Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Giấc Mộng Hàm Dương [Doanh Chính X Lục Đại Đầu]

chap 1

Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Há lu há lu
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Xin chào đến với “Giấc Mộng Hàm Dương” nha
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
⚠️ Đồng nhân / Fanfiction dựa trên tác phẩm hư cấu, không phản ánh lịch sử.
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Nhắc lại cho ăn chắc nha Thêm nữa, tớ không dùng tên Lục Đại Đầu, thay vào đó, tớ dùng tên Lục Nguyệt á
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Tiếp nữa, tớ không giỏi lịch sử nên đa số là cuộc sống đời thường á
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
NovelToon
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Phim gốc của em nó đây nha
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Giờ vào truyện nha
.
.
.
Năm năm trước, Lục Nguyệt xuyên đến Đại Tần. Năm năm sau, thứ chờ nàng không phải vinh hoa phú quý, mà là cái chết đang đến gần
Tiếc thay, bệnh của nàng đặt ở thời đại này lại rất khó để điều trị
Dẫu vậy, vào ngày hôm ấy. Một “thứ” xuất hiện thay đổi “câu chuyện” này
Lục Nguyệt lúc này ho đến mức lồng ngực đau buốt. Máu tanh trào lên cổ họng. Nàng khẽ cười, xem ra lần này thật sự không qua nổi
Thì bỗng dưng…một giọng máy móc nói vang lên trong tâm trí(đầu) của Lục Nguyệt
Hệ thống
Hệ thống
“Hệ thống số 119 xin liên kết với ký chủ.”
Lục Nguyệt lặng người vài giây
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Ta còn tưởng ngươi lạc đường suốt năm năm đấy, ngươi biết không?”
Gương mặt vốn tái nhợt vì bệnh tật khẽ nở một nụ cười hiếm hoi
Hệ thống
Hệ thống
“Hệ thống đến đây vì ba mục đích.”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Ngươi nói đi.”
Hệ thống
Hệ thống
“Mục tiêu số một: Bảo đảm Đại Tần trường tồn, quốc thái dân an. Mục tiêu số hai: Bảo đảm Doanh Chính đạt được trường sinh. Mục tiêu số ba: Chữa khỏi bệnh cho ký chủ để chứng kiến Đại Tần hưng thịnh.”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Bộ ngươi là hệ thống mà bệ hạ tạo ra để giúp đỡ ta à?”
Hệ thống rơi vào im lặng
Hệ thống
Hệ thống
“Đinh…câu hỏi này vượt quá quyền hạn của hệ thống.”
.
.
.
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Tớ lười viết tiếp quá trời
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Để chap sau tớ viết tiếp nha
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Chúc mọi người đọc vui vẻ, giải trí nhe
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Bái baii

chap 2

Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Vì một bạn góp ý cho tớ nên tớ xin sửa lại cách gọi nha, tớ cũng xin cảm ơn bạn đó nữa ạ
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Tớ xin sửa từ Lục Nguyệt: nàng => y
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Giờ vào truyện nha
.
.
.
Hệ thống
Hệ thống
“Đinh, hệ thống xin kiểm tra sức khoẻ của ký chủ.”
Hệ thống
Hệ thống
【Đang kiểm tra…】
Hệ thống
Hệ thống
《Ký chủ Lục Nguyệt》 Sức khoẻ: 27,6/100 Thể Lực: 3/100 Tinh thần: 89/100 Độ đau: 97/100 Xác xuất tử vong (30 ngày) : 95/100 _Đánh giá: “Mức nguy hiểm: Cấp Đỏ. Khuyến nghị: Điều trị ngay lập tức.”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Đèo mẹ, thế này thì cho ta c.hết đi là xong.”
Hệ thống im lặng nửa ngày, vì không biết nên nói gì với Lục Nguyệt
Vì ở trong cung điện lâu cũng thấy chán nên Lục Nguyệt gắng gượng ngồi dậy
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Argh…cái thân thể này…đau chết ta mất..”
Hệ thống
Hệ thống
“Ký chủ cần thuốc giảm đau không?”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Ngươi có sao ban đầu không nói đi?”
Hệ thống
Hệ thống
“Ký chủ có hỏi đâu?”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“…”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Thôi ngươi im luôn đi.”
Hệ thống
Hệ thống
“Đùa ký chủ thôi, thuốc giảm đau đây.”
Một lọ thuốc bất ngờ xuất hiện giữa không trung rồi nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay Lục Nguyệt.
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Thế mới tốt chứ.”
Hệ thống
Hệ thống
“Ký chủ cũng im luôn đi, hệ thống cũng biết tự ái.”
Lục Nguyệt bật cười, sau đó mở nắp lọ thuốc và lấy ra một viên thuốc, bỏ vào trong miệng rồi nuốt xuống
Hệ thống
Hệ thống
【Đinh! độ đau của ký chủ giảm từ 97 xuống còn 32.】
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Đù, thuốc xịn à? Cảm ơn nhá.”
Lục Nguyệt thử chống tay xuống giường. Quả nhiên, cơn đau đã dịu đi không ít.
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Ê hệ thống, ta ra ngoài đi dạo được không?”
Hệ thống
Hệ thống
“Với cái tình trạng sức khoẻ của ký chủ thì đừng nhé.”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Ủa tại sao?”
Hệ thống
Hệ thống
“Ký chủ muốn c.hết à?”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“À không.”
.
.
.
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Đến đây thôi nha
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ tớ từ chap đầu tiên
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Tớ yêu và trân trọng cảm ơn các cậu
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Chúc mọi người đọc vui vẻ. Một ngày may mắn và bình an nhé
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Chap sau Doanh Chính xuất hiện nhaa
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Bái baii

