[RHYCAP] Âm Dương Nhãn
?
⚠️ LƯU Ý !!!
- truyện hoàn toàn do mình tưởng tượng, không cổ xuý, không giống ngoài đời thực
- không nên làm theo dưới mọi hình thức
- không mê tín dị đoan, hoàn toàn do mình tự nghĩ ra
⚠️ CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC
⚠️ QUY TẮC BA KHÔNG
- Không H, H+
- Không nhận tặng chap dưới mọi hình thức
- Không chửi tất cả nhân vật trong truyện
" CHÚC CÁC CẬU ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ "
⚠️ CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh - 25 tuổi
Nguyễn Quang Anh
là thầy pháp trẻ, ở ẩn trên núi Thanh Vân
Nguyễn Quang Anh
ít nói, lạnh lùng
Nguyễn Quang Anh
giỏi phù chú, trận pháp, trấn trạch, siêu độ
Nguyễn Quang Anh
có một thanh kiếm gỗ đào đã theo mình nhiều năm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy - 20 tuổi
Hoàng Đức Duy
sinh viên bình thường
Hoàng Đức Duy
bẩm sinh có "Đôi Mắt Âm Dương", nhìn thấy ma quỷ từ nhỏ
Hoàng Đức Duy
luôn bị vong theo quấy pháp
Hoàng Đức Duy
gần đây xuất hiện một con quỷ cực mạnh bám theo
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu - 25 tuổi
Trần Minh Hiếu
bạn thân Quang Anh
Trần Minh Hiếu
là người trong giới Huyền Môn
Trần Minh Hiếu
chuyên nghiên cứu kinh văn và bùa chú cổ
Đặng Thành An
Đặng Thành An - 20 tuổi
Đặng Thành An
không nhìn thấy ma, là người bình thường
Đặng Thành An
luôn ở cạnh em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương - 25 tuổi
Trần Đăng Dương
anh họ Đức Duy, ba mẹ mất sớm, được mẹ em nuôi lớn
Trần Đăng Dương
là người duy nhất trong gia đình luôn tin em từ nhỏ
Trần Đăng Dương
vì muốn bảo vệ em nên đã đi học những câu chú hộ thân
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp - 20 tuổi
Nguyễn Thanh Pháp
là đồ đệ duy nhất của Quang Anh
Nguyễn Thanh Pháp
tính cách hoạt bát
Nguyễn Thanh Pháp
hay cãi thầy nhưng rất giỏi
- câu chuyện không có thật, hoàn toàn do mình tự tưởng tượng ra
- các cậu ủng hộ nhé ạaaaaaaaa
- mong các cậu có sự trải nghiệm tốt nhất khi đọc truyện nhaaaa
- cảm ơn vì đã ủng hộ nhé ạ. I Love youuuuuuuuu
1. đôi mắt không nên tồn tại
kim đồng hồ vừa điểm đúng 3 giờ sáng
tiếng mưa đập lên mái tôn vang vọng khắp căn nhà
em chẳng cần nhìn đồng hồ cũng biết
mỗi đêm, đúng ba giờ sáng, những thứ ấy đều tìm đến
một luồng khí lạnh len lỏi vào trong
chiếc chuông gió treo trước cửa sổ vốn đứng yên bỗng khẽ rung
Hoàng Đức Duy
//kéo chăn lên ngang ngực//
Hoàng Đức Duy
//đôi mắt vô thức nhìn về phía góc phòng//
một bà lão mặc áo tang trắng đang ngồi co ro
Hoàng Đức Duy
//mím môi nhẹ//
Hoàng Đức Duy
cháu không giúp được bà...
một bóng người khác xuất hiện
lần này là một người đàn ông
nửa khuôn mặt bị cháy đen
ông ta đứng trước cửa phòng
đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào em
tiếng cười vang vọng khắp khăn phòng
Hoàng Đức Duy
//nhắm mắt//
đây là cuộc sống của em từ năm ba tuổi
có những thứ còn đáng sợ hơn cả ma
tiếng cửa chính dưới tầng một bị đập mạnh
một giọng nói quen thuộc vang lên
Trần Đăng Dương
là anh đây!
Hoàng Đức Duy
//giật mình//
Hoàng Đức Duy
là anh Dương!
Hoàng Đức Duy
//vội vàng chạy xuống//
một bóng người đàn ông cao lớn đứng trước cửa
mái tóc và quần áo đã ướt vì mưa
Hoàng Đức Duy
//ôm lấy anh//
Trần Đăng Dương
em lại không ngủ?
