Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

HA - Nhật Ký Xuyên Thư

Mở mắt trong kịch bản

🐼
🐣
Lê Quang Hùng thức dậy với cơn đau đầu như búa bổ.
Anh đưa tay xoa thái dương, mơ hồ ngửi thấy mùi gỗ mục và thuốc lá. Căn phòng tối om, những bức ảnh đen trắng treo vắt vẻo trên tường. Quen quá. Giống hệt bối cảnh trong tập ba kịch bản Bóng Tối Trong Gương mà anh đang viết.
Hùng nhìn xuống bàn tay. Một vết sẹo hình răng cưa ở mu bàn tay phải. Không phải của anh. Là của nhân vật phản diện.
Anh lao đến gương. Trong đó là một gương mặt lạ: góc cạnh, sắc sảo, trẻ hơn anh vài tuổi. Mặt diễn viên đóng vai "Lê Quang Hùng" mà đài truyền hình vừa chốt.
Vũ - Tay sai
Vũ - Tay sai
Thằng ranh, mày tỉnh rồi à?
Một gã đàn ông thô kệch bước ra từ bóng tối. Vũ - tay sai trong kịch bản.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Sao... sao tôi ở đây?
Vũ - Tay sai
Vũ - Tay sai
Mày đặt địa điểm để gặp thằng nhóc Đặng Thành An kia mà?
Hùng bấn loạn. Đặng Thành An - nhân vật chính, 19 tuổi, thiên tài âm nhạc. Trong cảnh này, anh - kẻ phản diện - sẽ dàn cảnh đánh đập và tống tiền cậu.
Chuông cửa reo.
Qua ô kính mờ, Hùng thấy một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, vai đeo ba lô. Đứng lặng lẽ dưới ánh đèn vàng. Đặng Thành An.
Cốt truyện tràn vào não Hùng như mã code. Anh biết mọi thứ sẽ diễn ra trong mười phút tới.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vào đi.
Cánh cửa mở. Thành An bước vào.
Và Lê Quang Hùng chết lặng.
Ngoài đời, cậu khác hẳn những dòng chữ anh viết. Đôi mắt đen như hồ nước lặng giữa khuya. Gương mặt thanh tú với nỗi buồn in sâu tận xương. Dáng đi trầm tĩnh của kẻ quen với cô độc.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh Hùng, em đến rồi đây / Cúi đầu, giọng nhẹ /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh nói có bản nhạc mới muốn đưa em tham khảo.
Hùng tái mặt. Cậu không biết mình đang bước vào bẫy.
Vũ cười hề hề tiến lại. Hùng biết hắn sắp giơ tay tát Thành An để khống chế.
"CẮT"
Nhưng đây không phải phim trường.
Khi cánh tay Vũ vung lên, Hùng lao tới đẩy Thành An ra sau. Cú tát trời giáng thẳng vào mặt anh.
Hùng ngã dúi dụi vào tường, môi bật máu.
Vũ - Tay sai
Vũ - Tay sai
/ Sững người / Hùng, mày...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cút!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ra ngoài!
Vũ bối rối rời đi, đóng sầm cửa.
Căn phòng im ắng lạ thường. Hùng tựa lưng vào tường, thở hổn hển. Giọng Thành An vang lên từ phía sau, nhẹ như gió
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh không đánh em?
Hùng ngước nhìn. Thành An vẫn đứng đó, tay nắm chặt dây ba lô. Mắt không sợ hãi, chỉ tò mò và sâu xa.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sao anh lại bảo vệ em?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đó không phải điều anh định làm.
Hùng nuốt nước bọt. Cậu ấy biết? Không thể nào.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi...
Không thể nói "Tôi là tác giả của cậu". Điên rồ.
Thành An tiến tới, quỳ xuống ngang tầm mắt. Rồi đưa tay, nhẹ nhàng lau vết máu trên khóe môi Hùng.
Hùng giật mình lùi ra.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh có thể đánh em nếu muốn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng em không nghĩ anh sẽ làm vậy.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tại sao?
Thành An mỉm cười. Nụ cười như ánh sao băng xuyên qua bóng tối.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vì đôi mắt anh trông giống đôi mắt của một người đã chết đuối.
Cậu đứng dậy, chỉnh lại ba lô, quay lưng bước về phía cửa.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em sẽ không hỏi gì thêm. Nhưng nếu anh muốn thay đổi, em sẽ ở đây. Em luôn ở đây khi anh cần người nghe.
Cánh cửa đóng lại.
Lê Quang Hùng ngồi giữa căn phòng tối tăm, môi rỉ máu, tim đập như trống trận. Anh nhìn xuống bàn tay mình - bàn tay của kẻ phản diện đã viết ra số phận cậu bé kia.
Người duy nhất nhìn thấu anh là một nhân vật do chính anh tạo ra

