Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[WrenLong] Hồ Sơ Cõi Âm

Chương 1: Vụ Án Không Có Hung Thủ + Giới Thiệu Nhân Vật

00:17
Tiếng còi xe cảnh sát xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Ánh đèn đỏ xanh liên tục chớp nháy trước một căn biệt thự cũ nằm sâu trong con hẻm cuối đường. Căn nhà đã bị bỏ hoang gần mười lăm năm, tường phủ đầy rêu xanh, những ô cửa kính vỡ vụn, dây leo bám kín khắp các bức tường.
Thế nhưng chỉ vài giờ trước...
Nơi đây vừa xảy ra một vụ án mạng.
Xung quanh hiện trường, hàng chục người dân đứng chen kín phía sau dải băng phong tỏa. Ai nấy đều thì thầm với vẻ mặt hoang mang.
nvp
nvp
Căn nhà đó có ma mà...
nvp
nvp
Tôi đã nói rồi, không ai được bước vào đó.
nvp
nvp
Người chết là thanh niên mới chuyển đến xóm mình.
nvp
nvp
Tội nghiệp quá...
Một người phụ nữ trung niên run giọng nói:
nvp
nvp
Hơn mười năm nay, cứ ai bước vào biệt thự ấy sau nửa đêm đều gặp chuyện...
Một cụ ông đứng cạnh khẽ lắc đầu.
nvp
nvp
Đừng nói nữa.
nvp
nvp
Cảnh sát đang điều tra.
...
Một chiếc xe màu đen dừng lại trước cổng.
Cửa xe mở ra.
Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, khoác áo vest đen bước xuống.
Gương mặt điềm tĩnh.
Ánh mắt sắc lạnh.
Đó là...
Wren Evans.
Đội trưởng Đội Điều tra Đặc biệt.
Anh đeo găng tay, bước thẳng đến hiện trường.
Bùi Anh Tú nhanh chóng tiến lại.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Đội trưởng, anh đến rồi.
Wren khẽ gật đầu.
Lê Phan
Lê Phan
Tình hình thế nào?
Anh Tú mở tập hồ sơ trên tay.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Nạn nhân là nam, khoảng hai mươi sáu tuổi.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Tên là Nguyễn Văn Khải.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Được phát hiện lúc mười một giờ năm mươi sáu phút tối.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Người báo án là một nhóm thanh niên đi ngang qua, họ nhìn thấy cửa biệt thự mở nên tò mò vào xem.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Họ phát hiện nạn nhân nằm bất động ở tầng hai.
Wren vừa nghe vừa quan sát xung quanh.
Hiện trường được bảo vệ rất cẩn thận.
Không có dấu hiệu bị xáo trộn.
Anh hỏi tiếp:
Lê Phan
Lê Phan
Có nhân chứng nào nhìn thấy hung thủ không?
Anh Tú lắc đầu.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Không.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Camera đầu hẻm chỉ ghi lại hình ảnh nạn nhân tự đi vào biệt thự lúc mười giờ mười hai phút.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Không có bất kỳ ai đi theo.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Cho đến lúc cảnh sát đến, cũng không có ai rời khỏi nơi này.
Wren khẽ nhíu mày.
Lê Phan
Lê Phan
Camera trong nhà?
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Hỏng từ nhiều năm trước.
Lê Phan
Lê Phan
Cửa chính?
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Khóa đã rỉ sét nhưng tối nay lại mở.
Lê Phan
Lê Phan
Cửa sổ?
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Tất cả đều khóa từ bên trong.
Wren im lặng vài giây.
Một căn phòng khóa kín...
Không nhân chứng.
Không hung thủ.
Không dấu vết đột nhập.
Đó là kiểu vụ án mà anh ghét nhất.
...
Bước lên tầng hai.
Không khí trở nên lạnh bất thường.
Đăng Dương và Hồng Hải đang tiến hành khám nghiệm sơ bộ.
Thấy Wren, Đăng Dương đứng dậy.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đội trưởng.
Wren nhìn thi thể.
Nạn nhân nằm ngửa giữa căn phòng.
Hai mắt mở to.
Đồng tử giãn mạnh.
Gương mặt méo mó vì sợ hãi.
Trên cơ thể không hề có một vết thương nào.
Không máu.
Không vết siết cổ.
Không dấu đánh nhau.
Như thể người này...
