Hoa Nở Trong Tuyết
1
Biệt thự Trương gia nằm biệt lập trên ngọn đồi phía bắc thành phố, nơi quanh năm được bao phủ bởi những rặng thông cao vút và màn sương lạnh lẽo.
Tòa biệt thự được xây theo phong cách châu Âu cổ điển, với những bức tường đá xám, cửa kính cao chạm trần và những chiếc đèn pha lê lộng lẫy. Ban ngày, nơi đây toát lên vẻ sang trọng, uy nghiêm; nhưng khi màn đêm buông xuống, nó lại chìm trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt, như đang cất giấu vô số bí mật.
Người hầu trong Trương gia luôn truyền tai nhau rằng, biệt thự này chưa bao giờ thực sự có hơi ấm. Từ sau biến cố năm ấy, tiếng cười biến mất, chỉ còn những hành lang dài hun hút, những căn phòng luôn đóng kín và bầu không khí lạnh lẽo hơn cả mùa đông ngoài kia
Đối với người ngoài, đây là biểu tượng của quyền lực và sự giàu có.
Nhưng đối với Hàm Thụy...
Đó là chiếc lồng son giam giữ cả tuổi trẻ, tình yêu và những giọt nước mắt mà không một ai nhìn thấy.
Trương Quế Nguyên
Mau quỳ xuống
Giọng nói lạnh lẽo của Quế Nguyên vang lên giữa căn biệt thự rộng lớn
Hàm Thụy đứng lặng. Khuôn mặt cậu tái nhợt, đôi môi trắng bệch vì sốt, nhưng vẫn cố nở một nụ cười yếu ớt
Trương Hàm Thụy
Em không lấy
Trương Quế Nguyên
Không lấy?
Anh cười nhạt,ánh mắt trở lên trầm xuống
Trương Quế Nguyên
Vậy chiếc vòng cổ của mẹ tôi tự biến mất?
Trương Hàm Thụy
Em không hề.../lắc đầu/
Trương Quế Nguyên
Quỳ xuống
Giọng nói ấy lại một lần nữa vang lên toả ra sự áp bức đến khó tả
Hai người vệ sĩ tiến lên giữ chặt vai cậu ghi xuống
Đầu gối cậu đập mạnh xuống nền đá cẩm thạch lạnh buốt. Cơn đau khiến sắc mặt cậu càng trắng hơn, nhưng điều đau nhất lại là ánh mắt của người đàn ông trước mặt
Đã từng dịu dàng nhìn cô như cả thế giới mà giờ đây chỉ còn là sự căm ghét đến tận xương tủy
2
Anh ném một xấp ảnh trước mặt cậu
Trong ảnh cậu bước ra khỏi căn phòng cất giữ kỉ vật của mẹ anh
Trương Quế Nguyên
Chứng cứ rõ ràng
Trương Quế Nguyên
Còn muốn chối?
Một cái tát giáng xuống gò má cậu
Khoé môi Hàm Thụy lập tức bật máu
Trương Quế Nguyên
Từ hôm nay, nếu chưa tìm được chiếc vòng
Trương Quế Nguyên
Cậu đừng hòng ra khỏi căn nhà này
Nói xong anh liền quay người bỏ đi
Không ai nhìn thấy bàn tay với khớp xương rõ ràng của anh xiết chặt đến bật máu
Ba năm trước, người đàn ông ấy từng đội mưa chạy khắp thành phố chỉ để mua cho Hàm Thụy một chiếc bánh kem vì cậu lỡ nói thích vị dâu.
Ba năm trước cũng là anh đã hôn nhẹ lên trán cậu giữa trời tuyết năm ấy
Trương Quế Nguyên
Hàm Thụy...
Trương Quế Nguyên
Sau này có chuyện gì xảy ra
Trương Quế Nguyên
Anh cũng sẽ bảo vệ em
Lời hứa ấy đã bị chôn vùi trong một đêm định mệnh
Tất cả chứng cứ đều chỉ về một người...
Hàm Thụy,người mà anh dốc hết lòng để yêu
Mùa đông năm ấy đến sớm hơn mọi năm
Từng bông tuyết lặng lẽ rơi phủ trắng cả thành phố, che lấp những dấu chân cũ và cả những lời hứa từng được thốt ra dưới bầu trời lạnh giá. Người ta bảo mùa đông là mùa của đoàn tụ, nhưng với Hàm Thụy , đó lại là mùa của chia ly
Câụ đứng dưới ánh đèn đường vàng nhạt, đôi bàn tay lạnh cóng ôm chặt chiếc khăn quàng đã cũ. Ở phía bên kia con đường, Quế Nguyên bước đi mà không một lần ngoảnh lại. Khoảng cách giữa hai người chỉ vài chục mét, nhưng lại như cách nhau cả một đời.
Sau đêm đó là những cơn ác mộng đã hành hạ cậu đến trầm cảm
3
Tiếng cửa sắt khép lại vang lên khô khốc
Hàm Thụy bị nhốt trong căn phòng kho cũ phía sau biệt thự. Không có lò sưởi, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ để gió lạnh không ngừng lùa vào
Cậu ôm chặt đầu gối cả người run lên vì lạnh
Tiếng khóc nức nở trong căn phòng tối cậu thu mình lại vào một góc
Không ai hỏi han, cũng không ai tin lời cậu nói
Màn đêm buông xuống lại khiến căn phòng trở lên yên tĩnh,lạnh lẽo và ngột ngạt hơn
Quản gia mở cửa đặt xuống một bát cháo đã nguội lạnh
Quản gia
cậu Trương,thiếu gia dặn khi nào cậu nhận tội thì mới được thả ra ngoài
Giọng cậu khàn khàn mang theo chút mệt mỏi và ấm ức
Trương Hàm Thụy
Cháu...thật sự không lấy
Ông lão chỉ lắc đầu khẽ thở dài rồi lặng lẽ rời đi
Quế Nguyên đứng trước cửa kính,ánh mắt nhìn màn đêm phủ kín thành phố
Trương Quế Nguyên
Đã điều tra camera chưa?
Thư Ký
Thưa cậu, đúng là cậu Trương vào phòng chứa kỷ vật lúc chín giờ tối
Thư Ký
Nhưng... sau khi cậu ấy rời đi camera ở hành lang bị mất tín hiệu khoảng mười phút
Trương Quế Nguyên
/im lặng/
Mười phút ấy đủ để bất kì ai bước vào căn phòng đó
Nhưng ngay sau đó, anh nhớ đến lời trăng trối cuối cùng của mẹ.
"Đừng để cậu ta bước vào nhà chúng ta nữa..."
Chỉ một câu nói ấy đã xoá sạch nghi ngờ trong anh
Trương Quế Nguyên
Không cần điều tra nữa
Trương Quế Nguyên
Tôi nói đủ rồi/gắt lên/
Thư kí lặng lẽ cúi đầu đi ra
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng
Download MangaToon APP on App Store and Google Play