Cảm xúc thật

--
Ba ngày sau, Hùng vẫn chưa thoát được.
Anh thử mọi cách: nhắm mắt đếm ngược, cắn tay đến chảy máu, thậm chí lao đầu vào tường. Nhưng cơn đau là thật. Thế giới này là thật.
Và mỗi sáng thức dậy, anh vẫn là Lê Quang Hùng - kẻ phản diện của bộ phim.
Buổi tối, Hùng tìm đến trường nghệ thuật. Trong kịch bản, Thành An thường tập đàn muộn ở phòng piano số 7.
Hành lang vắng tanh, chỉ còn ánh đèn vàng hắt qua ô cửa nhỏ. Hùng đẩy cửa.
Clair de Lune vang lên.
Đặng Thành An ngồi trước cây đại dương cầm, tay lướt nhẹ trên phím, mắt nhắm nghiền. Cậu không chỉ chơi nhạc - cậu sống trong từng nốt, người rung lên theo những đoạn trầm bổng.
Hùng đứng lặng. Khi viết nhân vật này, anh chỉ mô tả "thiên tài âm nhạc với tâm hồn nhạy cảm". Nhưng giờ chứng kiến tận mắt, Hùng thấy cậu như sợi dây đàn căng đến tận cùng, mang cả biển trời tổn thương vẫn kiên cường.
Tiếng nhạc ngưng bặt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ Mở mắt / Anh tìm em.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Bước tới / Sao cậu không đề phòng tôi?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em không chạy khỏi điều em hiểu / Đứng dậy, đi về phía cửa sổ /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lần trước anh bảo vệ em. Hôm nay anh đến tìm em. Em biết điều đó.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cậu không thể chắc chắn!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/ Xoay người / Anh có nhớ chuyện em từng kể không?
Hùng lắc đầu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em kể về người thầy đã đánh đập em.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh đã cười và bảo: "Cuộc đời này sinh ra để đấu tranh, ai yếu thì chết."
Hùng nghẹn họng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng hôm đó, khi Vũ định đánh em, em thấy trong mắt anh... nỗi hoảng sợ / Tiến lại gần /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh không cười. Anh chạy lại đỡ thay em. Anh không phải người em đã gặp.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Siết tay / Nếu tôi nói thế giới này chỉ là một câu chuyện do tôi viết, cậu có tin không?
Thành An đặt tay lên ngực Hùng.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em cảm nhận được tim anh đập.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhịp tim đó thật hơn bất kỳ cuốn sách nào.
Bất chợt, cơn đau như búa bổ xuyên qua sọ Hùng. Anh kêu lên, ngã quỵ xuống sàn, ôm đầu. Hình ảnh vụt qua trong tâm trí: "Chương 2: Lê Quang Hùng dằn mặt Thành An bằng cách nhắc đến cha mẹ bỏ rơi cậu."
Nhưng dòng chữ đó bị xóa nhòa. Thay vào đó: "Hùng không thể làm thế."
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh làm sao? / Ôm lấy Hùng, giọng run /
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ Nghiến răng / Cốt truyện... nó đang trừng phạt tôi...
Thành An im lặng một giây, rồi kéo Hùng tựa vào vai mình.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vậy đừng chống lại kịch bản.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hãy chống lại ý định làm hại em. Đứng lên, anh Hùng.
Hùng ngước nhìn. Trong cơn mơ hồ, anh thấy Thành An kiên cường như ngọn hải đăng giữa bão. Cậu nhỏ hơn anh bốn tuổi, nhưng lúc này Hùng thấy mình như đứa trẻ lạc lối.
Đêm đó, Hùng mở cuốn nhật ký. Trang đầu tiên, anh viết
"Hôm nay tôi thấy Thành An chơi piano. Tôi viết ra cậu ấy với tư cách một người kể chuyện, nhưng giờ tôi thấy cậu bằng con mắt của kẻ đã mất tất cả. Tôi sẽ cứu cậu ấy. Dù điều đó có hủy hoại cả cuốn sách này."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play