#AllNegav | My Little Angel.
Chapter 1: Ngày Thiên Thần Rơi Xuống Địa Ngục.
Thiên Giới luôn tồn tại một quy tắc.
Ánh sáng và bóng tối không được phép giao nhau.
Thiên thần không được bước vào Địa Ngục.
Ác quỷ không được đặt chân lên Thiên Giới.
Bởi vì giữa hai nơi ấy tồn tại một ranh giới mà không ai có thể phá vỡ.
Nhưng đôi khi... Một sự tình cờ lại thay đổi tất cả.
Đặng Thành An là một thiên thần trẻ của Thiên Giới.
Khác với những thiên thần khác luôn nhìn Địa Ngục bằng sự cảnh giác và khinh thường, An lại có một suy nghĩ rất khác.
Cậu tin rằng không có linh hồn nào sinh ra đã xấu xa.
Chỉ là có những người đã lạc đường quá lâu.
Hôm nay, An nhận nhiệm vụ xuống nhân gian để kiểm tra sự mất cân bằng của nguồn năng lượng giữa hai thế giới.
Nhưng không ai ngờ... Một sai sót nhỏ trong phép dịch chuyển đã khiến cậu rơi xuống nơi nguy hiểm nhất.
Bầu trời vốn trong xanh bỗng trở nên tối đen.
Những đám mây đỏ bao phủ cả vùng đất rộng lớn.
Thành An rơi xuống giữa một khu rừng lạnh lẽo.
Đôi cánh trắng phía sau bị thương, ánh sáng trên đó yếu dần.
Cậu cố gắng chống tay ngồi dậy.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/nhăn mặt/ Đau thật đó...
Không có ánh sáng, không có những tiếng hát của thiên thần. Chỉ có sự im lặng đáng sợ.
Nhưng thay vì sợ hãi... An lại tò mò.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/nhìn xung quanh/ Đây là... Địa Ngục sao?
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
Hải Nam | 𝐧𝐡𝐧.
/lạnh nhạt/ Một thiên thần lại dám tự mình bước vào nơi này?
Thành An giật mình quay lại.
Trước mắt cậu là một người đàn ông cao lớn với ánh mắt sắc lạnh.
Phía sau anh còn có những bóng người khác.
13 ác quỷ đứng trước mặt cậu.
Những cái tên mà cả Thiên Giới đều cảnh giác.
Những người mà ai cũng cho rằng không còn chút ánh sáng nào trong linh hồn.
Quang Hùng đứng đầu, ánh mắt bình tĩnh quan sát thiên thần nhỏ trước mặt.
Bên cạnh anh là Hải Nam, Minh Hiếu, Trường Giang, Trường Linh, Bảo Khang, Xuân Bách, Thành Công, và những người khác.
Bởi vì bọn họ không hiểu.
Tại sao một thiên thần lại xuất hiện ở đây?
Quang Anh | 𝐧𝐪𝐚.
/nhìn đôi cánh bị thương của An/ Thiên Giới phái ngươi đến?
Cậu hiểu được sự đề phòng trong giọng nói ấy.
Nhưng cậu không cảm thấy tức giận.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/lắc đầu/ Không phải.
Bảo Khang | 𝐩𝐛𝐤.
Vậy ngươi đến đây làm gì?
Thành An im lặng vài giây, sau đó cậu nhẹ nhàng trả lời.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Tôi gặp sự cố nên mới rơi xuống đây.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
/cười nhạt/ Ngươi nghĩ chúng tôi sẽ tin sao?
Thành An nhìn anh, không có sợ hãi cũng không có ghét bỏ, chỉ là một ánh mắt rất bình yên.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Nếu tôi muốn làm hại mọi người... tôi đã không xuất hiện với đôi cánh bị thương như thế này.
Câu nói đơn giản ấy khiến tất cả im lặng.
Lẽ ra phải sợ họ, lẽ ra phải chạy trốn.
Nhưng người trước mặt lại đang cố giải thích để họ không hiểu lầm mình.
Cậu nhìn thấy trên tay Hồng Sơn có một vết thương.
Rồi nhìn sang Bảo Khang, trên vai cũng có vết máu chưa khô.
Ánh mắt cậu lập tức thay đổi.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/lo lắng/ Mọi người bị thương sao?
Hồng Sơn | 𝐥𝐡𝐬.
/nhíu mày/ Ngươi quan tâm chúng tôi?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/ngơ ngác/ Bị thương thì phải quan tâm chứ.
