Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Hyeonmar] Người Duy Nhất Trong Ống Kính

1

Ngày Martin chuyển đến thành phố mới, trời mưa
Một cơn mưa đầu mùa kéo dài từ sáng đến tận chiều, phủ lên những mái nhà xa lạ một màu xám nhạt. Những con đường đông người, những biển hiệu sáng đèn, những hàng cây chạy dài bên vỉa hè — tất cả đều mới đến mức khiến Martin có cảm giác mình đang đứng bên ngoài cuộc sống của người khác
Cậu kéo vali xuống khỏi xe
Mẹ đã không còn ở đây
Căn nhà cũ cũng không còn
Chỉ còn một chiếc máy ảnh cũ nằm trong túi đeo chéo
Nó là thứ duy nhất Martin mang theo từ thành phố trước
Chiếc máy ảnh đã cũ đến mức phần dây đeo sờn màu, góc máy có một vết xước nhỏ. Nó từng thuộc về bố cậu
Martin đưa tay chạm vào nó
Rồi lại buông xuống
Cậu chưa bao giờ chụp người
Chưa từng
Những gì nằm trong thẻ nhớ chỉ là bầu trời, những con đường, hàng cây, cửa sổ, những chiếc ghế trống và đôi khi là một tách cà phê đặt bên cửa sổ
Những thứ không biết rời đi
Những thứ không thể biến mất khỏi cuộc đời cậu
Martin nghĩ như vậy
Cho đến ngày đầu tiên đi học
Ngôi trường mới rộng hơn trường cũ
Martin ngồi ở bàn cuối gần cửa sổ
Cô giáo chủ nhiệm giới thiệu cậu trước cả lớp
“Đây là Martin. Từ hôm nay bạn ấy sẽ học cùng chúng ta. Các em giúp đỡ bạn nhé”
Một vài tiếng chào vang lên
Martin cúi đầu
Martin
Martin
Chào mọi người
Cậu nói rất nhỏ
Sau đó ngồi xuống
Không ai hỏi cậu tại sao chuyển trường
Không ai biết
Và Martin cũng không muốn ai biết
Giờ nghỉ trưa, cậu một mình ra sân sau

2

Giờ nghỉ trưa, cậu một mình ra sân sau
Nơi đó có một cây phượng già, dưới gốc cây đặt một chiếc ghế gỗ đã bạc màu
Martin lấy máy ảnh ra
Tách
Một bức ảnh của chiếc ghế trống
Tách
Một bức ảnh của những cánh hoa đỏ nằm trên nền xi măng ướt
Tách
Seonghyeon
Seonghyeon
Chụp gì đấy
Martin giật mình
Cậu quay lại
Một nam sinh đứng cách đó vài bước
Áo đồng phục hơi xộc xệch, mái tóc đen còn vương vài giọt nước mưa. Trên tay cậu ấy là một hộp sữa chưa uống hết
Seonghyeon
Martin chưa biết tên cậu ấy lúc đó
Martin
Martin
Không có gì
Martin lập tức cất máy ảnh
Seonghyeon nhìn động tác ấy, hơi nhướng mày
Seonghyeon
Seonghyeon
Anh có hỏi bí mật đâu
Seonghyeon
Seonghyeon
Hay máy ảnh chụp được thứ gì không nên chụp?
Martin im lặng
Seonghyeon bật cười
Seonghyeon
Seonghyeon
Đùa thôi
Cậu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh
Không ai nói gì
Hai người ngồi cách nhau một khoảng vừa đủ
Một người nhìn mưa
Một người nhìn những cánh hoa rơi
Một lúc sau, Seonghyeon lên tiếng
Seonghyeon
Seonghyeon
Martin đúng không?
Martin
Martin
vâng
Seonghyeon
Seonghyeon
Anh là Seonghyeon
Martin
Martin
Vâng
Martin khẽ cong môi
Lần đầu tiên kể từ khi đến thành phố này
Cậu cười
Và cậu không biết rằng
Khoảnh khắc ấy sau này sẽ trở thành bức ảnh duy nhất Martin không cần máy ảnh để nhớ
Seonghyeon rất nhanh trở thành người quen thuộc nhất trong cuộc sống mới của Martin
Không phải vì cậu nói quá nhiều
Mà vì Seonghyeon luôn xuất hiện đúng lúc
Một chiếc bánh mì đặt lên bàn khi Martin quên ăn sáng
Một cây bút chì được đẩy sang khi Martin làm rơi bút
Một câu hỏi rất tự nhiên
Seonghyeon
Seonghyeon
Hôm nay ổn không?
Martin thường trả lời
Martin
Martin
Ổn
Seonghyeon chưa bao giờ tin
Nhưng cũng chưa bao giờ ép cậu phải nói
Hai người cùng đi học
Cùng về nhà
Cùng ngồi trong thư viện
Đôi khi chẳng nói gì
Nhưng sự im lặng giữa họ không khó chịu
Nó giống một khoảng trời yên
Một buổi chiều, Seonghyeon phát hiện Martin có máy ảnh
Seonghyeon
Seonghyeon
Cho anh xem được không?
Martin
Martin
Không
Seonghyeon
Seonghyeon
Anh chỉ nhìn thôi
Martin
Martin
Không
Seonghyeon
Seonghyeon
Anh thề
Martin
Martin
Khôgn
Seonghyeon chống cằm
Seonghyeon
Seonghyeon
Em cảnh giác với anh vậy à?
Martin
Martin
Không
Seonghyeon
Seonghyeon
Vậy sao không cho anh xem?
Martin
Martin
Martin ngập ngừng
Martin
Martin
Em không thích người khác xem
Seonghyeon gật đầu
Seonghyeon
Seonghyeon
Không hỏi nữa
Martin bất ngờ
Martin
Martin
Anh không tò mò à?
Seonghyeon
Seonghyeon
Martin
Martin
Vậy sao không hỏi
Seonghyeon
Seonghyeon
Vì em không muốn cho xem
Đó là lần đầu Martin nhận ra
Seonghyeon tôn trọng những điều cậu chưa sẵn sàng kể
Và đôi khi, sự dịu dàng không nằm ở việc hỏi thật nhiều
Mà là biết lúc nào nên im lặng

