Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DuongHung] Nợ Một Thời.

#1

________
“𝘾𝙤 𝙣𝙝𝙪𝙣𝙜 𝙣𝙜𝙪𝙤𝙞 𝙡𝙖 𝙘𝙖 𝙩𝙝𝙤𝙞 𝙜𝙞𝙤𝙞 𝙘𝙪𝙖 𝙣𝙝𝙖𝙪."
"𝙉𝙝𝙪𝙣𝙜 𝙙𝙚𝙣 𝙘𝙪𝙤𝙞 𝙘𝙪𝙣𝙜.."
"𝙇𝙖𝙞 𝙘𝙝𝙞 𝙘𝙤 𝙩𝙝𝙚 𝙙𝙪𝙣𝙜 𝙙𝙪𝙤𝙞 𝙖𝙣𝙝 𝙙𝙚𝙣, 𝙜𝙞𝙖 𝙫𝙤 𝙣𝙝𝙪 𝙘𝙝𝙪𝙖 𝙩𝙪𝙣𝙜 𝙦𝙪𝙚𝙣 𝙗𝙞𝙚𝙩."
__
Ánh đèn sân khấu rực sáng.
Tiếng reo hò vang lên như muốn nhấn chìm cả khán phòng.
NVP - Nam
NVP - Nam
MC: Giải thưởng ca sĩ của năm..
Người dẫn chương trình dừng lại vài giây.
NVP - Nam
NVP - Nam
Thuộc về..
Cả khán phòng nín thở..
NVP - Nam
NVP - Nam
Lê Quang Hùng !!
Khoảnh khắc cái tên ấy vang lên. Hàng nghìn khán giả đồng loạt đứng dậy.
Quang Hùng ngồi ở hàng ghế đầu khẽ sững người.
Dù đã vô số lần đứng trên sân khấu nhận giải.
Dù đã quen với ánh đèn và tiếng vỗ tay.
Nhưng mỗi lần nghe thấy tên mình.. Cậu vẫn luôn cảm thấy biết ơn.
Hùng đứng dậy, cúi đầu chào mọi người rồi bước lên sân khấu.
Nụ cười của cậu vẫn giống tám năm trước.
Dịu dàng.
Ấm áp.
Khiến người khác cảm thấy được chữa lành.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Cảm ơn tất cả mọi người đã luôn ở bên em.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Cảm ơn vì đã tin tưởng em.
Cậu siết chặt chiếc cúp trong tay.
Giờ đây, cái tên Lê Quang Hùng đã đứng ở đỉnh cao mà biết bao người ao ước.
Nhưng chẳng ai biết.
Đã từng có một người.
Muốn cùng cậu đứng ở đây.
__
Sau lễ trao giải.
Hậu trường náo loạn bởi phóng viên.
NVP - Nữ
NVP - Nữ
Quang Hùng!! Cậu có dự định ra album mới không ?
NVP - Nam
NVP - Nam
Nghe nói Star Entertainment sắp có sự thay đổi lớn ?
NVP - Nữ
NVP - Nữ
Có phải Eclipse sẽ trở thành công ty quản lý mới của cậu không?
Cậu chưa kịp trả lời. Quản lý đã lên tiếng thay.
Minh Nhật
Minh Nhật
Hiện tại công ty vẫn chưa có thông báo chính thức.
Minh Nhật
Minh Nhật
Xin mọi người đừng suy đoán.
__
Ở một nơi khác.
Cửa lớn của lễ trao giải mở ra.
Tất cả ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía người đàn ông vừa xuất hiện.
Trần Đăng Dương. Giám đốc điều hành tập đoàn Eclipse.
Công ty giải trí hàng đầu Châu Á.
Mỗi lần xuất hiện đều khiến truyền thông săn đón.
Bởi vì trong giới giải trí.
Một câu nói của anh.
Có thể quyết định tương lai của một nghệ sĩ.
Bảo Châu
Bảo Châu
Anh Dương !!
Bảo Châu - Cô là nghệ sĩ trực thuộc Eclipse, cũng là người thường xuyên xuất hiện bên cạnh Dương trong các sự kiện.
