Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lụa Hồng Đứt Đoạn.

luahongdutdoan 1

Trước cổng tam quan một dinh cơ bề thế, tường gạch đại khối, mái ngói vảy cá phủ rêu đen. Trời mưa sầm sập, nước đổ bong bóng phập phồng trên sân gạch bát tràng.
Chiếc cáng tre thô sơ đặt giữa sân, phủ tấm chiếu rách sũng nước, để lộ gấu áo vải sồng đẫm bùn sông của người con gái tự vẫn.
Lão Tri phủ đứng trên hiên cao, áo gấm thọ chữ vạn, tay cầm tẩu thuốc bằng ngọc, mặt lạnh như đồng.
Gia nhân khẽ thút thít tiếc thương
Cha Duy
Cha Duy
Cấm tiệt đứa nào khóc lóc!
Cha Duy
Cha Duy
Đưa ngay ra bãi tha ma mà chôn lấp, cấm đứa nào được phát tang, khóc lóc làm động mạch đất!
Cha Duy
Cha Duy
Đứa nào trái lệnh, tao cho ăn đòn gông!
Cha Duy
Cha Duy
Cái giống đàn bà vịt giời, gả đi là bát nước đổ đi
Cha Duy
Cha Duy
Không biết sinh mụn con trai nối dõi
Đức Duy
Đức Duy
Cha!
Cậu út Duy, mới đi du học bên Tây về thì nhận được tin dữ chị gái trầm mình xuống sông
Nó cắn răng van xin cha nó
Đức Duy
Đức Duy
Cha ơi! Con lạy cha, con cắn rơm cắn cỏ lạy cha!
Đức Duy
Đức Duy
Chị con chết oan chết uổng, thân xác lạnh lẽo dưới sông buốt giá
Đức Duy
Đức Duy
Giờ đưa được xác về, xin cha mở cửa chính cho linh cữu của chị vào nhà
Đức Duy
Đức Duy
Con không dám xin gì cao sang
Đức Duy
Đức Duy
Chỉ xin cho chị con được cỗ áo quan tre mọn
Đức Duy
Đức Duy
Được nén hương tàn trên ban thờ tiên tổ, kẻo chị thành ma trơi đầu bãi cuối ghềnh, tội nghiệp chị lắm cha ơi!...
Nó nức nở, liên tục van xin cho người chị khổ hạnh của nó
Cái người mà thương nó nhất, bảo bọc nó nhất từ bé trong cái nhà lạnh lẽo này
Cha Duy
Cha Duy
Câm miệng! Con còn dám van xin cho nó
Cha Duy
Cha Duy
Làm nhục nhã gia phong, lại còn sinh tâm oán hận, gieo mình xuống sông tự trầm
Cha Duy
Cha Duy
Đó là thứ nghịch nữ, là đồ xui xẻo ám quẻ!
Cha Duy
Cha Duy
Bản phủ tích đức mấy đời, không thể để cái xác uế tạp, ô trọc ấy đi qua cửa chính làm uế tạp linh khí của tổ tiên
Duy bật cười trong nước mắt, màn mưa xối vào người nó càng tô thêm nét tuyệt vọng trong nó đậm hơn
Đức Duy
Đức Duy
Gia phong?... Linh khí?... Cái phủ đường này, cái dòng họ cao quý này hóa ra toàn một lũ quỷ hút máu!
Đức Duy
Đức Duy
Tôi ghê tởm cái nhà này! Tôi ghê tởm các người!.
Cha Duy
Cha Duy
HỖN XƯỢC! Bay đâu! Nhốt cậu út vào giam lỏng cho ta, cái thứ con trắc nết!
ông Hoàng cau có, quát lên, tiếng quát át tiếng mưa mà ra lệnh
Duy nó nhanh hơn, xô mạnh gia nhân mà phóng vào màn mưa chạy trốn, nó chạy đi thật xa , nó không biết nên đi đâu, nó chỉ là không muốn nhìn thấy cha nó nữa, không muốn đứng trên cái mảnh đất đầy tội lỗi ấy nữa
Mẹ Duy
Mẹ Duy
DUY !!
Đúng, cha nó đấy, người mà tàn nhẫn, vô tâm, luôn coi danh dự, sĩ diện lên hàng đầu
Những năm ấy, không sinh được con trai là cái tội lỗi lớn
Chị nó gả đi lúc nó sang Tây du học, trong những ngày tháng ấy, chị gái nó sinh được ba cô con gái xinh xắn, nhưng.. Họ đâu cần con gái..
Chồng chị nạp thêm thiếp, hành hạ chị
Chị bị trả về nhà mẹ đẻ, tưởng về nhà mẹ rồi thì sẽ được chở che, nhưng không, cha nó lăng mạ, quát tháo chị, mẹ chị ngồi ngay đấy, tay chỉ siết chặt tràng hạt mà không cất một lời bảo vệ con
Chị tuyệt vọng, trầm mình xuống dòng sông lạnh lẽo mà giải thoát cho chính mình, kết thúc một cuộc đời đầy bi thương và thống khổ
Đức Duy
Đức Duy
Hức!..
Duy nó cứ chạy mãi, chạy mãi, vì dầm mưa mà yếu dần, mắt nhòe đi, ngã xuống, ngất đi trước một nhà nhuộm, người lấm lem, mất đi ý thức
.
Síp 🤸
Síp 🤸
Truyện con có ngược, có ngọt đan xen nha bà con
Síp 🤸
Síp 🤸
ít H hoặc không H luôn ạ
Síp 🤸
Síp 🤸
Nếu ngược con sẽ để dấu "*" ngoài tên chap cho bà con nha
Síp 🤸
Síp 🤸
Còn nếu có H con cũng đánh dấu cho bà con yên tâm đọc nha 🙆
Síp 🤸
Síp 🤸
với con lần đầu viết truyện, không biết thiết kế bìa truyện sao cho hợp lý, lại không có ai hỗ trợ
Síp 🤸
Síp 🤸
Nên con đã nhập lệnh và giúp AI tạo bìa cho ạ, con lấy lụa và bối cảnh thôi ạ, chứ không có lấy ảnh 2 anh hay nhân vật gì ạ
Síp 🤸
Síp 🤸
Nếu mọi người vẫn cảm thấy con chưa đầu tư thì cho con xin lỗi ạ,mong mọi người hoan hỉ bỏ qua cho con ạ 🙇🙎

