Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ HungAn ] Huyết Ấn Trói Duyên

1 - Cái Bóng Trên Tường.

CHƯƠNG 1 - CÁI BÓNG TRÊN TƯỜNG.
Mưa dầm nửa đêm dính chặt lấy không gian tầng thượng khu tập thể cũ kỹ bằng thứ hơi lạnh ngạt thở.
Nước từ mái tôn gỉ sét nhỏ xuống góc hiên tách… tách... tách.., đều đặn và khô khốc tựa như tiếng một gã thợ khốn khổ đang đóng từng cọc gỗ xuống lòng đất ẩm.
Em nằm ngửa trên chiếc đệm gòn đã lún sâu.
Em không thể nhúc nhích, dù chỉ là một cái lắc đầu hay một cú cựa ngón tay.
Cơn ác mộng này không đến bất ngờ.
Nó bắt đầu từ ba đêm trước, ngay sau khoảnh khắc em vô tình giẫm phải một đĩa cúng chúng sinh bị bỏ quên ở ngã tư hẻm vắng.
Ban đầu chỉ là sự dại đi nhẹ nhàng nơi mắt cá chân, nhưng đến rạng sáng hôm nay, cái lạnh của âm phần đã bò ngược lên xương sống, len lỏi qua từng thớ thịt và rút sạch thứ nhiệt lượng cuối cùng ra khỏi cơ thể em.
Em trợn ngược mắt.
Trong quầng sáng vàng úa hắt vào từ khung cửa sổ mục nát, em nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương hoen ố của chiếc tủ gỗ.
Làn da trên lồng ngực em đang biến đổi từng giây.
Nó không còn sắc hồng ấm áp của máu thịt con người.
Dưới chiếc áo phông xộc xệch, da thịt em ngả sang màu nâu xám dính đặc, nhẵn thịn và khô ráp - thứ màu sắc ám ảnh của đất sét dưới lòng mộ táng.
Em dồn hết sức tàn đẩy một luồng hơi thở, nhưng lồng ngực em cứng đờ, hoàn toàn không phập phồng.
Một giọt nước mắt sinh lý vì căng thẳng tột độ từ khóe mi em rơi xuống gò má.
Nhưng giọt nước ấy không trượt đi, nó đọng lại, đào thành một rãnh nhỏ nham nhở trên làn da nhão xốp của em.
Da thịt em bây giờ hệt như một khối đất sét ngấm nước mưa, chỉ cần một sự va chạm nhẹ cũng đủ để lõm xuống một hố sâu và không bao giờ tự đàn hồi lại được.
​Mùi hoa cúc vái ma thối rữa quyện với mùi bùn ao đắng ngắt bắt đầu từ dạ dày xộc thẳng lên cuống họng, làm em nghẹn đắng.
Em muốn gào xé, muốn nôn mửa, nhưng cổ họng đã bị lớp đất âm khí khóa chặt, chỉ phát ra những tiếng kêu nghẹn ngào trong tuyệt vọng.
Nhưng sự kinh hoàng thực sự mới chỉ bắt đầu.
​Ở góc tường bên phải, ngọn đèn dầu cúng hiu hắt đổ bóng của em lên mảng tường vôi tróc rữa.
Em chết đứng khi nhận ra: Cái bóng của em trên tường đang tự chuyển động.
​Trong khi thân thể em vẫn nằm bất động trên giường, cái bóng bằng mực đen ấy chậm rãi ngoái đầu lại.
Nó không có ngũ quan, chỉ là một khối u tối dầy đặc, nhưng em cảm nhận được sự oán hận điên cuồng đang xoáy thẳng vào mình.
• Sột... soạt...
Âm thanh ma sát rợn người vang lên từ mặt tường vôi.
Cái bóng trên tường từ từ giơ tay lên.
Trong lòng bàn tay đen thẫm của nó xuất hiện một mảnh gốm cổ sứt cạp, sắc lẹm và gỉ máu.
Không một giây chần chừ, cái bóng giơ mảnh gốm lên, tự rọc một đường dài gân guốc ngang qua lồng ngực của chính nó trên tường.
• Xoẹt!
Cùng lúc với đường rọc của cái bóng, lồng ngực thật của em bùng nổ một cơn đau xé thịt.