Bảo Châu
Bảo Châu
Ba em đang chờ anh.
Dương gật đầu.
Châu dừng lại trên ánh mắt Dương. Hắn đang nhìn lên màn hình lớn, nơi đang chiếu một khuôn mặt đang tỏa sáng dưới ánh hào quang
Bảo Châu
Bảo Châu
Anh vẫn nhớ cậu ấy ?
Hắn im lặng, rồi cười khẽ.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Em nghĩ nhiều rồi.
__
Ba ngày sau.
Một cuộc họp khẩn được tổ chức tại Star Entertainment.
Toàn bộ nghệ sĩ đều có mặt.
NVP - Nam
NVP - Nam
Từ tháng sau, Star chính thức trở thành công ty con của Eclipse.
Cả khán phòng xôn xao.
Cậu vẫn ngồi im đó.
NVP - Nam
NVP - Nam
Chỉ thay đổi bộ máy quản lý.
NVP - Nam
NVP - Nam
Một số nghệ sĩ sẽ được điều chỉnh kế hoạch phát triển.
Màn hình hiện lên logo mới.
𝙀𝘾𝙇𝙄𝙋𝙎𝙀 𝙀𝙉𝙏𝙀𝙍𝙏𝘼𝙄𝙉𝙈𝙀𝙉𝙏.
Một vầng trăng khuyết bao quanh ngôi sao. Quang Hùng nhìn biểu tượng ấy.
Không hiểu vì sao..
Lại có cảm giác như mình đang quay về một nơi không nên quay lại.
__
Chiều hôm đó.
Danh sách nghệ sĩ tham gia dự án kỷ niệm của Eclipse được gửi xuống.
Quản lý đưa tài liệu cho Hùng.
Minh Nhật
Minh Nhật
Chúc mừng.
Minh Nhật
Minh Nhật
Công ty chọn em làm đại diện dự án âm nhạc lần này.
Hùng ngẩn người.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Em ?
Nhật gật đầu.
Minh Nhật
Minh Nhật
Ừ.
Minh Nhật
Minh Nhật
Là quyết định của ban giám đốc đấy.
Minh Nhật
Minh Nhật
Không phải của riêng ai.
_
Đâu đó, tại một tòa nhà cao vút trời.
Đăng Dương nhìn cái tên đầu danh sách mà bật cười.
Hắn nhìn tấm ảnh cũ trong ngăn kéo, có hai thiếu niên đứng cạnh nhau.
" Từng hứa sẽ debut "
Môi anh cong lên.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Hay thật..
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Ông trời vẫn muốn ép chúng ta gặp lại.
_______
_thtrangg_
_thtrangg_
vẫn ổn ạ
_thtrangg_
_thtrangg_
mình vẫn ở đây với mọi ng thuii
_thtrangg_
_thtrangg_
chỉ là hôm qua cảm xúc hơi lẫn lộn một tí
_thtrangg_
_thtrangg_
nói ra được với mọi người cảm giác nó ổn hơnn
_thtrangg_
_thtrangg_
mới viết típ nèe
_thtrangg_
_thtrangg_
mừng mọi ng đến với tp mới của thtrang nhóoo
_thtrangg_
_thtrangg_
💗💗💗

#2

________
Đúng chín giờ sáng, lầu ba mươi sáu của tòa nhà nằm ngay Trung tâm Thành phố.
Cửa phòng họp mở ra.
Một nữ thư kí lên tiếng.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Giám đốc Trần đến.
Quang Hùng cũng theo phản xạ ngẩng đầu.
Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông bước vào trong bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, cả người cậu cứng đờ.
Trần Đăng Dương.
Khuôn mặt và bóng hình.. quen đến mức ánh mắt không thể lặng đi được.
Hắn đối với cậu. Vẫn đẹp như ngày nào.
Nhưng ánh mắt đã khác đi rất nhiều.
Lạnh hơn, xa lạ hơn.
Và.. chẳng còn chút dịu dàng nào dành cho cậu.
Khi ánh mắt ấy dừng trên Quang Hùng, chỉ vỏn vẹn một giây.