luahongdutdoan 2

Một góc nhỏ bên bếp lửa trong nhà nhuộm. Ánh lửa bập bùng sưởi ấm gian phòng chứa đầy những sào lụa đang hong khô.
Sáng sớm, trời vẫn còn se se lạnh sau cơn mưa đêm qua.
Duy giật mình tỉnh dậy, toàn thân mỏi nhừ. Nó lập tức cảnh giác khi thấy mình ở một nơi xa lạ.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu tỉnh rồi à? Đừng cử động mạnh, đêm qua cậu sốt cao lắm, ngất ngay trước cửa nhà của tôi.
Duy nó lùi lại, lùi đến khi lưng chạm vào vách gỗ, giọng khàn nhưng sắc
Đức Duy
Đức Duy
Cậu là ai? Đừng tiến lại gần đây!
Quang Anh nhận ra được sự hoảng sợ và hoang mang của Duy, liền lùi lại một bước, để cốc nước lên bàn
Quang Anh
Quang Anh
Được, tôi đứng đây. Tôi là Quang Anh, chủ nhà nhuộm này. Tôi không có ý xấu, chỉ là thấy cậu ngất dưới mưa nên đưa vào trong thôi.
Quang Anh
Quang Anh
Thấy cậu run cầm cập thế kia, tôi chỉ muốn xem mạch hộ cậu thôi mà.
Quang Anh nhẹ nhàng đón lấy bàn tay đang run rẩy của Đức Duy. Bàn tay của Quang Anh thô ráp vì lao động, nhuốm chút màu củ nâu nhưng lại vô cùng ấm áp.
Đức Duy định giật tay lại, nhưng sự ấm áp ấy khiến cậu khựng lại. Cậu ngước nhìn những dải lụa thắm đang bay nhẹ trên đầu, rồi nhìn vào ánh mắt chân thành của người trước mặt, cảm giác ghê tởm thế giới xung quanh bấy lâu nay bỗng dịu lại.
Quang Anh khẽ xoa mu bàn tay của Duy để sưởi ấm, vừa nói
Quang Anh
Quang Anh
Cậu thấy đỡ hơn chút nào chưa? Tay chân vẫn còn lạnh ngắt thế này.
Nghe câu hỏi, Đức Duy khẽ giật mình. Chợt hay biết bản thân đang tiếp xúc gần với một người hoàn toàn xa lạ, nó liền rụt tay lại theo bản năng, đôi mắt dấy lên sự đề phòng.
Tuy nhiên, thay vì cảm giác ghê tởm hay chán chường như mọi khi, cái chạm thô ráp đượm màu củ nâu ấy lại để lại một vệt ấm áp mơ hồ trên da thịt nó.
Biết mình hơi đường đột, Quang Anh mỉm cười xua tay, giữ ý lùi lại một bước để giữ khoảng cách, tránh làm người kia hoảng sợ.
Cậu xoay người đi đến bên chiếc bếp lò đang đỏ lửa gần đó, dùng một mảnh vải thô bắc chiếc siêu đất nhỏ xuống, cẩn thận rót thứ nước thuốc màu nâu sẫm, bốc khói nghi ngút ra bát sứ.
