[CapRhy]Cùng Bàn
[intro]Lời chia tay năm đó
Một người cố quên, một người chờ đợi,
Gặp lại rồi, ai mới là người đau?
Ba năm trước, Quang Anh từng tin rằng Đức Duy sẽ là người cùng mình đi hết quãng đường thanh xuân — nơi những giấc mơ còn trong veo và lời hứa tưởng như có thể chống lại thời gian.
Nhưng rồi Đức Duy lại là người buông tay trước.
Không một lời giải thích.
Không một cơ hội để cậu níu giữ điều gì đang rơi xuống.
Chỉ một câu nói lạnh lùng, như cắt ngang cả một phần tuổi trẻ:
Từ ngày hôm đó, cậu biến mất khỏi cuộc sống của Đức Duy — không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không còn đủ can đảm để ở lại.
Ba năm không gặp.
Ba năm không liên lạc.
Ba năm Quang Anh học cách sống chung với khoảng trống mang tên một người từng là tất cả.
cậu cứ nghĩ mọi chuyện đã thật sự kết thúc.
Một buổi sáng bình thường, ánh nắng vẫn rơi qua khung cửa sổ như mọi ngày, giáo viên bước vào lớp và nói:
“Hôm nay lớp chúng ta có một học sinh mới chuyển đến.”
Cho đến khi cái tên ấy vang lên — nhẹ thôi, nhưng đủ khiến cả thế giới trong Quang Anh khựng lại.
Người yêu cũ của Quang Anh
Người mà cậu đã mất ba năm để tập quên, nhưng hóa ra chưa từng thật sự quên được.
Duy được xếp ngồi ngay bên cạnh cậu
Khoảng cách chỉ là một cái bàn, nhưng lại như một vết cắt kéo dài từ quá khứ đến hiện tại.
Quang Anh không muốn nhìn Duy
Càng không muốn để ký ức cũ có cơ hội sống lại thêm lần nào nữa.
Nhưng hắn lại quay sang, ánh mắt bình tĩnh đến lạ, và chỉ nói một câu:
"Lần này...tôi muốn cậu biết toàn bộ sự thật"
Và trong khoảnh khắc ấy, cậuchợt nhận ra—
Có những lời chia tay không phải là kết thúc, mà chỉ là một sự im lặng bị hiểu sai kéo dài suốt ba năm.
Bởi vì có một sự thật mà cậu chưa từng biết.
Năm đó, hắn chưa bao giờ ngừng yêu cậu
Người Chuyển Đến
Minh Khang
Ê Khải, mày tới chưa?
Nhật Khải
Tới rồi, đang ngồi đây.
Minh Khang
Giữ chỗ cho tao cái coi, nhanh.
Nhật Khải
Tự mà giữ, tay tao đâu phải đồ free =))
Minh Khang
Bạn bè kiểu gì vậy trời.
Nhật Khải
Tao giữ sẵn rồi còn gì, lải nhải.
Minh Khang
Ừ, cảm ơn người anh em “tốt bụng” nhất quả đất.
Nhật Khải
Năm cuối rồi đó cha nội. Lo học đi, bày đặt yêu đương gì nữa.
Nhật Khải
Ờ, tao có nói mày đâu =))
Gia An
Ê tụi bây, nghe tin gì chưa?
Hoàng Lâm
Tin gì nữa, sáng sớm đã drama?
Gia An
Lớp mình có học sinh mới chuyển tới đó.
Minh Nam
12 rồi còn chuyển trường á? Khùng hả?
Nhật Khải
Nghe nói chuyển về sáng nay luôn.
Minh Khang
Học sinh mới thôi mà, làm gì căng.
Gia An
Biết đâu… đẹp trai thì sao 👀
Hoàng Lâm
Mày não chỉ chứa mỗi “đẹp trai” thôi hả?
giáo viên
Hôm nay lớp ta có bạn mới chuyển đến.
giáo viên
Em vào giới thiệu với các bạn đi.
Không khí trong lớp như chùng xuống một nhịp.
Ánh mắt hắn hơi cúi, lạnh và tách biệt, như thể không thuộc về nơi này.
Cho đến khi hắn cất giọng
Hoàng Đức Duy
Chào mọi người.
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại//
Chiếc điện thoại trên tay Quang Anh dừng hẳn.
giáo viên
Em giới thiệu bản thân đi.
Hoàng Đức Duy
Mình là Đức Duy. Mong mọi người giúp đỡ.
Nguyễn Quang Anh
//từ từ ngẩng đầu//
Ba năm dài như một vết cắt chưa từng khép miệng.
