Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

"Xuyên Không Đến Thế Giới Conan: Em Xứng Đáng Được Yêu Thương" (Conan)

Chương 1: Khoảng Trắng Sau Cơn Bão

Bà Chã Thơm Của Matsuda
Bà Chã Thơm Của Matsuda
Xin chào các bạn nha đây là lần đầu mình viết truyện chat nếu sai, thiếu cái gì mong các bạn nhắc dùm nha
----
Tiếng lách cách của chiếc đồng hồ treo tường trong căn hộ cao cấp vọng lại đều đặn, lạnh lẽo đến gai người. Aoi ngồi thu mình trên chiếc ghế sô-pha phòng khách, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Trên bàn trà, chiếc điện thoại đang sáng màn hình hiển thị hàng chục tin nhắn kiểm soát từ Kurogane Ren. Mỗi dòng chữ hiện lên giống như một sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ họng, khiến cô ngạt thở, tê dại.
Kurogane Ren
Kurogane Ren
"Em đang ở đâu? Tại sao gọi ba cuộc rồi mà em không nghe máy? Gửi định vị ngay cho anh."
Kurogane Ren
Kurogane Ren
"Aoi em đừng học cái thối trốn tránh này. Em nghĩ mình chạy được đi đâu?"
Cơn ác mộng kéo dài nhiều năm trời ấy chưa từng có điểm dừng. Đó là những lời thao túng ngọt ngào che đậy dưới lớp vỏ bọc quan tâm, là sự ghen tuông độc hại biến cô thành một chiếc bóng không có tiếng nói, không có tự do. Cô đã tự trách, đã cố gắng thay đổi bản thân để làm vừa lòng hắn, để rồi nhận ra mình chỉ đang lún sâu vào một cái lồng kính ngột ngạt.
Khi tiếng chìa khóa xoay ngoài cửa vang lên cùng bước chân vội vã, sự hoảng loạn đẩy Aoi lao thẳng ra ban công. Trong cơn hoảng hốt và kiệt quệ tột cùng, một bước hụt chân định mệnh đã cướp đi sinh mạng cô giữa màn mưa tầm tã của thành phố xa hoa. Cảm giác đau đớn cuối cùng không phải là sự va chạm thể xác, mà là sự nhẹ nhõm đến cay đắng khi nghĩ rằng cuối cùng mọi thứ cũng đã chấm dứt.
Nhưng thế giới không khép lại ở đó.
Khi Aoi mở bừng mắt, thứ đầu tiên đập vào giác mạc cô không phải là trần nhà lạnh lẽo của căn hộ độc tài hay ánh đèn bệnh viện vô trùng, mà là lớp rèm cửa màu kem ấm áp đang khẽ lay động trong ánh nắng chiều dịu ngọt. Mùi hương của gỗ mộc và hoa oải hương thoang thoảng xung quanh, xoa dịu những dây thần kinh đang căng như dây đàn.
Hagiwara Kenji
Hagiwara Kenji
"Em tỉnh lại rồi sao, cô nhóc ngốc nghếch này? Suýt nữa làm anh ba của em một phen hoảng hồn đấy."
Một giọng nói trầm ấm, mang theo sự trêu chọc nhưng tràn ngập tiếng cười vang lên từ khung cửa. Người đàn ông với mái tóc xoăn nhẹ và ánh mắt long lanh quen thuộc đang đứng đó, nhìn cô bằng sự dịu dàng chưa từng có trong ký ức mờ mịt của cô. Đó là Hagiwara Kenji – người anh họ mà cô chưa từng gặp ở thế giới cũ, người giờ đây chìa bàn tay ấm áp ra để kéo cô về phía ánh sáng.
Nhìn bàn tay ấy, ngón tay Aoi khẽ run lên theo phản xạ tự vệ quen thuộc. Nhưng không có lời trách mắng, không có mệnh lệnh kiểm soát. Chỉ có sự kiên nhẫn và bao dung. Sâu thẳm trong lồng ngực, một lớp băng mỏng đang bắt đầu rạn nứt. Aoi chầm chậm đưa tay ra, chạm vào thế giới mới của mình.
-Hết-