Thịt da bằng đất mục trên ngực em nứt toác ra một đường dài.
• Tách… tách… tách…
Máu chảy ra không có màu đỏ tươi, mà là thứ dịch đen sánh quánh như nhựa cây táng xác, chảy trào ra từ vết thương hở, nhỏ tách... tách... xuống mặt đệm.
• Xoẹt!
• Xoẹt!
Cái bóng trên tường tiếp tục điên cuồng cứa mạnh mảnh gốm xuống bụng, xuống đùi.
Mỗi đường rọc của bóng tối là một lần da thịt thật của em bị xé rách, máu đen phun ra, mùi tử khí xộc lên nồng nặc phủ kín gian phòng.
​Âm khí đọng thành những hạt sương lạnh ngắt rơi bộp bộp xuống mặt em.
Em uốn cong lưng, mắt trợn ngược chỉ còn lại lòng trắng, chịu đựng sự tra tấn man rợ khi chính cái bóng của mình đang từng chút một lột da, rọc thịt bản thân.
Cái chết đã áp sát đến bên cổ họng.
• Boong!
Một tiếng chuông chùa từ phía xa vang vọng qua khoảng không gian mịt mù mưa gió.
Âm thanh thanh thoát ấy như một nhát dao phong ấn đánh bạt luồng âm khí đặc quánh.
Cái bóng trên tường giật nảy lên, rít ra một tiếng chói tai như kim loại mài vào đá, rồi bất ngờ rụt lại, dán chặt xuống sàn nhà trước khi tan biến vào bóng tối dưới gầm giường.
Cơn đau lắng xuống, nhưng vết rọc trên ngực em vẫn mở hoác, trào ra thứ nhựa đen hôi hám.
Làn da của em bắt đầu nứt nẻ thành từng mảng nhỏ, dọa rã ra thành từng nắm đất mục nếu không có lực lượng trấn giữ.
Em nằm gục trên đệm, hơi thở đứt đoạn, mồ hôi lạnh vắt ra sũng ướt tóc tai.
Trong cơn mê manh giữa ranh giới sinh tử, lời dặn gấp gáp của ông thầy cúng nghèo ở góc chợ chiều qua vọng lại trong tâm trí em.
#… : lời nói được hồi tưởng lại.
NVP - Nam
NVP - Nam
# Mày bị 'Ấn Mộ Sáp' và 'Bóng Rọc Thịt' ám rồi con ơi...
NVP - Nam
NVP - Nam
# Đêm nay nó mới nháp thử, đêm mai nó sẽ rọc nát tim mày.
NVP - Nam
NVP - Nam
# Muốn giữ cái xác này không bị rữa thành đất, bò ngay đến hẻm Lò Trâu, tìm căn nhà treo đèn lồng vải đỏ.
NVP - Nam
NVP - Nam
# Ở đó có một kẻ tên Lê Quang Hùng.
NVP - Nam
NVP - Nam
# Nó là một con quỷ mang dương khí cực mạnh, có thể trấn áp được tà này...
NVP - Nam
NVP - Nam
# Nhưng nó tàn nhẫn và kiêu ngạo lắm.
NVP - Nam
NVP - Nam
# Đến đó, mày phải chấp nhận làm 'vật chứa' cho nó hành hạ.
NVP - Nam
NVP - Nam
# Sống hay chết, là do cái số mày có chịu nổi sự thô bạo của nó hay không!
Trời mờ mờ sáng.
Ánh hồng kỳ dị của bình minh chiếu qua khung cửa sổ mục nát, rọi lên thân thể nham nhở vết rọc và đầy vết lõm của em.
Em cắn chặt bờ môi đã biến màu xám xịt.
Sự sợ hãi ma quỷ và uất ức kéo dâng lên trong lồng ngực.
Cậu không muốn chết.
Cậu phải sống, dù có phải quỳ gối trước gã thầy trừ tà mang danh "quỷ dữ" kia.
