Đau Sao Không Buông? (Kiên X Bắc)[2509]
Hp.
banh
Cnay t nghĩ là kết Se á
Ánh nắng đầu thu len qua khung cửa sổ, rơi nhẹ lên khuôn mặt đang ngủ say của Bắc
Cậu khẽ cau mày, kéo chăn lên che kín đầu
Một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai
Trần Trung Kiên
Em còn không dậy là muộn lắm đấy?
Nguyễn Đình Bắc
//hé mắt//
Nguyễn Đình Bắc
//cười khúc khích//
Nguyễn Đình Bắc
Cho em ngủ thêm năm phút nữaaa
Trần Trung Kiên
Năm phút của em thành nửa tiếng mất
Trần Trung Kiên
//bật cười//
Trần Trung Kiên
//xoa mái tóc mềm của em//
Bắc chu môi miễn cưỡng ngồi dậy
Nguyễn Đình Bắc
Anh đáng ghét
Trần Trung Kiên
Ừ nhưng em vẫn yêu anh
Ê t vt ln nha, k kiểu hành động // // như nì nx, mệt
Bắc đỏ mặt, cầm chiếc gối ném thẳng vào Kiên
Nguyễn Đình Bắc
Anh thôi đi!
Kiên đỡ lấy chiếc gối rồi cười lớn. Căn hộ nhỏ tràn ngập tiếng cười của hai người
Kiên đang chiên trứng, còn Bắc đứng bên cạnh vụng về cắt rau
Lưỡi dao lướt qua đầu ngón tay khiến Bắc giật mình
Kiên lập tức tắt bếp, nắm lấy tay cậu
Trần Trung Kiên
Anh đã bảo để anh làm rồi mà?
Nguyễn Đình Bắc
Em muốn phụ..
Kiên thở dài, đưa ngón tay Bắc lên miệng để cầm máu rồi lấy băng cá nhân dán lại
Trần Trung Kiên
Lần sau cứ ngồi chơi
Nguyễn Đình Bắc
Có người yêu biết chăm đúng là thích thật ấyy
Trần Trung Kiên
Biết vậy thì ngoan một chút
Sau bữa sáng, hai người cùng đến công ty. Trước khi Bắc xuống xe, Kiên gọi lại
Kiên lấy từ trong túi áo ra một chiếc móc khoá hình chú mèo
Trần Trung Kiên
Hôm qua đi công tác thấy đẹp nên mua cho em
Nguyễn Đình Bắc
//mắt sáng lên//
Nguyễn Đình Bắc
Anh nhớ em thích mèo sao?
Trần Trung Kiên
Chuyện của em, anh nhớ hết
Nguyễn Đình Bắc
//ồm chầm lấy Kiên// Cảm ơn anh!
Kiên vòng tay ôm, dịu dàng hôn nhẹ lên trán cậu
Nguyễn Đình Bắc
//cười rồi chạy vào công ty//
Kiên nhìn theo bóng lưng ấy, khoé môi cũng vô thức cong lên
Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cả hai
Và cũng là hạnh phúc cuối cùng trước khi hạnh phúc dần tan vỡ
banh
Truyện này k bít có nên cho Trường hay Việt hay ai vô lm b k nx
2.
Một tháng sau. Cuộc sống của Bắc và Kiên vẫn giống như trước
Ít nhất...Bắc vẫn luôn tự nhủ như vậy
Buổi sáng, Bắc thức dậy sớm chuẩn bị đồ ăn. Cậu đặt hai phần lên bàn
Nguyễn Đình Bắc
//nhìn đồng hồ//
Nguyễn Đình Bắc
//bước vào phòng ngủ, nhẹ nhàng kéo rèm//
Nguyễn Đình Bắc
Anh dậy ăn sáng đi
Trần Trung Kiên
//khẽ cựa mình//
Nguyễn Đình Bắc
Muộn rồi đó
Trần Trung Kiên
Anh biết rồi //giọng nói có chút khó chịu//
Trước đây, mỗi sáng Kiên luôn là người kéo cậu trở lại giường, ôm lấy cậu rồi mới chịu dậy
Nguyễn Đình Bắc
Anh không khoẻ à?
Nguyễn Đình Bắc
Vậy sao...
Trần Trung Kiên
Anh bảo anh biết rồi
Nguyễn Đình Bắc
//im lặng//
Ngoài phòng khách, Bắc ngồi trước bàn ăn. Hai phần thức ăn nóng dần nguội
Bắc ngồi cùng Việt trong một quán cà phê (laura) gần công ty
Nguyễn Quốc Việt
//chống cằm nhìn//
Nguyễn Quốc Việt
Mày sao thế?
Nguyễn Đình Bắc
//ngẩng đầu lên//
Nguyễn Đình Bắc
Sao là sao?
Nguyễn Quốc Việt
Thì nhìn mày như người mất hồn ấy
Nguyễn Quốc Việt
//nheo mắt//
Nguyễn Quốc Việt
Kiên làm gì mày à?