3

Một tháng sau
Seonghyeon kéo Martin lên sân thượng trường
Seonghyeon
Seonghyeon
Nhìn kìa
Mặt trời đang lặn
Ánh sáng cuối ngày trải dài trên những tòa nhà
Martin lấy máy ảnh
Tách
Seonghyeon quay lại
Seonghyeon
Seonghyeon
Em chụp à
Martin
Martin
Seonghyeon
Seonghyeon
Chụp anh?
Martin
Martin
Chụp hoàng hôn
Seonghyeon
Seonghyeon
Anh đứng ngay trước hoàng hôn mà
Martin
Martin
Anh tránh ra được không?
Seonghyeon bật cười
Martin định bỏ máy xuống
Nhưng rồi
Tách
Cậu đã chụp
Seonghyeon đứng giữa ánh chiều
Một tay đút túi
Mái tóc bị gió thổi rối
Nụ cười rất nhẹ
Martin nhìn bức ảnh
Rất lâu
Seonghyeon nghiêng đầu
Seonghyeon
Seonghyeon
Đẹp không?
Martin
Martin
Seonghyeon
Seonghyeon
Hoàng hôn đẹp?
Martin khẽ đáp
Martin
Martin
Anh
Seonghyeon sững lại
Martin cũng sững
Cậu lập tức quay đi
Martin
Martin
Ý em là
Seonghyeon
Seonghyeon
Anh biết
Seonghyeon
Seonghyeon
Anh biết em định nói gì
Chiếc máy ảnh trong tay Martin trở nên nóng ran
Từ hôm đó
Martin bắt đầu chụp người
Nhưng chỉ một người
Mùa hè đến
Martin có rất nhiều ảnh của Seonghyeon
Seonghyeon ăn kem Seonghyeon ngủ gật trong thư viện Seonghyeon chạy dưới mưa Seonghyeon cười với bạn bè Seonghyeon quay đầu nhìn cậu Seonghyeon đứng dưới cây phượng Seonghyeon ngồi trên xe buýt Seonghyeon ngủ quên trên vai Martin
Một khoảnh khắc rất nhỏ
Nhưng Martin đều giữ lại
Một ngày nọ, Seonghyeon vô tình nhìn thấy số lượng ảnh
Seonghyeon
Seonghyeon
Em chụp anh bao nhiêu tấm rồi?
Martin lập tức tắt máy
Martin
Martin
Không biết
Seonghyeon
Seonghyeon
Cho anh xem
Martin
Martin
Không
Seonghyeon
Seonghyeon
Martin
Martin
Martin
Khôgn
Seonghyeon
Seonghyeon
Em chụp anh nhiều vậy mà còn giấu?
Martin cúi đầu
Martin
Martin
Vì anh đẹp
Seonghyeon im lặng
Lần này đến lượt cậu đỏ mặt
Seonghyeon
Seonghyeon
Em nói thẳng quá đấy
Martin bật cười
Martin
Martin
Anh hỏi mà
Họ bắt đầu có một danh sách những việc phải làm trong mùa hè
Đi xe buýt đến cuối tuyến Ăn kem ở cửa hàng cũ Đạp xe quanh hồ Xem pháo hoa Đến hiệu sách Chụp ảnh hoàng hôn Viết điều ước lên giấy
Seonghyeon
Seonghyeon
Seonghyeon
Seonghyeon
Còn gì nữa?
Seonghyeon hỏi
Martin
Martin
Không biết
Seonghyeon
Seonghyeon
Vậy để sau nghĩ
Ngày cuối hè, hai người ngồi bên hồ
Seonghyeon hỏi
Seonghyeon
Seonghyeon
Nếu được quay lại một ngày trong quá khứ, em muốn quay lại ngày nào?
Martin nhìn mặt nước
Martin
Martin
Trước khi mọi thứ xảy ra
Seonghyeon không hỏi “mọi thứ” là gì
Chỉ nói
Seonghyeon
Seonghyeon
Còn anh thì muốn quay lại hôm gặp em
Martin quay sang
Martin
Martin
Tại sao?
Seonghyeon
Seonghyeon
Để biết sớm hơn
Martin
Martin
Biết gì?
Seonghyeon nhìn cậu
Seonghyeon
Seonghyeon
Rằng anh sẽ quý em đến vậy
Martin không nói gì
Nhưng tối hôm đó, trong máy ảnh xuất hiện thêm một tấm hình
Hai bàn tay đặt cạnh nhau trên thành ghế
Không chạm
Nhưng rất gần

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play