- chào mừng đã đến với "Huyết Ấn Trói Duyên"
cá sắp die vì deadline
cá sắp die vì deadline
trước khi vào chương tiếp theo, thì tác phẩm của mình sẽ luôn luôn có cái bảng lưu ý.
cá sắp die vì deadline
cá sắp die vì deadline
mong độc giả chịu khó đọc hết, để tránh mắc những lỗi sai. còn độc giả nào theo giỏi cá đến bây gio chắc cũng đã biết rồi.
- Trước khi bắt đầu, tôi có một vài nguyên tắc nhỏ hy vọng các bạn dành chút thời gian để đọc kỹ: - Đây là fanfic dựa trên trí tưởng tượng cá nhân, hoàn toàn không áp dụng ngoài đời thực và tôi yêu cầu không ăn cắp ý tưởng dưới mọi hình thức. Trong truyện sẽ có yếu tố Boy Love có cảnh skinship mạnh bạo, nhiều cảnh hôn, kinh dị, có nhiều lời nói thô tục, vậy nên nếu bạn cảm thấy không phù hợp hoặc chưa đủ tuổi, xin hãy vui lòng lướt qua trong im lặng, đừng báo cáo mà tội nghiệp công sức tôi bỏ ra. ​- Tôi đặc biệt hy vọng các bạn giữ một thái độ đọc truyện văn minh: tuyệt đối không joke quá trớn. Ở những phân đoạn buồn, cao trào hay cảnh nhạy cảm, làm ơn đừng để lại những bình luận thiếu nghiêm túc kiểu "ê tự nhiên mắc cười" hay các trào lưu khiếm nhã, hay là 1 nhân vật nào đấy trùng tên với mình thì lại bảo "Ê trùng tên, mà tui đâu xấu tính đâu"; điều đó thực sự rất kém duyên và gây mất hứng cho cả tôi lẫn những độc giả khác. - Bên cạnh đó, để tôn trọng không gian riêng của tác phẩm, xin vui lòng không nhắc đến hay so sánh với bất kỳ OTP nào khác tại đây, không so sánh với tác giả nào khác. - Hãy là một người đọc có ý thức, không tự ý chụp màn hình hay cắt xén nội dung nhạy cảm để đăng tải lên các nền tảng mạng xã hội khi chưa được sự cho phép. Nếu không hợp gu, chúng ta có thể bước đi nhẹ nhàng, đừng biến sở thích cá nhân thành sự công kích. Hy vọng chúng ta sẽ có một không gian giao lưu thật tử tế và trọn vẹn nhất. • Cảm ơn vì đã tôn trọng và ủng hộ tác phẩm. Xin chân thành cảm ơn vì đã đọc!!
cá sắp die vì deadline
cá sắp die vì deadline
truyện đôi khi sẽ có tình tiết máu chó, tục, ai không thích thì đi chỗ khác chơi liền.
cá sắp die vì deadline
cá sắp die vì deadline
Not support
- :))

2 - Đèn Lồng Vải Đỏ

CHƯƠNG 2 - ĐÈN LỒNG VẢI ĐỎ.
⚠️ Chương này lời thoại của nhân vật có thể làm cho nhiều bạn khó chịu, bức xúc. Bạn nào không chịu được thì out. ⚠️
Hẻm Lò Trâu nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà mọc chen chúc như những mảnh răng bừa gãy.
Sương sớm chưa kịp tan, quyện chặt với mùi tiết lợn tanh nồng tích tụ hàng chục năm dưới các rãnh nước thải, tạo nên một thứ không khí đặc sánh, chát đắng và lạnh buốt tận tủy xương.
Em kéo lê đôi chân nặng như đeo đá.
Mỗi bước gót chạm xuống mặt đường rải đá dăm, cậu lại nghe thấy tiếng xương khớp của mình kêu rắc... rắc...
Thân thể em lúc này đã không khác gì một pho tượng bằng đất táng tẩu tạc dở.
Lớp áo phông đẫm máu đen bám chặt vào lồng ngực nham nhở những vết rọc.
Nơi gò má trái, do vô tình quệt phải mép cửa sổ lúc rời phòng, da thịt em đã bị lõm xuống một hố sâu ngoác, để lộ ra lớp thớ thịt bên trong màu nâu xẫm hệt nhu mô bùn ao đọng quánh.
Cảm giác sống mà như đã chết.