Chỉ đơn giản là chết vì quá sợ.
Wren ngồi xuống.
Anh cẩn thận quan sát từng chi tiết trên cơ thể nạn nhân.
Đột nhiên...
Ánh mắt anh dừng lại ở cổ.
Một dấu bàn tay màu đen hiện rõ trên làn da.
Không giống bầm tím.
Cũng không giống vết bỏng.
Nó đen như bị mực thấm vào da.
Wren quay sang Đăng Dương.
Lê Phan
Lê Phan
Đã lấy mẫu chưa?
Đăng Dương khẽ gật đầu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Rồi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng có chuyện rất lạ.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi đã thử lau.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thử dùng hóa chất.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thậm chí dùng tia cực tím.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng dấu tay này không hề biến mất.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Giống như nó nằm bên dưới lớp da.
Cả căn phòng rơi vào im lặng.
Wren đứng dậy.
Anh nhìn quanh.
Đồ đạc phủ đầy bụi.
Không có dấu chân mới ngoài của nạn nhân và đội điều tra.
Chiếc đồng hồ treo tường đã ngừng chạy từ rất lâu.
Nhưng...
Kim đồng hồ lại dừng đúng ở...
11 giờ 11 phút.
Đúng lúc ấy.
Một tiếng "cộc..."
Vang lên từ cuối hành lang.
Mọi người lập tức quay đầu.
Anh Tú rút súng.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Hình như có người.
Wren ra hiệu giữ bình tĩnh.
Lê Phan
Lê Phan
Cả đội chia làm hai hướng.
Lê Phan
Lê Phan
Kiểm tra toàn bộ tầng hai.
Lê Phan
Lê Phan
Không bỏ sót bất kỳ căn phòng nào.
Ánh đèn pin chậm rãi quét qua hành lang tối om.
Tiếng bước chân vang vọng giữa căn biệt thự tĩnh lặng.
Ở cuối hành lang...
Một cánh cửa vốn đã mục nát...
Đang từ từ...
Mở ra.
Hết Chương 1...
Giới Thiệu Nhân Vật.
Lê Phan
Lê Phan
Wren Evans Đội trưởng Đội Điều tra Đặc biệt Một cảnh sát trẻ tuổi nổi tiếng với khả năng suy luận sắc bén và sự bình tĩnh trong mọi tình huống. Anh luôn tin rằng mọi vụ án đều có thể được giải quyết bằng chứng cứ và logic, cho đến khi hàng loạt hiện tượng siêu nhiên xuất hiện trước mắt.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú Đội phó Đội Điều tra Đặc biệt Cộng sự thân cận và đáng tin cậy nhất của Wren Evans. Nhanh nhẹn, quyết đoán và luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất để hỗ trợ đồng đội. Dù không tin vào ma quỷ, anh luôn sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách vì nhiệm vụ.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương Bác sĩ pháp y Người chịu trách nhiệm khám nghiệm tử thi và phân tích nguyên nhân cái chết. Cẩn thận, tỉ mỉ và cực kỳ nghiêm túc trong công việc. Những kết luận của anh thường là chìa khóa giúp đội điều tra lần theo manh mối quan trọng.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải Bác sĩ pháp y Đồng nghiệp của Đăng Dương, chuyên hỗ trợ giám định và phân tích các dấu vết bất thường trên thi thể. Luôn giữ thái độ bình tĩnh, kể cả khi phải đối mặt với những vụ án kỳ lạ vượt ngoài hiểu biết thông thường.

Chương 2: Cánh Cửa Cuối Hành Lang

Phần 1.
Cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng "két..." khô khốc, chậm rãi mở ra ngay trước mắt mọi người.
Cả hành lang chìm trong im lặng.
Không một cơn gió.
Không một bóng người.
Thế nhưng cánh cửa vẫn tự mở.
Bùi Anh Tú lập tức rút súng, ánh mắt cảnh giác hướng về phía căn phòng tối om.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Đội trưởng... vừa rồi không có ai chạm vào cánh cửa cả.
Wren Evans không đáp ngay.
Anh đưa mắt nhìn kỹ phần bản lề đã gỉ sét, rồi quan sát nền gạch trước cửa.
Không có dấu chân.
Không có dấu vết bị cạy phá.
Càng không có dấu hiệu cho thấy có người vừa đi vào.
Anh khẽ giơ tay ra hiệu.