Người mà cậu từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại…
Đang đứng ngay trước mặt cậu.
giáo viên
Em xuống dưới ngồi đi.
giáo viên
//nhìn quanh lớp//
giáo viên
À, còn chỗ trống cạnh Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho em đổi chỗ được không ạ?
giáo viên
Không. Lớp hết chỗ rồi.
Nguyễn Quang Anh
// siết chặt quai hàm, im lặng.//
giáo viên
Duy, em ngồi cạnh Quang Anh nhé.
Hoàng Đức Duy
// kéo ghế//
Hoàng Đức Duy
//Ngồi xuống//
Khoảng cách chỉ còn chưa tới một cánh tay.
Nó như một ký ức bị kéo ngược về, đau đến nghẹt thở.
Hoàng Đức Duy
Lâu rồi không gặp.
Hoàng Đức Duy
Cậu vẫn ổn chứ?
Nguyễn Quang Anh
Đừng nói chuyện với tôi.
Nhật Khải
Quang Anh, đi căn tin không?
Nguyễn Quang Anh
Tụi mày đi trước đi.
Minh Khang
Sao vậy? Từ sáng tới giờ mặt mày như muốn giết người vậy.
Nguyễn Quang Anh
Không có gì.
Gia An
Ê… mà mày với Duy quen nhau hả?
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại một nhịp.//
Gia An
Nhìn hai đứa lạ lắm luôn á.
Nguyễn Quang Anh
Tao nói không quen.
Hắn ngồi phía bên kia lớp, im lặng. Như thể mọi thứ vừa rồi không hề liên quan đến mình.
Khi cả lớp dần rời đi, cậu đứng dậy định bước ra.
Nguyễn Quang Anh
//dừng lại//
Hoàng Đức Duy
Tôi muốn nói chuyện với cậu.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không có gì để nói với cậu hết.
Hoàng Đức Duy
Nhưng tôi có.
Nguyễn Quang Anh
Ba năm trước cậu nói hết rồi.
Nguyễn Quang Anh
//quay lại//
Hoàng Đức Duy
Ba năm trước…
Hoàng Đức Duy
Tôi đã nói dối cậu.
Nguyễn Quang Anh
//sững người//
Hoàng Đức Duy
Lần này, tôi muốn cậu biết toàn bộ sự thật.
Nguyễn Quang Anh
Sự thật gì?
Duy nhìn thẳng vào Quang Anh. Ánh mắt trầm xuống, nặng như kéo cả không khí xung quanh.
Hoàng Đức Duy
Lý do thật sự…
Hoàng Đức Duy
Vì sao tôi chia tay cậu.
Nhưng bàn tay đang nắm quai cặp của cậu siết chặt đến trắng bệch.
Điều Chưa Từng Nói
Bàn tay đang nắm quai cặp siết chặt đến trắng bệch.
Chỉ một câu nói của người kia thôi mà tất cả những gì cậu cố quên suốt ba năm lại bị kéo ngược trở về
Và cũng là người trước mặt cậu đã nói rằng—
Nguyễn Quang Anh
//hít một hơi thật sâu.//
Nguyễn Quang Anh
Cậu muốn nói gì?
Hoàng Đức Duy
// im lặng vài giây//
Hoàng Đức Duy
Tôi muốn giải thích.
Nguyễn Quang Anh
Ba năm rồi.
Nguyễn Quang Anh
Bây giờ mới muốn giải thích?
Nguyễn Quang Anh
Muộn rồi.
Nguyễn Quang Anh
//quay người định đi.//
Nguyễn Quang Anh
//dừng lại//
Hoàng Đức Duy
Tôi biết ba năm là quá lâu.
Hoàng Đức Duy
Nhưng tôi vẫn muốn nói với cậu.
Nguyễn Quang Anh
// không quay đầu.//
Nguyễn Quang Anh
Vậy nói đi.
Hoàng Đức Duy
// nhìn bóng lưng trước mặt.//
Rõ ràng đã chuẩn bị rất nhiều lần cho khoảnh khắc này
Nhưng đến khi thật sự đứng trước cậu, Duy lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Hoàng Đức Duy
Chuyện năm đó...
Hoàng Đức Duy
// ngừng lại.//
Hoàng Đức Duy
Không đơn giản như cậu nghĩ.
Nguyễn Quang Anh
//bật cười.//
Nhưng nghe chẳng có chút vui vẻ nào
Nguyễn Quang Anh
Không đơn giản?
Nguyễn Quang Anh
Tôi nhớ lúc đó cậu nói rõ lắm mà.
Nguyễn Quang Anh
“Không còn tình cảm.”
Nguyễn Quang Anh
“Không muốn tiếp tục.”
Nguyễn Quang Anh
“Đừng tìm tôi nữa.”
Nguyễn Quang Anh
//quay lại//
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã nghe từng câu một.
Nguyễn Quang Anh
Tôi còn phải mất bao lâu mới quên được nó?