Em không thấy đau theo cách thông thường, mà là một sự ngứa ngáy luồn lách dưới các mô thịt, nơi hàng ngàn vi sinh vật âm phần đang nhung nhúc gặm nhấm thứ sinh khí còn sót lại.
Cuối hẻm, một căn nhà gỗ ba gian cổ kính đứng sừng sững, tách biệt hẳn với sự xô xập của khu phố xung quanh.
Mái ngói âm dương phủ đầy rêu đen, và ngay dưới mái hiên cong vút, một chiếc đèn lồng bằng vải đỏ thẫm đung đưa trong gió.
Ánh đỏ phát ra từ nó không sáng, mà đỏ quạch, quánh lại như một giọt máu đọng giữa màn sương xám.
Em đứng trước cánh cửa gỗ lim đen tuyền, hai tay run rẩy bấu chặt vào mép áo.
Em lấy hết sức tàn, giơ bàn tay đã ngả màu xám xịt lên gõ nhẹ.
• Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ chìm vào khoảng không im lăng rợn người.
Chưa đầy ba giây sau, một luồng sức ép vô hình từ bên trong bùng nổ.
Cánh cửa lim nặng ký tự động mở xoạc ra hai bên mà không phát ra một tiếng động nhỏ.
Một cơn sóng nhiệt cuồng bạo - mang theo mùi trầm hương chát đắng quyện với mùi thuốc lá thơm xộc thẳng ra ngoài, đập mạnh vào mặt em.
Sự va chạm đột ngột giữa luồng Dương Khí rực cháy như than hồng đó và cơ thể băng giá, đất sáp của em tạo ra một phản ứng kinh hoàng.
Làn da nhão xốp của cậu lập tức xèo lên một tiếng nhẹ, mồ hôi đục ngầu ùa ra, cơn đau rát như bị dội nước sôi khiến em kêu lên một tiếng rồi quỵ gối xuống mặt gạch lạnh.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Dừng lại.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Đừng để thứ dịch thối rữa trên người ngươi dính vào thềm nhà của ta.
Một giọng nói cất lên từ phía sâu trong khoảng sân tối.
Giọng nói trầm đục, bình thản đến mức tàn nhẫn, mang theo sức nặng áp đảo khiến lòng người phải run sợ.
Em ngước đôi mắt trợn ngược, chật vật nhìn lên.
Từ sau bức bình phong bằng đá cẩm thạch đen, một bóng người "cao lớn" thong thả bước ra.
Anh đứng đó, bóng lưng anh nuốt chửng thứ ánh sáng đỏ úa của chiếc đèn lồng.
Anh mặc một chiếc áo măng-tô đen xẻ vạt, cổ áo dựng cao.
Gương mặt anh như được gọt đẽo từ đá hộc - sắc lẹm, lạnh lẽo, không một gợn cảm xúc.
Cánh tay phải của anh để trần, lộ ra những đường xăm bùa chú bằng chu sa đỏ rực kéo dài từ cổ tay lặn sâu vào trong, phập phồng theo từng nhịp thở như những con rắn lửa đang sống.
Tay trái anh thong thả kẹp một chiếc tẩu thuốc bằng đồng hun, khói trắng nhả ra từ khóe môi anh tạo thành những vòng xoáy kỳ dị giữa không trung.
Anh dừng lại cách em ba bước chân.
Anh không cúi xuống, chỉ liếc đôi mắt sâu hoắm, đen đúa như đáy giếng hoang nhìn xuống khối thịt nham nhở đang quỳ dưới đất.
Ánh mắt ấy không có lấy một chút xót thương, không một chút gợn sóng con người.
Đó là cái nhìn của một kẻ tối cao đang nhìn một đống rác rưởi trôi dạt vào thánh địa của mình.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Lại thêm một kẻ dại dột mang thân làm mồi cho ma quỷ.
Anh nhếch môi, nụ cười nửa miệng đong đầy sự khinh bỉ.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Mở miệng ra xem nào.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Để ta xem cái xác bằng đất mục này còn giữ được mấy phần hồn?
Em cắn chặt bờ môi đã nứt nẻ, máu đen rỉ ra kẽ răng.
Sự uất ức và tủi nhục bùng lên trong lồng ngực em như ngọn lửa hoang.