Lê Phan
Lê Phan
Tất cả giữ nguyên vị trí.
Lê Phan
Lê Phan
Không ai được tự ý tiến vào.
Lê Phan
Lê Phan
Đăng Dương, Hồng Hải, hai cậu chụp lại toàn bộ hiện trường trước. Tôi muốn lưu lại từng chi tiết.
Lê Phan
Lê Phan
Còn Anh Tú...
Lê Phan
Lê Phan
Kiểm tra xung quanh xem có dây cước, nam châm hay bất kỳ cơ quan nào có thể khiến cánh cửa tự mở hay không.
All mọi người
All mọi người
Rõ.
Mọi người lập tức tản ra làm việc.
Tiếng máy ảnh liên tục vang lên trong hành lang tĩnh mịch.
Wren Evans chậm rãi cúi xuống
Anh đeo găng tay, đưa tay sờ nhẹ lên cánh cửa.
Lớp bụi dày bám kín bề mặt.
Thế nhưng...
Ngay vị trí tay nắm cửa lại sạch hơn những chỗ khác rất nhiều.
Anh nhíu mày.
Lê Phan
Lê Phan
Đăng Dương.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Có.
Lê Phan
Lê Phan
Cậu nhìn xem.
Đăng Dương tiến đến, quan sát một lúc rồi nói:
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nếu lớp bụi này tích tụ suốt nhiều năm thì đáng lẽ tay nắm cửa cũng phải phủ kín bụi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng chỗ này giống như mới có người cầm vào cách đây không lâu.
Wren gật đầu.
Lê Phan
Lê Phan
Đúng ý tôi.
Anh quay sang Anh Tú.
Lê Phan
Lê Phan
Lấy mẫu dấu vân tay.
Anh Tú lắc đầu.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Đã thử lúc nãy.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Không có.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Toàn bộ tay nắm cửa sạch bất thường.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Sạch đến mức giống như vừa được lau.
Câu nói ấy khiến tất cả nhìn nhau.
Một căn biệt thự bỏ hoang hơn mười lăm năm...
Ai lại lau tay nắm cửa?
...
Khoảng mười phút sau.
Mọi công tác ghi nhận hiện trường đã hoàn tất.
Wren bước đến trước cánh cửa đang mở.
Anh hít một hơi thật sâu.
Lê Phan
Lê Phan
Chuẩn bị đèn pin.
Lê Phan
Lê Phan
Đôi hình hai người một.
Lê Phan
Lê Phan
Không ai được tách đoàn.
Lê Phan
Lê Phan
Nếu phát hiện điều gì bất thường phải báo ngay.
Mọi người đồng thanh.
All mọi người
All mọi người
Rõ!
Wren là người đầu tiên bước vào căn phòng.
Ánh sáng từ đèn pin chậm rãi quét qua từng góc.
Căn phòng không lớn.
Có lẽ trước đây từng là phòng đọc sách.
Một giá sách bằng gỗ đã mục nát đổ nghiêng sang một bên.
Những quyển sách cũ nằm ngổn ngang dưới nền, nhiều cuốn đã bị mối mọt ăn gần hết.
Ở giữa phòng là một chiếc bàn tròn phủ kín bụi.
Trên tường treo một bức tranh sơn dầu cỡ lớn.
Điều kỳ lạ là...
Trong khi mọi thứ đều phủ đầy bụi thì bức tranh ấy lại gần như sạch sẽ.
Wren tiến đến gần.
Ánh đèn pin chiếu lên bức tranh.
Đó là chân dung của một gia đình bốn người.
Người cha.
Người mẹ.
Một cậu con trai.
Và một bé gái khoảng sáu tuổi.
Tất cả đều đang mỉm cười.
Nhưng...
Phần khuôn mặt của bé gái đã bị ai đó dùng vật sắc nhọn cào nát.
Những vết xước chằng chịt gần như xé rách cả bức tranh.
Bùi Anh Tú khẽ rùng mình.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Người bình thường chẳng ai lại phá đúng một khuôn mặt như thế.
Wren không trả lời.
Anh lấy điện thoại chụp lại bức tranh từ nhiều góc khác nhau.
Lê Phan
Lê Phan
Phong Hào sẽ cần những tấm ảnh này để phục dựng.
Đúng lúc ấy...
Một tiếng "cộc..."
Vang lên từ phía trên trần nhà.