Một câu nói rất bình thường.
Nhưng đối với họ... Lại xa lạ đến mức khó tin.
Không ai hỏi họ có đau không.
Không ai quan tâm họ có mệt không.
Không ai nhìn họ như những con người bình thường.
Chỉ có thiên thần này... Vừa rơi xuống Địa Ngục đã hỏi họ có bị thương hay không.
Thành Công | 𝐧𝐭𝐜.
/nhìn An/ Ngươi không sợ chúng tôi?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/nghiêng đầu/ Tại sao phải sợ?
Thành Công | 𝐧𝐭𝐜.
Vì chúng tôi là ác quỷ.
An im lặng một chút, sau đó cậu mỉm cười.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Nhưng trước khi là ác quỷ... mọi người cũng từng là một linh hồn mà.
Không gian chìm vào yên lặng.
Không ai biết nên trả lời thế nào.
Ngay cả Minh Hiếu, người luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhất, cũng hơi dao động.
Nam Sơn nhìn thiên thần nhỏ trước mặt.
Một thiên thần đang ngồi giữa Địa Ngục.
Không yếu đuối, không kiêu ngạo. Chỉ đơn giản là dịu dàng.
Nam Sơn | 𝐝𝐧𝐬.
/khẽ cười/ Ngươi thật kỳ lạ.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Kỳ lạ sao?
Nam Sơn | 𝐝𝐧𝐬.
Ừ. Rất kỳ lạ.
Trường Giang | 𝐯𝐭𝐠.
/bật cười nhẹ/ Nhưng hình như... không khiến người ta khó chịu.
Một thứ gì đó vốn đã đóng băng trong trái tim họ... Bắt đầu tan ra.
13 ác quỷ vốn định mặc kệ thiên thần rời đi.
Nhưng khi nhìn thấy Thành An một mình ngồi dựa vào gốc cây, cố che giấu sự đau đớn từ đôi cánh bị thương...
Quang Hùng im lặng một lúc rồi khẽ nói.
Quang Hùng | 𝐥𝐪𝐡.
Đưa cậu ấy về.
Hải Nam | 𝐧𝐡𝐧.
/nhìn anh/ Chúng ta thật sự giữ một thiên thần sao?
Quang Hùng nhìn về phía Thành An.
Thiên thần nhỏ đang ngủ, trên môi vẫn còn nụ cười nhẹ.
Quang Hùng | 𝐥𝐪𝐡.
Chỉ đến khi cậu ấy hồi phục.
Nhưng cũng không ai biết rằng... Quyết định ngày hôm nay sẽ thay đổi cả cuộc đời của họ.
Bởi vì từ khoảnh khắc thiên thần ấy rơi xuống Địa Ngục...
Nơi vốn chỉ có bóng tối... Lại bắt đầu xuất hiện một tia sáng.
Chapter 2: Thiên Thần Ở Lại Địa Ngục.
Địa Ngục chưa từng có một vị khách nào giống như Thành An.
Trong hàng trăm năm tồn tại, nơi này chỉ chào đón những linh hồn mang theo oán niệm, những kẻ bị bóng tối nuốt chửng hoặc những ác quỷ đã quen với việc sống giữa sự lạnh lẽo và cô độc.
Không ai nghĩ rằng một ngày nào đó, một thiên thần với đôi cánh trắng sẽ xuất hiện ở đây.
Càng không ai nghĩ rằng... Bọn họ lại để cậu ở lại.
Căn phòng lớn trong tòa lâu đài của Địa Ngục vốn luôn yên tĩnh.
Nhưng hôm nay, nơi ấy lại có thêm một sự hiện diện khác.
Thành An đang ngồi trên chiếc ghế dài, đôi cánh phía sau được chữa trị cẩn thận. Ánh sáng trên đôi cánh vẫn còn yếu, nhưng vết thương đã không còn nghiêm trọng như lúc mới rơi xuống.
Cậu cúi đầu nhìn lớp băng trắng trên cánh mình, khẽ cử động thử.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/nhẹ nhàng/ Hình như đỡ hơn rồi.
Ngồi đối diện cậu, Thành Công đang kiểm tra lại vết thương liền ngẩng lên.
Thành Công | 𝐧𝐭𝐜.
/nhíu mày/ Đừng cử động nhiều.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/ngơ ngác/ Nhưng em thấy không đau nữa mà.
Thành Công | 𝐧𝐭𝐜.