Duy nó run run bưng bát thuốc lên, thổi nhẹ rồi nhấp từng ngụm nhỏ. Vị đắng chát ngay lập tức tê rạt nơi đầu lưỡi, nhưng khi trôi xuống cổ họng lại hóa thành một luồng khí ấm áp, lan tỏa khắp lồng ngực đang thắt chặt của nó.
Đức Duy
Đức Duy
Tôi tên Duy.. Đức Duy..
Quang Anh
Quang Anh
À..
Quang Anh
Quang Anh
Cậu nghỉ ngơi thêm đi nhé, chút cậu khỏe và bình tĩnh hơn chúng ta nói chuyện sau cũng được
Đức Duy
Đức Duy
ừm.. Cảm ơn nhiều..
Duy đáp khẽ, khéo cái chăn mỏng lên đắp
Quang Anh xoay ra ngoài xem xét lụa, để Duy có không gian nghỉ ngơi riêng tư
Duy khi nghỉ ngơi ổn thì nó đứng dậy
Bước khẽ ra gian ngoài
Quang Anh
Quang Anh
Cậu tỉnh rồi à? Sắc mặt đỡ hơn nhiều rồi đấy. Tôi có nấu ít cháo củ mài trong bếp, cậu vào ăn cho nóng.
Duy nó đờ người, nghĩ đến những chuyện ở phủ, bỗng chốc nó không muốn về nhà nữa, nó bật thốt
Đức Duy
Đức Duy
Tôi không có chỗ nào để về..!
Quang Anh ngước lên, khó hiểu
Quang Anh
Quang Anh
Hả?
Duy hít một hơi thật sâu, gạt bỏ sự kiêu hãnh thường ngày, nó tiến lại gần Quang Anh, giọng nói tuy khàn đặc nhưng vô cùng kiên định
Đức Duy
Đức Duy
Tôi… tôi không có chỗ nào để đi nữa. Cậu có thể cho tôi ở lại đây được không?
Đức Duy
Đức Duy
Việc gì tôi cũng có thể học, gánh nước, nhóm lò hay phơi lụa, tôi đều làm được. Chỉ cần cho tôi một chỗ nương thân là được rồi.
Quang Anh ngẩn người
Cậu cúi xuống, lau hai bàn tay vẫn còn lem luých màu củ nâu vào chiếc tạp dề vải thô, rồi mỉm cười nhẹ nhàng
Quang Anh
Quang Anh
Nhà nhuộm của tôi lúc nào cũng thiếu người phụ giúp. Cậu không chê nơi này thô sơ, hôi mùi khói củi thì cứ ở lại. Trước mắt cứ ăn chút cháo cho lại sức, chuyện khác tính sau
Lời đồng ý đơn giản của Quang Anh như trút bỏ một gánh nặng ngàn cân trên vai Đức Duy.
Nó nhìn bờ vai vững chãi và nụ cười ấm áp của người thợ nhuộm xa lạ, thầm nghĩ, có lẽ những dải lụa màu và gian nhà đầy khói bếp này thực sự là nơi duy nhất có thể cho nó một chốn dung thân qua ngày đoạn tháng.
.
Síp 🤸
Síp 🤸
Hơi nhiều bộc bạch huhuuu
Síp 🤸
Síp 🤸
Mọi người chịu khó đọc hộ con nhaaa
Síp 🤸
Síp 🤸
Lần đầu viết chưa vững tay 🙆
Síp 🤸
Síp 🤸
Làm về thời xưa nên từ ngữ khó tránh khỏi có sai sót, mng góp ý cho con nghe 🥹