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Có người?
Hồng Hải vô thức siết chặt cây đèn pin.
Tiếng động lại vang lên.
Cộc... cộc... cộc...
Lần này rõ hơn.
Giống như...
Có ai đó đang đi lại trên tầng ba.
Trong khi theo hồ sơ của căn biệt thự...
Tầng ba đã bị sập từ nhiều năm trước.
Wren Evans nhìn về phía cầu thang dẫn lên trên, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
Lê Phan
Lê Phan
Nếu thật sự có người ở trên đó...
Lê Phan
Lê Phan
...thì hôm nay chúng ta nhất định phải gặp được kẻ đó.
Phần 2.
Tiếng "cộc... cộc... cộc..." vẫn đều đặn vọng xuống từ phía tầng ba.
Không nhanh.
Không chậm.
Từng nhịp như có ai đó đang cố ý bước thật mạnh lên sàn gỗ cũ kỹ.
Bùi Anh Tú nuốt khan.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Đội trưởng... theo bản vẽ của căn biệt thự thì tầng ba đã bị niêm phong sau vụ hỏa hoạn mười lăm năm trước. Phòng quản lý đô thị cũng xác nhận toàn bộ cầu thang phía trên đã hư hỏng nặng, không còn đủ khả năng chịu lực.
Wren Evans vẫn nhìn chằm chằm lên khoảng tối phía trên.
Lê Phan
Lê Phan
Vậy thì càng phải kiểm tra.
Lê Phan
Lê Phan
Nếu có người đang lẩn trốn ở đây, chúng ta không thể bỏ qua.
Anh quay sang mọi người.
Lê Phan
Lê Phan
Anh Tú, cậu cùng Hồng Sơn ở lại tầng hai, bảo vệ hiện trường và tuyệt đối không để bất kỳ ai ngoài đội điều tra bước vào.
Lê Phan
Lê Phan
Đăng Dương, Hồng Hải tiếp tục khám nghiệm thi thể. Kiểm tra kỹ phần dấu tay màu đen trên cổ nạn nhân, xem có phát hiện thêm điều gì không.
Lê Phan
Lê Phan
Còn tôi sẽ lên tầng ba.
Anh Tú lập tức phản đối.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Không được đâu, đội trưởng.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Nếu cầu thang thật sự xuống cấp thì rất nguy hiểm. Hơn nữa chúng ta còn chưa biết tiếng động kia là gì.
Wren bình tĩnh đáp.
Lê Phan
Lê Phan
Chính vì chưa biết nên mới phải kiểm tra.
Lê Phan
Lê Phan
Nếu cảm thấy không an toàn, các cậu có thể chờ ở dưới.
Lê Phan
Lê Phan
Tôi lên một mình.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Đội trưởng!
Lê Phan
Lê Phan
Đây là mệnh lệnh.
Không ai nói thêm lời nào.
Mọi người đều hiểu tính cách của Wren Evans.
Một khi anh đã quyết định thì rất khó thay đổi.
...
Chiếc đèn pin trong tay khẽ rung theo từng bước chân.
Wren chậm rãi tiến về phía cầu thang.
Lớp bụi dày phủ kín từng bậc gỗ.
Mỗi lần đặt chân xuống đều phát ra tiếng kẽo kẹt khiến ai nấy đều căng thẳng.
Đi được vài bậc, Wren bất ngờ dừng lại.
Anh cúi xuống, dùng đèn pin soi sát mặt cầu thang.
Lê Phan
Lê Phan
Anh Tú.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Dạ?
Lê Phan
Lê Phan
Cậu nhìn dấu này.
Anh Tú bước đến.
Giữa lớp bụi dày hiện lên một hàng dấu chân.
Nhưng...
Chỉ có dấu chân đi lên.
Không hề có dấu chân đi xuống.
Anh Tú khẽ chau mày.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Nếu là người thật thì họ phải để lại cả dấu chân lên lẫn xuống.
Wren khẽ gật đầu.
Lê Phan
Lê Phan
Đúng.
Lê Phan
Lê Phan
Hoặc người đó vẫn còn ở trên.
Câu nói khiến bầu không khí càng trở nên nặng nề.
...
Trong lúc Wren tiếp tục kiểm tra, ở tầng hai, Đăng Dương và Hồng Hải vẫn đang tập trung khám nghiệm thi thể.