Không đau không có nghĩa là đã khỏi.
Cậu không ngờ một ác quỷ lại có thể nói chuyện giống như một bác sĩ đang nhắc nhở bệnh nhân như vậy.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/nhỏ giọng/ Mọi người ở đây đều hay lo lắng như vậy sao?
Câu hỏi đơn giản khiến Thành Công hơi khựng lại.
Bởi vì chính anh cũng không biết từ khi nào mình bắt đầu để ý một thiên thần vừa mới gặp.
Bên ngoài căn phòng, những người còn lại vẫn đang quan sát.
Hải Nam | 𝐧𝐡𝐧.
/dựa vào tường/ Chúng ta thật sự để một thiên thần ở lại sao?
Quang Anh | 𝐧𝐪𝐚.
/lạnh nhạt/ Cậu có ý kiến?
Hải Nam | 𝐧𝐡𝐧.
Ta chỉ thấy chuyện này quá kỳ lạ.
Đúng vậy. Tất cả đều cảm thấy kỳ lạ.
Bọn họ là những ác quỷ khiến nhiều linh hồn khiếp sợ.
Thế nhưng từ lúc Thành An xuất hiện, không ai trong số họ có thể đối xử lạnh lùng với cậu như dự định ban đầu.
Minh Hiếu đứng ở một góc hành lang, ánh mắt nhìn vào bên trong căn phòng.
Nhưng từ lúc thiên thần kia rơi xuống, anh đã nhận ra một điều.
Thành An không giống những gì Thiên Giới từng miêu tả.
Không xem bọn họ là những sinh vật thấp kém.
Cậu nhìn họ như những người bình thường.
Điều đó khiến anh khó hiểu.
Bởi vì đã rất lâu rồi... Không ai nhìn họ như vậy.
Trên người cậu khoác một chiếc áo rộng hơn so với cơ thể, rõ ràng là được ai đó chuẩn bị vội vàng.
Nam Sơn nhìn thấy liền bật cười.
Nam Sơn | 𝐝𝐧𝐬.
/chống cằm/ Thiên thần mà mặc đồ của ác quỷ nhìn lạ thật đó.
Thành An cúi xuống nhìn chiếc áo.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/chớp mắt/ Nhưng mà ấm mà.
Một câu trả lời vô cùng tự nhiên.
Nam Sơn im lặng mất vài giây rồi anh quay mặt đi.
Nam Sơn | 𝐝𝐧𝐬.
...Ngươi đúng là kỳ lạ.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Sao ai cũng nói em kỳ lạ vậy?
Trường Giang | 𝐯𝐭𝐠.
/bật cười/ Vì em là thiên thần đầu tiên xuống đây mà không tìm cách chạy trốn.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/nghiêng đầu/ Nhưng mọi người đâu có làm gì em.
Một câu nói tưởng chừng rất bình thường nhưng lại khiến không khí thay đổi.
Bởi vì trong mắt người khác, bọn họ là ác quỷ.
Chỉ cần nghe đến tên thôi cũng đủ khiến nhiều người sợ hãi.
Nhưng thiên thần trước mặt lại nói rằng... Bọn họ chưa từng làm gì cậu.
Bảo Khang | 𝐩𝐛𝐤.
/nhìn An/ Ngươi thật sự không sợ chúng tôi?
Thành An nhìn anh, sau đó chậm rãi lắc đầu.
Thành An suy nghĩ một lúc.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/mỉm cười/ Vì nếu mọi người thật sự xấu xa... thì lúc em bị thương, mọi người đã không cứu em.
Ngay cả Quang Hùng cũng chỉ lặng lẽ nhìn cậu.
Từ trước đến nay, bọn họ luôn nghĩ rằng ánh sáng chỉ thuộc về Thiên Giới.
Nhưng hôm nay... Một thiên thần lại bước vào bóng tối và nói với họ rằng họ vẫn còn có thể được nhìn nhận khác đi.
Buổi tối ở Địa Ngục không giống Thiên Giới.
Không có những ngôi sao sáng rực.
Không có ánh sáng dịu dàng bao phủ bầu trời.
Nhưng hôm nay, trong khu vườn phía sau lâu đài, lại có một bóng dáng nhỏ đang ngồi ngắm nhìn những bông hoa đen đang nở.
Anh đứng cách Thành An một khoảng vừa đủ.
Quang Hùng | 𝐥𝐪𝐡.
Chưa ngủ sao?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/mỉm cười/ Em muốn xem nơi này một chút.