Em ghét cái thái độ trịch thượng này.
Em ghét cách anh nhìn em như một món đồ rác rưỡi.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Tôi... tôi đến tìm người tên Lê Quang Hùng...
Em thều thào, giọng nói khàn đặc như tiếng hai miếng nhám mài vào nhau.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Cứu... cứu..
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Cứu?
Anh hừ nhẹ một tiếng, tàn thuốc lá bắn ra từ đầu tẩu.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ta chưa bao giờ cứu người.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ta chỉ thu gom những thứ có giá trị, hoặc tiêu hủy những thứ chướng mắt.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ngươi lấy cái gì ra để cầu xin ta?
​Chưa để em kịp đáp, anh đã bước tới một bước.
Đôi bốt da nặng trịch của anh dừng ngay trước mặt em.
Không một lời báo trước, anh cúi gập người, ngón tay dài và thô ráp của anh chộp lấy cằm em, siết mạnh.
Sự tiếp xúc da thịt diễn ra trực tiếp.
Bàn tay anh nóng như một thanh sắt vừa rút ra từ lò nung.
Khi ngón tay anh chạm vào làn da đất sáp lạnh ngắt của em, tiếng thịt da bị nung cháy xèo xèo lại vang lên.
Anh thô bạo vặn đầu em sang một bên để soi vệt rọc nham nhở trên cổ và lồng ngực em.
Anh dùng ngón tay cái, không một chút nhẹ tay, ấn mạnh thẳng vào hố lõm trên gò má em.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
A..- đau!! / nước mắt trào ra cháy xém hai gò má /
Em đau đớn gào lên, thân thể uốn cong như một con cá bị ném lên chảo dầu.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ấn Mộ Sáp... Bóng Rọc Thịt.
Anh lạnh lùng phán đoán, giọng điệu dửng dưng như đang đọc một mẩu tin trên báo.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Tà khí đã ăn sâu vào ba phần mười tủy xương.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Nếu hôm nay ngươi không lết xác đến đây, đến chiều tối, cái bóng trên tường sẽ rọc nát tim ngươi, còn thân thể này sẽ rữa ra thành một đống bùn thối.
Anh buông tay ra.
Đầu em gục mạnh xuống sàn gạch.
Anh lấy một chiếc khăn vải trắng ra từ túi áo, chậm rãi lau sạch thứ dịch đen dính trên các ngón tay mình, rồi ném chiếc khăn đẫm tử khí đó thẳng vào mặt em.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Đồ phế vật.
Anh cất giọng, từ ngữ phũ phàng giội thẳng vào sự tự tôn cuối cùng của em.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ngươi nghĩ ta sẽ ra tay vì một kẻ vô dụng như ngươi sao?
Em nắm chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay chảy ra nhựa đen.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
/ ngước mắt nhìn - đôi mắt đong đầy sự phẫn uất / ​Nói... anh muốn cái gì?
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Tôi... tôi có thể trả...
Anh đứng thẳng lưng, ánh mắt anh trượt xuống dấu ấn hình hoa sen máu đang phập phồng bất thường nơi xương đòn của em.
Khóe môi anh khuyết lên một nét nụ cười tàn nhẫn, hớp một hơi thuốc sâu rồi phả thẳng luồng khói nóng vào mặt em.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Khá lắm. Vẫn còn biết ngã giá.
Giọng anh vang lên, lạnh thắt và mang tính áp chế tuyệt đối.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Nghe cho rõ đây. Ta không cứu ngươi vì lòng thương hại.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ta giữ lại cái xác này vì thứ Ấn Mộ trên người ngươi là một mắt xích ta đang tìm.
Anh bước lại gần, dùng mũi bốt da nâng cằm em lên, bắt em phải đối diện với đôi mắt đen ngòm của mình.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Từ khoảnh khắc này, ngươi không còn là một con người tự do nữa.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ngươi là 'vật chứa' của ta.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Mạng của ngươi, thịt da của ngươi, từng hơi thở của ngươi... đều thuộc về ta.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ta bảo ngươi sống, ngươi mới được sống.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ta bảo ngươi chết, ngươi phải ngoan ngoãn mà rữa ra.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
​Anh...- / uất nghẹn - hai răng đánh vào nhau lập cập /
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Sao? Không muốn?