Đăng Dương cẩn thận dùng kính lúp quan sát dấu tay màu đen.
Một lúc sau, anh khẽ nhíu mày.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hồng Hải.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu lại đây xem.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Sao vậy?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu có thấy điều này lạ không?
Hồng Hải cúi xuống.
Đăng Dương chỉ vào phần cổ nạn nhân.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhìn bằng mắt thường thì đây giống dấu bàn tay.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng khi phóng đại lên...
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nó không hề có đường vân tay.
Hồng Hải sửng sốt.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Ý cậu là...
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đúng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nếu là bàn tay người, dù lớn hay nhỏ đều phải có đường vân.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng dấu này hoàn toàn trơn nhẵn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Giống như...
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
...nó chưa từng thuộc về một con người.
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói thêm.
Là bác sĩ pháp y, họ luôn tin vào khoa học.
Thế nhưng từ khi bước vào căn biệt thự này, mọi thứ đều đang vượt khỏi những gì họ từng học.
...
Cùng lúc đó.
Bên ngoài biệt thự
Hai cảnh sát trẻ đang ghi lời khai của người dân.
Một cụ bà khoảng bảy mươi tuổi chống gậy chậm rãi bước tới.
Bà nhìn căn biệt thự bằng ánh mắt đầy sợ hãi.
Một cảnh sát nhẹ giọng hỏi:
Cảnh Sát Minh
Cảnh Sát Minh
Bà sống ở đây lâu chưa?
nvp
nvp
Hơn bốn mươi năm rồi.
Cảnh Sát Minh
Cảnh Sát Minh
Vậy bà có biết chủ nhân căn biệt thự này không?
Cụ bà khẽ thở dài.
nvp
nvp
Biết chứ...
nvp
nvp
Hồi trước nơi này từng là căn nhà đẹp nhất khu phố.
nvp
nvp
Gia đình họ sống rất hạnh phúc.
nvp
nvp
Cho đến một đêm...
Bà bỗng im lặng.
Người cảnh sát kiên nhẫn chờ đợi.
Cảnh Sát Minh
Cảnh Sát Minh
Bà cứ bình tĩnh. Bất cứ điều gì bà nhớ được đều có thể giúp chúng tôi.
Cụ bà nắm chặt cây gậy.
nvp
nvp
Đêm đó...
nvp
nvp
Tôi nghe tiếng la hét.
nvp
nvp
Tiếng kính vỡ.
nvp
nvp
Tiếng trẻ con khóc.
nvp
nvp
Rồi tất cả bỗng im bật.
nvp
nvp
Sáng hôm sau...
nvp
nvp
Cả gia đình bốn người đều chết.
nvp
nvp
Không ai biết hung thủ là ai.
nvp
nvp
Vụ án ấy đến giờ vẫn chưa tìm ra lời giải.
Một cảnh sát ghi chép cẩn thận rồi hỏi tiếp:
Cảnh Sát
Cảnh Sát
Sau đó căn biệt thự bị bỏ hoang luôn sao?
Cụ bà khẽ gật đầu.
nvp
nvp
Từ ngày ấy...
nvp
nvp
Ban đêm người ta thường nghe thấy tiếng bước chân.
nvp
nvp
Có lúc là tiếng đàn piano.
nvp
nvp
Có lúc lại là tiếng một bé gái cười.
nvp
nvp
Ban đầu nhiều người không tin.
nvp
nvp
Nhưng rồi...
nvp
nvp
Ai bước vào căn nhà sau nửa đêm...
nvp
nvp
...đều gặp chuyện.
Người cảnh sát nhìn cụ bà.
Cảnh Sát Minh
Cảnh Sát Minh
Đã từng có ai sống sót sau khi vào đó không?
Cụ bà chậm rãi gật đầu.
nvp
nvp
Có.
nvp
nvp
Chỉ có một người.
Cảnh Sát
Cảnh Sát
Ai vậy?
Cụ bà nhìn thẳng vào căn biệt thự, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ còn là tiếng thì thầm.
nvp
nvp
Một thầy trừ tà...
nvp
nvp
Người ta gọi cậu ấy là...
nvp
nvp
KIMLONG.
Ngay lúc cái tên ấy được nhắc đến...
Ở bên trong biệt thự...
Tiếng bước chân trên tầng ba...
Đột ngột dừng lại.
Phần 3.