luahongdutdoan 3

Quang Anh vừa kéo Đức Duy lại gần một chiếc vạc đồng lớn đang nghi ngút khói, vừa ân cần giảng giải.
Quang Anh
Quang Anh
Nhìn kỹ nhé, mẻ lụa sồi này muốn lên màu chàm đằm thì lửa phải đượm nhưng tuyệt đối không được bốc ngọn cao.
Quang Anh
Quang Anh
Củi hòe này phải chọn thanh già, xếp so le nhau dưới đáy bếp để khí nó lưu thông. Cậu thử cầm thanh này xem, xếp thế này đã vừa mắt chưa?
Duy lóng ngóng đón lấy thanh củi gộc, cẩn thận đặt vào bếp rồi ngước lên hỏi
Đức Duy
Đức Duy
Này..,thế bao lâu thì mình phải đảo lụa một lần? Tôi thấy nước trong vạc réo to quá, liệu có sợ cháy vải không?
Quang Anh
Quang Anh
Tôi tên Quang Anh.
Đức Duy
Đức Duy
Tôi biết rồi mà...
Duy đáp nhỏ
Quang Anh
Quang Anh
Tôi tưởng cậu chưa nghe rõ tên tôi, cứ gọi trổng lổng thế
Quang Anh bật cười, cầm chiếc sào tre dài đưa vào tay Duy, rồi áp hai bàn tay to bản của mình lên tay cậu để uốn nắn từng động tác.
Duy nó khẽ giật mình, luống cuống nhưng không hất ra, mình học nghề người ta mà.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu cứ khéo lo! Lụa ngập trong nước sao cháy được. Nhưng nếu không đảo đều tay cho kỹ, lớp keo tơ đóng váng lại, chỗ chín chỗ sống thì mai mốt đem nhuộm nó loang lổ ra cái da báo ngay.
Quang Anh
Quang Anh
Nào, nương theo lực cánh tay tôi, đảo vòng tròn thế này này. Có mệt quá không?
Đức Duy cảm nhận được hơi ấm và sự săn sóc chu đáo từ người đàn ông bên cạnh, lòng trào dâng một niềm xúc động khó tả. Cậu cố ghì chặt sào tre, lắc đầu cười
Đức Duy
Đức Duy
Dạ không sao, được anh chỉ bảo tận tình thế này, có mệt mấy tôi cũng chịu được.
Duy nó khịt khịt mũi, ngước nhìn làn khói bay lên rồi nói tiếp
Đức Duy
Đức Duy
Mà mùi củ nâu này ngửi kỹ lại thấy thơm thơm anh nhỉ?
Quang Anh quệt mồ hôi rịn trên trán, mắt nheo lại đầy tự hào
Quang Anh
Quang Anh
Thơm chứ sao không! Bí quyết nhà tôi là phải chọn củ nâu già, cạo sạch vỏ rồi mài sống thật nhuyễn, lọc lấy nước cốt đặc đem hòa vào vạc đun cùng củi hòe thì mới dậy mùi tơ chín đấy.
Quang Anh
Quang Anh
Tiện đây, cậu đảo đều tay mẻ này nhé, tôi ra giếng múc thêm mấy gàu nước mát vào đây để lát nữa ta rửa mặt với tay chân
Duy nhìn theo bóng lưng vững chãi của Quang Anh đang bước nhanh ra sân, lớn tiếng đáp vọng theo
Đức Duy
Đức Duy
Dạ rồi, anh cứ tin tay giao mẻ lụa này cho tôi.
Đức Duy
Đức Duy
Anh ra giếng múc nước cứ thong thả thôi
Đức Duy
Đức Duy
Kẻo sương sớm còn lạnh chân, có việc gì nặng anh cứ để lát nữa tôi dọn dẹp cho.
Nó cười, thấy cứ như này cũng ổn, hơi vất vả chút nhưng yên bình
.
Síp 🤸
Síp 🤸
Yassssss, chap nay ngắn th nhé bà con, viết vội viết vội hihi
Síp 🤸
Síp 🤸
Tí rảnh con viết chap nữaaa

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play