Quang Hùng | 𝐥𝐪𝐡.
Địa Ngục không giống những gì ngươi tưởng tượng.
Thành An nhìn những bông hoa trước mặt.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Nhưng em thấy nơi này vẫn có những thứ rất đẹp.
Quang Hùng | 𝐥𝐪𝐡.
Ngươi không nghĩ nơi này đáng sợ sao?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/lắc đầu/ Không.
Bảo Khang | 𝐩𝐛𝐤.
Kể cả chúng tôi?
Thành An nhìn anh, ánh mắt trong veo đến mức khiến một ác quỷ như anh cũng không thể né tránh.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Em nghĩ... mọi người chỉ đang cô đơn thôi.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Quang Hùng không biết phải nói gì.
Bởi vì thiên thần này... Không nhìn thấy những gì người khác nhìn thấy.
Cậu nhìn thấy thứ mà chính bọn họ đã quên mất.
Một trái tim vẫn còn tồn tại.
Ở phía xa, mười hai người còn lại cũng lặng lẽ nhìn về phía đó.
Không ai nói ra nhưng trong lòng họ đều xuất hiện một suy nghĩ giống nhau.
Có lẽ... Sự xuất hiện của Thành An ở Địa Ngục không phải là một sai lầm.
Mà là một điều gì đó đã được định sẵn.
Một thiên thần nhỏ đang từng chút một bước vào thế giới của những ác quỷ.
Và cũng từng chút một khiến nơi vốn chỉ có bóng tối ấy bắt đầu có ánh sáng.
n3.szy_
Kiếm ảnh cha Trường Linh gần 30 phút😞
Chapter 3: Bữa Ăn Đầu Tiên.
Đã ba ngày kể từ khi Thành An xuất hiện ở Địa Ngục.
Vết thương trên đôi cánh cũng dần hồi phục, dù vẫn chưa thể bay đường dài. Thành An vốn là người không thích ngồi yên, vừa khỏe hơn một chút đã bắt đầu đi khắp tòa lâu đài, hết tò mò chỗ này lại chạy sang chỗ khác nhìn ngắm.
Lâu đài của Địa Ngục không tối tăm như cậu từng tưởng tượng.
Nơi đây vẫn có những khu vườn, những hành lang dài phủ đầy dây leo, những ô cửa sổ lớn nhìn ra bầu trời đỏ thẫm. Chỉ là tất cả đều mang một vẻ đẹp trầm lặng, giống như những con người đang sống ở nơi này.
Thành An vừa đi vừa ngó nghiêng, đôi mắt sáng lên vì thích thú.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/cười khúc khích/ Thì ra Địa Ngục cũng đẹp ghê.
Cậu mải mê nhìn những bông hoa màu đen đang lay động trong gió mà không để ý phía trước có người.
Thành An ôm trán lùi lại một bước.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/xuýt xoa/ A...
Người đứng trước mặt cậu khẽ cúi đầu nhìn xuống.
Là Minh Hiếu, anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như mọi ngày.
Minh Hiếu | 𝐭𝐦𝐡.
/nhẹ giọng/ Đau không?
Thành An xoa trán, ngẩng đầu cười.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Không đau lắm.
Minh Hiếu nhìn cậu vài giây, sau đó giơ tay rất tự nhiên xoa nhẹ lên chỗ vừa va phải.
Động tác ấy nhẹ đến mức Thành An còn chưa kịp phản ứng.
Minh Hiếu | 𝐭𝐦𝐡.
/khẽ nhíu mày/ Đi đường thì nhìn phía trước.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/cười ngượng/ Em mải ngắm hoa.
Minh Hiếu không nói thêm, anh chỉ khẽ gật đầu rồi bước tiếp.
Đi được vài bước, anh bỗng dừng lại.
Minh Hiếu | 𝐭𝐦𝐡.
/không quay đầu/ Đừng đi xa quá.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/vui vẻ/ Dạ.
Nhìn theo bóng lưng anh, Thành An khẽ mỉm cười.
Dù Minh Hiếu rất ít nói nhưng cậu lại cảm thấy anh là một người rất dịu dàng.
Một mùi hương thơm ngào ngạt lan khắp tòa lâu đài.
Thành An vô thức hít một hơi, bụng cậu rất phối hợp mà reo lên một tiếng.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/đỏ mặt/ Mình... đói rồi.
Cậu lần theo mùi hương đi xuống tầng dưới.