Không gian trong căn biệt thự bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Tiếng bước chân vừa nãy...
Biến mất hoàn toàn.
Wren Evans vẫn đứng giữa cầu thang, ánh mắt không rời khỏi khoảng tối phía trước.
Anh khẽ giơ tay ra hiệu.
Lê Phan
Lê Phan
Tắt bộ đàm.
Mọi người nhìn nhau khó hiểu.
Bùi Anh Tú hỏi nhỏ:
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Đội trưởng, có chuyện gì vậy?
Wren đáp bằng giọng rất khẽ.
Lê Phan
Lê Phan
Nếu thật sự có người đang trốn ở đây...
Lê Phan
Lê Phan
...bộ đàm sẽ khiến họ biết vị trí của chúng ta.
Mọi người lập tức làm theo.
Âm thanh điện tử biến mất.
Cả căn biệt thự chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Chỉ còn tiếng hít thở của từng người.
...
Wren bước tiếp.
Mỗi bậc cầu thang đều phát ra tiếng "kẽo... kẹt..." như có thể gãy bất cứ lúc nào.
Khi còn cách tầng ba khoảng ba bậc...
Anh bỗng dừng lại.
Ánh đèn pin chiếu thẳng lên nền gỗ phía trên.
Một vệt nước kéo dài từ cuối hành lang đến sát miệng cầu thang.
Bùi Anh Tú cau mày.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Nước?
Wren lắc đầu.
Lê Phan
Lê Phan
Không.
Anh cúi xuống, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ.
Chất lỏng sền sệt.
Có mùi tanh rất nhạt.
Anh đưa lên gần mũi.
Đăng Dương từ phía sau bước tới.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đừng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi sẽ lấy mẫu.
Anh cẩn thận dùng tăm bông thu mẫu chất lỏng rồi cho vào túi niêm phong.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi chưa thể kết luận.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng cảm giác...
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
...không giống nước.
...
Cả đội tiếp tục tiến lên.
Cuối cùng cũng đặt chân lên tầng ba.
Khung cảnh trước mắt khiến tất cả đều bất ngờ.
Theo hồ sơ xây dựng, tầng ba đã sập từ nhiều năm trước.
Nhưng...
Nó vẫn còn nguyên vẹn.
Không những vậy...
Nơi này sạch sẽ hơn hẳn hai tầng dưới.
Lớp bụi gần như không có.
Những chiếc đèn treo tường tuy đã cũ nhưng vẫn còn nguyên.
Bùi Anh Tú nhìn quanh rồi khẽ nói:
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Không đúng...
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Nếu bỏ hoang mười lăm năm thì nơi này không thể sạch như vậy.
Wren khẽ gật đầu.
Lê Phan
Lê Phan
Đúng.
Lê Phan
Lê Phan
Chứng tỏ...
Lê Phan
Lê Phan
Có người thường xuyên lên đây.
Đúng lúc ấy...
Một cơn gió lạnh bất ngờ thổi dọc hành lang.
Vù...
Toàn bộ đèn pin trong tay mọi người chớp tắt liên tục
Ánh sáng lúc sáng.
Lúc tối.
Không ai nói một lời.
Chỉ chăm chú quan sát từng góc khuất.
Bất chợt...
Hồng Hải khựng lại.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Đội trưởng...
Lê Phan
Lê Phan
Có chuyện gì?
Hồng Hải chậm rãi giơ tay chỉ về cuối hành lang.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Vừa rồi...
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Tôi thấy có một đứa trẻ.
Mọi người lập tức quay đầu.
Cuối hành lang hoàn toàn trống rỗng.
Không có ai.
Bùi Anh Tú hạ thấp giọng.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Cậu có nhìn nhầm không?
Hồng Hải lắc đầu rất nhanh.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Không.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Tôi nhìn rất rõ.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Một bé gái.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Mặc váy trắng.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Tóc rất dài.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Con bé đứng ngay đó.
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Nhưng...
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
Chỉ chớp mắt một cái...
Đặng Hồng Hải
Đặng Hồng Hải
...đã biến mất.
Không khí trở nên nặng nề.
Wren vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Lê Phan
Lê Phan
Từ khi bước vào căn biệt thự, tâm lý của mọi người đều đang chịu áp lực rất lớn.
Lê Phan
Lê Phan
Có thể chỉ là ảo giác.
