỷ lục mà còn là nơi quy tụ những gương mặt quyền lực nhất, từ những ông trùm truyền thông đến những ngôi sao hạng A của giới giải trí Việt Nam.
Giữa đám đông ồn ào với những tiếng cười nói xã giao đầy vẻ phù phiếm, Kim Tuyến xuất hiện như một làn gió mát lành từ đỉnh núi tuyết, dịu nhẹ nhưng khiến tất cả phải nín thở ngoái nhìn.
Cô chọn cho mình một chiếc đầm nhung đen xẻ cao tinh tế, chất liệu vải thượng hạng ôm sát lấy những đường cong thanh tao, tôn vinh trọn vẹn làn da bánh mật mịn màng, khỏe khoắn vốn là thương hiệu riêng của cô.
Không cần đến những bộ trang sức cầu kỳ để phô trương thân thế, chỉ duy nhất một chiếc trâm ngọc cổ xưa với những vân mây mờ ảo cài trên mái tóc búi cao cũng đủ để Tuyến toát lên khí chất thanh cao, thoát tục của một người đã đứng ngoài vòng xoáy của thời gian.
Nhân vật phụ
Chị Tuyến, chị đến rồi! Mọi người, đặc biệt là các nhà đầu tư, cứ nhắc tên chị mãi từ đầu buổi đến giờ.
Đạo diễn Nam Phong hồ hởi bước lại gần, trên tay ông là ly rượu vang đỏ sóng sánh, ánh mắt không giấu nổi vẻ tự hào khi sở hữu được "bảo vật" của điện ảnh Việt trong phim của mình.
Tuyến nở một nụ cười đúng mực, vừa đủ thân thiện nhưng cũng vừa đủ khoảng cách:
Kim Tuyến
Chị xin lỗi vì đến hơi muộn, đường phố giờ cao điểm hôm nay kẹt xe hơn mọi khi, khiến mọi người phải chờ đợi thật là không phải.
Cô khéo léo lách qua những lời tán dương sáo rỗng và những ánh mắt soi mói, tìm cho mình một góc khuất vắng lặng gần ban công lộng gió. Dưới lớp vỏ bọc bình thản và chuyên nghiệp ấy, Tuyến đang phải gồng mình chống chọi với cơn đau âm ỉ từ vết thương cũ nơi lồng ngực.
Không gian ngột ngạt, đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền và đầy rẫy những luồng suy nghĩ tạp nham, tham vọng của con người khiến cô cảm thấy kiệt sức. Với giác quan của một vị đại pháp sư, cô không chỉ nghe thấy tiếng nhạc, mà còn nghe được cả những lời thì thầm ghen tị, những toan tính đen tối ẩn sau những nụ cười giả tạo đang bao vây lấy mình.
Đột nhiên, nhiệt độ trong phòng tiệc như đột ngột tăng lên một bậc, không khí trở nên sống động và cuồng nhiệt hơn hẳn. Tiếng xôn xao bắt đầu lan rộng từ phía cửa chính như một làn sóng điện.
Nhân vật qua đường
Ánh Quỳnh đến kìa! Cô ấy đúng là 'tắc kè hoa' thực thụ, lần nào xuất hiện cũng khiến người ta phải kinh ngạc.
Đồng Ánh Quỳnh bước vào, rực rỡ và đầy sức sống như một ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đen trong chiếc váy đỏ rực đính sequin lấp lánh. Từng bước đi của cô đều toát lên vẻ tự tin, khiến những dải sequin phản chiếu ánh đèn tạo thành một lớp hào quang rực rỡ bao quanh cơ thể. Làn da trắng hồng mịn màng của cô dưới ánh sáng lung linh như càng thêm rạng rỡ, làm bừng sáng cả một góc phòng tiệc.
Quỳnh vừa đi vừa vẫy tay chào mọi người bằng sự chân thành, nhiệt huyết; nụ cười rạng rỡ như nắng mai không lúc nào tắt trên môi. Cô đi đến đâu, năng lượng tràn trề và sự ấm áp lan tỏa đến đó, xua tan cái vẻ trịnh trọng có phần giả tạo của buổi tiệc.