Anh nheo mắt, ánh nhìn đe dọa như ngọn giáo đâm xuyên lồng ngực em.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Vậy thì cút ra khỏi đây.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Để xem cái bóng của ngươi nó lột da ngươi ra sao.
Anh quay lưng, dứt khoát bước vào trong nhà, để lại cánh cửa lim mở toang cùng luồng âm khí bám riết ngoài sân.
Bên ngoài, mặt trời đã lên, nhưng bóng tối trong lòng em lại sụp đổ hoàn toàn.
Em nhìn vết thương đang đập thình thịch trên ngực mình, rồi nhìn bóng lưng lạnh lẽo của gã đàn ông mang danh quỷ dữ kia.
Em không có sự lựa chọn.
Để tồn tại, em phải tự tay dâng nộp bản thân cho kẻ mà cậu căm ghét nhất.
An cắn rách môi, chống tay đứng dậy, từng bước xiêu vẹo bò qua ngưỡng cửa gỗ lim.
cá sắp die vì deadline
cá sắp die vì deadline
haizz, tự nhiên thấy H ắc wuỷ quá, mà thôi kệ.

3 - Máu Nóng Trên Bàn Thờ Gụ

CHƯƠNG 3 - MÁU NÓNG TRÊN BÀN THỜ GỤ.
⚠️ Chương này có hành động bạo lực, có thể sẽ gây khó chịu cho độc giả. Độc giả nào khó chịu xin mời out. ⚠️
• Ầm.
Cánh cửa gỗ lim đóng sầm lại ngay khi tấm lưng của em vừa vượt qua ngưỡng cửa.
Luồng ánh sáng hồng kỳ dị cuối cùng của hoàng hôn bị gạt phắt ra ngoài, nhường chỗ cho thứ bóng tối đặc sánh, tịch mịch đến gai người bên trong gian nhà cổ.
Mùi trầm hương chát đắng quyện với mùi nhựa bùa cháy dở xộc thẳng vào cuống họng em, nồng nặc và ngột ngạt.
Khắp các cột nhà bằng gỗ xoan đào lên nước đen bóng là hàng trăm lá bùa chu sa dán nối tiếp nhau, từng dải giấy vàng xào xạc rung lên mỗi khi có luồng khí lạnh lọt qua kẽ vách.
​Em khuỵu hai gối xuống sàn gạch tàu lạnh ngắt.
Cơ thể em hoàn toàn kiệt sức.
Nhưng chốn tâm linh này không mang lại sự an toàn mà em tưởng tượng.
Ngược lại, sự hiện diện của hàng loạt trận pháp trong nhà anh dường như đang kích thích tà thuật bên trong thân thể em bộc phát mãnh liệt hơn.
• Thình thịch!
• Thình thịch!
Dấu ấn hoa sen máu nơi xương đòn trái của em bắt đầu đập liên hồi như một nhịp tim điên loạn.
Làn da nhão xốp màu nâu xám trên lồng ngực em sủi bọt nhẹ, bốc lên từng luồng khói đen mang mùi bùn ao thối rữa.
Em ôm lấy cổ họng, hơi thở đứt quãng.
Em nhìn sang mảng tường gỗ gụ bóng lộn phía đối diện.
Dưới ánh đèn dầu đỏ quạch đặt trên bàn thờ, cái bóng của em lại tách ra.
Nó không còn rọc thịt như đêm qua, mà chậm rãi vươn những ngón tay đen trườn dài trên mặt gỗ, tiến về phía gian thờ.
Từ trên vách tường, cái bóng ấy rút ra một cây đinh đồng cổ dài ngoằn, đen gỉ, nhọn xắt, rồi quay ngoắt lại, chĩa thẳng vào cuống họng của em.
​Sự va chạm âm khí khiến toàn thân em bị khóa chặt.
Lớp đất táng dưới da em nứt nẻ thành từng vệt dài, dịch đen ùa ra như lũ.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
​Ngu xuẩn.
Tiếng guốc gỗ thong thả bước ra từ căn phòng phía sau.