Lê Phan
Lê Phan
Đừng để cảm xúc ảnh hưởng đến quá trình điều tra.
Mặc dù nói vậy...
Chính bản thân anh cũng cảm nhận được điều gì đó rất kỳ lạ.
Một cảm giác...
Như có ai đang đứng phía sau lưng.
Đang lặng lẽ quan sát từng hành động của cả đội.
...
Đi thêm vài mét.
Wren dừng trước một cánh cửa gỗ màu đỏ đã bạc màu theo thời gian.
Khác với những căn phòng khác.
Trên cánh cửa này dán đầy những lá bùa màu vàng.
Nhiều lá đã cũ nát.
Một số lá còn in những ký tự màu đỏ sẫm mà không ai trong đội có thể đọc được.
Bùi Anh Tú khẽ nhíu mày.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Đội trưởng...
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Những lá bùa này chắc chắn không phải do chủ căn nhà dán.
Wren đưa mắt quan sát.
Lê Phan
Lê Phan
Đúng.
Lê Phan
Lê Phan
Giấy vẫn còn khá mới.
Lê Phan
Lê Phan
Không thể đã tồn tại mười lăm năm.
Đăng Dương nói thêm:
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Keo dán cũng chưa bong.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Có lẽ chỉ mới được dán trong vài tháng gần đây.
Cả đội nhìn nhau.
Nếu vậy...
Đã có người đến đây trước họ.
Hơn nữa...
Người đó còn biết sử dụng bùa chú.
Đúng lúc Wren định đưa tay gỡ một lá bùa xuống...
Một giọng nói trầm thấp bất ngờ vang lên từ phía sau.
nvp
nvp
???: Nếu anh còn muốn sống...
nvp
nvp
???: ...thì đừng chạm vào lá bùa đó.
Cả đội đồng loạt quay phắt lại.
Dưới ánh đèn mờ của hành lang...
Một người đàn ông mặc áo dài màu đen đang lặng lẽ đứng ở cuối dãy.
Trên tay anh là một chiếc hộp gỗ cũ và một thanh kiếm gỗ đào.
Ánh mắt bình tĩnh.
Sâu thẳm.
Không hề tỏ ra bất ngờ khi nhìn thấy cảnh sát.
Wren Evans khẽ nheo mắt.
Lê Phan
Lê Phan
Anh là ai?
Người đàn ông bước thêm một bước.
Giọng nói vẫn bình thản.
Kim Long
Kim Long
Tôi là KIMLONG.
Kim Long
Kim Long
Và nếu các anh đến muộn thêm mười phút nữa...
Kim Long
Kim Long
...thì người nằm dưới tầng một sẽ không chỉ có một thi thể.
Hết chương 2.

Chương 3: Người Nhìn Thấy Cõi Âm

Bầu không khí trên tầng ba như đông cứng lại.
Tất cả ánh mắt đều dồn về người đàn ông vừa xuất hiện ở cuối hành lang.
Anh mặc một bộ áo dài màu đen, trên tay cầm chiếc hộp gỗ cũ cùng thanh kiếm gỗ đào đã sẫm màu theo năm tháng. Gương mặt bình thản đến lạ, như thể những chuyện xảy ra trong căn biệt thự này vốn chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Wren Evans vẫn giữ nguyên sự cảnh giác.
Anh đưa tay ra hiệu cho mọi người hạ thấp súng, nhưng chưa ai được phép mất đề phòng.
Lê Phan
Lê Phan
Anh là KIMLONG?
Người đàn ông khẽ gật đầu.
Kim Long
Kim Long
Là tôi.
Wren nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Lê Phan
Lê Phan
Tôi là Wren Evans, Đội trưởng Đội Điều tra Đặc biệt.
Lê Phan
Lê Phan
Hiện trường này đã bị cảnh sát phong tỏa. Tôi muốn biết vì sao anh lại có mặt ở đây.
KIMLONG không trả lời ngay.
Anh chậm rãi nhìn sang cánh cửa dán đầy bùa chú rồi khẽ thở dài.
Kim Long
Kim Long
Nếu tôi không đến...
Kim Long
Kim Long
Thì lá bùa vừa rồi đã bị anh gỡ xuống.
Kim Long
Kim Long
Cánh cửa ấy cũng sẽ được mở ra.
Kim Long
Kim Long
Và mọi chuyện sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát.
Bùi Anh Tú cau mày.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Ý anh là gì?