Quỳnh đảo mắt nhanh quanh phòng tiệc rộng lớn, bản năng của một pháp sư hệ Lửa giúp cô cảm nhận được những dao động nhiệt năng nhỏ nhất. Nhưng trước khi thực hiện nhiệm vụ bí mật mà hội đồng pháp sư giao phó, cô có một mục tiêu cá nhân khác cần phải "chinh phục". Ánh mắt nâu sáng rực như chứa cả mùa hè của cô dừng lại ở góc ban công khuất sau những tán cây cảnh, nơi Kim Tuyến đang đứng lặng lẽ như một bóng hình cô độc giữa đại dương ánh sáng.
Đồng Ánh Quỳnh
Chào chị Tuyến, tiền bối của em! Cuối cùng cũng bắt gặp chị ở đây rồi!
Quỳnh bước đến, giọng nói sảng khoái, vang vọng và tràn đầy nhựa sống.
Tuyến hơi giật mình, cô quay lại và ngay lập tức bị choáng ngợp bởi sức sống mãnh liệt tỏa ra từ cô gái trẻ.
Kim Tuyến
Chào em, Quỳnh. Chúc mừng buổi diễn tối qua của em nhé, dù không đến dự được nhưng chị có nghe các đồng nghiệp nhắc đến sự bùng nổ của em rất nhiều.
Quỳnh cười tự nhiên, cô tiến lại gần hơn, phá vỡ khoảng cách an toàn mà Tuyến luôn cố gắng duy trì.
Đồng Ánh Quỳnh
Ôi, chị cũng dành thời gian theo dõi em sao? Thật là vinh dự khiến em muốn bay lên mây mất. Mà chị Tuyến này, sao chị lại cứ thích trốn ở góc tối này một mình thế? Một người rực rỡ như chị thì phải ở giữa trung tâm buổi tiệc chứ.
Tuyến khẽ lùi lại một bước nhỏ, sự năng nổ và nhiệt tình thái quá của Quỳnh khiến cô – một linh hồn đã quen với sự tĩnh lặng của hàng nghìn năm – cảm thấy hơi bối rối.
Kim Tuyến
Chị chỉ muốn tận hưởng chút gió trời và hít thở không khí tự nhiên thôi. Chị vốn không giỏi đối phó với những nơi quá đông đúc và ồn ào.
Đồng Ánh Quỳnh
Vậy thì mình cùng 'trốn' đi! Em cũng bắt đầu thấy ngốt với mấy lời xã giao kia rồi.
Quỳnh nháy mắt tinh nghịch, rồi bất ngờ và dứt khoát nắm lấy bàn tay của Tuyến.
Một luồng điện mạnh mẽ xẹt qua ngay khoảnh khắc hai làn da tiếp xúc. Tuyến sững người, đồng tử co rút lại. Cô cảm nhận được một nguồn nhiệt lượng thuần khiết, mạnh mẽ và vô cùng ấm áp chảy từ tay Quỳnh sang mình, len lỏi vào từng kinh mạch đang đóng băng vì đau đớn. Đó không phải là nhiệt độ cơ thể bình thường của con người, đó là linh lực hệ Lửa đang hừng hực cháy.
Ánh mắt Tuyến sâu thẳm lại, cô nhìn xoáy vào Quỳnh, tự hỏi liệu cô gái trẻ này có nhận ra sự khác lạ trong huyết quản của chính mình hay không.
Về phía Quỳnh, cô cũng khựng lại trong một khoảnh khắc kinh ngạc. Bàn tay của Kim Tuyến lạnh lẽo như một khối băng vĩnh cửu, nhưng sâu bên trong cái lạnh thấu xương đó, Quỳnh cảm nhận được một sự mênh mông, uy nghiêm đến rợn ngợp. Nó giống như việc cô đang chạm tay vào một đại dương cổ đại lúc nửa đêm, nơi chứa đựng những bí mật khủng khiếp và sức mạnh vô biên của thiên nhiên.