Cánh cửa phòng ăn vừa mở ra, cả căn phòng rộng lớn đã có đủ mười ba người.
Ánh mắt mọi người gần như cùng lúc hướng về phía cậu.
Thành An đứng khựng trước cửa.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/ngại ngùng/ Em... có làm phiền mọi người không?
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
/mỉm cười/ Không. Lại đây.
Thành An chậm chạp bước tới.
Nhìn bàn ăn đầy những món còn nóng hổi, cậu không khỏi ngạc nhiên.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Nhiều món quá...
Trường Giang | 𝐯𝐭𝐠.
/cười/ Có người nấu từ sáng đấy.
Thành An tò mò nhìn quanh.
Phước Thịnh hơi cúi đầu, đặt thêm một chén súp trước mặt cậu.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
/nhẹ nhàng/ Tôi.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Anh biết nấu ăn sao?
Nam Sơn | 𝐝𝐧𝐬.
Không chỉ biết đâu.
Nam Sơn | 𝐝𝐧𝐬.
/nháy mắt/ Cậu ấy nấu ngon nhất ở đây.
Phước Thịnh khẽ ho một tiếng.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Ăn lúc còn nóng đi.
Thành An cầm muỗng, múc thử một miếng súp.
Chỉ vừa nếm, hai mắt cậu đã sáng lên.
Một câu khen rất nhỏ nhưng đủ để Phước Thịnh khẽ cong khóe môi.
Không khí trên bàn ăn vốn luôn yên tĩnh.
Thế nhưng từ khi có thêm Thành An, mọi thứ dường như khác đi.
Trường Giang | 𝐯𝐭𝐠.
/gắp một miếng thịt/ Ăn thử cái này.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
/đặt đĩa rau sang trước mặt An/ Đừng chỉ ăn thịt.
Thành Công | 𝐧𝐭𝐜.
Uống thêm súp.
Nam Sơn | 𝐝𝐧𝐬.
Ăn chậm thôi.
Nam Sơn | 𝐝𝐧𝐬.
/cười/ Không ai giành với em đâu.
Thành An nhìn chiếc bát của mình.
Chỉ trong chốc lát... Đã đầy đến mức không còn chỗ để gắp thêm.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/bối rối cười/ Em... ăn không hết đâu.
Trường Linh | 𝐛𝐭𝐥.
Không sao.
Trường Linh | 𝐛𝐭𝐥.
Ăn được bao nhiêu thì ăn.
Ở đầu bàn, Quang Hùng lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy.
Rõ ràng mới chỉ vài ngày trước, ai cũng tỏ ra đề phòng thiên thần này.
Vậy mà bây giờ lại thi nhau gắp thức ăn cho cậu.
Anh khẽ lắc đầu, bất lực mỉm cười.
Thành An chủ động đứng dậy gom bát đĩa.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/tươi cười/ Để em rửa giúp.
Vừa dứt lời, cả căn phòng bỗng im lặng.
Hải Nam là người lên tiếng đầu tiên.
Quang Anh | 𝐧𝐪𝐚.
/bình thản/ Em là khách.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Khách cũng có thể giúp mà.
Nam Sơn | 𝐝𝐧𝐬.
/nhẹ giọng/ Đôi cánh của em còn chưa khỏi.
Thành Công | 𝐧𝐭𝐜.
Nếu vết thương rách ra thì sao?
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Để tôi làm.
Thành An nhìn từng người một.
Không hiểu vì sao cậu chỉ mới đến đây vài ngày nhưng ai cũng đối xử với cậu rất tốt.
Tốt đến mức chính cậu cũng thấy ngại.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/cúi đầu cười nhẹ/ Cảm ơn mọi người.
Không ai trả lời, nhưng ánh mắt nhìn về phía cậu đều dịu đi rất nhiều.
Có lẽ ngay cả chính họ cũng chưa nhận ra.
Rằng từ lúc nào, họ đã bắt đầu để ý đến từng nụ cười, từng câu nói, từng biểu cảm nhỏ của thiên thần ấy.
Còn Thành An vẫn vô tư mỉm cười.
Cậu chưa biết rằng, bữa ăn đầu tiên này sẽ là khởi đầu cho một thói quen kéo dài rất lâu về sau.
Mỗi bữa cơm ở Địa Ngục sẽ luôn có một chỗ ngồi được để dành cho thiên thần nhỏ ấy.
n3.szy_
suot ngày ngot, cho máy Lúa ngot sau răng luon.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play