chap 3

_________________
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Ta có chút nhớ bệ hạ rồi, mặc kệ hệ thống ngươi nói cái gì, hôm nay ta cũng phải gặp ngài ấy.”
Lục Nguyệt bĩu môi, đôi mắt vì tức giận mà hơi đỏ lên. Nhìn thế nào cũng giống một con thỏ nhỏ đang xù lông
Hệ thống
Hệ thống
“Ký chủ thế nào thì kệ ký chủ, nếu ký chủ c.hết thì hệ thống tìm người khác liên kết.”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Ngươi…ngươi….”
Cuối cùng, y cũng phải nhượng bộ hệ thống một bước, hệ thống mà đi kiếm người khác liên kết vậy thì bệnh của y chữa thế quái nào được!
__________
Tại triều đình
Doanh Chính
Doanh Chính
“Các khanh có ái kiến gì không?”
Văn võ bá quan
Văn võ bá quan
“Bẩm bệ hạ, vi thần không có cao kiến gì cả
.
.
.
Doanh Chính
Doanh Chính
“Bãi triều!”
《ở một diễn biến khác》
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Hệ thống, ngươi biết bệ hạ ở đâu không vậy?
Hệ thống
Hệ thống
“Hệ thống chịu, ký chủ tự đi tìm đi. Hệ thống đi ngủ đây.”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Ngươi là hệ thống mà cũng biết ngủ à?”
Hệ thống
Hệ thống
“Ký chủ làm như hệ thống là nhân viên văn phòng phải chạy deadline cho sếp xuyên đêm không bằng.”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Thôi ngươi đi đi, nói chuyện khó ưa.”
Vì không thể tìm thấy Doanh Chính nên Lục Nguyệt chỉ có thể đành ở một góc trong cung mà chơi với thỏ
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Thỏ thỏ đáng yêu nè, ăn mau lớn để ta thịt ngươi nha! Ta muốn thử thịt thỏ có vị gì lắm đó nha.”
Lúc này, Doanh Chính đi ngang qua thì thấy Lục Nguyệt đang ở trong góc làm cái gì đó(góc nhìn của Doanh Chính)
Hắn từ từ tiến lại gần, đứng sau lưng Lục Nguyệt, hắn cúi lưng xuống
Doanh Chính
Doanh Chính
“Lục tiên sinh, ngươi làm cái gì ở đây vậy?”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Á! Ủa, hả?”
Lục Nguyệt rất bất ngờ khi nghe thấy giọng nói của Doanh Chính, y ngẩng đầu lên thì thấy gương mặt của hắn ở đó, cơ thể của Doanh Chính che khuất cả bầu trời
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Bệ hạ…thần…thần chỉ đang chơi với thỏ thôi.”
Doanh Chính
Doanh Chính
“Nếu thỏ có bệnh gì rồi lây bệnh cho ngươi thì sao? Ngươi sức khoẻ yếu, đừng chạy lung tung, trẫm lo cho ngươi.”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Nhưng bẩm bệ hạ, thần một mình chán lắm. Vả lại, thỏ con đáng yêu thế này, làm sao có bệnh được ạ?”
Doanh Chính nhìn gương mặt bướng bỉnh kia của Lục Nguyệt, hắn day day thái dương
Doanh Chính
Doanh Chính
“Thôi được rồi, trẫm không cãi được lại ngươi. Nhưng cũng đừng để bản thân có mệnh hệ gì đấy.”
Doanh Chính
Doanh Chính
“Ngươi đi rồi, quả nhân biết làm sao?”
Lục Nguyệt
Lục Nguyệt
“Thần biết sai rồi, lần sau sẽ không như thế nữa!”
Doanh Chính
Doanh Chính
“Lần thứ mấy rồi?”
Gương mặt Lục Nguyệt đỏ bừng lên, ngượng ngùng gãi đầu
.
.
.
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Huhu tớ bí ý tưởng quá các nàng ơii
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Có gì cứ góp ý + đưa ra ý tưởng cho tớ nha
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Vì: 1. Góp ý thì tớ có thể sửa lại để phù hợp với các độc giả, cho mọi người đọc thấy hợp gu và vui hơn 2. Ý tưởng thì tớ có thể tìm kiếm một số ý tưởng của các độc giả để tớ làm, có thể sẽ hợp gu các nàng á!
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Đến đây thui
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Bái baii
Meo meo(tác giả)
Meo meo(tác giả)
Yêu các nàngg

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play