Đồng Ánh Quỳnh
Tay chị... sao lại lạnh đến mức này?
Quỳnh thốt lên đầy lo lắng, nhưng cô không hề buông tay ra, ngược lại cô còn siết nhẹ hơn bằng cả hai tay như muốn dùng toàn bộ hơi ấm của mình để sưởi ấm cho người đàn chị bí ẩn.
Kim Tuyến
Chị vẫn luôn như vậy, thể chất vốn dĩ đã lạnh rồi.
Tuyến nhẹ nhàng nhưng dứt khoát rút tay ra, nụ cười của cô thoáng qua một chút buồn thương xa xăm. "Em là trung tâm của tối nay, nên vào trong đi, mọi người và các ống kính đang chờ em kìa.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại giấu trong túi xách cầm tay của Quỳnh rung nhẹ theo một nhịp điệu đặc biệt. Ký hiệu ma pháp đỏ rực lại hiện lên rát bỏng trong tâm trí cô, báo hiệu mục tiêu đã xuất hiện tại khu vực bãi xe phía sau khách sạn.
Đồng Ánh Quỳnh
Chết thật, em có chút việc riêng đột xuất cần giải quyết ngay. Hẹn gặp lại chị sau nhé, Ty! Nhất định lần sau em sẽ mời chị cafe để 'sưởi ấm' đấy!
Quỳnh dùng biệt danh thân mật "Ty" một cách tự nhiên đến lạ lùng, rồi nhanh chóng quay lưng đi, bóng dáng đỏ rực biến mất sau cánh cửa lớn, để lại Tuyến với một thoáng ngẩn ngơ khó tả.
Bãi đỗ xe lộ thiên phía sau khách sạn Grand Imperial bị bao phủ bởi bóng tối đặc quánh và tiếng rì rào đầy đe dọa của những hàng cây sứ cổ thụ. Ánh Quỳnh nhanh chóng cởi bỏ đôi giày cao gót vướng víu, vận một bộ đồ đen gọn nhẹ mà cô đã bí mật chuẩn bị sẵn trong xe từ trước.
Trước mặt cô, một gã đàn ông mặc áo khoác dài sờn cũ, gương mặt hốc hác đang lầm rầm những câu chú đen tối bằng thứ ngôn ngữ nghe như tiếng nghiến răng của loài bò sát. Từ lòng bàn tay đen đúa của hắn, những sợi tơ đen xì như những con giòi bò lổm ngổm đang cố bám lấy bức tường bảo vệ pháp thuật của khách sạn nhằm đục khoét một lỗ hổng.
Đây là một Pháp sư hắc ám cấp thấp, kẻ chuyên đi săn lùng và hút lấy sinh khí, cảm giác hưng phấn của con người ở những nơi tụ tập đông đúc để nuôi dưỡng tà thuật.
Đồng Ánh Quỳnh
Dừng cái trò bẩn thỉu của ngươi lại đi, tà khí của ngươi đang làm ô nhiễm không khí của thành phố này đấy.
Giọng Quỳnh vang lên sắc lẹm, phá tan bầu không khí u ám.
Gã đàn ông quay lại, gương mặt biến dạng kinh tởm dưới ánh trăng mờ, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì tà thuật.
Tay sai Malphas
Lại một con nhóc pháp sư thích làm anh hùng sao? Ngươi nghĩ ngọn lửa nhỏ bé của mình có thể làm gì được ta?
Quỳnh không phí lời giải thích, cô giơ tay lên, một vòng tròn ma pháp phức tạp màu đỏ cam bùng cháy rực rỡ dưới chân cô.
Đồng Ánh Quỳnh
Ta không làm anh hùng, ta chỉ là người sẽ tiễn ngươi về nơi mà ngươi thuộc về!