Rồi bình thản dời đi.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Tôi là Trần Đăng Dương.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Kể từ hôm nay, Eclipse Entertainment sẽ trực tiếp quản lý tất cả nghệ sĩ sau sáp nhập.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Tôi không quan tâm trước đây các cậu nổi tiếng đến đâu.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Đến Eclipse.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Quy tắc nằm ở tôi.
Giọng anh trầm, đều, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Quang Hùng khẽ cúi đầu. Trong lòng chợt buồn cười.
Tám năm rồi.
Người từng ôm cậu dưới cơn mưa hôm nào..
Hiện giờ ở trước mặt, nhưng lại xa lạ vô cùng.
__
Buổi họp kết thúc.
Mọi người lần lượt rời khỏi phòng.
Ngay lúc đó, một nữ thư kí bước đến.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Ca sĩ Lê Quang Hùng.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Dạ ?
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Giám đốc Trần mời anh lên văn phòng.
Quản lý vỗ nhẹ vai cậu.
Minh Nhật
Minh Nhật
Chắc là bàn dự án mới.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Vâng..
__
Tiếng gõ cửa vang lên.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Vào đi.
Cánh cửa khép lại.
Cả căn phòng chỉ còn lại hai người.
Đăng Dương đứng trước cửa kính, lưng quay về phía cậu.
Rất lâu sau, hắn mới cất giọng.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Khóa cửa lại.
Hùng khựng lại.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
D-Dạ ..?
Tiếng khóa cửa vang lên rất nhỏ. Nhưng lại khiến tim cậu đập nhanh bất thường.
Hắn xoay lại.
Ánh mắt hướng về gương mặt lần đầu tiên mình gặp lại sau tám năm.
Anh nhìn cậu lâu như vậy. Lâu đến mức Hùng phải cúi đầu tránh đi.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Ngẩng cái mặt lên.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
..
Hắn nheo mày.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Tai em để chưng à ?
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Tôi bảo em ngẩng mặt lên.
Cậu chậm chạp ngước lên.
Hai ánh mắt chạm vào nhau.
Không còn là đôi mắt dịu dàng của cậu thiếu niên năm mười tám.
Cũng không còn là nụ cười ấm áp của chàng trai luôn đứng trước cổng trường đợi cậu mỗi sáng.
Hắn bước tới.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một cánh tay.
Rồi cười nhạt.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Quả thật.. vẫn còn đẹp chán.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Anh..
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Mấy năm không gặp.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Em sống tốt hơn tôi tưởng nhỉ ?
Cậu khẽ siết nhẹ tay.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Giám đốc..
Hắn bật cười.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Giám đốc ?
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Ngày trước em gọi tôi như vậy à ?
Cậu im lặng.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Cũng đúng thôi.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Ai rồi cũng khác.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Kể cả người yêu cũ.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Đổi cách xưng hô cũng là chuyện bình thường.
Từng câu từng chữ nãy giờ làm tim cậu đau nhói.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Nếu giám đốc gọi em lên chỉ để nói những chuyện này.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Em xin phép.
Cậu vừa định quay đi, hắn liền lên tiếng.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Tôi cho em đi chưa ?
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Thằng này không phải Đăng Dương của lúc trước đâu.
Hắn bước lên một bước.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Em bây giờ.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Là cấp dưới của tôi.
Giọng nói rất khẽ nhưng đã thành công chặn đôi chân cậu lại.
Hắn đưa tay chỉnh lại chiếc bảng tên trên ngực cậu. Đầu ngón tay lướt qua lớp áo sơ mi.
Rất nhẹ.
Hùng vô thức lùi lại.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Đ-Đừng chạm..
Đăng Dương giữ cổ tay cậu.
Lực không mạnh.
Nhưng đủ để cậu không rút ra được.
Hắn cúi đầu nhìn bàn tay mình. Khóe môi cong lên đầy mỉa mai.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Ngày trước em thích nắm tay tôi đến vậy.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Bây giờ..
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Tôi chạm một chút cũng thấy ghê rồi sao ?
Hùng cắn môi.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Anh buông ra..
Hắn cười mỉa mai cậu rồi khẽ buông tay.