Hoàng Đức Duy
//cười ngượng//
Trần Đăng Dương
//nhìn quanh căn nhà//
Trần Đăng Dương
//ánh mắt lập tức lạnh xuống//
một hàng dấu chân nước kéo dài vào tận phòng khách
Trần Đăng Dương
//siết chặt bàn tay//
Trần Đăng Dương
lại có thứ đi theo em
Hoàng Đức Duy
nhiều hơn mọi hôm
Trần Đăng Dương
//lấy từ túi áo một lá bùa đã ngả vàng//
Trần Đăng Dương
//cẩn thận dán lên khung cửa//
Trần Đăng Dương
có anh ở đây
Trần Đăng Dương
tối nay anh sẽ ngủ lại
Hoàng Đức Duy
//khẽ mỉm cười//
chỉ có anh trai là người tin em
khi người lớn nói em bị hoang tưởng...
Dương là người ôm em vào lòng
khi em sợ hãi vì nhìn thấy những linh hồn...
Dương luôn thức trắng đêm ngồi cạnh
anh từng đi khắp nơi tìm những vị thầy nổi tiếng
thậm chí còn học thuộc rất nhiều câu chú hộ thân để đọc mỗi khi em gặp nguy hiểm
tất cả chỉ có thể xua đuổi những vong hồn yếu
còn thứ đang bám theo em gần đây...
ngay cả Dương cũng chưa từng gặp
Trần Đăng Dương
//biến sắc//
một bóng đen khổng lồ chậm rãi đứng dậy dưới màn mưa
toàn thân phủ kín hắc khí
hai con mắt đỏ rực như máu
lặng lẽ nhìn chằm chằm về phía căn nhà
một nụ cười méo mó dần hiện lên
Trần Đăng Dương
//lập tức kéo em ra sau lưng//
anh rút thanh kiếm gỗ đào vẫn luôn mang theo bên mình
Trần Đăng Dương
Thiên địa chính khí,
Hộ thân trừ tà,
Yêu tà lui bước,
Cấp cấp như luật lệnh!
thanh kiếm phát ra ánh sáng nhàn nhạt
một thứ mà bản thân hoàn toàn không thể đối phó
một người mặc đạo bào đen đang ngồi thiền trước điện thờ
đôi mắt vốn khép kín bỗng mở ra
ngọn nến trên bàn thờ đồng loạt lay động
người ấy nhìn về phương nam
Nguyễn Quang Anh
...cuối cùng cũng xuất hiện
Nguyễn Quang Anh
//chậm rãi đứng dậy//
một thiếu niên đang quét sân ngẩng đầu hỏi
Nguyễn Thanh Pháp
thầy...có chuyện gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
//nhìn màn đêm mịt mùng//
Nguyễn Quang Anh
lần này...
Nguyễn Quang Anh
không phải vong
và đó cũng là lần đầu tiên, vận mệnh của Quang Anh và Đức Duy bắt đầu âm thầm giao nhau
2. người trên núi Thanh Vân
trong căn nhà nhỏ, ngọn nến trên bàn thờ chập chờn như sắp tắt
em ngồi trên ghế, hai tay ôm chặt cốc nước nóng
Trần Đăng Dương
//đứng trước cửa//
thanh kiếm gỗ đào vẫn chưa hạ xuống
nhưng hắc khí vẫn còn quẩn quanh
Trần Đăng Dương
//cúi nhặt mảnh bùa đã cháy thành tro//
Trần Đăng Dương
//sắc mặt càng lúc càng nặng//
Hoàng Đức Duy
nó đi rồi sao?
Trần Đăng Dương
//lắc đầu//
Trần Đăng Dương
nó chưa đi
Trần Đăng Dương
nó chỉ đang... chờ
một tiếng "cộc" rất khẽ vang lên trên mái nhà
Hoàng Đức Duy
//ngẩng đầu//
qua đôi mắt âm dương, em nhìn thấy rất rõ
một người phụ nữ tóc dài phủ kín mặt đang bò bằng cả tay lẫn chân trên mái ngói
mái tóc đen kéo lê theo nước mưa
từng giọt nước đỏ như máu nhỏ xuống hiên
Hoàng Đức Duy
//hít mạnh một hơi//
Hoàng Đức Duy
nó ở trên đó
Dương không cần nhìn cũng biết
anh nhanh tay lấy trong balo một chiếc chuông đồng cũ kỹ
tiếng chuông ngân vang giữa màn đêm
đồng thời, anh khẽ đọc một đoạn chú hộ thân mà một vị đạo trưởng từng truyền lại
Trần Đăng Dương
Thiên thanh địa minh,
Chính khí hộ thân,
Âm tà bất nhập,
Bách quỷ lui tan.
theo từng câu chú, những lá bùa dán quanh cửa khẽ rung lên
hắc khí bên ngoài như bị ép lùi lại
nhưng chỉ vài giây sau...