Ngay lập tức, một luồng hỏa long mãnh liệt từ tay Quỳnh phóng ra, xé toạc màn đêm và thiêu rụi những sợi tơ đen trong nháy mắt. Gã hắc pháp sư hoảng loạn triệu hồi một tấm khiên bằng khói độc đen đặc, nhưng sức mạnh của hỏa năng thuần khiết được tôi luyện từ lòng nhiệt huyết quá đỗi mạnh mẽ. Tiếng nổ ma pháp vang lên khô khốc, làm rung chuyển những chiếc xe sang trọng gần đó.
Quỳnh di chuyển thoăn thoắt như một vũ công thực thụ, mỗi bước chân cô chạm đất đều để lại những vết cháy xém, những cú đá của cô mang theo nhiệt lượng hầm hập khiến kẻ thù không thể tìm được kẽ hở để phản công.
Trận chiến diễn ra chóng vánh nhưng vô cùng quyết liệt. Quỳnh dồn hết linh lực vào một cú đấm cuối cùng, một ngọn lửa xanh lam cực nóng bùng lên, thiêu rụi toàn bộ tà khí và đánh bật gã đàn ông vào bức tường gạch, khiến hắn bất tỉnh nhân sự ngay lập tức.
Quỳnh thở dốc, lau những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán trắng hồng. Cô vội vàng thu hồi linh lực, xóa sạch mọi dấu vết của trận chiến bằng một câu chú ẩn mình đơn giản. Cô không hề biết rằng, ở tầng thượng lộng gió của khách sạn, một bóng hình mảnh mai đang đứng lặng lẽ quan sát toàn bộ diễn biến với ánh mắt sâu thẳm.
Kim Tuyến đứng đó, tà váy nhung đen bay nhẹ trong gió đêm như một cánh bướm đen huyền bí. Đôi mắt cô lúc này không còn sự dịu dàng, nhẫn nhịn của một minh tinh điện ảnh, mà là sự sắc lạnh, uy nghiêm tột cùng của một vị đại pháp sư đã từng thống lĩnh vạn quân. Cô đã lặng lẽ quan sát từng chuyển động, từng cách vận khí của Quỳnh từ đầu đến cuối.
Kim Tuyến
Lửa của em ấy ... thật sự rất tinh khiết, nhưng lại quá thiếu sự phòng vệ.
Tuyến thì thầm, giọng nói tan vào gió.
Khi thấy gã hắc pháp sư trong cơn tuyệt vọng định dùng một lá bùa nổ lén lút lúc Quỳnh đang chủ quan quay lưng đi, Tuyến khẽ búng nhẹ ngón tay trỏ. Một tia sáng bạc cực nhỏ, sắc lẹm và nhanh đến mức vượt xa giới hạn của mắt thường, bắn trúng lá bùa hắc ám, biến nó thành tro bụi vô hại ngay lập tức mà Quỳnh không hề hay biết sự hiện diện của nó.
Tuyến nhìn xuống cô gái trẻ đang hào hứng thu dọn "chiến lợi phẩm" bên dưới, một tia ấm áp hiếm hoi, dịu dàng hiện lên trong đôi mắt vốn đã chai sạn vì thời gian.
Có lẽ, giữa thế giới đang mục rỗng này, vẫn còn những hy vọng rực rỡ khi những ngọn lửa trẻ tuổi và tràn đầy thiện tâm như Quỳnh vẫn đang miệt mài chiến đấu.
Kim Tuyến
Cẩn thận chút đi, cô bé lửa. Đừng để ngọn lửa của mình bị bóng tối nuốt chửng.
Tuyến mỉm cười nhẹ nhõm, rồi bóng dáng cô tan biến vào hư không như một làn sương sớm, để lại không gian bãi xe yên tĩnh như chưa từng có cuộc chiến nào xảy ra.
Author
Au's note: Một lần nữa xin được nhắc lại, con tim tác giả mong manh như 4 cái răng còn lại của Sofie. Đồng râm có thấy chỗ nào sặc mùi lá đu đủ quá thì cũng để trong lòng, xin đừng làm tổn thưn tác giả và con chat lgbt.
Author
Tác giả xin cảm ơn!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play