Chương 2: Vết Sẹo Cũ Và Nắng Mới

--------
Ánh nắng chiều rọi qua khung cửa sổ phòng bệnh, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng ấm áp. Aoi ngẩn ngơ nhìn bàn tay mình vừa được nắm lấy. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay của Hagiwara Kenji truyền qua da thịt, mang theo một thứ dung dịch dịu ngọt xoa dịu những vết chai sần trong tâm hồn cô. Thế nhưng, bản năng phòng thủ được hun đúc suốt những năm tháng ở cạnh Kurogane Ren vẫn khiến cô giật mình rụt tay lại theo phản xạ, đầu cúi gằm xuống sát ngực.
Amamiya Aoi
Amamiya Aoi
"Em... em xin lỗi... Em tự lo được, không dám làm phiền anh ba..."
Giọng Aoi nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi vai gầy khẽ run lên bần bật.
Cô chờ đợi một tiếng thở dài ngán ngẩm, một ánh mắt sắc lạnh hay lời mắng mỏ vì tội "không nghe lời" như thói quen cũ. Nhưng không, thứ vang lên lại là một tiếng cười trầm ấm đầy bao dung. Hagiwara không hề tiến lại gần ép buộc, anh chỉ nhẹ nhàng thu tay về, đút túi quần rồi tựa người vào khung cửa, giọng điệu cợt nhả nhưng ánh mắt lại sâu thẳm đến lạ.
Hagiwara Kenji
Hagiwara Kenji
"Này này, cô nhóc, ở nhà Hagiwara này không có khái niệm 'phiền phức' đâu nhé. Mà này, em cứ xin lỗi mãi thế không mỏi miệng à? Từ nay về sau, từ xin lỗi của em bị tịch thu rồi đấy."
Aoi ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt xanh lam đậm mở to ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt. Trong ký ức vụn vỡ của cô, sự tha lỗi luôn phải đánh đổi bằng những lời chì chiết hoặc sự im lặng đáng sợ. Còn ở đây, người anh họ xa lạ này lại đang dùng sự hài hoà để xua tan đi bức tường phòng thủ của cô.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng bệnh khẽ bật mở. Một người đàn ông khác bước vào, mang theo hơi lạnh của gió chiều ngoài phố và mùi khói thuốc thoang thoảng chưa kịp tan hẳn. Mái tóc xoăn xù đặc trưng, làn da ngăm khỏe khoắn và đôi mắt sắc bén toát lên vẻ bất cần đời. Đó là Matsuda Jinpei người bạn thân tri kỷ của Hagiwara, đồng thời cũng là người được "giao trọng trách" ghé qua kiểm tra tình hình của cô em họ mới chuyển đến.
Matsuda vừa ném chìa khóa xe lên bàn vừa cất giọng sảng khoái:
Matsuda Jinpei
Matsuda Jinpei
"Thế nào rồi? Sư tử con tỉnh chưa hay vẫn định..."
Anh khựng lại ngay lập tức khi bắt gặp ánh mắt đang mở to đầy dè dặt của Aoi. Cô vô thức lùi người sát vào đầu giường, hai tay bấu chặt lấy lớp chăn trắng muốt, cơ thể căng cứng như một con thú nhỏ bị dồn vào chân tường. Khoảng cách giữa Matsuda và giường bệnh chỉ vỏn vẹn vài bước chân, nhưng với Aoi, nó giống như một lằn ranh đỏ nguy hiểm.
Matsuda Jinpei
Matsuda Jinpei
"Chào nhóc."
Matsuda hạ thấp giọng, cố tình nói chậm rãi và điềm tĩnh nhất có thể
Matsuda Jinpei
Matsuda Jinpei
"Xin lỗi vì vào hơi ồn ào. Anh là Matsuda, bạn của ông anh ngốc nghếch này. Cứ tự nhiên nhé, không ai ép em làm gì ở đây cả."
Nhìn dáng vẻ cố ý lùi bước và sự tôn trọng ranh giới rõ mười mươi từ một người bề ngoài có vẻ phóng khoáng, hung hãn, lồng ngực Aoi khẽ thắt lại. Một dòng nước ấm nóng bất ngờ dâng lên khóe mi. Không có sự áp đặt, không có quyền kiểm soát độc đoán. Ở thế giới mới này, hóa ra sự tồn tại của cô lại được nâng niu đến vậy.
Hagiwara nhìn biểu cảm của Aoi, đoạn đưa khuỷu tay huých nhẹ vào người Matsuda, cười trừ phá vỡ bầu không khí trầm mặc:
Hagiwara Kenji
Hagiwara Kenji
"Thấy chưa, đã bảo là con bé nhát gan lắm mà. Đi ra ngoài mua canh bổ dưỡng với anh đi, để cho cô nhóc nghỉ ngơi thêm chút đã."
Trước khi bước ra khỏi phòng, Matsuda quay đầu lại nhìn Aoi một lần nữa. Anh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ một cái đầy trấn an rồi khép cửa lại thật khẽ.
Trong căn phòng bệnh tĩnh lặng trở lại, ánh nắng chiều đã ngả sang màu cam thẫm. Aoi từ từ thả lỏng đôi vai gầy, đưa tay chạm lên lồng ngực bên trái. Nơi đó, nhịp đập của trái tim không còn sợ hãi và ngạt thở như trước nữa. Nó đang đập những nhịp đập đầu tiên thuộc về chính cô.
-Hết-