Trần Đăng Dương
//khựng lại//
thứ này mạnh hơn tất cả những gì mình đối mặt
anh không chắc bảo vệ được Đức Duy
một ngôi đạo quán cổ nằm lặng giữa rừng trúc
tiếng chuông gió hoà cùng tiếng suối chảy
khói hương quanh điện thờ vẫn nghi ngút
Nguyễn Quang Anh
//khoanh chân trước pháp đàn//
trên bàn bày la bàn phong thủy, chu sa, kiếm gỗ đào, phất trần và hàng chục lá phù vàng
Nguyễn Quang Anh
//mở mắt//
ánh mắt bình tĩnh thoáng hiện một tia ngưng trọng
Nguyễn Quang Anh
có người mang mắt âm dương
một giọng nói lanh lảnh vang lên phía sau
Nguyễn Thanh Pháp
//ôm một bó củi chạy vào//
Nguyễn Thanh Pháp
con nấu nước xong rồi
thấy vẻ mặt sư phụ khác thường, cậu lập tức hỏi
Nguyễn Thanh Pháp
lại có chuyện à?
Nguyễn Quang Anh
//gật đầu//
Nguyễn Quang Anh
không chỉ có oan hồn
Nguyễn Thanh Pháp
//sửng sốt//
Nguyễn Thanh Pháp
đã bao nhiêu năm rồi mới xuất hiện?
Nguyễn Quang Anh
//đứng dậy//
Nguyễn Quang Anh
//bước đến trước bức tượng Tổ sư//
Nguyễn Quang Anh
//thắp ba nén hương//
sau đó cầm kiếm gỗ đào, khẽ điểm lên mặt bàn ba lần
Nguyễn Quang Anh
Đệ tử kính cáo Tổ sư,
Nay hạ sơn vì cứu người,
Không cầu công danh,
Chỉ cầu chính đạo trường tồn
ba nén hương vốn cháy bình thường bỗng bùng sáng
Nguyễn Thanh Pháp
//mỉm cười//
Nguyễn Thanh Pháp
Tổ sư đồng ý rồi
Nguyễn Quang Anh
//khẽ gật đầu//
Nguyễn Quang Anh
chuẩn bị hành lý
Nguyễn Quang Anh
ngày mai xuống núi
em thức dậy sau một đêm gần như không chợp mắt
em thấy An đang đứng ngoài phòng khách
Đặng Thành An
tao mua đồ ăn sáng nè!
Đặng Thành An
//cười tươi//
Đặng Thành An
anh Dương gọi tao qua với mày
Hoàng Đức Duy
//cố nở nụ cười//
Đặng Thành An
//nhìn quầng thâm dưới mắt bạn mình//
Đặng Thành An
//khẽ thở dài//
Đặng Thành An
đêm qua... lại thấy hả?
Hoàng Đức Duy
tệ hơn mọi lần
An không nhìn thấy ma quỷ
bởi đã nhiều lần chứng kiến những chuyện không thể giải thích
Trần Đăng Dương
//từ trong nhà đi ra//
Trần Đăng Dương
//trên tay là tấm bản đồ cũ//
Hoàng Đức Duy
//nhìn sang//
Trần Đăng Dương
năm năm trước, có một vị đạo trưởng từng nói với anh...
Trần Đăng Dương
nếu sau này xuất hiện thứ mà anh không đối phó nổi...
Trần Đăng Dương
thì hãy lên núi Thanh Vân
Trần Đăng Dương
có một người có thể cứu em
Hoàng Đức Duy
//ngẩn người//
Hoàng Đức Duy
còn anh ấy là ai?
Trần Đăng Dương
//nhìn về phía ngọn núi mờ ảo phía xa//
Trần Đăng Dương
//giọng trầm xuống//
Trần Đăng Dương
không ai biết tên thật
Trần Đăng Dương
người trong giới chỉ gọi...
Trần Đăng Dương
Thầy Quang
ở một nơi rất xa, Quang Anh cũng vừa bước xuống bậc đá đầu tiên của núi Thanh Vân
đang chậm rãi dẫn họ đến cuộc gặp gỡ đã được định sẵn từ nhiều năm trước
Download MangaToon APP on App Store and Google Play