Hắn lui về sau.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Cứ tưởng mấy năm không gặp.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Ít nhất em cũng hỏi..
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Anh có sống tốt không ?
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Nhưng xem ra.. tôi đánh giá em cao quá rồi.
Cậu khẽ cười.
Tiếng cười nghẹn lại nơi cổ họng.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Vậy.. còn anh thì sao ?
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Có từng hỏi em.. sống như thế nào chưa ?
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Không cần.
Cậu nhìn hắn, ánh mắt đầy tâm sự.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Suốt những năm qua, em đứng trên sân khấu cười tươi như vậy.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Tỏa sáng dưới ánh hào quang rực rỡ như vậy.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Chẳng phải đối với em. Như vậy là tốt nhất rồi sao ?
Hùng khẽ lắc đầu.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Nếu anh thật sự nhìn.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Thì anh sẽ biết..
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Nụ cười đó.. không phải là nụ cười của em.
_______
_thtrangg_
_thtrangg_
t test nhân phẩm =))
_thtrangg_
_thtrangg_
thử coi cái fic này đăng chap đầu lên nổi 1k hot kh
_thtrangg_
_thtrangg_
nó lên t mới viết típ
_thtrangg_
_thtrangg_
=)))))))))

#3

_______
Sáng hôm sau, Quang Hùng đến Eclipse từ rất sớm.
Sau cuộc gặp ngày hôm qua, cậu gần như chẳng ngủ được bao nhiêu. Cậu đã tự nhủ rằng hôm nay nhất định phải bình tĩnh, phải xem Đăng Dương như một người xa lạ, như một vị giám đốc mà cậu chỉ có quan hệ công việc.
Nhưng lời tự nhủ ấy chẳng có tác dụng gì.
Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của hắn, lòng cậu lại khó chịu.
Cửa phòng giám đốc không đóng hẳn. Cậu đưa tay đẩy vào.
Rồi đứng khựng ngay tại chỗ.
Đăng Dương đang ngồi trên ghế phía sau bàn làm việc, còn Ngọc Khánh.. thì ngồi gọn trên đùi hắn.
Cảnh tượng tự nhiên đến mức chẳng có chút gì gọi là lén lút.
Giống như đây vốn là chuyện quá đỗi bình thường giữa hai người.
Ngọc Khánh là người đầu tiên nhìn thấy cậu.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Anh Dương.. có người.
Hắn ngước lên.
Ánh mắt đụng thẳng vào cậu. Rồi khẽ cong môi.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Hắn không hề bất ngờ. Ngược lại, vẻ mặt còn bình thản đến khó chịu.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Biết cửa không khóa rồi thì em mau vào đi.
Cậu siết chặt tập hồ sơ trong tay.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Em không biết giám đốc đang bận.
Cậu bước vào, đặt hồ sơ lên bàn.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Quản lý bảo em mang cái này cho anh.
Hắn nhận lấy, lật qua vài trang.
Ngọc Khánh vẫn ngồi trên đùi hắn, thậm chí còn rất tự nhiên tựa người vào vai hắn để xem lịch trình trên màn hình điện thoại.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Anh Dương, chiều nay cuộc họp với bên truyền thông dời sang ba giờ nhé.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Được.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Vậy tối nay..
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Chưa biết.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Anh lại bận à..
Ngọc Khánh bĩu môi rất nhẹ.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Lúc nào cũng là em tự về.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Em quen rồi còn đâu ?
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Anh chẳng giữ em bao giờ.
Hắn bật cười, bàn tay đặt hờ bên eo cô như một thói quen.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Nếu em muốn ở thì ở.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
..
Không có bất kỳ sự ngượng ngùng nào.
Cậu ngồi đối diện, cố tình cúi xuống nhìn điện thoại để không phải chứng kiến thêm.
Nhưng hắn lại chẳng có ý định để cậu được yên.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Quang Hùng.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
D-Dạ..?
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Nhìn tôi.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
..
Cậu miễn cưỡng nhìn hắn.
Hắn chống tay lên thành ghế, ánh mắt lướt qua gương mặt cậu rồi dừng lại ở đôi mắt đang cố né tránh.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Sao vậy ?
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Hôm qua còn bình thường cơ mà ?