Nguyễn Quốc Việt
//thở dài//
Nguyễn Quốc Việt
Nếu có chuyện gì thì cứ nói với tao
Nguyễn Đình Bắc
//cúi xuống khuấy ly nước//
Nguyễn Đình Bắc
Tao với Kiên vẫn ổn
Nguyễn Quốc Việt
Thế sao mày cứ nhìn điện thoại?
Nguyễn Đình Bắc
//giật mình//
Nguyễn Đình Bắc
//nhìn xuống màn hình//
Không có tin nhắn nào từ Kiên
Nguyễn Đình Bắc
Chắc anh ấy bận
Việt không nói nữa, vì cậu biết, Bắc đang nói dối
Cùng lúc đó. Ở một nhà hàng khác. Kiên ngồi đối diện Trường
Nguyễn Văn Trường
//đặt điện thoại xuống bàn//
Nguyễn Văn Trường
Mày gần đây sao vậy?
Nguyễn Văn Trường
Thì với Bắc
Trần Trung Kiên
//im lặng//
Nguyễn Văn Trường
//nhìn Kiên//
Nguyễn Văn Trường
Trước đây mày đi đâu cũng có Bắc
Nguyễn Văn Trường
Còn giờ thì sao?
Nguyễn Văn Trường
Giờ mày đi đâu cũng chẳng thấy nó
Trần Trung Kiên
//cầm ly nước lên//
Trần Trung Kiên
Chỉ là tao bận
Nguyễn Văn Trường
//cười nhạt//
Nguyễn Văn Trường
Thật không?
Trường nhìn anh một lúc rồi nói
Nguyễn Văn Trường
Đừng để đến lúc mất rồi mới biết quý
Trần Trung Kiên
//đặt ly xuống//
Trần Trung Kiên
Chuyện của tao
Nguyễn Văn Trường
Ừ, tao chỉ nhắc mày vậy thôi
3. Ngược lồi bản họng
Bắc đang ngồi trên sofa chờ Kiên
Trần Trung Kiên
💬 Tối nay anh về muộn.
Nguyễn Đình Bắc
//nhìn dòng tin nhắn//
Nguyễn Đình Bắc
💬 Anh có ăn cơm không?
Trần Trung Kiên
💬 Anh ăn rồi
Nguyễn Đình Bắc
//đặt điện thoại xuống//
Trên bàn là một mâm cơm đã nguội
Nguyễn Đình Bắc
//đứng dậy định mang đi cất//
Nhưng rồi cậu lại dừng lại
Nguyễn Đình Bắc
//lấy một phần thức ăn bỏ vào hộp//
Nguyễn Đình Bắc
Biết đâu anh ấy đói...
Trần Trung Kiên
//mở cửa bước vào//
Nguyễn Đình Bắc
Anh về rồi!
Nguyễn Đình Bắc
Em hâm cơm cho anh nhé?
Nguyễn Đình Bắc
Nhưng em có để phần-
Trần Trung Kiên
Anh ăn rồi!
Nguyễn Đình Bắc
//im lặng//
Nguyễn Đình Bắc
Anh ăn ở đâu vậy?
Nguyễn Đình Bắc
Với đồng nghiệp ạ?
Trần Trung Kiên
//khựng lại//
Nguyễn Đình Bắc
//mỉm cười// vậy anh nghỉ sớm đi
Kiên không nói gì, đi thẳng vào phòng
Nguyễn Đình Bắc
//đứng giữa phòng khách//
Một cảm giác kì lạ len vào lòng cậu
Không phải đau, cũng chưa hẳn là buồn. Chỉ là một khoảng cách vô hình đang xuất hiện giữa hai người
Nguyễn Đình Bắc
//nằm trên giường//
Nguyễn Đình Bắc
//nhìn sang phía bên cạnh//
Cậu nhớ những ngày trước, Kiên từng ôm cậu ngủ mỗi tối
Trần Trung Kiên
"sau này có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không để em phải ngủ một mình"
Nguyễn Đình Bắc
//khẽ cười//
Nguyễn Đình Bắc
Anh nói dối...
Nguyễn Đình Bắc
//kéo chăn lên//
Nguyễn Đình Bắc
Nhưng chắc anh chỉ quên thôi...
Ngây ther cấp độ bnhieu đây?
Trần Trung Kiên
//ngồi một mình//
Trần Trung Kiên
//điện thoại rung lên//
Chu Yến Linh
💬 Ngày mai anh có rảnh không?
Trần Trung Kiên
//nhìn màn hình//
Lần đầu tiên trong nhiều ngày, vẻ mặt lạnh lùng của anh dịu xuống
Ơ phòng bên kia cánh cửa. Bắc vẫn đang chờ một người đã dần không còn muốn quay về
Đã bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn
banh
Thế mà nó bảo đặt bao nhiêu con tik vx trợ giá về 58k 😡😤
Download MangaToon APP on App Store and Google Play