Anh đứng tựa lưng vào cột nhà, hai tay khoanh trước lồng ngực vững chãi.
Anh đã tháo chiếc măng-tô đen, chỉ còn mặc chiếc áo sơ mi gấm đen phanh ba cúc ngực, để lộ những vệt bùa chu sa đỏ rực như máu tươi mới vẽ.
Anh không hề có ý định giơ tay cứu giúp.
Ánh mắt anh lạnh nhạt trượt từ cái bóng ma quỷ trên tường xuống đống thịt da đang rữa ra của em, tựa như đang thưởng thức một vở kịch nhàm chán.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ta đã cảnh báo.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Thứ rác rưởi trên người ngươi rất nhạy cảm với dương khí.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Càng chống cự, nó càng muốn xé nát cái xác này để thoát ra ngoài.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Cứu...hức...cứu tôi.
Em quằn quại trên sàn, móng tay bấu như muốn rách cả gạch tàu, nhựa đen phun ra kẽ ngón tay.
Đôi mắt em đỏ ngầu, đong đầy sự tuyệt vọng nhìn anh.
Anh hừ nhẹ một tiếng.
Anh bước lại gần, không một chút nhẹ nhàng, túm lấy vạt áo xộc xệch của em rồi nhấc bổng cậu lên bằng một tay.
• Bịch!
Anh quăng mạnh em lên chiếc bàn thờ bằng gỗ gụ chạm rồng đặt ngay chính giữa gian chính.
Lưng em đập mạnh xuống mặt gỗ cứng đờ, đau đến mức toàn bộ thắt lưng em như gãy đôi.
Không để em kịp phản ứng, anh trèo lên.
Thân hình "cao lớn, vạm vỡ" của anh lập tức áp chế hoàn toàn em bên dưới.
Hai đầu gối anh kẹp chặt hai bên hông em, khóa chết mọi sự phản kháng.
Tay trái anh xòe ra, bóp chặt lấy hai cổ tay đang run rẩy của em, ấn mạnh qua đầu.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Nằm yên.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
/ gằn xuống - trầm đục và đầy đe dọa / Nếu không muốn ta băm cái xác này ra làm mồi cho chó.
Em giãy giụa trong uất ức, đôi mắt trợn ngược nhìn gã đàn ông đang đè trên người mình.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Buông... buông ra! Anh định làm gì..?
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Làm gì?
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
/ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn / Ta đang dùng máu của ta để tẩy rửa đống dơ bẩn trong người ngươi.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Ngoan ngoãn mà nuốt lấy.
Anh giơ tay phải lên, không ngần ngại đưa lên miệng, dùng răng cắn mạnh vào lòng bàn tay mình.
Máu tươi đỏ thẫm lập tức tuôn ra, mang theo luồng nhiệt lượng cuồng bạo của Dương Khí thuần khiết, tỏa ra mùi kim loại nồng nặc.
Chưa kịp để em hiểu chuyện gì xảy ra, anh đã cúi gập người xuống.
Bàn tay đẫm máu của anh chộp lấy cằm em, dùng lực siết mạnh hai bên má khiến khoang miệng em buộc phải mở rộng.
Ngay sau đó, anh áp chặt môi mình xuống môi em.
Đó hoàn toàn không phải là một nụ hôn.
Đó là một sự xâm lược và cưỡng ép sinh tồn.
Môi anh nghiền nát bờ môi lạnh ngắt, dính đặc đất mộ của em.
Vị máu tươi nóng hổi, đắng ngắt bùa chú tràn ngập vào khoang miệng em như dòng dung nham nung chảy dội thẳng vào băng tuyết.
Anh thô bạo dùng lưỡi tách rộng hàm răng đang đánh vào nhau lập cập của em, ép luồng máu mang bùa chú cùng hơi thở rực cháy đi sâu xuống cuống họng em.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
ưm..ưh..-
Em trợn ngược mắt, toàn thân giật nảy lên trên mặt bàn gụ.
Sự va chạm giữa cái lạnh hoang dại của Ấn Mộ Sáp và cái nóng thiêu rụi từ máu của anh tạo ra một cơn đau xé thịt.