KIMLONG bước đến gần cánh cửa.
Anh đưa tay vuốt nhẹ lên một lá bùa đã ngả vàng.
Kim Long
Kim Long
Lá bùa này không phải để nhốt người.
Kim Long
Kim Long
Mà là để phong ấn.
Cả đội nhìn nhau đầy khó hiểu.
Wren vẫn giữ giọng bình tĩnh.
Lê Phan
Lê Phan
Anh nói có căn cứ không?
KIMLONG quay đầu nhìn anh.
Kim Long
Kim Long
Tôi không yêu cầu anh tin.
Kim Long
Kim Long
Nhưng nếu muốn phá vụ án này...
Kim Long
Kim Long
Đừng chỉ nhìn bằng mắt.
Kim Long
Kim Long
Hãy nhìn cả những thứ không thể nhìn thấy.
Câu nói ấy khiến hành lang chìm vào im lặng.
...
Đúng lúc đó, bộ đàm của Bùi Anh Tú vang lên.
Cảnh Sát
Cảnh Sát
📲 Đội phó, nghe rõ trả lời.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
📲 Là tôi.
Đầu dây bên kia là giọng của một cảnh sát đang đứng ngoài biệt thự.
Cảnh Sát
Cảnh Sát
📲 Chúng tôi vừa tìm được hồ sơ cũ của căn nhà.
Cảnh Sát
Cảnh Sát
📲 Nạn nhân năm đó không phải ba người...
Cảnh Sát
Cảnh Sát
📲 Mà là bốn người.
Cảnh Sát
Cảnh Sát
📲 Có một bé gái sáu tuổi mất tích.
Cảnh Sát
Cảnh Sát
📲 Từ đó đến nay vẫn chưa tìm thấy thi thể.
Wren khẽ siết chặt bộ đàm.
Lê Phan
Lê Phan
📲 Cậu nói lại lần nữa.
Cảnh Sát
Cảnh Sát
📲 Trong hồ sơ ban đầu có bốn thành viên, nhưng khi kết thúc điều tra chỉ tìm thấy ba thi thể.
Cảnh Sát
Cảnh Sát
📲 Riêng cô bé út...
Cảnh Sát
Cảnh Sát
📲 ...không ai biết đã đi đâu.
KIMLONG từ từ nhắm mắt.
Vài giây sau, anh mở mắt, giọng nói trầm xuống.
Kim Long
Kim Long
Không phải không tìm thấy.
Kim Long
Kim Long
Mà là...
Kim Long
Kim Long
Chưa ai tìm đúng chỗ.
Wren nhìn KIMLONG.
Lê Phan
Lê Phan
Làm sao anh biết?
KIMLONG không trả lời.
Anh chỉ chậm rãi đưa tay về phía cuối hành lang.
Kim Long
Kim Long
Nếu muốn biết sự thật...
Kim Long
Kim Long
Hãy bắt đầu từ căn phòng của cô bé.
Nói xong, anh bước đi trước.
Wren nhìn theo bóng lưng ấy vài giây rồi quay sang đồng đội.
Lê Phan
Lê Phan
Anh Tú.
Lê Phan
Lê Phan
Cử hai người bảo vệ toàn bộ hiện trường.
Lê Phan
Lê Phan
Không ai được phép động vào những lá bùa.
Lê Phan
Lê Phan
Còn lại theo tôi.
Lê Phan
Lê Phan
Dù anh ấy là ai...
Lê Phan
Lê Phan
...ít nhất hiện tại, anh ấy biết nhiều hơn chúng ta.
Cả đội khẽ gật đầu.
Lần đầu tiên kể từ khi vụ án bắt đầu...
Wren Evans quyết định đặt niềm tin vào một người hoàn toàn xa lạ.
Và cũng từ khoảnh khắc ấy...
Hồ Sơ Cõi Âm đầu tiên chính thức được mở ra.
Hết chương 3.
Giới Thiệu Nhân Vật.
Kim Long
Kim Long
KIMLONG Thầy trừ tà - Thầy bói. Một người bí ẩn có khả năng cảm nhận tà khí, nhìn thấy những điều mà người bình thường không thể nhìn thấy. Anh luôn xuất hiện ở những nơi có oán linh hoặc lời nguyền, mang theo kiếm gỗ đào, bùa chú và kiến thức sâu rộng về thế giới tâm linh.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play