Cậu im lặng.
Ngọc Khánh bật cười, đứng dậy khỏi đùi hắn. Cô chỉnh lại váy rồi cầm lấy tập hồ sơ trên bàn.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Em xuống trước. Anh nói chuyện đi.
Trước khi ra cửa, Ngọc Khánh còn quay lại nhìn cậu, cười rất tự nhiên.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Chiều gặp.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
V-Vâng.
Cửa đóng lại.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Khó chịu à ?
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Về vấn đề gì ?
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Phải..
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Không có vấn đề gì hết.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Nếu không còn chuyện gì nữa
Cậu đứng lên.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Em xin phép.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Đứng lại.
Cậu xoay qua.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Trong công ty của tôi.
Hắn nhìn thẳng vào cậu.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Tôi không cho phép nhân viên của mình yêu đương.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Em nên chú ý, nếu có ý định để ý hay yêu đương với đồng nghiệp.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Thì dập tắt ý định đó.
Cậu cong môi.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Giám đốc.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Làm gì có chuyện sếp quản đời tư cá nhân của nhân viên chứ.
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
#𝐓𝐫𝐚𝐧𝐃𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐨𝐧𝐠
Tôi chỉ là không muốn nghệ sĩ của mình bị đem bàn tán vì những tin hẹn hò.
Cậu mím môi, rồi trả lời rất khẽ.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Em sẽ không vi phạm quy định đâu.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Xin phép.
__
Cuối buổi chiều, Quang Hùng vừa bước ra khỏi phòng thu thì nhìn thấy Bảo Châu đang đứng ở cuối hành lang.
Châu nhìn thấy Hùng trước, liền tháo kính xuống.
Bảo Châu
Bảo Châu
Quang Hùng ?
Cậu cúi đầu.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Chào chị.
Bảo Châu
Bảo Châu
Khách sáo gì chứ ?
Bảo Châu
Bảo Châu
Nam ca sĩ của năm đúng không.
Hùng gãi đầu, cười khẽ.
Bảo Châu
Bảo Châu
Xong việc rồi à ?
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Vâng..
Châu nhìn đồng hồ, sau đó nói rất tự nhiên.
Bảo Châu
Bảo Châu
Đi ăn chút không ?
Hùng im lặng vài giây. Cậu vốn có chút e dè khi gặp cô.
Không phải vì Bảo Châu làm gì khiến cậu khó chịu, mà bởi trong ký ức của cậu, cô từng là người xuất hiện rất nhiều bên cạnh Đăng Dương.
Những hình ảnh cũ khiến cậu không biết nên đối diện với cô thế nào.
Bảo Châu
Bảo Châu
Không muốn à ?
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Kh-Không phải..
Bảo Châu
Bảo Châu
Vậy đi thôi.
Cô nói xong liền quay người, chẳng để cậu có cơ hội từ chối thêm.
Hai người vừa xuống đến sảnh thì Ngọc Khánh từ phía bên kia bước tới. Cô vừa nhìn thấy Bảo Châu đã lập tức nở nụ cười, giọng cũng trở nên thân mật hơn hẳn.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Châu.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Lâu rồi không gặp.
Bảo Châu
Bảo Châu
Ừ.
Ngọc Khánh
Ngọc Khánh
Tối nay em có lịch gì không ? Hay đi ăn cùng chị ?
Châu nhìn bàn tay đang đặt trên tay mình rồi nhẹ nhàng rút ra.
Bảo Châu
Bảo Châu
Không.
Nụ cười trên môi Ngọc Khánh hơi cứng lại nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Cô quay sang Hùng, như thể vừa mới nhận ra cậu.
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
#𝐋𝐞𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐇𝐮𝐧𝐠
Chào chị..
Vừa chữ chào đó, Châu đã nhanh chóng kéo tay Hùng đi.
Thả lại bốn chữ.
Bảo Châu
Bảo Châu
Đi trước, đang bận.
________
_thtrangg_
_thtrangg_
t cho cái fic này
_thtrangg_
_thtrangg_
banh chành luôn
_thtrangg_
_thtrangg_
đen trắng đau đau sướng quá

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play