Cảm giác như từng thớ cơ, từng đoạn ruột của em đang bị ngọn lửa vĩnh cữu đốt cháy từ bên trong.
Nước mắt em trào ra, lăn dài xuống gò má đang bốc khói xèo xèo.
Em muốn cắn đứt lưỡi anh, muốn đẩy gã đàn ông tàn nhẫn này ra, nhưng sức nặng vật lý của anh như một ngọn núi đá đè chặt lấy ngực em.
Bàn tay tự do của anh không hề dừng lại.
Anh áp lòng bàn tay dính đầy máu chu sa lên lồng ngực nham nhở vết rọc của em, dùng lực nhào nặn thô bạo.
• Xèo.. xèo…
Tiếng thịt da bị nung xát vang lên rõ rệt trong gian phòng tĩnh mịch.
Anh lạnh lùng dùng tay vuốt dọc từ cổ xuống bụng em, "nặn" lại những hố lõm đất sáp, ép những vệt nứt nẻ phải khép lại dưới sức nóng của máu bùa.
Trên tường gỗ, cái bóng ma quỷ cầm đinh gỉ gào thét trong vô hình.
Dưới tác động của luồng dương khí cuồng bạo tỏa ra từ nụ hôn và sự tiếp xúc thể xác của anh, cái bóng ấy bị thiêu rụi, co rút lại rồi dán chặt vào mặt vách, biến mất hoàn toàn.
Khi em cảm thấy phổi mình sắp nổ tung vì thiếu không khí, anh mới thong thả rời môi.
Một sợi chỉ máu đỏ thẫm kéo dài giữa khóe môi hai người rồi đứt đoạn.
Anh ngồi thẳng người trên bàn thờ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống em đang nằm quằn quại, ngực phập phồng dữ dội, liên tục ho sặc sụa ra từng ngụm khí đen hôi hám.
Làn da nhão xốp như đất táng của em dần lấy lại độ đàn hồi, nhưng toàn thân em ướt đẫm mồ hôi, mềm nhũn như một sợi bún thiu.
Nơi xương đòn trái, dấu ấn hoa sen máu rực lên một sắc đỏ tươi ma mị, cắm sâu vào thớ thịt như một cái khóa trói buộc.
Anh rút một chiếc khăn gấm đen, thong thả lau sạch vệt máu trên môi mình, rồi liếc nhìn em bằng đôi mắt tràn ngập sự khinh bỉ.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Thấy sao? Vị của sự sống có dễ chịu không?
​Em nằm gục trên mặt bàn thờ lạnh ngắt, hai bàn tay run rẩy bấu chặt lấy gờ gỗ.
Em ngước đôi mắt ướt đầm nước mắt, đong đầy sự căm hờn nhìn gã đàn ông đứng phía trên.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
* 22 năm giữ thân như giữ ngọc, vậy mà để một thầy trừ tà cướp đi nụ hôn đầu! *
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
* Đồ đáng ghét! *
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Anh... anh là đồ dã thú...
Anh hừ nhẹ một tiếng, nhảy xuống khỏi bàn thờ, đôi guốc gỗ gõ xuống sàn nhà vang lên những tiếng cộp... cộp... đanh gọn.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
​Cảm ơn ta đi.
Anh cất giọng trịch thượng, không ngoái đầu lại.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Nếu không có nụ hôn vừa rồi của ta, cái xác của ngươi đã rữa ra thành bùn thối trên sàn nhà rồi.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Nhớ lấy, mỗi lần ngươi nếm máu của ta, ngươi lại nợ ta một cái mạng.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
/ chỉ tay về phía gian phòng tối góc trái / ​Vào đó mà nằm.
Lê Quang Hùng - Master D
Lê Quang Hùng - Master D
Từ nay về sau, nửa bước không được rời khỏi căn nhà này nếu không có lệnh của ta.
Em nhắm chặt mắt, cắn bờ môi vừa bị chấn áp đến bật máu.
Nỗi sợ hãi ma quỷ đã tạm thời lùi bước, nhưng sự nhục nhã và căm ghét đối với anh lại như một ngọn lửa tà, âm ỉ cháy sâu trong lòng em.
cá sắp die vì deadline
cá sắp die vì deadline
sao nó.. cờ ring thế:(

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play