Chương 3: Bóng Đen Từ Quá Khứ

-------------
Ba tuần trôi qua kể từ ngày Aoi chuyển đến căn hộ của gia đình Hagiwara, cuộc sống của cô đã bước sang những trang hoàn toàn khác biệt. Không còn những tiếng chuông điện thoại dồn dập lúc nửa đêm, không còn những lời tra khảo hay ánh mắt soi mói từng đường đi nước bước. Dưới sự bao bọc khéo léo của Hagiwara Kenji và sự kiên nhẫn đến ngạc nhiên từ Matsuda Jinpei, những vết thương lòng của Aoi bắt đầu khép miệng. Cô đã biết cách mỉm cười khi nghe Hagiwara kể chuyện cười, biết tự tay pha một tách trà nóng mời Matsuda mỗi khi anh ghé qua sau giờ làm việc.
Thế nhưng, thế giới vốn dĩ không cho phép con người ta trốn chạy quá lâu.
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, Aoi một mình ghé qua cửa hàng tiện lợi gần nhà để mua ít nguyên liệu nấu bữa tối theo yêu cầu của "ông anh" Hagiwara. Tiếng chuông cửa tự động vang lên lanh lách khi cô bước ra khỏi cửa hàng, trên tay là túi đồ nhỏ.
Nhưng bước chân cô đột ngột khựng lại. Máu trong người như đông cứng lại, lồng ngực thắt nghẹn đến đau đớn.
Đứng cách cô không xa, tựa lưng hững hờ vào chiếc xe hơi màu đen sang trọng là một dáng người cao lớn. Bộ vest chỉnh tề, mái tóc đen vuốt ngược và đôi mắt xám đục lạnh lẽo đang nhìn thẳng về phía cô.
Kurogane Ren.
Hắn ta vẫn vậy, sắc bén, ngạo mạn và mang theo thứ hào quang độc tài khiến người khác nghẹt thở. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi Ren nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, giống như một kẻ săn mồi vừa tóm được con mồi sau chuỗi ngày trốn chạy.
Kurogane Ren
Kurogane Ren
"Tìm thấy em rồi, Aoi."
Ren cất giọng trầm ấm, từng bước chậm rãi tiến về phía cô.
Kurogane Ren
Kurogane Ren
"Em nghĩ trốn sang tận đây là có thể cắt đuôi được anh sao? Thật là một đứa trẻ hư mà."
Theo bản năng, cơ thể Aoi lùi lại phía sau. Chiếc túi giấy trên tay rơi bịch xuống đất, những hộp sữa và quả trứng lăn lóc ra ngoài. Sự hoảng loạn từ quá khứ ùa về bóp nghẹt tâm trí cô, khiến đôi chân cô run rẩy không đứng vững. Trấn áp cô không phải là thể xác, mà là bóng ma tâm lý mang tên "kiểm soát" đã bám rễ quá sâu. Ren đưa tay định chạm vào cằm cô như thói quen cũ:
Kurogane Ren
Kurogane Ren
"Về nhà thôi, Aoi. Đừng làm trò cười nữa."
Amamiya Aoi
Amamiya Aoi
"Đừng... Đừng lại gần đây!"
Aoi bật thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, hai tay ôm chặt lấy đầu để né tránh.
Đúng lúc bàn tay của Ren chuẩn bị chạm đến vai Aoi, một bàn tay khác rắn rỏi và vững chãi hơn đã vươn tới, nắm chặt lấy cổ tay hắn giữa không trung.
Matsuda Jinpei
Matsuda Jinpei
"Này, tay anh để đi đâu thế hả? Đồ đàn ông phiền phức."