Hoàng Đức Duy
//nhìn cậu//
Hoàng Đức Duy
Tôi xin lỗi.
Nguyễn Quang Anh
Đừng xin lỗi.
Nguyễn Quang Anh
Nếu cậu thật sự muốn nói sự thật thì nói đi.
Hoàng Đức Duy
//im lặng.//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn thẳng vào mắt Duy.//
Nhưng người kia lại không trả lời.
Nguyễn Quang Anh
Tại sao ba năm trước cậu lại bỏ tôi?
Nguyễn Quang Anh
Tại sao phải nói dối rằng cậu hết yêu tôi?
Hoàng Đức Duy
//siết nhẹ bàn tay.//
Hoàng Đức Duy
Vì nếu lúc đó tôi nói cho cậu biết...
Hoàng Đức Duy
// dừng lại.//
Hoàng Đức Duy
Cậu sẽ không chịu rời đi.
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại.//
Nguyễn Quang Anh
Tôi không hiểu.
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì nói cho tôi hiểu.
Cuối cùng chỉ khẽ lắc đầu.
Hoàng Đức Duy
Chưa phải lúc.
Nguyễn Quang Anh
//cau mày.//
Nguyễn Quang Anh
Cậu đùa tôi à?
Hoàng Đức Duy
Tôi không đùa.
Nguyễn Quang Anh
Vậy cậu quay lại đây để làm gì?
người kia Không trả lời ngay.
Một lúc sau, hắn mới nói:
Hoàng Đức Duy
Để sửa lại một chuyện mà tôi đã làm sai.
Nguyễn Quang Anh
Chuyện gì?
Hoàng Đức Duy
Để ít nhất lần này...
Hoàng Đức Duy
//nhìn thẳng vào cậu.//
Hoàng Đức Duy
Cậu được quyền biết sự thật.
Nguyễn Quang Anh
//im lặng.//
Cậu không biết nên tin hay không.
Ba năm trước, cậu cũng từng đứng trước người này.
Cũng từng chờ một lời giải thích.
Nhưng thứ cậu nhận được chỉ là một câu chia tay.
Rồi cuối cùng tự ép mình phải quên.
Bây giờ người ấy lại xuất hiện và nói rằng tất cả những gì cậu biết đều không phải sự thật.
Dễ đến mức khiến cậu không dám tin.
Nguyễn Quang Anh
Nếu tôi không muốn biết thì sao?
Hoàng Đức Duy
//khẽ cười.//
Hoàng Đức Duy
Thì tôi sẽ không ép cậu.
Nguyễn Quang Anh
//nhìn Duy//
Hoàng Đức Duy
Nhưng tôi vẫn sẽ ở đây.
Nguyễn Quang Anh
Đừng làm như ba năm qua chưa từng xảy ra.
Hoàng Đức Duy
Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy.
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Nguyễn Quang Anh
//quay người bỏ đi.//
Lần này Duy không giữ lại.
Chỉ đứng yên nhìn cậu rời khỏi lớp.
Nguyễn Quang Anh
//thu dọn sách vở.//
Cậu cố tình chờ đến khi cả lớp gần như về hết mới đứng lên.
Cậu không muốn chạm mặt người yêu cũ.
Nhưng khi bước ra khỏi lớp, cậu nhìn thấy một thứ được đặt ngay trên bàn mình.
Nguyễn Quang Anh
//đứng khựng lại.//
Nguyễn Quang Anh
//mở ra.//
Bên trong là một món đồ cũ.
Thứ mà cậu đã nghĩ mình làm mất từ rất lâu.
Một món đồ thuộc về ba năm trước.
Nguyễn Quang Anh
//chết lặng.//
Hoàng Đức Duy
//đứng ở cửa lớp.//
Nguyễn Quang Anh
Cái này...
Hoàng Đức Duy
//không trả lời.//
Hoàng Đức Duy
//Chỉ nhìn cậu.//
Hoàng Đức Duy
Tôi nghĩ đến lúc cậu biết rồi.
Nguyễn Quang Anh
Biết cái gì?
Hoàng Đức Duy
//bước tới//
Hoàng Đức Duy
//Nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.//
Hoàng Đức Duy
Biết rằng...
Hoàng Đức Duy
Ba năm qua, người duy nhất muốn quên chuyện đó...
Hoàng Đức Duy
Không phải tôi.
Nguyễn Quang Anh
//ngẩng đầu.//
Hoàng Đức Duy
// quay người rời đi.//
Để lại cậu đứng một mình giữa căn phòng gần như đã trống.
Lần đầu tiên sau ba năm...
Quang Anh bắt đầu nghi ngờ về ngày mà mình từng cho rằng đã hiểu rõ nhất.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play