Giọng nói bất cần nhưng sắc bén vang lên cạnh tai Aoi. Matsuda Jinpei từ góc khuất bước ra, đứng chắn ngay trước mặt cô. Khoác trên mình chiếc áo khoác da sờn, ánh mắt Matsuda sắc lạnh nhìn thẳng vào Ren, không hề lùi bước trước áp lực từ gã đàn ông đối diện. Phía sau anh vài bước, Hagiwara cũng vừa kịp chạy đến, vội vàng cúi xuống nhặt đồ và chắn tầm nhìn của Aoi, nhẹ nhàng vỗ vai trấn an cô.
Kurogane Ren nheo mắt đánh giá Matsuda, rút tay lại với vẻ mặt khó chịu và đầy kiêu ngạo:
Kurogane Ren
Kurogane Ren
"Mày là ai? Chuyện riêng của chúng tao, tốt nhất đừng có chõ mũi vào."
Matsuda Jinpei
Matsuda Jinpei
"Chuyện riêng cái quái gì giữa ban ngày ban mặt mà ép buộc người khác thế này?"
Matsuda cười nhạt, bước lên một nửa bước, áp đảo hoàn toàn khí thế của Ren.
Matsuda Jinpei
Matsuda Jinpei
"Nghe cho rõ đây, cô ấy bây giờ là người nhà của bọn tao. Muốn làm gì, bước qua xác tao trước đã."
Đứng sau lưng rộng lớn của Matsuda, ngửi thấy mùi khói thuốc quen thuộc và sự che chở kiên quyết từ anh, lồng ngực Aoi đang chao đảo bỗng chốc tìm lại được điểm tựa. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, bàn tay đang run rẩy siết chặt thành quyền. Lần đầu tiên trong đời, đứng trước bóng ma lớn nhất cuộc đời mình, Aoi không chọn cách cúi đầu chạy trốn
Cô bước lên một bước, vạt áo Matsuda vô tình chạm nhẹ vào tay cô, truyền cho cô sự dũng cảm vô hạn.
Amamiya Aoi
Amamiya Aoi
"Tôi không đi với anh đâu, Ren."
Giọng Aoi không còn run rẩy nữa, nó mang theo sự lạnh lùng và dứt khoát chưa từng có.
Amamiya Aoi
Amamiya Aoi
"Quá khứ kết thúc rồi. Đừng tìm tôi nữa."
Kurogane Ren sững người lại, đôi mắt xám mở to nhìn người con gái vốn dĩ luôn cam chịu nay lại dám nhìn thẳng vào mắt hắn để từ chối. Hắn mím chặt môi, ánh lên vẻ cay độc nhưng trước sự hiện diện kiên cố của Matsuda và Hagiwara, hắn biết mình không thể làm gì hơn ở nơi công cộng này.
Kurogane Ren
Kurogane Ren
"Em giỏi lắm, Aoi. Cứ tận hưởng đi, chúng ta còn gặp lại."
Ren nghiến răng ném lại một câu cảnh cáo rồi quay người bước lên xe, phóng đi mất hút trong làn khói xám.
Khi chiếc xe khuất hẳn, đôi chân Aoi mềm nhũn. Cô ngã khụy xuống nhưng một cánh tay đã kịp thời đỡ lấy eo cô. Matsuda xoay người lại, cúi xuống nhìn cô bằng ánh mắt lo lắng ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh.
Matsuda Jinpei
Matsuda Jinpei
"Không sao chứ, nhóc?"
Aoi lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm – nụ cười đầu tiên trọn vẹn và thật lòng nhất kể từ khi cô đặt chân đến thế giới này.
Amamiya Aoi
Amamiya Aoi
"Em ổn rồi... Cảm ơn anh, Matsuda-san."
-Hết.-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play